Khi đối thủ trở thành ông xã – P.2

8.

Đột nhiên mọi thứ quay cuồng, đầu óc tôi càng lúc càng trở nên hỗn loạn.

Không gian xung quanh cũng thay đổi từ phòng khách yên tĩnh sang quán bar sôi động.

Dường như tôi đang tựa vào lòng một người đàn ông, giọng nói của hắn rất quen thuộc, là Tô Dạ Kỳ.

Cậu ta gọi tôi: “Giang Kiến Nguyệt.”

Tô Dạ Kỳ ôm tôi vào lòng, đưa tôi ra khỏi đám đông ồn ào, sau đó lên xe, một đường trở về nhà.

Cậu ta vừa bế tôi lên phòng vừa mắng: “Giang Kiến Nguyệt, cậu điên rồi hả? Buổi tối lại dám đến quán bar một mình, đã vậy còn uống tới say khướt, người ta đưa gì cậu cũng dám uống, bộ không sợ nguy hiểm hả? Hắn ta cũng chỉ là một gã đàn ông, có gì to tát chứ?”

Mắt tôi mờ đi, không phân biệt được bây giờ là năm năm trước hay là năm năm sau.

Cơ thể tôi đột nhiên nóng bừng và mềm nhũn. Dưới tác dụng của rượu, tôi thấy Tô Dạ Kỳ tức giận cũng vô cùng đẹp trai, không khỏi muốn hôn cậu ta.

Cơ thể tôi thật sự rất nóng và khó chịu.

Còn miệng của Tô Dạ Kỳ cứ liên tục mở rồi lại ngậm, rõ ràng là muốn dụ dỗ tôi.

Tôi không nhịn được hôn lên cái miệng không ngừng lải nhải đó, mọi thứ xung quanh đột ngột trở nên yên tĩnh.

Tôi nóng lòng muốn cởi quần áo của Tô Dạ Kỳ.

Cậu ta chỉ sửng sốt một lúc, sau đó cánh tay rắn chắc ôm lấy eo tôi, chặn đôi bàn tay ngỗ ngược của tôi lại, giọng có chút khàn khàn:

“Giang Kiến Nguyệt, cậu có biết mình đang làm gì không?”

Tôi nắm chặt quần áo của cậu ta, không hiểu sao lại thốt ra mấy lời ngông cuồng: “Biết~ Còn không mau nằm xuống.”

Tô Dạ Kỳ cười ra tiếng, chất giọng đã khàn đặc.

Cuối cùng cậu ta cũng thả tay tôi ra, ngước đôi mắt long lanh như trăng sao trên bầu trời, mỉm cười mê hoặc.

 “Được.”

Thế là cậu ta để mặc tôi càn quấy trên người mình. 

Nhưng vào lúc mấu chốt, cậu ta lại ngăn tôi lại, đưa tay lấy một chiếc hộp nhỏ trên cái bàn đầu giường, giọng nói đặc biệt kìm nén: “Nếu không muốn trúng thưởng thì dùng cái này.”

Lời vừa dứt, tôi chợt nhớ tới lời nói của Tô Diệp Kỳ năm năm sau: “Cưới chạy bầu”.

Tôi: “……”

Hưng cảm bay biến đâu mất!

Tôi lập tức tỉnh rượu, lý trí đã đánh bại ham muốn.

Tôi khống chế bản thân không chạm vào làn da dễ chịu dưới tay, qua quýt kéo lại quần áo cho cậu ta, cả người như mềm nhũn ra, hô hào nói: “Từ nhỏ cậu đã khiến tớ ngứa mắt, nhìn mặt cậu… tớ… tớ không làm được.”

Tô Dạ Kỳ: “?”

Không quan tâm đến khuôn mặt đỏ bừng tức khắc trở nên cứng đờ của cậu ta, tôi lăn xuống giường, từng bước đi vào phòng tắm, vặn nước lạnh.

“Giang Kiến Nguyệt, cậu còn là con người không hả? Là cậu trêu đùa tớ trước.”

Tôi đóng cửa lại, ngăn mấy câu nói bực bội của Tô Dạ Kỳ ở bên ngoài.

Tôi ngồi trong bồn tắm đầy nước lạnh, hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, thầm thở dài: “Nguy hiểm quá, suýt chút nữa là phải kết hôn với tên khốn Tô Dạ Kỳ đó rồi.”

9.

Lúc tôi ra khỏi phòng tắm, Tô Dạ Kỳ đã bình tĩnh lại, nhưng khắp người vẫn còn tỏa ra hơi thở lạnh lẽo.

Thấy mặt tôi, ánh mắt cậu ta tựa như dao đâm thẳng tới.

“Giang Kiến Nguyệt, cậu trêu đùa tớ vui lắm hả?”

Tôi im lặng.

Ánh mắt Tô Dạ Kỳ lạnh lùng, lời nói quái gở:

“Thế nào, cậu không buông được gã bạn trai cũ đó à?”

Tôi liếc nhìn cậu ta, nhảy lên giường rồi kéo chăn đắp kín người.

Tôi không buông được cái rắm. Tôi sợ dính bầu rồi phải cưới chạy bầu thì có.

“Giang Kiến Nguyệt, cậu nói đi.”

Tô Dạ Kỳ hơi mất kiên nhẫn, vén chăn lên rồi kéo tôi vào lòng.

Tôi ở rất gần cậu ta, bốn mắt giao nhau có chút mờ ám khó giải thích được.

Tôi chớp mắt, quyết định nói gì đó để xoa dịu bầu không khí này.

“Không phải là không buông được, tớ chỉ lo dính bầu thôi.”

Tô Dạ Kỳ đột nhiên có chút xấu hổ: “Tớ có thể đeo…”

Tôi lắc đầu: “Không.”

Dựa theo những gì Tô Dạ Kỳ năm năm sau nói thì tôi đã có bầu trước khi cưới.

Với quan hệ không mấy tốt đẹp giữa chúng tôi, lỡ như có thai ngoài ý muốn thì tôi sẽ bỏ đứa bé, nhất định không sinh ra Giang Tinh Tinh.

Nhưng sự thật là Giang Tinh Tinh đã được sinh ra, tôi và Tô Dạ Kỳ cũng kết hôn rồi.

Vậy chứng tỏ phải có lý do nào đó nên tôi mới giữ lại đứa bé.

Vì vậy để không cưới Tô Dạ Kỳ, không ngủ với cậu ta là lựa chọn tốt nhất.

Ngâm mình trong nước giúp tôi trấn tĩnh rất nhiều, nhìn sang bộ dạng không được thỏa mãn dục vọng của Tô Dạ Kỳ, tôi nhếch môi, mỉm cười hỏi: “Muốn ngủ với tớ đến vậy sao?”

Vành tai cậu ta lập tức đỏ bừng, tôi cố ý hạ giọng thì thầm vào tai cậu ta: “Đừng nói cậu thích tớ đấy nhé?”

Hiếm khi người có miệng lưỡi sắc bén như Tô Dạ Kỳ lại không chế giễu tôi tự mình đa tình, thay vào đó xấu hổ hét lên: “Không hề.”

Hừm, không có là tốt nhất.

10.

Sau đêm ở quán bar, tôi cảm thấy may mắn vì đã thoát được một kiếp. Nhưng nào ngờ một kiếp nạn khác đang chờ tôi phía trước.

Vì chính sách đổi mới mà các doanh nghiệp trên cả nước lâm vào hoàn cảnh khó khăn, tình hình hiện tại rối ren. Đúng lúc gia đình của tôi và Tô Dạ Kỳ có quan hệ thân thiết nên hai bên quyết định liên hôn, cùng nhau vượt qua khó khăn.

Vừa khéo hai người chúng tôi chính là đối tượng thích hợp nhất.

Khi biết tin, tôi chạy đi tìm ông nội để phản đối. Nhưng ông chỉ xoa đầu tôi, bỏ ngoài tai mấy lời ầm ĩ của tôi.

“Không được, liên hôn là cách tốt nhất, Nguyệt Nguyệt nghe lời.”

Tôi làm ầm lên nhưng ông nội nào chịu buông tha.

Tôi gần như chết lặng, tránh được cái thai nhưng vẫn không thoát khỏi cuộc hôn nhân này.

Tôi không nhịn được, đêm hôm mò đến nhà Tô Dạ Kỳ, trèo tường, men theo ban công vào phòng cậu ta.

Vừa vào phòng đã thấy Tô Dạ Kỳ không một mảnh vải che thân từ phòng tắm bước ra.

“Ahhhh, lưu manh!”

Tôi chu mồm giả vờ hét lên.

Mặt Tô Dạ Kỳ đỏ bừng, vớ lấy khăn tắm trên giường quấn lên người, vội vàng đưa tay bịt miệng tôi, thấp giọng uy hiếp.

“Không muốn cưới tớ mà còn hét lớn như vậy? Sợ người ta không biết cậu là lưu manh sao?”

Tôi giãy giụa quá mức khiến cả hai không cẩn thận ngã xuống đất. Tô Dạ Kỳ vô thức lấy thân làm đệm để bảo vệ tôi.

“Phịch!” Hai đứa ngã đè lên nhau.

“Ôi~” Hơi đau một chút.

Tôi xoa xoa khuỷu tay bị va trúng, bò dậy khỏi người Tô Dạ Kỳ, cằn nhằn: “Sao cậu lại bịt miệng tớ? Không thể nói chuyện đàng hoàng được hả?”

Một lúc lâu sau vẫn không thấy cậu ta đáp lời.

Tôi nhìn lại, thấy Tô Dạ Kỳ nằm bất động trên sàn, hai mắt nhắm nghiền, hình như bị ngất rồi.

Tên này thật trẻ con, lớn rồi còn chơi chiêu giả chết để hù dọa tôi như hồi nhỏ.

Tôi ngồi bệt xuống sàn, trừng mắt mắng cậu ta trẻ con: “Này, không vui chút nào, đứng dậy nhanh lên.”

“Sàn bẩn lắm, đừng đùa nữa.”

“Này?”

Một lúc sau Tô Dạ Kỳ vẫn không nhúc nhích.

Tôi thử giật tóc, véo ngực nhưng cậu ta cũng không phản ứng, tôi sợ thật rồi.

Tôi cố gắng đỡ cậu ta, vỗ nhẹ vào mặt nhưng không có phản xạ nào cả, tôi luống cuống định gọi xe cứu thương.

Kết quả là tôi vừa định nhấn số, di động đã bị một bàn tay đè xuống.

Là Tô Dạ Kỳ!

“Cậu… cậu không sao chứ?” Tôi nghẹn ngào, “Cậu đừng dọa tớ!”

Lúc này tôi mới nhận ra bản thân vì quá lo lắng nên đã khóc lúc nào không hay.

Dì giúp việc ở tầng dưới cũng chạy lên gõ cửa.

“Cậu chủ, có chuyện gì vậy? Tôi nghe tiếng của cô Nguyệt Nguyệt.”

Tô Dạ Kỳ cau mày sờ sờ sau đầu, dì ấy hỏi lại, cậu ta hắng giọng, bình tĩnh đáp: “Không sao đâu, con bật loa ngoài gọi cho cô ấy thôi.”

Sau khi chắc chắn mọi thứ đều ổn, dì ấy mới rời đi.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Tôi nhìn Tô Dạ Kỳ cau mày, nhịn không được đưa tay sờ gáy cậu ta: “Đau không?”

Tô Dạ Kỳ đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt giúp tôi: “Không đau đâu vợ, sao em lại khóc?”

“?” Tôi kinh ngạc ngước nhìn cậu ta.

Tô Dạ Kỳ lại xoa đầu tôi, cười khẽ: “Vợ anh năm năm trước vẫn giống hệt như trong ký ức của anh.”

11.

Tôi và Tô Dạ Kỳ ngồi đối diện nhau, tôi nghi ngờ nhìn cậu ta, ngập ngừng hỏi: “Cậu… Cậu đến từ năm năm sau?”

Máy điều hoà trong phòng đã bật hết công suất nhưng tôi không khỏi rùng mình khi nói ra câu này.

Tô Dạ Kỳ gật đầu, kéo chiếc chăn nhỏ trên giường đắp lên đôi chân trần của tôi.

Nếu đã như vậy, tôi đành hỏi ra những khúc mắc về cuộc hôn nhân sau này của chúng tôi.

“Đêm tớ chia tay với bạn trai cũ, giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ chúng ta phải liên hôn, vậy chuyện gì đã khiến tớ sinh Giang Tinh Tinh cho cậu?”

Tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra và tại sao chúng tôi lại phải cưới chạy bầu.

Giả sử tôi thật sự liên hôn với Tô Dạ Kỳ, dựa theo tính cách của hai đứa thì cùng lắm cũng chỉ là hôn nhân trên giấy tờ.

Nhưng Giang Tinh Tinh của năm năm sau lại là chuyện gì?

Tô Dạ Kỳ muốn đưa tay xoa đầu tôi nhưng tôi đã tránh được.

Cậu ta cúi đầu mỉm cười, giọng nói dịu dàng hệt như tôi từng nghe được ở năm năm sau:

“Nguyệt Nguyệt, chúng ta chính là một cặp trời sinh.”

Mắt tôi mở to, giọng bắt đầu cao lên: “Làm sao có thể!”

Tô Dạ Kỳ khoát tay một cách bất cần, bộ dạng ngả ngớn lúc này dần dần trùng lặp với Tô Dạ Kỳ mà tôi quen thuộc.

“Tại sao không thể? Từ nhỏ chúng ta đã là thanh mai trúc mã, môn đăng hậu đối, một cặp trời sinh.”

Tôi nhảy xuống giường, không khỏi sờ lên mu tay nổi đầy da gà vì lời nói của cậu ta.

“Tô Dạ Kỳ, tên khốn kiếp này, cậu quên chúng ta là đối thủ không đội trời chung rồi hả? Lửa và nước làm sao hòa hợp được, có cậu thì không có tớ, có tớ thì không có cậu!”

Tô Dạ Kỳ đưa cho tôi chiếc chăn vừa bị tôi giũ xuống, sau đó thản nhiên nói: “Vậy em nói cho anh biết, tại sao chúng ta lại không hợp nhau?”

Gì chứ chuyện này thì tôi có thể thao thao bất tuyệt suốt ba ngày ba đêm.

“Tớ thừa nhận việc bắt cậu mặc váy lúc học mẫu giáo là tớ không đúng, nhưng mong muốn trả thù của cậu quá lớn. Khi học lớp một, cậu có nhất thiết phải nói với bạn cùng lớp rằng tớ là một kẻ biến thái thích ép buộc con trai mặc váy hay không?”

Tô Dạ Kỳ nghe vậy lập tức sửng sốt, không biết nên cười hay nên khóc.

“Chỉ vì chuyện nhỏ này thôi à?”

Tôi quay đầu lẩm bẩm: “Ừ thì vì tin đồn nhỏ này mà cả trường tiểu học chẳng có cậu con trai nào muốn chơi với tớ. Nam thần nhỏ mà tớ thích thấy tớ cũng bỏ chạy vì sợ tớ bắt cậu ấy mặc váy.”

Tô Dạ Kỳ lúc này nhịn không được nữa, cố nén nụ cười trên mặt.

“Em nói là tin đồn, vậy em thật sự không định đưa váy cho bạn cùng bàn mặc hả?” 

Trong lòng tôi dâng lên một chút chột dạ.

Sự thật là có, nhưng chưa kịp ra tay đã bị Tô Dạ Kỳ giết chết từ trong trứng nước.

“Tớ… tớ định mặc nó cho cậu.” Tôi già mồm cãi bướng.

“Hồi lớp bốn, chúng ta đã thống nhất là ai điểm thấp hơn trong kỳ thi cuối kỳ sẽ phải đồng ý yêu cầu của đối phương, anh đã thua. Em bảo anh mặc váy, anh cũng mặc rồi. Không may là các bạn cùng lớp nhìn thấy, đặc biệt là nam thần nhỏ của em, cậu ta không bỏ chạy mới là lạ.”

Đầu óc tôi quay cuồng, hình như là có chuyện này.

“Tớ bảo cậu mặc váy chứ có bảo cậu ấy đâu. Cậu ấy bỏ chạy làm gì?”

Tô Dạ Kỳ lúc này cười như hồ ly: “Anh từ nhỏ đã tập judo còn bị em ép mặc váy, nam thần nhỏ yếu đuối như vậy sao dám không bỏ chạy?”

Tôi: “… Thế phải trách tớ mới đúng hả?”

Tô Dạ Kỳ cong môi: “Anh không trách em.”

Tôi trợn mắt nói tiếp: “Vậy còn chuyện cậu vứt thư tình tớ đưa cho cậu bạn lớp kế bên lúc học cấp hai thì sao? Chưa hết, lúc học cấp ba, tớ có thích một bạn nam cùng trường. Tớ nhờ cậu giới thiệu bọn tớ với nhau, kết quả thì sao, hôm sau cậu ấy quả thật đã đến gặp tớ, nhưng lại nhờ tớ tác thành cho hai người, chỉ trong một đêm, trai thẳng của tớ đã bị cậu bẻ cong… Còn nhiều chuyện tương tự như thế nữa. Nói cậu là đối thủ truyền kiếp của tớ không đúng sao?”

Tô Dạ Kỳ nghe một tràng lời buộc tội của tôi, lúc này không nhịn được nữa, cúi người cười ha hả, hồi lâu mới đứng thẳng lên.

“Vậy em có từng nghĩ đến chuyện anh thích em hay không?”

Tôi mắt chữ o mồm chữ a.

Cậu ta nói tiếp: “Nguyệt Nguyệt, anh không biết tại sao em lại đi đến năm năm sau, anh cũng không biết tại sao anh lại quay về thời gian này, nhưng anh nhất định phải cho em biết, anh – Tô Dạ Kỳ thích em từ rất lâu rồi. Anh tự nguyện kết hôn với em, Giang Tinh Tinh cũng không phải là ngoài ý muốn.”

Lúc nói lời này, trên mặt Tô Dạ Kỳ hiện lên nụ cười rạng rỡ, toàn thân tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Tôi sững sờ, đang định nói gì đó để phản bác.

“Phịch!” Tô Dạ Kỳ lại đột nhiên ngã xuống.

Tôi: “!” 

Tôi vỗ nhẹ vào mặt, giật tóc lần nữa nhưng cậu ta không có phản ứng!

“Có ai không, nhanh tới đây, Tô Dạ Kỳ ngất rồi.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!