Khi đối thủ trở thành ông xã – P.1

Giới thiệu:

Sau khi chia tay bạn trai, tôi xuyên không đến năm năm sau.

Lúc đó tôi đã kết hôn sinh con.

Tôi bấm gọi số được lưu là “ông xã”, vừa mở miệng đã gọi ngay tên của bạn trai. 

“……”

Đầu bên kia điện thoại im lặng trong giây lát, sau đó truyền đến một giọng nói giận dỗi: 

“Em vậy mà còn nhớ mãi không quên hắn ta, nhưng em kết hôn với anh rồi, giờ hối hận cũng đã muộn.”

Ôi chao?

Tại sao cái giọng này lại giống giọng của đối thủ không đội trời chung với tôi vậy nhỉ?

Tên truyện: Khi đối thủ trở thành ông xã

Tác giả: 暴躁白羊

Nguồn: Zhihu

Đề cử + Hỗ trợ raw: Thanh Tiếu Quân

Editor: Jun – Hoa Lạc sơn cư

Beta: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

 

1.

Ánh trăng sáng của bạn trai sắp quay về nên hắn ta chia tay với tôi.

Vì quá đau lòng, giữa đêm tôi đến quán bar uống rượu giải sầu, kết quả gặp được một người đàn ông trông giống như đối thủ không đội trời chung với tôi. Tôi quấn lấy hắn, bắt hắn phải chịu trách nhiệm cho mối tình thất bại của mình.

Và sau đó…

Sau đó tôi xuyên đến năm năm sau, bên người có thêm một đứa con trai nhỏ.

2.

Tôi gục xuống giường, bày ra dáng vẻ bất lực không biết phải làm sao khiến thằng bé lo lắng. 

Bé con duỗi bàn tay nhỏ bé sờ sờ trán tôi, giọng nói non nớt mềm mại vang lên: “Mẹ ơi, mẹ còn khó chịu hả?”

Tôi nằm trên giường giả chết, không nói một lời.

Bà con ơi, ai thấu cảnh này!

Tôi bị thất tình, đi uống rượu, vừa tỉnh dậy đã già thêm năm tuổi, còn có thêm một đứa con.

Nhắc đến con, tôi bàng hoàng ngồi bật dậy dù bản thân đang bị ốm nặng.

Tôi véo khuôn mặt nhỏ nhắn kháu khỉnh của đứa con hời trước mặt.

Mắt to, hai mí, làn da trắng nõn mịn màng, sống mũi cao thẳng… trông cũng đẹp trai đó chứ.

Chẳng qua thằng bé không giống tôi, nhưng nhìn khuôn mặt có chút quen mắt nha, dường như tôi đã gặp ở đâu đó rồi.

Tôi nhìn trái ngó phải khiến thằng bé lo lắng.

“Mẹ ơi, rốt cuộc mẹ bị sao vậy?”

“Ba của con là ai?”

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

Thằng bé ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn tôi.

“Mẹ ơi, mẹ và ba cãi nhau ầm ĩ nữa hả?”

Tôi giật giật khóe miệng, thật sự không thể nói với một đứa trẻ rằng tôi là người từ năm năm trước xuyên không đến đây.

Tôi đành đáp qua loa: “Mẹ đang thử con đấy.”

Thằng bé khinh thường nhìn tôi, mò mẫm trên giường hồi lâu mới lấy được điện thoại di động đưa cho tôi,  nói lời khuyên nhủ sâu sắc như ông cụ non.

“Mẹ và ba có hiểu lầm gì thì nói cho rõ ràng, đừng cứ dăm ba bữa lại cãi nhau một trận, tháng này còn chưa qua được hai mươi ngày mà ba đã ngủ trên sofa hết nửa tháng rồi.”

Tôi: “???”

Rốt cuộc là năm năm sau tôi đã lấy ai mà quan hệ vợ chồng lại tệ đến thế?

Tôi cầm điện thoại, mở khóa bằng vân tay, tìm tới danh bạ.

Có một số được lưu là “ông xã” ở đầu danh bạ, tôi trực tiếp bấm nút gọi.

Reng reng~

Điện thoại được kết nối, nhưng bên kia không lên tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở ra.

Tôi vô thức nuốt nước bọt, không biết tại sao lại có chút lo lắng. 

Tôi cũng tò mò về người kết hôn với mình vào năm năm sau. 

Không biết trời xui đất khiến thế nào mà tôi lại mở miệng gọi to một cái tên quen thuộc.

“Triệu Yến Ninh.”

Vừa mở miệng, tôi đã lập tức hối hận!!!

Hắn ta vì ánh trăng sáng mà chia tay với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không quay lại với hắn ta nữa, khả năng cao là tôi đã cưới người khác.

Quả nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng trong giây lát, sau đó truyền đến một giọng nói giận dỗi.

“Em hối hận vì đã kết hôn với anh rồi hả?”

“Hắn là một tên cặn bã, vậy mà em còn nhớ mãi không quên? Em kết hôn với anh rồi, giờ hối hận cũng đã muộn.”

Ôi chao?

Tại sao cái giọng này lại giống giọng của đối thủ không đội trời chung với tôi vậy nhỉ?

Tôi mở to mắt, không nhịn được lên giọng chói tai.

“Cậu là chồng tôi? Là ba của con trai tôi?”

Đầu bên kia điện thoại, Tô Dạ Kỳ nghiến răng nghiến lợi hỏi ngược lại: “Nếu không em nghĩ là ai? Triệu Yến Ninh hả?”

Cứu mạng với!!!

Xuyên không một phát đến năm năm sau cũng được, kết hôn sinh con cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng tại sao chồng tôi lại là đối thủ không đội trời chung từ nhỏ đến lớn của tôi!

3.

Tôi và Tô Dạ Kỳ là bạn từ tấm bé, nhưng lại không ưa nhau.

Lý do là vì lúc nhỏ tôi muốn có một em gái. Đến khi học mẫu giáo, tôi ỉ mình mập mạp lớn con hơn nên bắt ép Tô Dạ Kỳ theo mình về nhà, sau đó cho cậu ta mặc váy và chụp rất nhiều ảnh.

Kể từ đó, Tô Dạ Kỳ rất căm ghét tôi.

Lớn hơn một chút, cậu ta có năng lực phản kháng, bắt đầu trả đũa tôi. Nào là lấy đồ chơi của tôi, nào là cướp quà vặt của tôi…

Sau nhiều lần bị chỉnh, tôi cũng ghét cậu ta.

Lên đến tiểu học, chúng tôi đấu võ, hôm nay Tô Dạ Kỳ nhét nhện vào đồ chơi của tôi, ngày mai tới lượt tôi ném chuột vào cặp sách của cậu ta.

Vào cấp hai, chúng tôi bắt đầu đấu văn, học kỳ này cậu ta đứng nhất, học kỳ sau tôi sẽ liều mạng đá cậu ta xuống hạng hai.

……

Cứ như vậy, bọn tôi cạnh tranh nhau dưới mọi hình thức, sau này còn học chung cấp ba, học chung luôn cả đại học. 

So từ thành tích đến các khía cạnh khác, thậm chí còn so cả người yêu.

4.

Khi đó tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Trong lúc tôi đang thực tập ngoài giờ ở công ty, một cô bạn chợt tình báo với tôi chuyện Tô Dạ Kỳ có cô bạn gái xuất sắc về mọi mặt.

Nghe thấy vậy, tôi còn cười nhạo, cô gái giỏi giang nào thèm thích cậu ta cơ chứ.

Cô bạn làu bàu: “Cả thế giới đều thích, chỉ có mình cậu chê thôi.”

Tôi nghiêng đầu, dùng vai giữ điện thoại bên tai, mấy ngón tay lướt trên bàn phím.

“Thích tên khốn đó hả, đừng ở đây chọc cười tớ!”

“Xem cậu nói kìa, người ta dù gì cũng cao 1m88, đẹp trai, học thức cao, nhà có tiền, toàn là ưu điểm hút gái đó.”

Mấy ngón tay gõ phím của tôi chợt dừng, hỏi vặn lại: “Mấy thứ đó có thay thế được cái nết thối tha của cậu ta không hả? Tớ thích cái gì cậu ta cũng phải phá bằng được. Hồi tớ mười sáu tuổi, lần đầu phải lòng cậu bạn đẹp trai ở lớp kế bên, khi đó hiếm được lúc quan hệ giữa bọn tớ hòa hợp, thế nên tớ mới nhờ cậu ta giới thiệu cho, cậu đoán xem kết quả thế nào, cậu bạn kia đến gặp tớ, nói rằng cậu ấy thích tên khốn đó, muốn tớ tác thành cho bọn họ.”

“… Vậy nên sau này cậu mới dụ dỗ hoa khôi mà Tô Dạ Kỳ để ý hả?”

“Chứ còn gì nữa. Cậu ta có thể bẻ cong cậu bạn đẹp trai của tớ, vậy tại sao tớ không thể để cho em gái xinh đẹp đó biết rõ cái nết thối tha của cậu ta!”

Cô bạn thở dài rồi nói: “Thôi quên đi. Tô Dạ Kỳ thật sự có bạn gái rồi đó, tớ cảm thấy cậu nhất định sẽ bại trước cậu ấy trên phương diện tình cảm.”

“Không đời nào!” Tôi dừng gõ phím, hét to vào điện thoại.

Thế là nửa tháng sau, tôi quen bạn trai Triệu Yến Ninh.

Dịu dàng, đẹp trai, giỏi giang, trực tiếp đánh bại tên khốn Tô Dạ Kỳ về mọi mặt.

Tiếc là Triệu Yến Ninh lại chia tay tôi vì ánh trăng sáng của hắn ta quay về.

Chia tay cũng thôi đi, sao lại chia tay trước mặt Tô Dạ Kỳ cơ chứ. Không phải vì vậy thì tôi đã chẳng chạy đến quán bar uống rượu giải sầu giữa đêm hôm làm gì, cũng sẽ không xuyên đến năm năm sau, đã vậy còn có con trai với tên khốn Tô Dạ Kỳ nữa chứ.

5.

Một lúc sau, Tô Dạ Kỳ trở về.

Bé con Giang Tinh Tinh chạy ra mở cửa cho cậu ta.

Tô Dạ Kỳ năm hai mươi bảy tuổi trưởng thành hơn nhiều so với thời điểm trước khi tôi xuyên không, dáng vẻ vẫn cao to như trước, nhưng phong độ hơn nhiều.

Tôi ngồi trên sofa, lặng lẽ nhìn cậu ta bế Giang Tinh Tinh đi vào.

Hai cha con hết sức vui vẻ hòa hợp, cả khuôn mặt cũng rất giống nhau.

Thảo nào tôi nhìn mặt Giang Tinh Tinh lại thấy quen quen, hóa ra tôi đã sinh ra một phiên bản nhỏ của đối thủ!

“Hừm!” Tôi hừ lạnh một tiếng.

Nếu là trước kia, tên khốn Tô Dạ Kỳ chắc chắn sẽ hừ lại một tiếng. Nhưng lần này hắn chỉ ôm Giang Tinh Tinh sải bước đi về phía tôi, sau đó quỳ một gối dưới chân tôi, tay cầm bó hoa hồng đỏ không biết lấy ở đâu ra.

Cậu ta ngẩng đầu, khuôn mặt đẹp trai đong đầy dịu dàng yêu thương.

“Vợ yêu, anh xin lỗi, hôm nay anh không nên nặng lời với em.”

Mấy lời này dọa cho tôi sợ ngây người, ngồi chết trân trên sofa.

Giây tiếp theo, Tô Dạ Kỳ đứng dậy ôm lấy eo tôi, làm nũng: “Vợ này, anh chỉ không muốn em nhắc tên của mấy gã đàn ông khác, đặt biệt là tên cặn bã đó.”

Giang Tinh Tinh thấy vậy cũng xúm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt Tô Dạ Kỳ ngước lên, nhõng nhẽo nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng yêu người khác nha, Tinh Tinh không muốn đổi ba đâu.”

Tôi: “…”

Nhìn hai khuôn mặt lớn nhỏ trước mắt, đặc biệt là bộ dáng làm nũng lấy lòng tôi của đối thủ không đội trời chung Tô Dạ Kỳ, đả kích này quả thật không nhỏ, hại tôi ngu ngu ngơ ngơ gật đầu.

6.

Mười giờ đêm, tôi nằm trên giường, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Tại sao Tô Dạ Kỳ lại nịnh nọt tôi?

Người chồng năm năm sau của tôi thật sự là cậu ta?

Tôi còn sinh cho cậu ta một đứa con trai?

Cho đến khi Tô Dạ Kỳ từ phòng tắm bước ra, tóc vẫn còn nhỏ nước, quần ngủ rộng rãi, thân trên để trần.

Nhìn những giọt nước trượt từ xương hàm góc cạnh đến xương đòn quyến rũ, rồi lăn dọc theo cơ ngực săn chắc, lướt qua vùng bụng gợi cảm đi thẳng xuống dưới…

Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ tôi bị cậu ta dùng sắc đẹp mê hoặc, dụ dỗ kết hôn?

Tôi là người thiển cận vậy sao?

Tôi ngây ngốc nhìn Tô Dạ Kỳ bán khỏa thân ngày một tới gần, không nhịn được vô thức nuốt nước miếng.

“Ực~”

Tô Dạ Kỳ bật cười, yết hầu gợi cảm di chuyển lên xuống. 

Tôi còn chưa kịp chuẩn bị, cậu ta đột nhiên vồ tới ôm tôi, dụi mái tóc ướt sũng vào ngực tôi.

Cậu ta ngẩng đầu, đặt cằm lên vai tôi, hôn dọc theo cái cổ trắng ngần của tôi, bàn tay bên dưới không an phận luồn vào vạt áo…

Cảm giác ướt át dinh dính trên cổ như rút đi hết nửa sức lực của tôi, động tác đẩy ra rõ ràng là thích còn giả đò làm bộ làm tịch.

Cậu ấy hôn dài tới vành tai tôi, hơi thở trở nên nóng bỏng.

Tôi khó khăn lắm mới nói được lời từ chối: “Tô… Tô Dạ Kỳ… đừng… như vậy…”

Cậu ta hôn dái tai ửng đỏ của tôi,  nói giọng mơ hồ: “Vợ ơi, anh muốn…”

Cơ thể này dường như rất quen thuộc với Tô Dạ Kỳ, muốn ngọ nguậy cũng không xong.

Cho đến khi nụ hôn rơi trên môi, tôi mới mông lung cắn đầu lưỡi của Tô Dạ Kỳ khiến cậu ta tạm dừng lại.

Tôi dựa vào lòng cậu ta thở hổn hển, tâm trạng hết sức phức tạp.

Có lý nào sau năm năm tôi lại không có tiền đồ như vậy, còn không kháng cự nổi một nụ hôn.

Tô Dạ Kỳ ôm eo tôi, giọng khàn đi: “Sao thế vợ?”

Tôi đẩy mạnh cậu ta ra, miễn cưỡng quỳ trên giường, giải thích với cậu ta chuyện xảy ra với tôi vào năm năm trước.

Nhưng Tô Dạ Kỳ không tin, không cho phép tôi từ chối, quấn lấy tôi làm nũng.

“Vợ~ em đừng hòng lấy cớ, hôm nay anh nhất định phải ăn no.”

Thấy tôi rề rà không chịu, Tô Dạ Kỳ bày ra bộ mặt tủi thân.

“Vợ, có phải em còn giận vì cuộc điện thoại đó không?”

Tôi:  “?”

“Tớ nói rồi, tớ đến từ năm năm trước, không phải vợ của cậu.”

Tô Dạ Kỳ hỏi một câu chí mạng: “Vậy em có phải là Giang Kiến Nguyệt hay không?”

“Tớ là Giang Kiến Nguyệt của năm năm trước.”

“Vẫn là vợ của anh đó thôi!”

Tôi: “…”

“Năm năm trước chúng ta đã ở bên nhau, trong bụng cũng đã có Tinh Tinh.”

“Năm năm trước tớ đã ở bên cậu? Lại còn mang thai?”

Thấy tôi tỏ vẻ nghiêm túc, Tô Dạ Kỳ bắt đầu cuống lên: “Vợ yêu, em bị sao vậy? Năm nay Tinh Tinh bốn tuổi, chắc chắn em có thai cách đây năm năm rồi.”

Nói tới đây, cậu ta giống như chợt bừng tỉnh: “Vợ, chắc là em mất trí nhớ rồi.”

7.

Tô Dạ Kỳ đưa tôi đến bệnh viện để chụp X-quang khẩn.

Sau khi bác sĩ chẩn đoán tôi không bị thương, cậu ấy mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Về đến nhà, chúng tôi quyết định ngồi trên sofa nói chuyện thẳng thắn một phen. 

“Vợ này, khụ khụ, Giang Kiến Nguyệt, em thật sự đến từ năm năm trước sao?”

“Không sai, tớ quả thật bị mất trí nhớ.”

Giọng của cả hai đồng thời vang lên.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng quay đầu đi trước.

Tô Dạ Kỳ đột nhiên cười khẽ: “Giờ thì anh tin em đến từ năm năm trước rồi.”

Tôi chẳng buồn tranh cãi với cậu ta, vội vàng hỏi: “Không phải chúng ta là đối thủ sao? Vì cớ gì cậu lại cưới tớ?”

Tô Dạ Kỳ dang hai tay ra, mỉm cười dịu dàng.

“Cưới chạy bầu!”

Cưới chạy bầu? Tức là trước đó tôi đã ngủ với cậu ấy!

Nhưng chúng tôi gặp nhau lần nào là gà bay chó sủa lần đó, chuyện này hoàn toàn không có khả năng.

Tôi nghi ngờ nhìn Tô Dạ Kỳ, cậu ấy thản nhiên giải thích.

“Hồi đó em đâu có ưa gì anh. Nếu em không có thai, chúng ta căn bản không thể ở bên nhau.”

Từ khi xuyên không, tôi nhìn thấy cậu ấy nhẫn nại đối xử dịu dàng với Giang Tinh Tinh, cũng cảm nhận được tình cảm âu yếm thân mật mà cậu ấy dành cho tôi năm năm sau.

Thế nên những thứ này đều là giả sao?

“Vậy cậu cưới tớ chỉ vì trách nhiệm?”

Tô Dạ Kỳ im lặng, tôi gật đầu xem như đã hiểu.

“Được rồi, nếu đã như vậy, chúng ta ly…”

“Không muốn!”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!