Khi đối thủ trở thành ông xã – P.3

12.

Trong bệnh viện, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy người tỉnh dậy là Tô Dạ Kỳ nguyên bản.

Tô Dạ Kỳ năm năm sau đối xử với tôi vừa tốt vừa dịu dàng, thật lòng thì tôi thích loại con trai này, nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy không vui.

Vẫn là Tô Dạ Kỳ hiện tại nhìn thuận mắt hơn, mặc dù cậu ta có là một tên khốn kiếp đi chăng nữa.

Cậu ta đang ngồi trên giường bệnh, bắt chéo chân, chỉ tay năm ngón kêu tôi gọt táo, còn miệng thì liên tục lải nhải mấy lời khó nghe.

“Giang Kiến Nguyệt, cậu gọt hết thịt táo rồi, muốn cho tớ gặm phần lõi hả?”

Cậu ta bị thương vì cứu tôi, tôi tự nhủ bản thân phải bao dung hơn với  con người này.

Tôi từ tốn cắn quả táo đã gọt vỏ rồi đưa phần lõi còn lại cho cậu ta, mỉm cười rất dịu dàng.

“Đây, ăn đi!”

Tô Dạ Kỳ: “…”

Cậu ta cầm lấy lõi táo, không hiểu sao mặt lại đỏ lên, ánh mắt đảo quanh giữa tôi và quả táo, lên giọng quở trách.

“Hừ, cậu để bệnh nhân ăn cái này hả? Hơn nữa đều là nước bọt. Muốn gián tiếp hôn tớ cũng không cần làm như vậy…”

Ủa, sao tôi cảm thấy Tô Dạ Kỳ có chút kỳ quái?

Một quả táo mà tôi cắn qua cũng có thể liên tưởng tới nụ hôn.

Nghĩ lại lời nói của Tô Dạ Kỳ năm năm sau, từ nhỏ cậu ta đã thích tôi, ôi chao, chắc không phải là sự thật đâu ha?

Tôi cầm một quả táo khác rồi nhìn Tô Dạ Kỳ, thấy cậu ta chuẩn bị cắn vào phần lõi táo thật, tôi không khỏi cảm thấy buồn nôn.

Tôi chộp lấy phần lõi táo trên tay cậu ta ném vào thùng rác: “Cậu định ăn thật à?”

Tô Dạ Kỳ cầm lấy nửa quả táo tôi đưa, nhỏ giọng nói: “Không phải cậu đưa cho tớ sao?”

“Tớ đưa cái gì cậu cũng ăn hả?”

“Ừm!”

Tô Dạ Kỳ nghiêm túc gật đầu.

Thật sự thích tôi à?

Mặt tôi nóng bừng.

Tôi hắng giọng, lên tiếng phủ đầu trước: “Tô Dạ Kỳ, cậu bị bệnh à, đồ thừa cũng ăn.”

Tô Dạ Kỳ không đáp lại, chỉ vào đồ bệnh nhân trên người.

Ờ ha, người cũng nằm viện rồi, quả thật là có bệnh.

Trong phòng bệnh riêng của Tô Dạ Kỳ chỉ có hai chúng tôi, bầu không khí trở nên lúng túng khó giải thích được.

Từ nhỏ tôi đã ăn miếng trả miếng với cậu ta, đây là lần đầu tiên chúng tôi ở chung một chỗ mà không xảy ra cảnh gà bay chó sủa.

Không còn gì để nói, tôi đành nhắc đến chuyện liên hôn.

“Ê này… Ờ thì, ông tớ có nói về vụ liên hôn. Cậu thấy sao?”

Tô Dạ Kỳ dừng ăn táo, ngẩng đầu  nghiêm túc nhìn tôi, giọng nhàn nhạt vang lên: “Nhìn thế nào thì đây cũng là chuyện tốt đối với hai nhà, cậu không đồng ý hả?”

Ầy, đúng thật là cậu ta thích tôi rồi!

Tôi cố ý hỏi về bạn gái tin đồn của cậu ta: “Bạn gái của cậu thì sao?”

Tô Dạ Kỳ lập tức nghẹn lời, mặt lúc đỏ lúc xanh: “À, chúng tớ chia tay rồi.”

Tôi lặp lại đầy ẩn ý: “Chia tay rồi!”

Tôi biết cậu ta không có bạn gái, sau khi tin đồn lan rộng, cậu ta đã đến gặp tôi để giải thích.

Nhưng sau khi tôi hẹn hò với Triệu Yến Ninh, cậu ta lại dẫn theo cô bạn từng bị cậu ta từ chối đi hẹn hò chung với hai người bọn tôi.

Suốt một thời gian dài tôi còn cho rằng cậu ta có vấn đề về thần kinh, bây giờ nghĩ lại chắc là lúc đó đang nổi cơn ghen!

Tô Dạ Kỳ vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, chia tay rồi, sẽ không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của chúng ta.”

Sau đó cậu ta lại nói giọng bực bội: “Còn bạn trai cũ của cậu thì sao? Sẽ không ảnh hưởng chứ?”

Tôi lập tức phản bác: “Tớ không đồng ý kết hôn.”

Tô Dạ Kỳ lập tức giận dỗi không thèm ăn táo nữa, lớn tiếng hơn: “Cậu vẫn còn tình cảm với hắn ta à?”

Sau đó còn không quên mỉa mai: “Ánh trăng sáng của người ta cũng quay về rồi, cậu thích hắn cái quái gì?”

Nhìn cậu ta như vậy tôi cũng thấy vui.

Tôi chậm rãi nhai táo, tranh thủ trả lời cậu ta: “Cái gì cũng thích.”

13.

Tô Dạ Kỳ bị tôi chọc tức đến mức muốn xuất viện, tôi hỏi ý bác sĩ rồi mới để cậu ta đi về.

Về đến nhà Tô Dạ Kỳ, tôi tình cờ gặp mẹ cậu ta – dì Chu.

Dì Chu cười lớn khi nhìn thấy tôi: “Cô còn sợ tiểu Nguyệt chướng mắt thằng nhóc thối này, thấy hai đứa như này, cô yên tâm rồi.”

Dì ấy vừa nói vừa liếc nhìn tay tôi đang đặt trên eo Tô Dạ kỳ bằng ánh mắt sắc bén.

Tôi: “……”

Giờ tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể lấy lại sự trong sạch.

Cậu ta giận dỗi vì tôi nói còn thích Triệu Yến Ninh lúc ở bệnh viện, vừa rồi còn ngoác miệng gọi tôi là chó liếm*.

(*chó liếm: là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh)

Tôi tức giận đến mức định véo cậu ta một cái, ai biết mẹ người ta lại hiểu lầm.

Tô Dạ Kỳ lúc này cười rất ngoan: “Mẹ, vẫn là mẹ tốt với con nhất.”

Dì Chu che miệng cười khúc khích: “Con được như ý nguyện rồi nhé, nhóc con, đừng chọc tức Nguyệt Nguyệt nữa.”

Nói xong, dì ấy quay sang nói với tôi: “Nguyệt Nguyệt, nếu nó dám ức hiếp con thì cứ nói với dì, dì sẽ chỉnh nó.”

Tôi đứng hình tại chỗ, còn Tô Dạ Kỳ cười rất gian xảo.

Thật là khó ưa!

Tôi đưa tay sờ lên cơ bụng săn chắc của Tô Dạ Kỳ, dùng sức véo mạnh.

“Á! Đau, đau quá, Giang Kiến Nguyệt, nhỏ điên này.”

14.

Tôi không thể phản đối chuyện liên hôn. 

Mẹ nhướng mày, kết thúc chuyện đã định bằng những lời lẽ hết sức nhẹ nhàng.

“Con là con gái duy nhất trong nhà, sớm muộn gì cũng phải kết hôn sinh con. Mẹ nghĩ A Kỳ là một chàng trai tốt, cậu ấy đã dõi theo con từ khi con còn nhỏ. Ngoài việc không khéo lấy lòng con gái thì cậu ấy vừa đẹp trai vừa tốt bụng, lại còn thông minh, kết hôn với cậu ấy không phải là một ý tồi. Nếu con thật sự không thích thì cứ sinh con rồi ly hôn. Trước đây mẹ của con cũng như vậy. Đừng oán giận nữa. Trước mắt bồi dưỡng tình cảm cái đã. Nếu vẫn không được, sau này con có tiếng nói rồi muốn làm gì cũng được.”

Lời nói của mẹ đã cảnh tỉnh tôi, rất có thể đây chính là nguyên nhân khiến tôi sinh ra Giang Tinh Tinh.

Thế là tôi bắt đầu bị ép hẹn hò để bồi dưỡng tình cảm với Tô Dạ Kỳ.

15.

Một ngày nọ, sau khi tan làm, Tô Dạ Kỳ lái xe đến đón tôi rồi đưa tôi đi nhà hàng ăn tối.

Trên đường, tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn nói rằng bạn trai của cô ấy đang tổ chức tiệc sinh nhật, bảo tôi nhớ ăn mặc đẹp để đến tham dự.

Từ khi biết Tô Dạ Kỳ thích tôi lâu rồi, tôi luôn cảm thấy có chút khó xử khi ở riêng với cậu ta, vì vậy vừa nghe được chuyện này tôi đã lập tức đồng ý.

Tô Dạ Kỳ đợi tôi cúp điện thoại, hỏi địa chỉ rồi lái xe tới đó, dọc đường không nói một lời.

Đến nơi, tôi đang tính mở xuống xe thì bị Tô Dạ Kỳ chặn lại.

Cậu ta chỉ vào áo len và quần jean của tôi, nhắc nhở: “Cậu định ăn mặc như thế này thật hả?”

Tôi nhìn xuống bộ đồng phục công sở của mình, hỏi một cách khó hiểu: “Không ổn sao?”

Tô Dạ Kỳ chậm rãi nhìn tôi, kéo giọng hỏi: “Bạn trai cũ của cậu cũng đến, còn dẫn theo ánh trăng sáng của hắn ta. Cậu xác định muốn mặc như thế hả?”

?

Dĩ nhiên là không thể rồi!

Nghĩ đến tên cặn bã Triệu Yến Ninh ôm ánh trăng sáng trong tay, vẻ mặt rất lấy làm tiếc vì đã chia tay với tôi, tôi siết chặt nắm đấm!

Nếu lúc đó không xảy ra chuyện xuyên không đến năm năm sau thì tôi đã giải quyết chuyện này từ lâu rồi.

Bây giờ họ tìm đến tận cửa, chắc là bạn tôi cố tình để tôi trút giận đây mà?

Tôi hùng hổ ra lệnh cho Tô Dạ Kỳ: “Quay lại, đến căn hộ gần đây của tớ, tớ gọi người mang lễ phục qua.”

Tô Dạ Kỳ bỗng nhiên ho khan, giọng nói hơi kỳ quặc: “Ở ghế sau có một bộ, vừa cỡ với cậu. Cậu xem có thích không?” 

Tôi quay lại nhìn ghế sau, trên đó có một hộp quà lớn màu đỏ.

Tôi ra ghế sau mở hộp, bên trong là một chiếc bộ lễ phục cao cấp màu đỏ hở lưng, bên cạnh còn có đồ trang sức rực rỡ phù hợp.

Tôi ướm thử, là cỡ váy tôi hay mặc, cũng là thương hiệu tôi thích.

“Không tệ, còn biết rõ kích cỡ của tớ.”

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm, thế mà Tô Dạ Kỳ cũng nghe thấy, không khỏi ho khan mấy tiếng. 

Tôi ngước mắt nhìn sang, Tô Dạ Kỳ ho nhiều đến nỗi vành tai đỏ bừng, mắt hơi mờ sương.

Nghĩ đến tình cảm cậu ta dành cho mình, tôi không khỏi trêu chọc: “Đêm đó tớ say rượu, cậu lén đo eo tớ phải không? Chẳng trách eo tớ lại đỏ lên, hóa ra là cố ý.”

Đỉnh đầu của Tô Dạ Kỳ lúc này như muốn bốc khói, quay người lại, lắp ba lắp bắp giải thích: “Tớ, tớ không…”

Giây tiếp theo, cậu ta lập tức quay đầu lại, giọng nói ngượng ngùng khó chịu vang lên: “Giang Kiến Nguyệt! Sao cậu không nói cậu đang thay đồ!”

Tôi lười để ý đến Tô Dạ Kỳ, mặc váy xong, quay lưng về phía cậu ta: “Kéo dây kéo giúp tớ.”

Tô Dạ Kỳ không có động tĩnh gì, chờ tôi thiếu kiên nhẫn quay người thúc giục, một đôi bàn tay ấm áp nhẹ nhàng chạm vào lưng tôi, nóng đến lạ thường.

Một tiếng “cạch” vang nhẹ. Dây kéo đã được kéo lên, mặt tôi đỏ bừng.

Tôi giả vờ bình tĩnh lấy gương ra, đeo đồ trang sức lên người, nhìn ánh đỏ rực rỡ lấp lánh trong gương.

Xong xuôi đâu vào đó, tôi mới nhận ra Tô Dạ Kỳ đã im lặng hồi lâu.

Tôi không quen với bộ dạng im lặng của cậu ta như vậy, giả vờ thờ ơ hỏi: “Sao không nói gì cả, cậu ngại à?”

Tô Dạ Kỳ không đáp lại, vành tai càng đỏ hơn.

16.

Sau khi trêu chọc cậu ta, khuôn mặt vừa bình tĩnh lại của tôi cũng đỏ bừng, mãi đến khi bước vào phòng tiệc, tôi mới dần bình tĩnh lại.

Ai có thể tiếp nhận được chuyện đối thủ bấy lâu nay lại trở thành người thầm thương trộm nhớ mình chứ? 

Tôi tâm sự với bạn bè về mối tình thầm kín từ nhỏ của Tô Dạ Kỳ, nhưng bọn họ lại khinh thường nhìn tôi, không khách khí nói: “Nếu cậu ấy không thích cậu thì cần gì phải theo cậu khắp nơi?”

“Hồi nhỏ, cậu luôn giành bữa sáng của Tô Dạ Kỳ. Cậu ấy miệng thì mắng nhưng vẫn luôn chia phần cho cậu.”

“Lúc học giáo dục giới tính ở trường cấp hai, thấy có người kéo bím tóc hoặc dây áo trong của cậu, Tô Dạ Kỳ ngồi phía sau sẽ đánh những kẻ đó.”

“Hồi cấp ba, Tô Dạ Kỳ lấy hết can đảm để tỏ tình với cậu, nhưng cậu lại thích cậu bạn cùng trường, còn nhờ cậu ấy giới thiệu giúp nữa chứ. Tô Dạ Kỳ cố nén nỗi đau đi tìm người ta, ai ngờ bạn nam kia không thích con gái, cậu ấy nhờ bạn kia giải thích với cậu, nhưng cuối cùng cậu lại mắng cậu ấy bẻ cong crush của cậu.”

“Đâu chỉ có thế, cậu còn làm ra chuyện ngu ngốc hơn. Khi cậu tốt nghiệp đại học, Tô Dạ Kỳ vô tình dính phải tin đồn qua lại với cô gái cùng khoa. Tớ muốn thăm dò cậu nên kể với cậu chuyện này, kết quả là cậu quay người đã tuyên bố tìm được bạn trai.”

“Chậc chậc chậc chậc, lúc cậu chính thức công khai tên khốn đó, Tô Dạ Kỳ đã uống rượu suốt đêm.”

Tôi đón lấy ánh mắt khinh thường của họ, bất bình nói: “Tô Dạ Kỳ không tỏ tình với tớ. Làm sao tớ biết cậu ấy thích tớ? Hơn nữa, cậu ấy luôn so bì với tớ, cũng chưa bao giờ giải thích với tớ những điều trên. Làm sao tớ không ghét cậu ấy cho được?”

Đám bạn cười khẩy, cùng nhau nói: “Nếu không phải cậu nói cậu chỉ thích những người mạnh mẽ… thôi quên đi, cậu là con gà mờ trong tình yêu. Tô Dạ Kỳ thật thảm mới gặp phải cậu. Nhưng tớ nghe nói hai người sắp kết hôn hả? Hy vọng anh chàng này cuối cùng cũng đạt được ước nguyện.”

Sau đó, đám bạn chỉ vào đôi nam nữ nhìn hơi quen mắt đang ngồi trong góc: “Yên tâm, nhiệm vụ hôm nay của cậu là vả vào mặt tên cặn bã đó. Nhìn thấy chưa? Bạn trai cũ của cậu và ánh trăng sáng của hắn ta.”

Tôi nhìn theo hướng bạn bè chỉ.

Bạn trai cũ của tôi, Triệu Yến Ninh, người đã bỏ rơi tôi để chạy theo ánh trăng sáng, đang mặc bộ vest đen, trong tay ôm một cô gái mặc lễ phục màu trắng.

Triệu Yến Ninh chia tay tôi không chỉ vì hắn ta có tình cảm không thể xóa nhòa với ánh trăng sáng, mà còn vì hắn cảm thấy tôi ăn mặc quá đỗi giản dị, xuất thân từ một gia đình bình thường, không thể giúp ích gì cho sự nghiệp của hắn.

Vì vậy, khi ánh trăng sáng có xuất thân từ một gia đình giàu có quay lại, hắn đã lập tức bỏ rơi tôi.

Đó là những gì Triệu Yến Ninh và bạn của hắn đã nói trong đoạn ghi âm mà Tô Dạ Kỳ gửi cho tôi trước cái đêm tôi uống say.

17.

Một số chị em tốt của tôi cùng nhau đi về phía họ, còn tôi đi theo đám đông.

Ánh trăng sáng kia tên là Tần Anh,  cô ta nhìn thấy chị em tốt của tôi liền tỏ ra thân thiết, bước đến ân cần hỏi han.

Triệu Yến Ninh nắm tay Tần Anh, đứng bên cạnh mỉm cười, trông như một công tử vô cùng cao quý.

Bạn tốt Gia Gia đột nhiên chuyển đề tài sang Triệu Yến Ninh, nhiệt tình hỏi Tần Anh: “A Anh, anh chàng đẹp trai này là ai?”

Tần Anh chưa kịp trả lời, Gia Gia đã che miệng cười: “Anh chàng đẹp trai này trông rất giống tên cặn bã đã vứt bỏ Nguyệt Nguyệt của chúng ta!”

Những người lớn lên trong gia đình giàu sang đều có EQ cao, lời giới thiệu đến môi của Tần Dĩnh đột nhiên dừng lại, cố nở một nụ cười trên môi.

Triệu Yến Ninh hiếm khi có được cơ hội như vậy, thấy mọi ánh mắt gần như đều tập trung qua đây, không khỏi muốn khoe khoang.

Hắn lập tức trả lời bằng giọng điệu dí dỏm: “Đó là lỗi của tôi, hy vọng khuôn mặt này sẽ không khiến tiểu thư Nguyệt Nguyệt đau lòng.”

Nói xong, hắn còn khẽ mỉm cười.

Nếu ai không biết sự thật thì nhất định sẽ bị dáng vẻ lịch lãm của hắn cuốn hút.

Gia Gia cười khẩy rồi nói: “Ờ thì tên cặn bã mà Nguyệt Nguyệt của chúng tôi nhắc tới, cách đây chưa đến nửa tháng, ánh trăng sáng của hắn về nước nên hắn đã vứt bỏ Nguyệt Nguyệt. Ài, A Anh, cô nói tên đàn ông đó có rẻ tiền hay không?”

Nụ cười trên mặt Triệu Yến Ninh chợt cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, trong mắt đầy vẻ khó tin.

Nụ cười trên môi Tần Anh lập tức tắt ngúm, buông ngay cánh tay đang ôm mình của Triệu Yến Ninh xuống.

Bạn bè tôi xem kịch đủ rồi, kéo tôi đến để ba mặt một lời với họ.

Tôi ngẩng đầu mỉm cười, đưa tay ra chào Tần Anh: “Xin chào, cô Tần, tôi là Giang Kiến Nguyệt.”

Tần Anh cứng ngắc đưa tay ra bắt lại: “Là đại tiểu thư của tập đoàn nhà họ Giang sao? Đã nghe danh từ lâu, thật là ngưỡng mộ!”

Tôi lắc nhẹ rồi thả tay ra.

Ánh mắt tôi lướt qua giữa hai người họ, khi thấy Tần Anh đang nhìn Triệu Yến Ninh bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, tôi lại thở phào nhẹ nhõm vì bị bỏ rơi.

Lúc đầu, Triệu Yến Ninh không thích tôi mặc quần áo bình thường và bỏ rơi tôi vì xuất thân của Tần Anh.

Không biết hắn đã nói gì mà Tần Anh lại theo hắn đến lên mặt với tôi.

Bây giờ tôi cho Triệu Yến Ninh biết gia thế không thể với tới của mình, dựa theo tính cách cậy người có quyền của hắn, e rằng hắn sẽ rất hối hận đến xanh mặt cho coi. 

Còn người giả tạo như Tần Anh chắc sẽ lập tức cắt đứt quan hệ với Triệu Yến Ninh.

Sau đó đám người Gia Gia còn lan truyền chuyện này, kẻ cặn bã như Triệu Yến Ninh đừng nghĩ đến việc trèo cao bằng cách dựa vào phụ nữ nhà giàu nữa.

Có vẻ như tương lai của hắn sẽ không dễ dàng gì.

Hừ, đáng đời tên cặn bã nhà hắn. 

18.

Sau khi đám người Gia Gia chơi trò vả mặt cặn bã với tôi xong, bọn họ giải tán, mạnh ai nấy chơi, để tôi một mình trong góc uống rượu vang đỏ diễm lệ.

Tô Dạ Kỳ đột nhiên xuất hiện, đưa cho tôi một chiếc bánh nhỏ.

“Đừng chỉ lo uống rượu, ăn chút gì đó cho ấm bụng, lát nữa đừng có say.”

Tôi ghét bỏ chỉ vào cái bụng đang bị váy siết chặt: “Ăn cái này, bụng sẽ căng ra.”

Tô Dạ Kỳ cúi đầu cười lớn, sau đó cởi áo vest khoác lên vai tôi.

Chiếc áo khoác rất dài nên có thể che được vòng eo của tôi.

Cậu ta cúi đầu vuốt thẳng cổ áo tôi rồi mỉm cười hài lòng.

“Áo che lại rồi, người khác không nhìn thấy đâu.”

Tôi ngước lên nhìn đôi mắt sáng ngời của Tô Dạ Kỳ, bốn mắt chăm chú nhìn nhau.

Lúc trước cậu ta cười, tôi còn tưởng  cậu ta cười nhạo mình, nhưng bây giờ biết cậu ta có tình cảm với mình, nghe tiếng cười đó khiến tôi có chút ngứa ngáy trong lòng.

Một lúc lâu sau, Tô Dạ Kỳ đỏ tai nhìn đi chỗ khác, miệng lắp bắp:

“Sao, sao cậu lại nhìn tớ như thế?”

Tôi mím môi cười ngọt ngào, nói: “Tô Dạ Kỳ, cảm ơn cậu đã đưa cho tớ đoạn ghi âm đó, nhờ vậy tớ mới có thể nhìn rõ bộ mặt thật của Triệu Yến Ninh, cảm ơn cậu đã bày ra bữa tiệc tối nay để tớ trút giận.”

Tô Dạ Kỳ quay đi, lúng túng nói: “Cậu nhìn rõ mà còn chạy đi uống say, khiến tớ lo lắng bấy lâu nay.”

Nghĩ đến sự việc đáng xấu hổ tối hôm ấy, tôi đỏ mặt nói: “Đó là vì tớ vừa tức giận vừa xấu hổ trước mặt cậu.”

Nói xong, tôi chạy đi trò chuyện và vui chơi với đám bạn.

Ài, tôi luôn cảm thấy bản thân không thể kiểm soát nhịp tim nếu cứ tiếp tục ở lại với Tô Dạ Kỳ.

Lúc rời đi, tôi dường như nghe thấy tiếng Tô Dạ Kỳ cười ngốc nghếch ở phía sau.

Ầy, nghe khá là vô tri.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!