Đường Tam trùng sinh – C.116

Chương 116: Biến hoá, thu hoạch


Đường Tam không ngờ rằng những thay đổi do sự dung hợp Thiên Hồ Chi Nhãn mang tới lại nhiều đến thế. Thứ này khi dung hợp mới chỉ là nhị giai, vậy mà đã bá đạo đến như vậy.

Ngay cả bản thân Đường Tam trước đây cũng chưa từng nghĩ tới sẽ xuất hiện tình huống này. Thật sự là do Thiên Hồ Chi Nhãn của Độc Bạch vẫn luôn biểu hiện quá kém cỏi, khiến Đường Tam có chút xem thường truyền thừa của huyết mạch cường đại thuộc tầng cấp thứ nhất này.

Vốn dĩ theo nhận định của Đường Tam, Thiên Hồ Chi Nhãn tuy rất mạnh, nhưng có lẽ phải đạt đến cấp độ cao hơn mới có thể phát huy. Không ngờ rằng chỉ bằng ưu thế về tầng cấp huyết mạch lại có thể mang đến thay đổi lớn như vậy.

Nếu như hắn không sở hữu con át chủ bài, e rằng việc cưỡng ép dung hợp Thiên Hồ Chi Nhãn sẽ khiến hắn trở thành Độc Bạch thứ hai. Ngoại trừ tu vi tam giai, tất cả những năng lực khác đều bị Thiên Hồ Chi Nhãn loại bỏ không sót lại gì. Chỉ có thể cùng Độc Bạch chờ đợi may mắn xuất hiện, đơn thuần tiến bộ về mặt này.

Bàn tay màu vàng kim đã bóp nát năng lượng của Thiên Hồ biến kia đóng một vai trò cực kỳ quan trọng. Trong Tinh Thần Chi Hải, nó đã khiến cho Thiên Hồ biến hiểu rõ ai mới là kẻ mạnh. Đó chính là điểm thần thức mà Đường Tam mang tới từ kiếp trước.

Ứng dụng của thần thức vô cùng ảo diệu. Chỉ là từ trước tới giờ Đường Tam vẫn luôn không dám dùng tới, bởi hắn lo rằng chút thần thức này sẽ bị tiêu hao.

Một khi điểm thần thức này bị cạn kiệt, hắn sẽ mất đi phương thức kết nối cuối cùng với thế giới cũ, đồng nghĩa với việc mất đi sức tự vệ trọng yếu nhất.

Nhưng nó không giống như vậy khi ở trong Tinh Thần Chi Hải. Bất kể cấp độ của Thiên Hồ Chi Nhãn cao bao nhiêu, hay cho dù huyết mạch Thiên Hồ biến thuộc tầng cấp thứ nhất, thì ngươi cũng không thể so sánh được với cấp độ Thần Vương!

Dù chỉ là một điểm thần thức thì đó cũng là thần thức mang cấp độ Thần Vương. Tầng cấp huyết mạch của Thiên Hồ biến vẫn còn kém rất xa so với cấp độ Thần Vương.

Nếu nói Thiên Hồ Chi Nhãn là người đại diện cho vị diện này, thì thần thức của Đường Tam đã từng thống trị Thần giới, là chủ nhân của một mảng vũ trụ.

Thế giới có tầng cấp thứ bậc càng cao thì tác dụng áp chế của tầng cấp lại càng rõ ràng. Đối diện với điểm thần thức mang cấp độ Thần Vương, Thiên Hồ Chi Nhãn thậm chí không thể sinh ra ý định phản kháng.

Tại sao Đường Tam lại không lo lắng về việc Thiên Hồ Chi Nhãn tác quái trong Tinh Thần Chi Hải của chính mình, đó là bởi vì hắn có con át chủ bài là thần thức.

Thiên Hồ Chi Nhãn đúng là rất lợi hại, thôn phệ tinh thần của hắn và chuẩn bị đồng hóa vào chính nó. Nhưng chưa kịp đồng hóa thì đã bị thần thức bóp chẹt.

Phải nói Thiên Hồ Chi Nhãn thực sự cũng rất mạnh, tinh thần lực sau khi bị nó lọc xong đã trực tiếp hóa lỏng.

Từ thể khí sang thể lỏng, đây là một tầng chuyển hóa quan trọng nhất của tinh thần lực. Hoàn thành hóa lỏng đồng nghĩa với việc cấp độ tinh thần của Đường Tam đã hoàn toàn được nâng lên một cảnh giới khác.

Thông thường, tu vi của hắn ít nhất phải đạt được thất giai trở lên, tinh thần lực cũng tương ứng với thất giai trở lên mới có thể thực hiện được. Hiện tại trùng hợp gặp được cơ hội, không cần trải qua bất kì khó khăn nào, cứ như vậy mà đột phá.

Ngoài ra, thân thể còn nhận được sự cho phép của vị diện, lực áp chế ảnh hưởng trên cơ thể cũng được giảm bớt. Giờ phút này Đường Tam về cơ bản đã có thể kết luận rằng, ít nhất là trước khi đạt đến cửu giai, chắn hẳn sẽ không xuất hiện đại bình cảnh.

Vấn đề lớn nhất trong tương lai sẽ xuất hiện khi hắn trở thành thần. Đến lúc đó, sợ rằng sẽ bị vị diện này trực tiếp phát hiện, lại bị đàn áp một lần nữa.

Nhưng so với thực lực hiện tại của hắn thì đó vẫn là một chuyện tương đối xa vời, cũng không vội vàng.

Từ xa, Trương Hạo Hiên đã nhìn thấy tình hình ở bên này. Ánh mắt sáng như đuốc, nhìn thoáng qua liền thấy Đường Tam ở dưới tàng cây tu luyện, trên cây có mấy người đang nghỉ ngơi, cũng không xuất hiện bất cứ nguy hiểm gì.

Xảy ra chuyện gì vậy? Không có nguy hiểm xuất hiện? Nhưng chẳng phải xao động mãnh liệt của nguyên khí thiên địa khi nãy chính là từ bên này truyền tới sao? Chẳng lẽ trong số bọn chúng, lại có đứa nào xuất hiện biến hóa cực lớn về thực lực?

Hắn không nhìn qua Đường Tam, tiêu điểm đầu tiên là Vũ Băng Kỷ. Vũ Băng Kỷ gần đây tiến bộ rất nhanh, nhưng hắn vừa mới đột phá tới lục giai, không thể trong thời gian ngắn liền có thể tấn thăng lên tới thất giai. Xét cho cùng, giữa lục giai và thất giai là một ngưỡng cửa rất lớn.

Nếu không phải Vũ Băng Kỷ, vậy thì là ai trong số bọn chúng?

Tinh thần lực quét qua thân mọi người, nhưng không phát hiện bất kì điều gì không ổn. Khí tức của mấy đứa trẻ này vẫn bình thường.

Điều này khiến Trương Hạo Hiên hơi bối rối. Hắn quan sát thêm một lúc, sau đó mới rời đi.

Hắn không biết được rằng, sự có mặt của hắn đã nằm trong dự tính của Đường Tam.

Đổi lại là trước kia, bởi vì chênh lệch về tu vi, Đường Tam chắc chắn sẽ không thể cảm nhận được sự xuất hiện của Trương Hạo Hiên trừ khi hắn sử dụng thần thức.

Nhưng bây giờ thì khác, tinh thần lực của hắn đã hóa lỏng, năng lực cảm nhận tăng lên rất nhiều. Mặc dù Trương Hạo Hiên là cường giả cửu giai, nhưng nếu chỉ đơn thuần xét về góc độ tinh thần lực thì chính là cùng cảnh giới với Đường Tam, chỉ là tổng lượng lớn hơn hắn rất nhiều.

Dĩ nhiên, Đường Tam rất giỏi trong việc thu liễm khí tức vào bên trong, Trương Hạo Hiên đương nhiên không thể nhìn thấy bất kỳ thay đổi nào từ hắn.

Sau khi Trương Hạo Hiên rời đi, Đường Tam cũng hoàn toàn thả lỏng trở lại. Bởi vì phải gác đêm, hắn không tiến vào trạng thái thiền định mà chỉ âm thầm cảm thụ thu hoạch sau lần thăng tiến này.

Thu hoạch đêm nay thực sự quá tuyệt vời. Giờ phút này hắn cảm thấy thật vui mừng vì đã lựa chọn tham gia vào Cứu Rỗi học viện. Chỉ sau vài ngày ngắn ngủi, so với những năm tháng tu luyện trước đây, hắn đã thu được rất nhiều thứ.

Đây chính là lợi thế về tài nguyên! Những người bạn đồng hành mang trong mình huyết mạch cao cấp này thực sự rất hữu ích đối với hắn.

Đúng vậy, nhất định phải giúp họ tiến bộ mới được. Giúp đỡ họ chính là giúp chính mình.

Đỉnh phong ngũ giai. Ổn định vững chắc cảnh giới của mình, chẳng bao lâu nữa, hẳn là có thể cân nhắc tiến vào lục giai. Nhưng thời điểm chạm đến lục giai e là vẫn phải bắt đầu từ Phong Lang biến. Dù sao thì đây cũng là năng lực mà hắn thể hiện ra bên ngoài.

Sáng sớm, Trình Tử Chanh ngồi trên ngọn cây duỗi thân thể một chút. Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần sảng khoái, nhưng cánh tay vẫn còn đau nhức vì tập luyện Kim Sí Phi Phong Trảm vào ngày hôm qua.

Cô nàng vô thức nhìn xuống, liếc mắt đã thấy Đường Tam ngồi dưới tàng cây. Nàng không khỏi hơi sững người.

Đường Tam dường như đã xuất hiện một chút thay đổi. Trông thuận mắt hơn, dáng người cũng không còn gầy gò nữa, giống như cả người đã trở nên đầy đặn hơn một chút. Qua một đêm, diện mạo tựa như thay đổi không ít. Vốn dĩ từ một vẻ tầm thường phổ thông nay đã có chút mùi vị thanh tú.

Độc Bạch ngồi bên cạnh Đường Tam. Hiện tại hắn cũng học theo Đường Tam ngồi xếp bằng, yên lặng tu luyện.

Trời lúc này đã hừng sáng, ánh ban mai phía xa cũng đang từ từ ló dạng. Vũ Băng Kỷ và Cố Lý cũng lần lượt tỉnh dậy sau khi thiền định.

Cả ngày hôm qua dừng chân tại đây, tu luyện nguyên một ngày, bọn họ đều cảm thấy bản thân rõ ràng đã tăng lên ở một mức nhất định. Cảm xúc của Cố Lý là hưng phấn nhất, hận một nỗi không thể ở lại đây tiếp tục luyện tập Loạn Phi Phong Chùy Pháp của hắn.

Dưới tàng cây, cảm nhận được ba người kia đã tỉnh dậy, Đường Tam cũng theo đó mở hai mắt ra.

Sau đó hắn đụng nhẹ vào người Độc Bạch bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Cảm giác thế nào?

Độc Bạch mở mắt ra. Ban đầu có chút mù mịt, nhưng ngay sau đó khôi phục lại rất nhanh, trầm ngâm nói: “Có một chút cảm giác. Hai mắt hình như hơi nóng lên. Rất thoải mái. Còn những cảm giác khác thì không rõ ràng lắm.”

“Xem ra ngươi không hề xảy ra bài xích, ít nhất là cho tới hiện tại. Vậy thì cứ tiếp tục tu luyện. Phương pháp tu luyện này cần tích lũy thời gian, sau khi tích lũy mới có thể đạt được.”

Sáng sớm hôm nay, trước khi những người khác thức dậy, Độc Bạch đã từ trên cây trèo xuống. Hắn vẫn luôn không ngừng suy nghĩ về việc Đường Tam nói muốn chỉ dạy cho hắn.

Đường Tam tranh thủ lúc sáng sớm, khi tử khí từ phía đông mới xuất hiện liền dạy cho Độc Bạch phương pháp tu luyện Tử Cực Ma Đồng. Độc Bạch liền theo hắn cùng nhau tu luyện.

Bởi vì tinh thần lực của Đường Tam đã tiến bộ rất nhiều, Tử Cực Ma Đồng tự nhiên cũng tăng lên, hiệu quả của lần tu luyện hôm nay đặc biệt tốt.

Điều khiến hắn có hơi ngạc nhiên chính là, Độc Bạch vốn dĩ yếu kém ngược lại dường như là một thiên tài trong lĩnh vực tu luyện Tử Cực Ma Đồng. Hôm nay mới chỉ là buổi tập đầu tiên, nhưng Đường Tam lại có thể cảm nhận được trong mắt hắn đã xuất hiện biến hóa của tử khí.

Đây là điều chưa từng xảy ra khi hắn thử nghiệm với ba huynh đệ họ Vương cùng Lăng Mộc Tuyết trước đây.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!