Đường Tam trùng sinh – C.117

Chương 117: Tiếp cận khu vực làm nhiệm vụ


Chẳng lẽ nói, lúc trước ba huynh đệ họ Vương và Lăng Mộc Tuyết không thể tu luyện được Tử Cực Ma Đồng là bởi vì tầng cấp của huyết mạch không đủ.

Tầng cấp huyết mạch của Thiên Hồ Chi Nhãn mới có đủ khả năng để điều khiển được Tử Cực Ma Đồng, vậy nên Độc Bạch ở nơi này lại có thể tu luyện được?

Điều này đương nhiên có khả năng. Hơn nữa còn là một chuyện tương đối chính xác.

Nếu như Tử Cực Ma Đồng có thể giúp Độc Bạch duy trì cải thiện tinh thần lực, dựa vào cảm nhận của Đường Tam về Thiên Hồ Chi Nhãn, Thiên Hồ Chi Nhãn này sau khi thôn phệ tinh thần lực có thể sẽ tấn thăng. Như vậy Độc Bạch cũng có khả năng tiến bộ.

Sau bữa sáng, mọi người không thể ở lại lâu hơn được nữa. Vũ Băng Kỷ và Đường Tam đều biết rằng trưởng trấn đang âm thầm đi theo bọn họ. Bọn họ lại tiếp tục lên đường, thẳng hướng vào trong rừng rậm.

Dựa theo bản đồ, bọn họ còn khoảng chừng một ngày đường mới có thể tiến vào khu vực sinh sống của Sáp Sí Hổ. Dọc đường gặp phải yêu thú lạc đàn, Vũ Băng Kỷ cũng không còn thận trọng yêu cầu mọi người không nên động thủ nữa. Đối với bọn họ mà nói, yêu thú chính là đối tượng để rèn luyện tốt nhất.

Ngay cả Trình Tử Chanh cũng không chỉ thực hiện mỗi nhiệm vụ trinh sát, tự mình sử dụng Kim Sí Phi Phong Trảm mà nàng vừa mới tập luyện phối hợp cùng mọi người tấn công.

Bởi vì mới học chưa được bao lâu, thời điểm đối mặt với yêu thú ngũ giai vẫn là có chút nguy hiểm. Nhưng sẽ không có vấn đề gì quá lớn khi có Đường Tam và Vũ Băng Kỷ ở bên cạnh. Chưa kể còn có Cố Lý, lợi thế lớn nhất của Thì Quang biến chính là tạo ra “tỷ lệ sai số”.

Một khi thi triển Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp thất bại và không thể tiếp tục, hắn sẽ cố định đối thủ lại một lúc, tiếp tục thử một lần nữa.

So với ngày hôm trước, thu hoạch của ngày hôm nay thậm chí còn lớn hơn, săn giết được bảy tám con yêu thú. Một trong số đó còn ngang hàng với đỉnh phong ngũ giai Liệt Địa Tích Dịch.

Vui vẻ ra mặt là mô tả chính xác nhất về trạng thái tinh thần của cả tiểu đội. Lần này xuất phát, thực lực được nâng cao, kinh nghiệm chiến đấu gia tăng, còn thu hoạch được nhiều yêu thú như vậy. Quả thật là kiếm được rất nhiều tiền!

“Tiểu Đường, sau này ra ngoài làm nhiệm vụ nhất định phải gọi ta đấy! Gọi ta sẽ có mặt. Hoàn toàn nghe ngươi chỉ huy.”

Tâm trạng cực tốt, Cố Lý cũng trở nên sôi động hơn rất nhiều. Chỉ nghĩ tới sau khi luyện thành công Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp liền có thể đánh bại Trương Trạch Bân cũng đủ khiến cho hắn vô cùng vui vẻ.

Đường Tam cười nói: “Được rồi! Loại rèn luyện thực chiến này rất có ích để mọi người nâng cao thực lực. Sau khi kết thúc, mọi người quay trở về tu luyện một khoảng thời gian rồi mới nên tiếp tục rèn luyện. Như vậy đối với việc nâng cao thực lực của chúng ta sẽ có lợi ích rất lớn.”

Vũ Băng Kỷ ở bên cạnh tiếp tục nhắc nhở: “Đừng bất cẩn, dãy núi Gia Lý vẫn rất nguy hiểm. Theo ghi chép của học viện, đoạn đường chúng ta đi tìm Sáp Sí Hổ này vẫn tương đối an toàn. Bởi vì khu vực này không có sự xuất hiện của thiên tài địa bảo. Môi trường tương đối khô cằn, không thích hợp cho những linh thảo kia tồn tại.

Đổi lại nếu là những hướng khác, chúng ta chắc chắn không chỉ gặp những yêu thú yếu ớt này. Mọi người không thể vì có được thu hoạch mà sinh ra bất cẩn. Ngoài ra, chúng ta sắp tiến vào khu vực sinh sống của Sáp Sí Hổ. Bắt đầu từ khu vực này nguy hiểm sẽ tăng lên. Nhất định phải cẩn thận.”

Lúc này trời đã gần tối. Nhìn từ trên bản đồ cùng xác định vị trí phương hướng, bọn họ đã tiến gần đến bên rìa khu vực sinh sống của Sáp Sí Hổ.

“Vâng.” Những người khác đồng thanh đáp.

Vũ Băng Kỷ trầm giọng nói: “Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi đi. Hôm nay nghỉ sớm một chút. Sau khi chỉnh đốn xong, ngày mai sẽ tiến vào khu vực sinh sống của Sáp Sí Hổ. Đêm nay ta cùng Cố Lý và Đường Tam sẽ thay phiên nhau canh đêm. Các ngươi cũng đừng nên tiếp tục luyện tập năng lực mới, luôn phải duy trì trạng thái tốt nhất.”

“Vâng.” Mọi người lại đồng thanh đáp lại.

Sáng sớm hôm nay khi xuất phát, Vũ Băng Kỷ đã nói ra mục tiêu nhiệm vụ của chuyến đi lần này để ba người còn lại cũng biết được tình hình.

Điều hắn không ngờ là, cho dù rất có thể phải đối mặt với đối thủ là thất giai Sáp Sí Hổ, thế nhưng Cố Lý, Trình Tử Chanh và Độc Bạch lại không có phản ứng gì. Trình Tử Chanh thậm chí còn đưa ra các sáng kiến nếu Sáp Sí Hổ bay lên, nàng sẽ chặn đánh trên không trung như thế nào.

Khi đó Vũ Băng Kỷ cũng biết rằng mấy sư đệ, sư muội này của mình, bởi vì quá trình trước đó quá thuận lợi nên có chút xem nhẹ.

Dưới sự liên thủ của bọn họ, dù là yêu thú đỉnh phong ngũ giai cũng không trụ được bao lâu. Vũ Băng Kỷ là lục giai, Đường Tam tuy không phải lục giai nhưng lại hơn hẳn lục giai. Mọi người còn là đoàn đội cùng liên thủ, đối mặt với yêu thú thất giai như thế nào? Chắc hẳn cũng không thành vấn đề!

Đây chính là suy nghĩ trong lòng của ba người còn lại. Về vấn đề này, Vũ Băng Kỷ có chút lo lắng.

Tâm tình của Đường Tam không lộ ra bất kì thay đổi nào. Vũ Băng Kỷ nghĩ rằng còn có trưởng trấn đi theo, cho nên cũng không cần lo lắng quá mức.

Suy nghĩ của Đường Tam thực ra rất đơn giản. Nếu không trải qua bị thực tế đánh gục, vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được thế giới này khủng khiếp như thế nào. Những người trẻ tuổi này cần phải nhận đả kích mạnh một chút. Hơn nữa, đả kích càng nặng nề mới có ích cho sự tiến bộ của bọn họ.

Vậy nên hắn hiện tại căn bản không cần nhắc nhở điều gì, khi nguy hiểm đến, hiện thực sẽ cho mọi người biết thực hư như thế nào.

Hắn từng trải qua kiếp trước nên hiểu rất rõ, việc kích thích tiềm năng trong tình huống nào là dễ dàng nhất. Không chỉ đồng đội mà chính bản thân hắn cũng cần nhận lấy loại kích thích này.

Mọi người tìm một nơi có địa thế cao, ăn vài thứ đơn giản và bắt đầu nghỉ ngơi sớm. Vũ Băng Kỷ phụ trách gác đêm trước, bốn người còn lại ở trên cây.

Sắc trời dần dần tối hẳn. Tuy bọn họ ở trên sườn núi, nhưng lại bị cây to chắn ngang, ánh sáng của trăng sao cũng không quá sáng tỏ, cho nên mọi thứ xung quanh tỏ ra hết sức ảm đạm.

Thời gian cứ như vậy từng giây từng phút trôi qua, cả bốn người trên cây đều đắm chìm trong thiền định.

Đúng lúc này, hai con mắt khép kín của Đường Tam đột nhiên mở ra, trong mắt thoáng qua một tia sáng nhàn nhạt.

Tinh thần lực sau khi được tăng cường đã khiến cho cảm giác của hắn tăng lên đáng kể. Có động tĩnh!

Hắn cúi đầu nhìn xuống, Vũ Băng Kỷ ở bên dưới vẫn chưa có bất kỳ phản ứng nào, chỉ ngồi đó quan sát động tĩnh xung quanh. Đúng lúc này, một tiếng gió rít gào vang lên trong rừng núi, gió núi lạnh thấu xương thổi ập đến, mang theo từng trận rét lạnh.

Vũ Băng Kỷ giật mình rùng mình một cái. Tính cảnh giác của hắn vẫn rất cao, ngay lập tức đứng lên, mũi co rút, ngửi thứ gì đó.

Ngay sau đó ánh mắt của hắn đờ đẫn trong chốc lát, tiếp theo liền đánh một chưởng lên thân cây lớn phía sau. Mấy người đang nghỉ ngơi trên cây bị chấn động, lập tức tỉnh lại.

“Ui da!” Độc Bạch kiểm soát thân thể quá kém, dưới chấn động suýt ngã xuống, miệng cũng hô lên thành tiếng. Đường Tam vội vàng kéo hắn lại, giúp hắn ổn định ở trên cây.

“Giữ chặt cành cây, ngươi ở trên này đừng xuống dưới.” Đường Tam nhắc nhở hắn một câu, sau đó tung người nhảy xuống, đến bên cạnh Vũ Băng Kỷ.

Cố Lý theo sát Đường Tam nhảy xuống. Trình Tử Chanh không xuống dưới, nhưng cũng đã thi triển Kim Bằng biến, hai cánh tay hóa thành đôi cánh vàng, dang rộng hai bên thân thể, con ngươi sắc bén nhìn xuống phía dưới.

“Đại sư huynh, làm sao vậy?” Cố Lý hướng Vũ Băng Kỷ hỏi.

Vũ Băng Kỷ nói: “Trong gió có mùi tanh. Có thể là có yêu thú đang đến. Hẳn là đã đánh hơi được mùi của chúng ta.”

Rất nhiều yêu thú có khứu giác cực kì nhạy bén, đặc biệt là đối với mùi máu tanh và một số khí tức lạ lẫm. Đối với yêu thú, khí tức của nhân loại đương nhiên là xa lạ, thậm chí là hương vị ngọt ngào.

“Chuẩn bị chiến đấu.” Đường Tam nhẹ giọng nói, trên người đã xuất hiện thanh quang lượn lờ.

Cố Lý cũng đã hoàn toàn biến thân Thì Quang biến, toàn thân được bao phủ bởi một lớp vảy dày nặng nề. Cái đuôi to dài hơi ngẩng lên, đuôi chùy nhẹ nhàng đung đưa.

Trước mặt có khả năng xuất hiện yêu thú khiến Cố Lý có chút hưng phấn. Hai ngày nay luyện tập Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp, hắn đã đạt được một chút kết quả. Hiện tại ba chùy kích đầu tiên đối với hắn cơ bản là đã ổn, có thể chắc chắn mượn lực đả lực, chùy sau mạnh hơn chùy trước. Chỉ mong có địch nhân đến để hắn luyện tay một chút.

“Vù vù——” Lại là một trận gió mạnh khác thổi ập đến. Quả nhiên trong gió núi này mang theo chút mùi tanh. Phải nói khứu giác của Vũ Băng Kỷ vẫn là vô cùng nhạy bén.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!