Đường Tam trùng sinh – C.99

Chương 99: Đấu với Thì Quang biến


Đột nhiên, Vũ Băng Kỷ cảm thấy vô cùng hứng thú, không tiếp tục suy nghĩ nữa mà quyết định cùng những người khác yên lặng chờ đợi.

Sau hai tiết thực chiến, Đường Tam hoàn toàn đã trở thành tâm điểm chú ý của học viện.

Mộc Ân Tình gọi mấy vị lão sư khác qua hóng, đồng thời kể lại cho bọn họ nghe về màn trình diễn của Đường Tam trước đó.

Sau khi nghe xong, Mộc Vân Vũ vô cùng kinh ngạc. Quan Long Giang thì gọi Vũ Băng Kỷ qua một bên hỏi thăm. Nhìn qua chỉ có Tư Nho là bình thản nhất, nhưng ánh mắt của hắn vẫn chưa từng rời khỏi Đường Tam.

Không chỉ các học viên, ngay cả lão sư bọn hắn cũng rất muốn xem thử Đường Tam sẽ đối mặt với Thì Quang biến của Cố Lý như thế nào.

Sau khoảng một khắc đồng hồ nghỉ ngơi, lúc này Đường Tam mới đứng lên, ánh mắt đã khôi phục lại thần thái.

Thấy vậy, khoé miệng Vũ Băng Kỷ có chút giật giật. Hiện tại tuy hắn không thiền định, nhưng nếu muốn khôi phục lại toàn bộ tiêu hao cũng phải mất rất nhiều thời gian. Tình trạng của ngươi như thế nào, tại sao lại có thể khôi phục chỉ trong một khắc đồng hồ?

Đặc tính của Huyền Thiên Công chính là sinh sôi không ngừng. Dù đánh một trận với Vũ Bằng Kỷ cũng không hề tiêu hao quá nhiều công lực. Mà khả năng khôi phục lại tinh thần lực của Linh Tê Tâm Nhãn cũng rất mạnh. Vậy nên, đương nhiên hắn không cần nhiều thời gian.

“Cố Lý sư huynh, chúng ta có thể bắt đầu được rồi.”

“Được.”

Dưới sự chứng kiến của bốn vị lão sư cùng mười bốn học viên, Đường Tam đối mặt với Cố Lý tại khoảng cách hai mươi mét.

“Chuẩn bị!” Mộc Ân Tình vẫn phụ trách vị trí trọng tài.

Trên thân của mỗi người đều có ánh sáng bốc lên. Ngay lập tức, trong đôi mắt của Cố Lý bỗng trở nên hư ảo.

Nhìn vào đôi mắt hắn, Đường Tam tựa như thấy được quá khứ và tương lai. Thì Quang biến này thật thú vị!

Thân thể của Cố Lý cũng bắt đầu xuất hiện thay đổi. Thì Quang biến còn bổ sung cho hắn lực phòng ngự mạnh mẽ. Đó chính là hiệu quả mà Thì Quang Ngạc huyết mạch đem lại.

Thanh quang vẫn bốc lên trên người Đường Tam. Sau khi kích hoạt Phong Lang biến huyết mạch lạc ấn, thanh quang xung quanh thân thể hắn bắt đầu lượn lờ.

“Bắt đầu!” Sau hiệu lệnh này của Mộc Ân Tình, trận đấu cuối cùng cũng bắt đầu.

Đường Tam lập tức xuất thủ. Hai tay hất lên, hai đạo Phong Nhận liền bay thẳng tới trước mặt Cố Lý.

Cố Lý sải bước lao tới phía Đường Tam, đồng thời quang mang trong mắt chợt loé. Ngay lập tức, thời gian và không gian xung quanh bỗng chốc bị bóp méo.

Tại khoảnh khắc này, Đường Tam chỉ cảm thấy dường như tất cả đều ngưng đọng lại trong giây lát. Kia chính là ngưng đọng toàn bộ thời gian lẫn không gian.

Phong Nhận trên không trung bỗng dừng lại, cả người hắn cũng theo đó đứng im. Thậm chí ngay cả hô hấp lẫn dòng chảy của huyết mạch cũng đều ngưng lại. Nhịp tim lệch nửa nhịp.

Bản thân Cố Lý không hề bị ảnh hưởng chút nào, vẫn tiếp tục sải bước phóng tới chỗ Đường Tam.

Mà ngay sau đó, Đường Tam lại khôi phục về bình thường. Nhưng hai đạo Phong Nhận kia rõ ràng đã trở nên hỗn loạn, sắp chệch hướng quỹ đạo ban đầu.

Đúng lúc này, hai tay Đường Tam lại lần nữa phóng ra hai đạo Phong Nhận. Đồng thời mũi chân chạm đất, tung người bay về phía sau.

Lúc này Cố Lý cũng đã lao ra mấy mét. Hắn tin rằng Phong Nhận trước mặt đã không thể uy hiếp đến hắn được nữa. Chuẩn bị vọt tới trước mấy mét tiếp tục khống chế.

Nhưng tốc độ phóng ra Phong Nhận lần thứ hai này của Đường Tam là cực kỳ nhanh. Mục tiêu cũng không phải Cố Lý, mà chính là hai đạo Phong Nhận đầu tiên.

Hai đạo Phong Nhận trước và hai đạo Phong Nhận sau va chạm vào nhau. Một màn quỷ dị bỗng xuất hiện. Bốn đạo Phong Nhận cứ như vậy dung hợp lại với nhau, hóa thành hai đạo Phong Nhận, sau đó dưới sự dẫn dắt của Phong Nhận tới sau, chém thẳng về phía Cố Lý.

Lúc này Cố Lý mới lao ra được năm mét, tiến thêm bước thứ tư.

Hắn giật nảy cả mình, không thể không lần nữa điều khiển Thì Quang biến cưỡng ép mọi thứ xung quanh đứng im.

Mà Đường Tam nhờ sự trợ giúp của Phong nguyên tố, đã bay ngược về phía sau mấy mét, kéo dài khoảng cách với vị trí tiếp cận ban đầu.

Sau một khắc, tác dụng của Thì Quang biến lại chấm dứt. Thân thể Đường Tam tiếp tục lùi lại, thối lui về phía sau, dụ hắn tới gần thêm mấy mét. Đồng thời hai đạo Phong Nhận nữa lại tiếp tục bay ra.

Hai đạo Phong Nhận được hình thành từ bốn đạo Phong Nhận lúc trước dường như sắp nổ tung, nhưng lại được hai đạo mới phóng ra này đuổi kịp, một lần nữa trở nên ổn định. Uy năng cũng tăng thêm mấy phần, tiếp tục đuổi theo Cố Lý.

Chứng kiến phương thức điều khiển này, Vũ Bằng Kỷ ở một bên đã trợn mắt há mồm. Trong đầu hắn hiện tại chỉ có duy nhất một ý nghĩ : “Như vậy cũng được sao? Như vậy cũng được sao”

Mấy ngày qua, hắn cảm thấy chính mình đã tìm được chân lý của việc điều khiển nguyên tố, tìm được phương hướng để tiến lên. Nhưng khi chứng kiến Đường Tam còn có thể kết hợp nguyên tố trên không như vậy, hắn mới hiểu được, thứ mà bản thân tự nhận là chân lý dường như vẫn còn chưa đủ!

Cố Lý cũng nhất thời sửng sốt. Phong Nhận kia sau khi va chạm vào nhau thêm một lần nữa đã càng ngày càng tới gần hắn.

Mặc dù hắn rất tin tưởng vào khả năng phòng ngự của bản thân, nhưng hắn cũng đã từng chứng kiến kỳ tích Đường Tam dùng Phong Thần Trảm chém đứt chín mặt Băng Thuẫn vĩ đại. Phong Thần Trảm cường đại như vậy, hắn cũng không dám đón đỡ.

Đối với Phong Nhận của Đường Tam, tất cả các học viên trong Cứu Rỗi học viện đều có chung nhận xét rằng, nó hoàn toàn khác xa so với Phong Nhận bình thường.

Cố Lý không thể không tiếp tục phát động Thì Quang biến, khiến thời gian một lần nữa ngừng lại.

Thân hình Đường Tam bỗng dừng lại, Phong Nhận cũng chợt ngưng. Cái đuôi to lớn của Cố Lý đập mạnh lên mặt đất, lấy đà tăng tốc vọt tới phía trước.

Chớp mắt, ngưng đọng thời gian lại bị giải trừ. Ngay tại thời điểm Đường Tam chuẩn bị lui về phía sau và phóng ra Phong Nhận một lần nữa, ảo ảnh trong đôi mắt Cố Lý chợt loé lên. Chính là liên tiếp thi triển ngưng đọng thời gian.

Hắn không thể để Đường Tam có cơ hội tiếp tục phóng ra Phong Nhận, có cơ hội dung hợp trên không. Bản thân thà bị tiêu hao cực lớn trong chốc lát cũng phải nhanh chóng đuổi theo, giáng cho Đường Tam một đòn thật mạnh.

Bước khống chế này đã khiến cho ngay cả Mộc Ân Tình cũng phải sáng mắt lên. Đột nhiên thay đổi nhịp độ khống chế, lần này hắn đã làm rất tốt.

Quả nhiên, Phong Nhận đã được ngưng kết hai lần kia, vì không tiếp tục nhận được bổ trợ, cuối cùng cũng bị phân tán.

Mà Cố Lý cũng vừa vặn vọt tới phía trước Đường Tam. Để tiết kiệm thời gian, hắn thậm chí còn không sử dụng cái đuôi để công kích, cúi đầu xuống trực tiếp dùng đỉnh đầu đâm tới ngực Đường Tam.

Đồng thời thi triển ngưng đọng thời gian lần thứ ba liên tiếp, chính là tại khoảnh khắc Đường Tam vừa mới giải trừ khỏi khống chế.

Ba lần điều khiển liên tiếp, đây là giới hạn cao nhất mà Cố Lý có thể làm được. Liên tục cấp tốc sử dụng năng lực như vậy sẽ khiến cho tốc độ tiêu hao huyết mạch chi lực tăng lên rất nhiều.

Đầu của hắn cuối cùng cũng đâm tới ngực Đường Tam. Lần này, cho dù năng lực có mạnh hơn, lực khống chế có cao hơn đi chăng nữa, Đường Tam vẫn là không có chỗ che thân. Chỉ có thể bị hắn đâm tới. Đây chính là lực khống chế kinh khủng mà cường đại Yêu Thần biến cấp hai mang lại.

So với Vũ Băng Kỷ, cường độ huyết mạch của hắn vẫn còn kém xa. Hắn chỉ là tứ giai, còn Vũ Bằng Kỷ lại là lục giai. Đường Tam thì đã đạt tới giai đoạn giữa của ngũ giai. Nhưng lần này hắn liên tục khống chế, khiến Đường Tam không thể phát huy ra được ưu thế của bản thân, trực tiếp bị khắc chế và áp sát.

“Binh!” Đầu của Cố Lý hung hăng đụng vào ngực Đường Tam.

Nhóm lão sư đều đã chuẩn bị xuất thủ. Dường như trong mắt mọi người, Đường Tam tuy có am hiểu về lĩnh vực điều khiển nguyên tố, nhưng lại không giỏi phòng ngự cho bản thân.

Đây cũng là lý giải của bọn hắn về đặc tính của Phong nguyên tố. Phong nguyên tố trực tiếp phụ trợ cho tốc độ, Phong Nhận có lực cắt rất mạnh, đặc tính của Phong nguyên tố chính là tự do.

Nhưng thứ không am hiểu duy nhất lại là phòng ngự. Cho dù có khả năng ngưng tụ ra Phong Thuẫn, nhưng cũng không thể có được lực phòng ngự mạnh mẽ như Băng Thuẫn. Chưa kể Đường Tam còn không có đủ thời gian để ngưng tụ ra Phong Thuẫn.

Nhưng ngay tại thời điểm đầu của Cố Lý đâm tới ngực Đường Tam, hắn đột nhiên cảm nhận được từ trên ngực Đường Tam truyền đến một cỗ lực hút.

Dù bị đầu của hắn đụng trúng, thân thể Đường Tam cũng không trực tiếp bị đánh bay.

Phần ngực bụng của Đường Tam lập tức lõm xuống. Nhìn qua giống như bị hắn đánh trúng, nhưng hắn có thể cảm nhận được lần này không hề thực sự đụng trúng. Sau đó, hắn liền cảm thấy cỗ lực hút kia đang tới.

Đó là một loại hấp thụ khiến da đầu hắn tê dại. Sau ba lần liên tiếp sử dụng kỹ năng ngưng đọng thời gian của Thì Quang biến, huyết mạch hắn lúc này đã rơi vào trạng thái sôi sục và tiêu hao cực lớn.

Bị Đường Tam hấp thụ lấy, Cố Lý chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, thân thể trở nên có chút mềm nhũn, đòn tấn công trong nháy mắt liền trở nên suy yếu.

Mà trong mắt của người khác, giây phút Đường Tam bị hắn đâm trúng, thân thể đã vọt ra, nhận lấy đòn tấn công của Cố Lý mà lùi về phía sau.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!