Đường Tam trùng sinh – C.100

Chương 100: Thắng


Lúc này, kỹ năng ngưng đọng thời gian đang khống chế Đường Tam mới kết thúc.

Hai tay của hắn gần như ngay lập tức đặt lên vai Cố Lý. Sau đó dưới chân bước ra một loại bộ pháp kì ảo, nắm lấy Cố Lý rồi cấp tốc lui lại phía sau vài chục bước. Vặn người một cái, Cố Lý liền bị hắn ném văng ra ngoài.

“Bịch!”

Cố Lý bị quăng ra phía ngoài bảy, tám mét, ngã xuống mặt đất lộn một vòng. Sau đó mới miễn cưỡng đứng lên. Nhưng sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy, rõ ràng là tình trạng huyết mạch chi lực bị tiêu hao quá độ.

Vẻ mặt của Đường Tam vẫn bình thản như cũ. Phủi y phục trên người một chút, trong hai tay lại lần nữa ngưng tụ ra Phong Nhận.

Đây là xảy ra chuyện gì?

Hắn rõ ràng đã bị đánh trúng, nhưng tại sao lại giống như không hề bị thương? Mộc Ân Tình và mấy vị lão sư khác đều có chút khó hiểu.

Bởi vì tại thời điểm va chạm, huyết mạch và khí cơ của đôi bên, thậm chí là trong cơ thể của Đường Tam còn xuất hiện thay đổi hỗn loạn.

Mắt thấy màu sắc của Phong Nhận trong tay Đường Tam bắt đầu trở nên càng ngày càng đậm rõ, Cố Lý không chút do dự lên tiếng : “Ta, ta nhận thua.”

Vừa mới liên tiếp khống chế ba lần, cộng thêm việc đột nhiên huyết mạch chi lực bị tiêu hao một cách mất kiểm soát khiến hắn khó có thể tiếp tục sử dụng Thì Quang biến. Nếu không chịu thua, chỉ có thể nhận lấy Phong Thần Trảm.

Lông mày Quan Long Giang nhíu lại, trầm ngâm như có điều suy nghĩ. Phương thức tấn công vừa rồi của Cố Lý cũng không có vấn đề gì. Tại sao sau khi thành công đánh trúng đối phương lại bị lật ngược thế trận.

Đương nhiên hắn không biết rằng, thời điểm Cố Lý đang không ngừng tiếp cận, Đường Tam cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ.

Khi Cố Lý đụng trúng hắn, mặc dù hắn không thi triển Trọng Giáp Thuật, nhưng lại ngưng tụ Huyền Thiên Công tại phần ngực bụng. Tu vi ngũ cấp Huyền Thiên Công hộ thể cũng tương đối mạnh. Cộng thêm hắn còn lay động phần cơ bụng, vận dụng Đường Môn Tuyệt Học, Khống Hạc Cầm Long. Cầm Long Công trực tiếp hút đối phương lại, nhân cơ hội hấp thu huyết mạch chi lực của hắn, rồi lại sử dụng Khống Hạc Công quẳng hắn bắn bay ra ngoài.

Yêu Thần Biến của Cố Lý thực sự rất mạnh. Nhưng dù sao tu vi của hắn vẫn còn kém xa Đường Tam. Bằng vào kinh nghiệm chiến đấu, thần thức cất giấu bên trong, cùng Thần Vương nhãn lực, đối thủ có cùng cấp bậc gần như không thể nào đánh bại được hắn.

Kết quả là Cố Lý đã bại trận. Thua cuộc như vậy, chính bản thân hắn cũng cảm thấy có chút mơ hồ.

Mà cảm thụ của Đường Tam lúc này lại là hoàn toàn khác biệt. Sau khi hấp thụ một luồng huyết mạch chi lực Thì Quang biến của Cố Lý, lạc ấn kia đang dần dần ngưng tụ mà thành, khiến hắn cảm nhận được một tia lực lượng ở kiếp trước. Chính là loại cảm giác ở kiếp trước kia.

Ý nghĩa trong sâu thẳm của thời gian, cuối cùng vẫn là tồn tại huyền bí nhất của vũ trụ. Cảm thụ chỉ trong nháy mắt này, cũng đủ khiến hắn vui mừng vượt qua sự mong đợi. Hắn không chút nào do dự, lập tức quyết định thay thế Trọng Giáp Thuật bằng Thì Quang biến.

Một khi dung hợp Thì Quang biến thuộc tầng cấp thứ hai này, cho dù cấp độ cũng chỉ khoảng cấp ba, nhưng nó có thể mang lại cho mình không những là năng lực điều khiển thời gian, mà còn giúp mình hiểu rõ hơn về thế giới này. Chạm đến pháp tắc có tầng thứ cao hơn đều có trợ giúp vô cùng lớn. Điều này còn tuyệt vời hơn cả tác dụng của Kim Bằng biến.

Sau khi dung hợp Kim Bằng biến, đồng thời nghe Quan Long Giang giải thích về kiến thức có liên quan đến tầng cấp của Yêu Thần biến, nhận thức của hắn về thế giới này đã trở nên sâu sắc hơn.

Khác biệt về tầng cấp Yêu Thần biến không phải là một loại năng lực. Mặc dù đều được gọi là Yêu Thần biến, nhưng chính sự khác biệt về tầng cấp huyết mạch mới có thể gây nên những chênh lệch hoàn toàn khác nhau tại thế giới này.

Cơ thể của hắn đã được thay da đổi thịt một lần sau khi dung hợp Kim Bằng biến, từ đó khiến tốc độ hấp thu nguyên lực của thiên địa tăng lên rất nhiều. Giúp hắn có cảm giác càng ngày càng hòa hợp vào thế giới này.

Thứ khiến hắn lưu luyến tại vị diện này chính là những huyết mạch chi lực có tầng cấp cao. Đây cũng là nguyên nhân cuối cùng tạo nên huyết mạch tối cao nhất của thế giới này. Càng hấp thu huyết mạch cường đại hơn, hắn càng cảm thấy như vậy.

Cho nên, phương hướng phát triển trong tương lai không chỉ là nâng cao mỗi cấp độ tu vi của bản thân, mà tầng cấp của huyết mạch cũng quan trọng không kém.

Sự thật là Cứu Rỗi học viện đã mang lại cho hắn rất nhiều lợi ích. Thì Quang biến của Cố Lý, Kim Bằng biến của Trình Tử Chanh, tất cả đều là huyết mạch chi lực cực kỳ cường đại. Ngoài ra còn có….

Đường Tam chậm rãi quay lại bên cạnh Độc Bạch, cười cười với hắn. Độc Bạch quay qua hắn, giơ một ngón tay cái.

Thiên Hồ biến, huyết mạch cấp một duy nhất tại Cứu Rỗi học viện! Cho dù chỉ là tam giai, nhưng đó cũng vẫn là sự hiện diện của tầng thứ nhất.

Trận đấu giữa Đường Tam và Cố Lý kết thúc rất nhanh, có vẻ kém đặc sắc hơn nhiều so với lúc đối chiến Vũ Bằng Kỷ. Nhưng sau khi xem xong trận đấu này, các lão sư đều có chút trầm mặc.

Điều mà bọn hắn gần như đã công nhận chính là, kinh nghiệm thực chiến của Đường Tam vô cùng phong phú. Nhưng hắn mới có chín tuổi. Nói như vậy tức là hắn có thiên phú dị bẩm tại phương diện thực chiến?

Tư Nho càng ngày càng có chút đố kị. Ghen ghét một vị trưởng trấn nào đó.

Tiết thực chiến vẫn chưa kết thúc. Hôm nay, Mộc Ân Tình lại không có lời nhận xét nào dành cho Đường Tam về hai trận đấu. Bởi vì hắn cũng không biết phải nhận xét như thế nào mới được.

Dù là Vũ Băng Kỷ hay Cố Lý, ngày hôm nay đều đã thể hiện rất xuất sắc. Nhưng trên thực tế, bọn chúng vẫn bị Đường Tam dắt mũi như cũ. Phải dạy cho bọn hắn như thế nào mới chính là vấn đề.

Cho dù là chính mình chỉ dẫn, bọn chúng sẽ có thể thắng được Đường Tam hay sao?

Tan lớp. Các lão sư cùng nhau rời đi.

Đường Tam không về phòng ngay, trực tiếp đến tìm Vũ Băng Kỷ.

“Đại sư huynh.” Đường Tam cười híp mắt nói.

“Tâm sự luôn bây giờ sao?” Hai mắt Vũ Băng Kỷ sáng lên. Với hắn mà nói, Đường Tam không phải chính là một tiểu bảo bối sao?

Đường Tam nói : “Là đệ muốn đến chỗ huynh nhận nhiệm vụ. Trưởng trấn lão sư đã cho phép, ngoại trừ nhiệm vụ bồi luyện, những nhiệm vụ khác đệ đều có thể tiếp nhận.”

“Đi, vậy đi thôi.” Vũ Băng Kỷ dẫn Đường Tam trở lại chỗ ở của mình. Độc Bạch trong lòng tràn đầy hiếu kì cũng đi theo Đường Tam.

Đối với Đường Tam, trong lòng Độc Bạch thật ra là vô cùng ghen tị. Đừng chỉ thấy hắn mang huyết mạch cấp một. Trên thực tế, tu vi của hắn chỉ là tam giai, lại không am hiểu chiến đấu, thể chất cũng không tốt. Thậm chí hắn cũng không phải tham gia lớp thực chiến. Mắt thấy đồng bạn ai cũng đều có năng lực chiến đấu mạnh mẽ, nói không ghen tị chính là nói dối.

Đến nơi ở của Vũ Băng Kỷ, hắn lại đem danh sách nhiệm vụ bày ra.

“Đệ muốn nhận loại nhiệm vụ nào?” Vũ Băng Kỷ hỏi.

Đường Tam nói : “Ngoài nhiệm vụ bồi luyện ra, nhiệm vụ nào sẽ kiếm được nhiều tiền nhất?”

Vũ Băng Kỷ nhìn hắn một cái, nói : “Thật ra các loại nhiệm vụ đều không khác nhau là mấy, kiếm được nhiều hay ít còn tuỳ vào độ khó của nhiệm vụ. Nhiệm vụ càng khó, phần thưởng càng cao. Chỉ là, đệ cũng nên làm theo khả năng! Đệ nhìn thử xem, ví dụ như loại nhiệm vụ săn giết này.”

Vừa nói, hắn vừa chỉ vào bảng danh sách nhiệm vụ săn giết yêu thú : “Loại yêu thú Sáp Sí Hổ sống trong dãy núi Gia Lý này mang lại phần thưởng rất cao. Bởi vì cả người yêu thú loại hổ này đều là bảo vật. Nếu có thể săn giết thành công, thu hoạch đương nhiên là rất lớn. Nhưng Sáp Sí Hổ cho dù tuổi còn nhỏ cũng có tu vi ngũ giai, thực lực khi trưởng thành khoảng chừng thất giai. Lợi nhuận lớn, nhưng nguy hiểm cũng lớn. Một Sáp Sí Hổ trưởng thành có thể mang lại thu nhập ít nhất là mười Nguyên Tố tệ. Đây là ước chừng theo nguyên tắc. Tốc độ của bọn chúng cực nhanh, rất khó có thể săn giết bọn chúng.”

“Được, chọn nhiệm vụ này đi.” Đường Tam gật gật đầu nói.

“Hả. Hả?”

Vũ Băng Kỷ ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn hắn nói : “Đệ nói cái gì? Đệ muốn nhận nhiệm vụ săn giết Sáp Sí Hổ? Chuyện nào sao có thể? Phải biết là trong địa hình rừng núi, sức chiến đấu của Sáp Sí Hổ sẽ được tăng cường. Nơi đó là sân nhà của bọn chúng. Đệ mới có ngũ giai! Không được, không được, cái này đệ không thể nhận. Quá nguy hiểm.”

Đường Tam mỉm cười, nói : “Không mạo hiểm thì sao có thể tiến bộ. Hơn nữa, đệ cũng không định làm một mình! Đại sư huynh, chúng ta cùng đi đi! Gọi thêm mấy vị sư huynh, sư tỷ cùng nhau làm. Chưa hẳn là không thể thành công. Còn có thể mời lão sư âm thầm bảo vệ chúng ta.”

Nghe xong, Vũ Băng Kỷ hơi sửng sốt một chút, Độc Bạch bên cạnh cũng nhịn không được mà nói : “Ngươi nói muốn nhận nhiệm vụ này?”

Đường Tam nói : “Đúng vậy! Ta cũng không muốn một mình độc chiếm tất cả lợi ích. Loại nhiệm vụ cấp cao này kiếm được lợi nhuận cao hơn nhiều so với nhiệm vụ cấp thấp. Ngươi nhìn xem, những nhiệm vụ săn giết yêu thú cấp thấp kia chỉ kiếm được một, hai Linh Tê tệ. Nguyên Tố tệ và Linh Tê tệ có chênh lệch quá lớn. Dù chỉ nhận được một Nguyên Tố tệ, cũng có lợi ích hơn rất nhiều so với việc nhiều lần làm nhiệm vụ săn giết yêu thú bình thường. Tại sao lại không làm chứ?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!