Đường Tam trùng sinh – C.101

Chương 101: Thuyết phục lão sư


Vũ Băng Kỷ nói : “Vậy đệ muốn làm gì?”

Đường Tam nói : “Trước tiên đệ muốn thành lập một tiểu đội nhỏ. Trong tiểu đội này, năng lực của mọi người phải bổ sung lẫn nhau. Không cần quá nhiều người, tránh cho việc phân chia lợi ích không tốt. Sau đó chúng ta tập hợp lại đi tìm Sáp Sí Hổ. Tìm được liền săn giết. Lão sư sẽ ở bên cạnh trông chừng cho chúng ta. Nếu có nguy hiểm, lão sư sẽ ra tay.”

Vũ Băng Kỷ cau mày nói : “Các lão sư sẽ không nhúng tay vào những nhiệm vụ này. Chúng ta chỉ có thể dựa vào năng lực của chính mình.”

Đường Tam nói : “Chuyện này giao cho đệ, đệ sẽ nghĩ cách thuyết phục lão sư. Nếu lão sư đồng ý đi cùng, âm thầm bảo vệ chúng ta, vậy có thể nhận nhiệm vụ phải không.”

“Đó là chuyện đương nhiên. Nhưng lão sư sẽ đồng ý sao?” Vũ Băng Kỷ hoài nghi.

“Giao cho đệ đi.”

Rời khỏi nơi ở của Vũ Băng Kỷ, Đường Tam bảo Độc Bạch về trước. Sau đó liền đi tới chỗ Mộc Ân Tình.

Cứu Rỗi học viện chỉ là một nơi nhỏ, lão sư cũng không có phòng riêng để xử lý công việc.

Gõ cửa một cái. Mộc Ân Tình vẫn chưa trở về. Lúc trước mấy vị lão sư cùng nhau rời đi hẳn là để thảo luận về chuyện gì đó.

Đường Tam cũng không vội, chỉ đứng ở trước cửa chờ đợi.

Sau khoảng nửa giờ chờ đợi, Mộc Ân Tình mới quay trở về. Nhìn thấy Đường Tam trước cửa phòng mình, hắn không khỏi có chút kinh ngạc : “Ngươi tìm ta?”

“Vâng. Xin chào Mộc lão sư. Ta có một ý tưởng liên quan đến lớp thực chiến, muốn cùng ngài thương lượng một chút.” Đường Tam cung kính nói.

“Vào đi.” Mộc Ân Tình gật đầu.

Vừa rồi mấy người lão sư bọn hắn tập hợp lại một chỗ, chính là để bàn luận về năng lực thực chiến của Đường Tam. Nếu như không phải toàn bộ lai lịch của Đường Tam đều đã được điều tra rõ ràng, hiển nhiên bọn hắn khó có thể tin nổi một đứa bé chín tuổi lại có được thiên phú cường đại như vậy trong phương diện thực chiến. Đây quả thật là có chút nghịch thiên!

Nhưng sự thật bày ngay trước mắt, bọn hắn không muốn tin cũng không được. Tư Nho lại chuẩn bị tới tìm Trương Hạo Hiên lần nữa. Hắn cảm thấy vô cùng kì vọng vào đứa nhỏ này.

Thật ra, Mộc Ân Tình mới là người phiền muộn nhất. Hắn là lão sư của bộ môn thực chiến, lại cứ như vậy cảm thấy bản thân thật vô dụng trước mặt tiểu Đường Tam này.

Phải dạy thực chiến cho hắn như thế nào đây? Thứ mà Mộc Ân Tình am hiểu cũng không phải điều khiển nguyên tố. Ở phương diện này, ngay cả Quan Long Giang và Tư Nho cũng nhất thời không biết phải chỉ dạy Đường Tam như thế nào.

Đường Tam đóng kĩ cửa phòng, cung kính đi tới trước mặt Mộc Ân Tình.

“Ngươi có ý kiến gì. Thử nói một chút xem.” Mộc Ân tình ngồi xuống nói.

Đường Tam nói : “Mộc lão sư, ta tham gia hai buổi thực chiến, cũng giao thủ qua với các bạn học. Ta cảm thấy, lớp thực chiến của chúng ta có chút vấn đề.”

“Hả?” Mộc Ân Tình có chút kinh ngạc nhìn đứa trẻ đang đứng trước mặt hắn. Cho dù hắn đang ngồi trên ghế, trông vẫn còn cao hơn chiều cao của đứa nhỏ này.

“Có vấn đề gì?”

Đường Tam không chút do dự nói : “Vấn đề ta cảm thấy chính là, thực chiến vẫn chưa đủ. Mọi người cùng nhau so tài, mặc dù có thể rèn luyện kĩ năng, nhưng thực chiến thật sự chính là phải đối mặt với sinh tử. Dưới tác động khi phải đối mặt với giây phút sinh tử, tiềm năng của mỗi người mới có thể được kích phát đến đỉnh điểm.

Giống như lúc ta còn ở Phong Lang trấn. Có một lần gặp phải tập kích của Phong Lang, suýt chút nữa thì chết. Nhưng cũng chính sau lần đó, lĩnh ngộ của ta về Phong nguyên tố đã trở nên sâu sắc hơn rất nhiều. Vậy nên ta cảm thấy, trong tiết thực chiến cần để cho mọi người cảm nhận được càng nhiều nguy hiểm hơn, dưới áp lực của nguy hiểm mới có thể mau chóng tiến bộ.”

Hai mắt Mộc Ân Tình sáng lên : “Ngươi nói là, bởi vì ngươi từng trải qua nguy cơ sinh tử, cho nên mới có được cảm ngộ sâu sắc về Phong nguyên tố? Ngươi đã trải qua loại chuyện này bao nhiêu lần?”

Đường Tam nói : “Khoảng hai lần.”

Mộc Ân Tình gật đầu, nói : “Đó cũng là bởi ngộ tính của ngươi cao. Người bình thường cho dù trải qua hai lần như vậy, cũng chưa chắc có được giác ngộ giống như ngươi.”

Đường Tam nói : “Hai lần không được thì ba lần, ba lần không được thì vài lần. Dưới tác động mãnh liệt nhất định có thể thúc đẩy mọi người tiến bộ.

Sau khi ta trải qua chiến đấu như vậy, ban đầu nghĩ lại là sợ hãi. Sau đó, sẽ nghĩ đến rất nhiều thứ. Ký ức về quá trình chiến đấu khi đứng trước sinh tử cũng sẽ đặc biệt khắc sâu. Nếu đã trải qua chuyện như vậy, nhất định sẽ không muốn đối mặt với tình huống đó một lần nữa. Tự nhiên sẽ càng cố gắng tu luyện, ý niệm cũng theo đó mà tăng lên.”

Mộc Ân Tình nói : “Vậy ngươi cảm thấy, lớp thực chiến của chúng ta nên làm như thế nào?”

Đường Tam nói : “Ta đã xem qua danh sách nhiệm vụ ở chỗ của Đại sư huynh. Trong đó có săn giết yêu thú. Săn giết yêu thú cũng sẽ không khiến chúng ta bị bại lộ thân phận thành viên của Cứu Rỗi. Ta nghĩ có thể tập hợp mọi người thành tổ đội, đi săn giết yêu thú, các lão sư có thể bảo vệ trong bóng tối. Chỉ cần không có nguy hiểm đến tính mạng thì cho dù là trọng thương, các lão sư cũng không cần ra tay giúp đỡ. Để mọi người tự mình cảm nhận được áp bức khi phải đối mặt với cường địch trong thực chiến càng nhiều càng tốt. Ta cảm thấy nếu làm như vậy, hiệu quả sẽ tốt hơn một chút.”

“Hừm!” Đôi mắt của Mộc Ân Tình hiện lên vẻ suy tư. Ở Cứu Rỗi học viện, loại thực chiến tương tự không phải là không có. Nhưng loại này là do lão sư trực tiếp dẫn đội. Trong lúc chiến đấu, lão sư sẽ ở một bên chỉ đạo, thời điểm mấu chốt sẽ trực tiếp ra tay. Các học viên rất ít khi ra ngoài một mình. Tình huống kia cũng chỉ xảy ra mỗi khi săn giết yêu thú cấp thấp.

Dù sao, Cứu Rỗi học viện cũng chỉ có mười mấy học viên, tất cả đều được trải qua tuyển chọn kĩ càng. Đối với học viện, mỗi một học viên đều là một tài sản vô cùng quý giá.

Đối với học viện, bất kì nguy hiểm trí mạng nào xảy đến với mỗi một học viên đều là đả kích thật lớn. Vậy nên, các lão sư thật ra vẫn luôn rất cẩn thận.

“Chỉ sợ sẽ xảy ra nguy hiểm.” Mộc Ân Tình thì thầm.

Đường Tam nghiêm mặt nói : “Mộc lão sư, đóa hoa được trồng trong phòng ấm sẽ chịu không nổi dãi nắng dầm mưa. Ngày đó khi ta vừa tới, trưởng trấn lão sư đã nói với ta rằng, nhân loại chúng ta nếu muốn giành được không gian sinh tồn thì còn phải đi tiếp một chặng đường dài. Nếu đã như vậy, chúng ta cần nỗ lực cố gắng nhiều hơn nữa mới được. Hơn nữa, các lão sư cũng có thể âm thầm theo dõi, nếu thật sự xảy ra nguy hiểm ảnh hưởng đến tính mạng, vẫn có thể bảo vệ chúng ta.”

Mộc Ân Tình nói : “Chuyện này ta muốn cân nhắc một chút. Ngươi có ý tưởng cụ thể nào không?”

Đường Tam nói : “Vừa rồi ta mới cùng đại sư huynh trao đổi một chút. Chúng ta nghĩ rằng có thể tìm một nhiệm vụ khó, thành lập tiểu đội để săn giết. Vì lý do an toàn, chúng ta hy vọng chí ít là có một vị lão sư có thể âm thầm bảo vệ chúng ta. Trong đội ngoài ta và đại sư huynh ra, những sư huynh sư tỷ khác sẽ không biết đến sự tồn tại của lão sư. Chỉ cần chúng ta có thể tự mình thực hiện và hoàn thành nhiệm vụ, vậy thì lão sư cũng không cần phải ra tay. Quan sát trong bóng tối là được rồi.

Phần thưởng của nhiệm vụ chúng ta có thể chia cho lão sư một nửa. Nếu như cuối cùng lão sư vẫn phải ra tay cứu chúng ta, vậy thì chia cho lão sư tám phần tiền thưởng. Đối với chúng ta coi như là rèn luyện.”

Mộc Ân Tình nói : “Đây cũng là một cách. Để ta thương lượng với lão Quan một chút. Ngày mai sẽ nói cho các ngươi biết có được hay không.”

“Vâng. Tạ ơn lão sư.” Đường Tam lập tức cáo từ.

Thời điểm hắn đi tới cửa, bước chân chợt dừng lại, quay người hướng đến phía Mộc Ân Tình, nghiêm túc nói : “Mộc lão sư, loại thực chiến trải qua khảo nghiệm sinh tử mới có thể khiến chúng ta mau chóng tiến bộ.”

Đường Tam đi khỏi, Mộc Ân Tình lại chìm vào suy tư. Chỉ bằng một lời nói, Đường Tam đã đánh động đến hắn. Chính là câu nói đóa hoa trong phòng ấm không cách nào chịu được gió thổi mưa rơi kia.

Đối với đại đa số loài người phụ thuộc mà nói, đừng nói là nhà ấm, ngay cả chuyện sinh tồn cũng có thể gặp phải nguy hiểm bất kì lúc nào. Bọn họ chịu ảnh hưởng từ khi mới ra đời, cho dù có cố gắng và thúc đẩy như thế nào đi chăng nữa, lớn lên cũng không có khả năng trở thành cường giả.

Mà những hài tử của Cứu Rồi học viện này, chính là những đại diện tiêu biểu mang theo hy vọng trở thành cường giả do tổ chức tuyển chọn kĩ càng. Những hài tử như vậy, vì sao lại không để bọn chúng đối mặt với nguy hiểm? Không có nguy hiểm áp bức, bọn chúng có thể trưởng thành một cách suôn sẻ được hay sao?

Thật ra đây cũng là vấn đề khiến mấy vị lão sư đau đầu. Trong số đám hài tử, đứa có thiên phú nhất lại tiến bộ chậm nhất. Bất kể là Thiên Hồ biến của Độc Bạch hay Thì Quang biến của Cố Lý cũng đều là như thế.

Nhưng mà, huyết mạch như vậy thật sự vô cùng quý giá. Không ai trong số bọn hắn dám đánh cược!

Mộc Ân Tình hít một hơi thật sâu rồi đứng lên. Hắn quyết định đi tìm Quan Long Giang bàn bạc một chút về vấn đề này.

Khi Đường Tam bước ra khỏi phòng của Mộc Ân Tình, trên khóe miệng đã vẽ lên một nụ cười. Hắn biết vị lão sư này tám chín phần đã bị hắn thuyết phục. Điều này có thể nhìn ra được từ biểu cảm của Mộc Ân Tình sau khi tiết thực chiến ngày hôm nay kết thúc.

Thời điểm đó, trong ánh mắt của Mộc Ân Tình đã mang theo vài phần thất vọng.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!