Tuyết Bồ Đề – P.1

Giới thiệu:

Sau một đêm hoang đường với Phật tử cấm dục, ta phát hiện ra bản thân bị ngủ nhầm người.

May sao chàng cũng không yêu ta.

Thành thân đã được một năm, đừng nói chạm vào ta, chàng thậm chí còn không đặt chân đến cửa phòng ta.

Cho đến một ngày, ánh trăng sáng của chàng từ thảo nguyên trở về Hoàng Đô, chàng vì nàng mà kéo đứt tràng hạt, hành động chẳng khác gì một kẻ điên.

Hóa ra vị Phật tử thanh cao ngồi trên tòa sen cũng có thể rơi vào hồng trần.

Chỉ là không phải vì ta mà thôi.

Ta quả quyết ôm lấy bụng bầu, một đường che giấu chạy vào trong cung.

Về sau nghe nói vị Phật tử ngồi tít trên cao kia không còn lạnh lùng lý trí nữa mà lật tung khắp nơi chỉ để tìm kiếm thê tử của mình.

Tên truyện: Tuyết Bồ Đề

Tác giả: 肆年

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Deĩng

Hỗ trợ raw: Kiwi Ngọt Lịm

Editor: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

 

1.

Ngày ta gả đến phủ Quốc sư, Ôn Cảnh Tu không xuất hiện làm lễ bái đường.

Phòng khách toàn là màu trắng, còn đốt đàn hương để cúng Phật, lạnh lẽo giống như động băng.

Trời đông lạnh giá, cũng không biết vì lạnh hay vì lý do nào khác mà ta vịn vào khung cửa sổ, cơ thể khẽ run lên.

“Tân lang không có mặt, bái đường thế nào?” Ta cau mày, cẩn thận hỏi.

Ta biết Ôn Cảnh Tu không muốn cưới ta bởi vì ta là vết nhơ trong cuộc đời chàng.

Ngày đại hôn, chàng thậm chí không thèm giả vờ hoặc tìm một con gà trống nào đến thay chàng bái đường.

Trên ghế chỉ đặt một chiếc áo cà sa màu trắng.

Lão nương trong phủ thiếu kiên nhẫn, trề môi nói: “Cô cũng lắm chuyện thật, được gả vào phủ Quốc sư là phúc phận của cô, chẳng phải Quốc sư đã để lại một chiếc áo hay sao?”

“Thấy áo cũng như thấy Quốc sư. Cô bái đường thành thân với áo là được.” Bà ấy thiếu kiên nhẫn xua tay, “Đều như nhau cả thôi. Quốc sư sẽ không gặp cô.”

Tiếng cười giễu cợt của đám người hầu từ bên ngoài truyền vào.

“Thật không biết xấu hổ, còn quyến rũ cả Phật tử!”

“Phật tử thanh tâm quả dục*, cưới nàng chẳng qua là vì nghĩ cho danh tiếng của nàng.”

(*thanh tâm quả dục: tâm hồn trong sáng, ít có ham muốn)

“Vào phủ Quốc sư cũng chỉ như goá phụ mà thôi.”

Nhị tỷ đưa ta xuất giá nghe được mấy lời này, cả người giận run lên, nắm tay ta rồi nói: “Tiểu muội theo tỷ về nhà, mặc kệ Phật tử Quốc sư gì đó, chúng ta không gả nữa.”

Ta và Phật tử trải qua một đêm hoang đường đã phá hỏng việc tu hành của Ôn Cảnh Tu, ầm ĩ đến mức cả thành đều biết.

Trong ngày đại hôn lại ngồi kiệu hoa trở về sẽ khiến cha mẹ mất hết mặt mũi.

Ta đã hàm hồ một lần, không thể khiến họ xấu hổ hơn nữa.

Cố nén khóe mắt cay cay, ta bướng bỉnh nói: “Nhị tỷ, để muội đi tìm chàng, chàng là Phật tử có tấm lòng từ bi, hướng về chúng sinh… ắt sẽ cho muội một chút mặt mũi.”

2.

Sự thật chứng minh ta sai rồi.

Thất tình lục dục* của chàng gửi hết vào tràng hạt, dịu dàng từ bi gửi trọn cho muôn dân.

(*thất tình lục dục: thất tình bao gồm: hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ố, dục. Lục dục bao gồm sáu loại dục vọng do: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý niệm mà ra. Thất tình lục dục chỉ những ham muốn và trạng thái tình cảm của con người).

Thứ còn lại cho ta chỉ có sự thờ ơ tàn nhẫn, lạnh lùng hơn cả gió tuyết.

Ta quỳ bên ngoài bảo tháp Lân Thuỷ, chịu đựng gió lạnh như dao cắt, cầu xin chàng: “Đại nhân, hôm nay là ngày vui thành thân của chúng ta. Ta gả vào phủ Quốc sư, nhất định biết thân biết phận, sẽ không đòi hỏi bất kỳ thứ gì. Cầu xin đại nhân cho ta mặt mũi, đến bái đường thành thân với ta.”

Bảo tháp yên tĩnh phủ đầy tuyết, cao không với tới.

Nước mắt đọng lại trên mặt, trời lạnh đến nỗi mặt ta đỏ bừng và đau rát.

Ta dập đầu từng cái cầu xin chàng, tuyết trắng điểm thêm một chút sắc đỏ chói mắt.

Người bên trong vẫn một mực giữ im lặng.

Tim ta đau nhói như bị ai khoét ra.

Dù ta mất hết mặt mũi cũng chẳng sao, nhưng nhị tỷ vẫn chưa gả đi, không thể để nàng xấu hổ, bị người nhà trượng phu xem thường vì chuyện của ta.

Ta đứng dậy muốn đi vào trong bảo tháp nhưng bị hộ vệ nhìn thấy ngăn cản.

“Ai sống cũng cần bộ mặt, Phật tử không hề muốn gặp cô, Thẩm tiểu thư không muốn giữ lại chút mặt mũi cuối cùng cho mình hay sao?”

“Dưa hái xanh không ngọt, tiểu thư nhà họ Thẩm là loại người không biết xấu hổ vậy ư?”

“Phụ nữ trong thiên hạ mặt dày muốn phá giới luật của Phật tử, tranh gả vào phủ Quốc sư, nhưng Quốc sư đại nhân chưa từng cưới qua.”

Sắc mặt của ta có lẽ còn trắng hơn tuyết.

Loạng choạng lui về sau một bước, ta ngước nhìn tuyết rơi trên bầu trời, lúc đó mới nuốt xuống vị đắng chát nghẹn nơi cổ họng.

Dưa hái xanh không ngọt… ta cũng đâu muốn như vậy.

3.

Nhưng đêm đó là chàng ôm lấy ta, mắt hằn lên tia máu, cắn môi ta, cởi bỏ từng lớp quần áo của ta.

Trong chuyện này chỉ có một mình ta sai thôi ư?

Ngày quán rượu Phượng Lai khai trương đã bày ra loại rượu Lan Sinh hiếm có. 

Người thích rượu ngon như ta đã cải trang thành nam, để a hoàn Thanh Tỏa đóng giả làm thư đồng cùng ta đến quán rượu Phượng Lại.

Sau khi ta uống thêm vài ly, chợt có thích khách xông vào quán rượu.

Ta và Thanh Tỏa lạc nhau trong lúc chạy loạn, men rượu dâng lên, toàn thân ta nóng bừng rũ rượi, mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ, chân vô tình bước vào một căn phòng đầy mùi gỗ đàn hương.

“Ngươi là ai? Ra ngoài!” Giọng nói lạnh lùng như dòng suối mát chảy qua vang lên.

Nghe thấy giọng nói này, cơn say trong người ta tiêu tan không ít.

Lúc này ta mới để ý có người đang khoanh chân ngồi trên giường, áo trắng hơn tuyết, không nhiễm bụi trần, đôi mắt không rõ buồn vui lạnh lùng nhìn ta.

Bên ngoài không ngừng vang lên tiếng đâm chém, ta nhỏ giọng cầu xin: “Ta chỉ ngồi đây một chút, sẽ không quấy nhiễu việc tu hành của ngài, chờ kẻ gian bên ngoài bỏ đi, ta sẽ lập tức rời khỏi.”

Men say chếnh choáng, ta mơ hồ ngủ thiếp đi.

Đêm đến, ta nghe thấy tiếng ai đó phun máu.

Người trên giường phiêu dật tựa tiên nhân vừa phun một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ chiếc áo cà sa màu trắng.

Tim ta hẫng mất một nhịp, lo lắng hỏi chàng: “Sư phụ có sao không?”

Chàng nhìn ta chằm chằm, mắt đầy tơ máu, giọng thì thầm: “A Na Nhu…”

“Sư phụ vừa nói cái gì?”

Chàng đột nhiên cúi xuống hôn lên môi ta, nụ hôn dịu dàng dần mất khống chế trở nên cuồng dã như cắn xé.

Sự giãy giụa phản kháng của ta hóa thành tro bụi trước lời thì thầm dịu dàng xen lẫn một chút bất lực của chàng “Đừng rời xa ta…”

Bàn tay cầm tràng hạt Bồ Đề của chàng cởi bỏ từng mảnh y phục trên người ta.

Ta say rượu mê man, còn chàng đánh mất lý trí, cứ thế phóng túng một đêm, bị thuộc hạ của chàng tìm đến phát hiện.

Ta vĩnh viễn không thể quên được cảnh tượng lúc Ôn Cảnh Tu tỉnh lại, sắc mặt lạnh như băng tuyết, đen tối u ám như mực, giống như sắp giết chết ta đến nơi.

“Ngươi là yêu nữ thích khách phương nào mà dám hủy hoại đạo hạnh tu hành của Phật tử.”

Thuộc hạ của chàng giơ kiếm muốn đâm ta, ta bị giày vò cả đêm, cơn say vẫn chưa tan hẳn, không có cách nào né tránh.

Ôn Cảnh Tu lại phun một ngụm máu, chặn lại lưỡi kiếm kia.

“Bỏ đi, đây là kiếp nạn trong số mệnh của ta, nhà Phật từ bi không sát hại chúng sinh, tha mạng cho nàng đi.”

Thanh Tỏa suốt đêm không tìm được ta, sợ ta bị thích khách làm hại nên không dám giấu giếm, lập tức trở về nhà họ Thẩm tìm người cứu viện.

Chờ người nhà họ Thẩm tìm đến nơi thì Phật tử đã đi rồi, chỉ để lại ta trong bộ y phục rách nát ngồi trên giường của chàng.

Quán rượu vốn là nơi thị phi đông người, mồm năm miệng mười, chuyện tam tiểu thư nhà họ Thẩm bị người khác lăng nhục chẳng mấy chốc đã truyền khắp Hoàng thành.

Sự việc ngày càng trở nên nghiêm trọng, xuất phát từ lòng nhân từ của người cửa Phật, Ôn Cảnh Tu không trốn tránh, chủ động thừa nhận người đêm đó chính là mình.

Chàng sẵn sàng chịu trách nhiệm, đồng ý cưới ta làm thê tử.

4.

Trách nhiệm mà chàng nói chính là để ta ôm lấy chiếc áo cà sa lạnh lẽo nhuốm mùi gỗ đàn hương của chàng bái đường thành thân, trở thành trò cười khiến cả nhà họ Thẩm không thể ngẩng cao đầu.

Bất chấp những lời chế nhạo và xem thường, vờ như không thấy những giọt nước mắt lặng rơi của nhị tỷ, ta hoàn thành lễ bái đường.

Về đến sân sau của phủ Quốc sư, ta ngã bệnh ngay trong đêm đó, sốt mãi không hạ.

Thanh Toả theo ta gả đến phủ Quốc sư sốt ruột không biết phải làm sao, bèn đội tuyết rơi dày đặc đến cầu xin Ôn Cảnh Tu. Nhưng chàng không có trong phủ.

Từ khi ta bước vào phủ Quốc sư, chàng chưa từng trở về, mỗi ngày đều ở lại trong cung.

Lần này cũng vậy.

Thanh Tỏa quỳ dập đầu trước đám người hầu trong phủ, đầu dập bộp bộp trên nền gạch xanh đóng băng cũng không khiến họ mủi lòng.

Quản gia trong phủ lạnh lùng liếc mắt: “Quốc sư đã vào cung tụng kinh cầu phúc cho hoàng thượng, trong khoảng thời gian này sẽ không trở về.”

“Vậy tiểu thư phải làm sao đây? Nếu cứ tiếp tục sốt cao như vậy sẽ thành kẻ ngốc! Cầu xin các người mời đại phu đến khám cho nàng.”

Bọn họ thoái thác: “Chúng ta đều là nô tài, làm sao có thể tự ý quyết định chuyện của chủ tử? Ngươi trở về trước đi, chờ Quốc sư quay lại, ta sẽ thông báo với ngươi.”

Thanh Toả quay về, dùng cơ thể sưởi ấm cho toàn thân đang run lẩy bẩy vì sốt cao của ta, vừa ôm ta vừa khóc: “Tiểu thư, là nô tỳ vô dụng!”

“Trong phủ Quốc sư không có một ai đối xử với chúng ta như con người, dù sao ở nhà họ Thẩm, tiểu thư cũng là khối thịt trong tim của lão gia và phu nhân, chưa từng chịu qua khổ sở như vậy!”

Thanh Tỏa khóc đến mức thở không ra hơi: “Quốc sư không xem tiểu thư là phu nhân nên bọn cẩu nô tài đó cũng giẫm đạp chúng ta… Chờ tiểu thư khỏe lên, chúng ta rời khỏi đây đi!”

Rời khỏi đây thì có thể đi đâu?

Cơ thể đã bị vấy bẩn, cho dù tái giá cũng chỉ có thể làm thiếp cho người ta không phải sao?

Làm thiếp có thể tùy tiện bị mang ra làm trò tiêu khiển, Thanh Toả theo ta chỉ càng thêm khổ sở.

Ta hé đôi môi nóng rát khô khốc, gượng cười yếu ớt với nàng: “Được… chúng ta không ở đây nữa.”

Sau đó ta bắt đầu khỏe lên.

Không phải vì nhờ Ôn Cảnh Tu mời đại phu đến, mà là nhờ Thanh Tỏa lấy ra của hồi môn của nhà họ Thẩm, bí dược đáng giá ngàn vàng.

Mẹ muốn ta dùng viên thuốc duy nhất này lúc sinh con, nào ngờ vừa vào phủ Quốc sư đã phải dùng đến.

Ta sốt cao ba ngày, trong lúc nóng đến mức mê man, ta lại nhớ đến cái đêm đầy ân hận đó.

Chàng ôm ta nằm trong chăn, vô cùng dịu dàng như thể ta là báu vật quý giá và mong manh nhất trên đời.

Chàng cắn môi ta, vuốt ve vành tai ta và nói rất nhiều lời.

“Nàng đã là người của ta, không được phép bỏ đi nữa…”

“Áo cà sa trên người ta có thể cởi xuống vì nàng, không phụ Như Lai cũng chẳng phụ nàng.”

Trái tim ta rực cháy, nóng đến mức hô hấp không thông, ngay cả hơi thở cũng trở nên cẩn thận dè dặt.

Hóa ra Phật ngồi trên đài cao một khi động lòng sẽ đẹp đẽ và có sức mê hoặc như vậy.

Thanh Toả nói đúng, cha mẹ chưa từng đối xử tệ bạc với ta, nhưng nhà họ Thẩm có năm người con, sau ta là hai đệ đệ còn nhỏ tuổi, trước ta là hai tỷ tỷ giỏi giang.

Mẹ không thể lúc nào cũng chỉ chăm chút một mình ta.

Từ lúc sinh ra đã sống trong một đại gia đình ồn ào, ta mặc quần áo thừa ra của hai tỷ tỷ, còn phải giúp mẹ chăm sóc hai đệ đệ.

Lúc nhỏ ta thường ao ước có một gia đình riêng, sống trong nhà nhỏ cũng được, không cần quá đông người.

Một khi có nhiều người, ắt sẽ trở thành những cái bóng mờ nhạt không quan trọng.

Vì vậy, dù biết rõ Ôn Cảnh Tu là Phật tử, Quốc sư đương triều, thanh tâm cấm dục, không màng thế sự, nhưng cha vẫn gả ta qua đó.

Hai đệ đệ sau này lớn lên cưới thê tử cần có nơi ở và một khoản tiền.

Ngó lên nhìn xuống, ta không cao sang cũng chẳng bần hàn, không thể gả cho ai tốt hơn, thà làm goá phụ cả đời còn hơn trở thành bà cô già khiến nhà họ Thẩm xấu hổ.

Ta tham lam một chút hơi ấm ấy, tham lam ánh mắt Ôn Cảnh Tu nhìn ta đêm đó.

Biết rõ chàng sẽ không bao giờ đặt chân đến sân sau, nhưng ta vẫn luôn hy vọng chàng nhớ đến lần tiếp xúc thân mật kia, sẽ quan tâm ta hơn.

Đến lúc bệnh nặng sắp chết, ta mới chợt tỉnh ngộ, chàng không yêu ta, không yêu một chút nào cả, trong mắt chàng, ta chỉ là một cơn gió tầm thường, một đám mây lững lờ thoảng qua.

5.

Sau khi ta khỏi bệnh, lễ Phật Đản trong cung kết thúc, Ôn Cảnh Tu trở về phủ Quốc sư.

Sân sau chỉ cách bảo tháp của chàng một bức tường, nhưng chàng chưa từng bước qua, dường như chàng hoàn toàn quên mất bản thân đã cưới thê tử, quên mất một người như ta đang tồn tại trong phủ Quốc sư.

Mỗi đêm, ta chìm vào giấc ngủ trong tiếng tụng kinh bằng tiếng Phạn của chàng.

Bảo tháp cao chót vót tắm trong ánh trăng lạnh lẽo, cao quý và xa cách giống như chàng vậy, không thể khinh nhờn hoặc váy bẩn một chút nào.

Cứ như vậy, ta và Thanh Tỏa ở trong phủ Quốc sư mờ nhạt trải qua một năm, mưu sinh bằng việc thêu thùa trong lúc nhàn rỗi.

Đám người hầu trong phủ thường hay mỉa mai, giễu cợt chủ tớ bọn ta.

“Thật là mất mặt, cả chủ lẫn tớ đều không biết xấu hổ ở lì trong phủ.”

“Không cần để ý đến nàng ta, Phật tử nói xem như cứu tế thêm một miệng ăn trong phủ. Trong mắt Phật tử, nàng ta cũng chẳng khác gì con chó con mèo, chúng sinh bình đẳng.”

Lời nói khắc nghiệt đến mấy, nghe nhiều rồi cũng giống như vết thương bị rắc muối hết lần này đến lần khác, lúc đầu rất đau, nhưng đau mãi cũng đến lúc tê liệt, không còn cảm giác nữa.

Hai mắt Thanh Tỏa ngấn lệ, muốn tranh luận với họ nhưng bị ta giữ lại: “Họ nói không sai, chúng ta chẳng khác gì chó mèo, đều được Phật tử nuôi ăn. Muội đi tìm họ chỉ để bị mắng bị đánh mà thôi, sẽ không một ai đứng về phía chúng ta.”

Kỳ thật bọn họ nói chưa đúng lắm.

Ta và Thanh Tỏa còn không bằng chó mèo được nuôi trong phủ. Ít nhất chó mèo còn có thể thấy mặt Ôn Cảnh Tu, được chàng ôm trong tay, được chàng chăm sóc vuốt ve.

“Tiểu thư, chúng ta cứ nhẫn nhịn thế này mãi sao?” Thanh Tỏa rơi từng giọt nước mắt, “Như vậy là phải nhẫn nhịn cả đời.”

Gã vào phủ Quốc sư đã được một năm, Thanh Tỏa vẫn gọi ta là tiểu thư, trong mắt nàng, ta gả chồng rồi cũng giống như chưa gả, còn Ôn Cảnh Tu căn bản không được xem là cô gia.

“Trả hết những gì đã nợ chàng, chúng ta sẽ đi.”

Nghe người trong phủ nói, chuyện xảy ra đêm đó đã phá hủy công pháp tu luyện, làm nhiễu loạn tâm trí hướng Phật của chàng.

Một năm này, Ôn Cảnh Tu bị đảo loạn kinh mạch, thường xuyên nôn ra máu.

Chỉ cần thân thể chàng tốt lên, ta sẽ không mắc nợ chàng nữa.


Comments

2 bình luận cho “Tuyết Bồ Đề – P.1”

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!