Tuyết Bồ Đề – P.2

6.

Nhưng chuyện ngoài ý muốn còn đến nhanh hơn.

Lần đầu tiên ta quá phận bước chân vào phòng của Ôn Cảnh Tu, định hỏi thăm sức khỏe của chàng thế nào, không ngờ gặp được hoàng hậu nương nương đến phủ Quốc sư nghiên cứu trao đổi về kinh Phật.

Hoàng hậu nương nương khoác trên người bộ trang phục lộng lẫy, cành vàng lá ngọc.

Ta cuống quýt quỳ xuống: “Dân nữ bái kiến nương nương.”

Nàng không làm khó ta, ngược lại mỉm cười nhìn Ôn Cảnh Tu: “Ngươi cũng thành thân rồi, hà tất phải giấu nhẹm phu nhân của mình làm gì? Hôm nay bổn cung đến, ngươi cũng nên để nàng lộ mặt.”

Ngón tay thon dài của Ôn Cảnh Tu vê tràng hạt, dù ta đứng trước mặt chàng nhưng trong mắt chàng cũng chẳng có ta.

“Bệ hạ biết được chuyện lạ này cũng không có ý trách tội, ngài biết ngươi một lòng hướng Phật, sẽ không sa vào tình yêu nam nữ. Đàn ông thành gia lập nghiệp là chuyện thường tình, bệ hạ cho phép ngươi cưới vợ sinh con, duy trì huyết thống.”

Ta lạc lõng lúng túng đứng đó, nhìn mu bàn tay của Ôn Cảnh Tu nổi gân xanh, chàng đang kìm nén điều gì đó.

Đột nhiên tràng hạt trong tay chàng đứt đoạn.

Một trăm lẻ tám hạt Bồ Đề rơi loạn trên đất như thể một trận mưa lạnh vừa trút xuống.

Hoàng hậu cũng kinh sợ trước sự thay đổi đột ngột này. 

Ôn Cảnh Tu ngước lên, ánh mắt lạnh lùng thờ ơ nhìn ta.

“Nàng ấy không phải là phu nhân của ta, ta cũng chưa từng cưới thê tử.”

Có lẽ chàng cảm thấy ô uế khi nhìn ta nên lại nhắm mắt: “Đời này trong lòng ta chỉ có Thần Phật, không quản chúng sinh. Nàng ấy chẳng qua chỉ là một người tầm thường.”

“Tạ ơn ý tốt của nương nương và hoàng thượng, đời này ta sẽ không dính vào hồng trần thêm nữa, nói gì đến chuyện cưới vợ sinh con.”

Toàn thân ta nóng bừng, không biết trốn đi đâu.

Cũng đúng, bái đường với áo cà sa đâu được tính là thê tử được cưới hỏi đàng hoàng?

Ta cố chịu đựng cổ họng đau buốt, sống mũi cay cay, quỳ xuống trước mặt bọn họ, nhẹ giọng nói: “… Dân nữ không dám quấy rầy nương nương và Quốc sư nghiên cứu Phật pháp. Dân nữ chỉ định hỏi thăm sức khỏe của Quốc sư…”

Không chờ ta nói hết, Ôn Cảnh Tu đã cau chặt lông mày, ánh mắt lạnh lùng, quát: “Ra ngoài!”

“Một thân dơ bẩn này không phiền tam tiểu thư nhà họ Thẩm nhọc lòng.”

Ta loạng choạng rời đi, cành hoa quệt vào má khiến ta đau đớn nhắm mắt lại, đúng lúc nghe được cuộc trò chuyện còn dang dở giữa chàng và hoàng hậu.

“Bổn cung biết ngươi cưới nàng vì bất đắc dĩ, nhưng ngươi đối xử với nàng thật quá vô tình.”

“Cha Thẩm là ngự y trong triều, trước giờ luôn biết bổn phận, tuân theo quy tắc, mặc dù gia thế của nhà họ Thẩm bình thường, nhưng ta thấy nàng là người ngoan ngoãn dịu dàng… Tâm Ẩn đừng để sau này phải hối hận.”

“Tâm Ẩn” là pháp hiệu của Ôn Cảnh Tu.

Tâm của chàng quả thật được ẩn giấu rất kín, ta thậm chí không thể đến gần dù chỉ một chút.

Một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng Ôn Cảnh Tu trả lời.

Hoàng hậu hỏi chàng: “… Chẳng lẽ ngươi còn đang đợi A Na Nhu? Sứ thần Đại Mạc đến kinh triều kiến, nàng ta cũng sắp đến rồi.”

7.

Đây là lần thứ hai ta nghe đến cái tên “A Na Nhu”.

Một lần là lúc Ôn Cảnh Tu ôm lấy ta, cầu xin ta đừng rời xa chàng.

Hóa ra chàng nhận nhầm ta thành A Na Nhu, cô nương mà chàng giấu kín trong lòng.

Thánh tăng trên đài sen xanh không phải là không thể yêu, cũng không phải là không thể rơi vào vạn trượng hồng trần.

Chỉ là những thứ đó không dành cho ta.

Muộn màng nhận ra nỗi bi ai chua xót đáng xấu hổ gần như muốn lăng trì ta.

Hoàng hậu nói nàng ta sắp đến kinh thành rồi.

Ta nhất định phải rời đi, chiếm chỗ của người khác chẳng khác nào một tên trộm, ta không muốn đánh mất một chút phẩm giá cuối cùng của mình.

Trở về sân sau, ta bắt đầu lục tìm rương đựng của hồi môn.

May mắn thay, dù nhà họ Thẩm có nhiều người nối dõi nhưng mẹ không hề quên ta, mẹ đã đưa cho ta quyển sách về y thuật được truyền qua nhiều thế hệ nhà họ Thẩm.

Thanh Tỏa rót cho ta một tách trà: “Mắt của tiểu thư đỏ hoe nữa rồi, đám người đó lại ức hiếp người sao?”

Ta lắc đầu, lần đầu tiên mỉm cười sau một năm sống ở phủ Quốc sư.

“Chúng ta có thể lập tức rời khỏi đây rồi, ta rất vui mừng!”

Đêm đến, ta cầm lọ thuốc đã chuẩn bị sẵn đứng trước bảo tháp.

Quần áo cọ xát vào vết thương trước tim, ta đau đến mức hít một hơi khí lạnh.

Trong sách y thuật có nhắc đến cách chữa trị kinh mạch bị đảo loạn cần đến máu đầu tim làm thuốc dẫn.

Trên người ta không có vật gì quý giá, chỉ có thể cho chàng một phần máu đầu tim vẫn còn ấm nóng này.

Thanh Tỏa lắc đầu khóc to, không chịu ra tay.

Ta chỉ có thể tự làm, đứng trước gương đánh dấu vị trí, cuối cùng dùng dao xẻ ngực…

Cơn đau dữ dội ập đến, từng giọt mồ hôi thi nhau nhỏ xuống, Thanh Tỏa đau lòng liên tục lau mồ hôi cho ta.

Chờ cơn đau qua đi chính là cảm giác nhẹ nhõm vì được giải thoát.

Chỉ cần chàng uống thuốc, cơ thể sẽ tốt lên, ta cũng không còn mắc nợ chàng nữa.

Một nhát dao này đã đánh thức ta khỏi bi thương.

Thẩm Sơ Nghi ngươi và chàng là hai thế giới khác nhau, dù ngươi có làm gì đi chăng nữa, chàng cũng không động lòng phàm.

Trăng sáng lạnh lẽo trên bầu trời, càng đến gần, da thịt sẽ càng bị nứt toác vì lạnh.

Rút máu đầu tim, cũng rút đi hình bóng của chàng.

Ta không cần nữa rồi…

Lúc này, ta cầm lọ thuốc được chính tay ta dày công chuẩn bị, chờ Ôn Cảnh Tu uống một ngụm.

Nhưng người tới không phải là chàng mà là Hứa ma ma bên cạnh chàng.

Bà ấy từ trên cao nhìn chằm chằm lọ thuốc trong tay ta, chán ghét bịt mũi lại: “Mùi gì vậy? Vừa tanh vừa hôi, còn đen xì, có thể cho người uống sao?”

Gió đêm thổi qua khiến cơ thể ta khẽ lung lay, ta mấp máy đôi môi nhợt nhạt của mình, vội vàng giải thích: “Thuốc này có thể chữa bệnh cho Quốc sư đại nhân, ta đã thức suốt hai tiếng đồng hồ, còn có…”

Bà ấy nhận lấy lọ thuốc, đổ hết trước mặt ta.

Mùi thuốc đắng lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng trong gió.

Vết thương ở ngực dường như đau hơn một chút khiến ta đứng không vững.

Hứa ma ma khinh thường nói: “Phủ Quốc sư không thiếu linh đan diệu dược, cô không cần bận tâm chuyện này! Đừng tưởng ta không biết cô đây là muốn giở thủ đoạn tỏ vẻ đáng thương, hiền thục để gặp mặt Quốc sư.”

“Ta không có…” Ta cụp mắt, cố nén giọt lệ nóng hổi trực trào nơi hốc mắt.

Mũi giày thêu bị bẩn rồi, dù có xẻ ngực làm thuốc, chàng cũng xem thường không uống.

Dường như mọi thứ ta làm đều là sai trái.

Hứa ma ma lùi lại vào bước, liên tục giũ vạt váy, sợ nước thuốc dính vào người mình.

“Sau này không cần làm những việc tương tự nữa. Phật gia ghét nhất những người có lòng dạ không ngay thẳng. Thu lại tâm tư đi, cô đang sống nhờ trong phủ Quốc sư, nếu còn có lần sau… dù Phật gia không trách cô thì ta cũng không tha cho cô đâu.” 

Bà ấy cao giọng nói khiến cho đám người hầu canh đang giữ trước bảo tháp đều che miệng nhìn ta.

8.

“Ai dám uống thứ đó của nàng ta? Biết đâu trong đó có bỏ chất bẩn thỉu gì vào thì sao?”

“Phật tử bị tổn hại tu vi, chẳng lẽ là do nàng ta sử dụng thủ đoạn hèn hạ nào chăng?”

Ta ngồi xuống nhặt lọ thuốc đã vỡ, quay người rời đi.

Mỗi bước là mỗi lần tim nhói đau, chẳng mấy chốc, máu đã loang ra thấm đỏ trước ngực.

Xẻ ngực lấy máu đầu tim cho chàng, dù ta làm nhiều hơn nữa cũng không thể bù đắp được.

Nếu đã như vậy, giải thoát cho chàng, cũng là giải thoát cho ta.

Còn chưa về đến chỗ ở, ta lại gặp phải một đợt ám sát.

Phủ Quốc sư vô cùng hỗn loạn, Hứa ma ma hoảng sợ hét lên: “Có thích khách!”

Lời vừa dứt, cổ đã phun đầy máu.

Nhìn thấy người áo đen đến gần, ta vứt lọ thuốc trong tay xuống đất, nhấc vạt váy, khó nhọc chạy trở về.

Đến trước bảo tháp, cánh cửa lạnh lẽo đóng chặt, ta không còn đường lui, vừa khóc vừa gõ mạnh lên cánh cửa sắt của bảo tháp: “Đại nhân, đại nhân… cứu… cứu ta!”

Bên trong vang lên tiếng gõ mõ từ bi hờ hững, tiếng tụng kinh không hề dừng lại.

Ta vô cùng hoảng sợ, người bên trong đã ngồi thiền rồi, không nghe thấy tiếng cầu cứu rát cổ bỏng họng của ta.

Mỗi tiếng tụng kinh bằng tiếng Phạn là một nhát búa nặng nề đập vào tim ta cho đến khi máu thịt lẫn lộn.

Chàng biết ta sắp chết nhưng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Chàng là thánh tăng thương xót chúng sinh, chỉ riêng ta nhận hết mọi ghét bỏ của chàng.

Ta sẽ chết nhanh thôi, những vết ô uế trên áo cà sa của chàng cũng có thể được gột rửa.

Trước khi chết, ta cố chịu đựng nỗi đau thấu tận tim, run giọng hỏi chàng: “… Nếu người bên ngoài là A Na Nhu, đại nhân cũng mặc kệ, thờ ơ lãnh đạm như vậy sao?”

9.

Một giây này, tiếng gõ mõ trong bảo tháp im bặt.

Thích khách trước mặt giơ đao chém xuống, ta nhắm mắt lại.

Chàng sẽ lựa chọn thế nào? Ta không chờ được nữa.

Một tia kiếm lóe lên nhanh hơn.

Lúc đó ta không biết thân phận của Tề Duật, chỉ có thể nhìn thấy đôi chân thon dài săn chắc ẩn bên dưới bộ quần áo gấm màu đen.

Người trước mắt che mặt, chỉ để lộ đôi mắt xếch lên như dao, vừa đẹp vừa nguy hiểm.

Nhưng chính người lạ này đã cứu mạng ta.

“Cảm ơn đã ra tay cứu giúp…” Ta ôm ngực, cố gắng đứng dậy hành lễ với hắn.

Chuôi kiếm của hắn đặt trên vai ta, ngăn ta đứng dậy, thấp giọng hỏi: “Cô nương bị thương rồi hả?”

Vết thương ngay tim này không phải do thích khách gây ra mà là tự ta làm.

Ta cười khổ, sắc mặt nhợt nhạt: “Ta không sao.”

Hắn tra kiếm vào vỏ, làm lộ ra vết thương đẫm máu trên cánh tay.

“Chờ một chút.” Ta đuổi theo hắn.

Hắn nhướn mày bỡn cợt, ôm lấy thanh kiếm trong tay: “Thế nào, muốn lấy thân báo đáp ơn cứu mạng sao?”

Bị hắn cười trêu, khuôn mặt vốn nhợt nhạt của ta chợt đỏ lên.

“Không… không phải! Mấy kẻ đó đang truy sát ngươi hả?”

Hắn nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn.

Nhưng ta không sợ, bình tĩnh nhìn vào mắt hắn.

“Ngươi cứu ta một mạng, ta nên trả lại cho ngươi.”

“Nếu ngươi tin ta, ngươi có thể trốn ở chỗ của ta trước, đợi vết thương trên người tốt lên rồi hẵng đi.”

Hắn tặc lưỡi một tiếng: “Nếu ta nhớ không nhầm thì cô chính là phu nhân của Quốc sư. Cô không sợ ngài ấy ghen hả?”

Ôn Cảnh Tu thậm chí còn không quan tâm đến chuyện sống chết của ta, làm sao có thể nổi cơn ghen?

Hơn nữa, sau khi lấy máu đầu tim, ta và chàng xem như hết nợ nần.

“Vậy chắc ngươi cũng đã nghe qua chuyện ta bái đường với áo cà sa…” Ta cười che lấy vết thương.

Chuyện này từ lâu đã trở thành trò cười bị suy diễn đủ đường ở khắp quán xá trong Hoàng thành.

Vì vậy nhà họ Thẩm đã hủy bỏ lễ về thăm nhà sau ba ngày thành thân.

Mọi người đều xem ta là một nỗi sỉ nhục.

“Chỗ ở của ta khá xa, bình thường không có người hầu lui tới, rất an toàn.”

“Xem ra cuộc sống của cô trong phủ Quốc sư không tốt chút nào.” Hắn thu lại thái độ cợt nhả, trong giọng điệu và ánh mắt có vài phần dịu dàng khó nhận ra.

Ta che ngực, tập tễnh đi trước dẫn đường.

Nhìn ta đi đứng khó khăn, hắn không nhịn được duỗi bàn tay thô ráp ôm lấy eo ta từ phía sau, kéo một cái trực tiếp bế ta lên.

Ta sợ đến mức kêu lên: “Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

Hắn cúi đầu, cười xấu xa: “Kêu to thêm chút nữa, không sợ dẫn phu quân của cô tới à?”

Phu quân?

Ôn Cảnh Tu không phải là phu quân của ta, chàng xem ta giống như chó mèo chứ nào phải thê tử.

Nhìn hắn cười ngả ngớn, ta không khỏi đỏ mặt lần nữa.

“Yên tâm đi, ta đang bị thương, không có nhiều sức lực. Nhưng cô đi chậm quá, ta sợ thích khách lại đuổi đến.”

Hắn ôm ta sải bước vào phòng, dọa Thanh Tỏa sợ hãi một phen.

“Tiểu thư, người này là ai?”

Ta không giấu giếm: “Hắn là ân nhân cứu mạng của ta. Thanh Tỏa, muội ra ngoài giữ cửa, đừng để người khác đi vào.”

Thanh Toả đi rồi, hắn vẫn còn bế ta nhìn một vòng: “Nếu không phải ta biết tên hòa thượng đó không gần nữ sắc, ta còn tưởng cô là tiểu a hoàn trong phủ của hắn.”

Nơi ta ở rất đơn giản, thậm chí một món đồ dùng tử tế cũng không có.

“Ngươi quen với Ôn Cảnh Tu? Ngươi là người trong cung?”

Hắn cụp mắt nhìn ta: “Nhân vật nhỏ, thông minh quá cũng không phải là chuyện tốt.”

“Vậy… vậy ngươi có thể để ta xuống được không?”

Từ lúc bước vào phòng, hắn không có ý định thả tay.

10.

Vành tai hắn chuyển sang màu đỏ đáng ngờ, hai tay vừa buông lỏng liền thả ta ra, thấy ta sắp ngã, hắn vội vàng kéo ta lại.

Cơ thể ta lảo đảo, hai tay theo đà đặt lên khuôn ngực rắn chắc của hắn.

Hắn rít qua kẽ răng, hít sâu một hơi, nhướn mày nói: “Muốn mưu sát ân nhân cứu mạng hả?”

“Xin… xin lỗi.” Lòng bàn tay ta dính vết máu.

Hắn cũng bị thương ở ngực.

Ơn cứu mạng nhất định phải trả.

Mẹ nói ta là người ngay thẳng, nếu thông minh và biết một chút thủ đoạn giống như hai tỷ tỷ thì đã không có kết cục như vậy.

Ta nhìn vết thương trên ngực hắn, sốt ruột xoa má.

Ta quả thật vừa vụng về vừa ngu ngốc, cho rằng người khác đối xử tốt với ta thì ta cũng phải đối xử tốt với họ.

Ta nợ người khác thì nhất định phải trả!

Đối với Ôn Cảnh Tu là vậy, đối với người trước mặt cũng thế.

“Cho hỏi vị đại ca này xưng hô thế nào?”

Hắn tao nhã ngồi trên ghế, trời sinh đã có khí chất của kẻ cả: “Đại ca? Sao ta không biết mình có một muội muội ngốc nghếch như vậy từ lúc nào?”

Ta chỉ là thấy hắn cao hơn ta một cái đầu, có khí thế bức người, nhìn lớn tuổi hơn ta nên mới gọi một tiếng “đại ca”.

Ta mím môi, không biết nên xưng hô với hắn thế nào.

Hắn lên tiếng thở dài: “Chẳng trách tên hòa thượng đó chướng mắt một người ngốc nghếch như cô, nghiêm túc đàng hoàng, không biết đùa giỡn. Ta họ Tề, muốn gọi thế nào tùy cô.”

“Tề đại ca, ngươi cởi y phục ra đi.”

Hắn đột nhiên sặc ho, mắt nhìn ta chằm chằm: “Cô xác định muốn xem?”

Ta vô tội chớp mắt: “Tề công tử bị thương ở ngực, ta chỉ muốn bôi thuốc cho ngươi.”

Hắn thở phào một cách khó hiểu, nói lời chẳng đâu vào đâu: “Là do ta nghĩ nhiều rồi. Làm sao một kẻ ngốc có thể nghĩ ra được?”

Trước khi xuất giá, ta từng theo cha học y thuật, trong mắt người hành y không phân biệt nam nữ.

Nhưng khi nhìn thấy cơ thể của hắn, hai má ta vẫn nóng bừng, thầm nuốt nước bọt…

Khuôn ngực màu mật ong, đường nét rắn rỏi, đi xuống là vòng eo thon, cơ bụng săn chắc rõ ràng.

“Nhìn hòa thượng không đẹp bằng ta hả?” Hắn híp mắt, thình lình hỏi.

Ta nhảy dựng lên, suýt chút nữa va vào chiếc bàn phía sau, còn vô tình cắn trúng đầu lưỡi, đau đến mức ứa nước mắt.

“Ta… ta không nhớ…”

Đêm đó chỉ có chàng đòi hỏi, đâu quan tâm đến nước mắt hay mong muốn của ta.

Có thể nói là không có cảm giác trải nghiệm gì cả, đương nhiên cũng không nhìn rõ những thứ không nên thấy.

“Cô thành thật quá đó, ta hỏi cái gì cũng trả lời.”

Hắn áp sát lại, giống như đang bao bọc ta dưới cái bóng của hắn.

Tại sao nghe giọng điệu có chút không vui?

Ta vứt hết mọi suy nghĩ rối rắm: “Ngươi đừng cử động, để ta còn bôi thuốc rồi băng bó.”

Ta mang theo rất nhiều thuốc từ nhà họ Thẩm, vừa đúng lúc dùng đến.

Vết thương sượt ngang qua ngực, sâu thêm một chút là có thể thấy xương.

Dù là bôi thuốc hay băng bó, hắn đều hứng thú dõi mắt theo mỗi động tác của ta, không nói lời nào.

“Không đau hả?” Ta không nhịn được liền hỏi.

Hắn cong môi: “Đau chứ, hay là cô an ủi ta đi? Giúp ta thổi vài hơi.”

Việc này cũng không có gì.

Ta cúi đầu, thổi nhẹ vào chỗ bị thương của hắn.

Hắn đang ngồi im chợt căng cứng người, né tránh: “Sao lại nhẹ dạ cả tin như vậy, nhỏ ngốc này! Thật không có cảm giác thành tựu gì cả.”


Comments

2 bình luận cho “Tuyết Bồ Đề – P.2”

  1. Anh Tề đáng iu đấy còn cha nội kia t gặp đâu đánh đó. Cầu hoan con ngta, dám nói áo cà sa mặc lên bỏ xuống, kh phụ lòng nàng với phật, giờ lầm lỡ chit lộn ng, chửi em t z t ức tức nuốt kh trôi!!!! 😡😡😡😡

    1. Đúng là hết nói luôn 😂

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!