Vượt núi lớn – Phần cuối

12.

Anh trai sắp bước vào năm cuối trung học.

Suốt mùa hè, mẹ ân cần hỏi han, tỉ mỉ chăm sóc cho anh trai, đêm hôm khuya khoắt còn thấy mẹ nấu đủ các loại canh bồi bổ cho anh.

Anh trai có tính khí nóng nảy, mỗi khi không giải được đề là đập vỡ mọi thứ trên bàn.

Dưới sàn đầy mảnh sứ vỡ, mẹ không tức giận, ngược lại còn cúi xuống dọn dẹp giúp anh. 

Anh trai vẫn chưa hài lòng, thường xuyên hỏi mẹ: “Sao mẹ lại sinh ra tôi ở nông thôn thế hả? Tại sao các bạn trong lớp tôi đều sống trên huyện, có thể mang giày thể thao, dùng điện thoại di động đời mới, có tiền tiêu vặt?”

“Tại sao người ta được sống sung sướng dễ dàng, chỉ có mình tôi phải sống khổ sở như vậy?”

Tôi lặng lẽ đứng ngoài cửa nghe hết tất cả.

Không đâu anh trai à, cuộc sống của anh đâu còn khổ sở nữa.

Cả nhà đều ủng hộ anh một đường thuận lợi học lên tới năm cuối cấp ba.

Còn tôi thậm chí không có cơ hội được tiếp tục đến trường, phải ở nhà phụ giúp người lớn chăn dê nuôi lợn.

Bọn họ đều nói chờ tôi đủ mười tám tuổi, sẽ bán tôi đi để lấy tiền cưới vợ cho anh.

Bọn họ gọi anh là “phượng hoàng vàng”, còn gọi tôi là “món hàng lỗ vốn”.

Anh có cha ủng hộ, có bà nội thiên vị. Mọi người đều đặt kỳ vọng vào anh.

Anh trai à, anh có hết thảy mọi thứ mà tôi ao ước.

Đã như vậy rồi mà anh còn chưa hài lòng sao?

Mẹ cũng chỉ im lặng.

Mắt anh trai đỏ hoe, suy sụp hỏi câu cuối: “Tại sao mẹ của tôi lại là bà?”

Mẹ dọn dẹp đống bừa bộn trên sàn nhà, cuối cùng mới lên tiếng, giọng khẽ khàng giống như đang thở dài: “Mẹ cũng muốn biết, tại sao mẹ lại là mẹ của con.”

Anh trai đóng sầm cửa bỏ ra ngoài.

Đến nửa đêm, anh ấy say khướt gọi điện thoại bảo tôi ra cổng thôn đón về.

Tôi do dự hồi lâu, anh ấy cao giọng nói: “Tao say rồi, mày đến dìu tao về không được hả?”

13.

Đêm đến trong thôn rất tối.

Tôi soi đèn pin lớn đi tới cổng thôn nhưng không thấy anh trai đâu cả.

Đúng lúc này có ai đó đột ngột ôm lấy eo tôi từ phía sau.

Tôi sợ quá hét lên, nhưng người đó đã kịp bịt miệng tôi lại.

“Kêu nữa đi, tao sẽ cắt lưỡi mày.”

Giọng nói đó thật lạnh lùng và có phần quen thuộc, là Lục Nhai.

Hắn sờ soạng khắp người tôi, cuối cùng thiếu kiên nhẫn tặc lưỡi một cái.

“Gầy như khúc củi khô, cũng là loại hàng lỗ vốn giống như mẹ của mày.”

Tôi chợt mở to mắt.

Tôi vừa nhìn thấy ánh sáng lờ mờ xuất hiện trên con đường đất phía xa.

Tôi ra sức vùng vẫy ú ớ, nhưng chỉ nghe được tiếng Lục Nhai khinh thường giễu cợt.

“Mày cho rằng bọn họ sẽ cứu mày sao?”

Ánh sáng ngày một gần hơn, là mấy thôn dân trực đêm đi tuần tra.

“Chú, cứu, cứu con!”

Người dẫn đầu thấy Lục Nhai đang giữ lấy tôi thì hơi ngạc nhiên hỏi: “Các người đang làm gì vậy?”

“Anh trai nó đã đem bán nó, tôi đến mang người đi.”

Lục Nhai lấy ra hộp thuốc lá từ trong túi áo khoác.

“À!”

Mấy thôn dân kia gật đầu hiểu ý, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

“Tốt nhất là bán nó sớm đi.”

“Càng sớm càng dễ sinh đẻ. Vậy mới bán được giá tốt, lấy tiền đó cưới vợ cho Tiểu Vũ.”

Bọn họ hút thuốc, quay người đi chỗ khác tuần tra như không có chuyện gì xảy ra.

Lục Nhai nhìn thấy vẻ mặt khó tin của tôi, cười nói: “Con nhóc thối, rơi vào tay tao rồi nhé. Mày vậy mà dám đứng cùng phe với mẹ mày.”

Hắn lạnh lùng bóp cằm tôi: “Không ngờ mày lại là một kẻ vô ơn, lấy oán báo ân. Bây giờ rơi vào tay tao, ráng mà chịu khổ đi nha…”

Tôi cắn chặt răng, lợi dụng lúc hắn đang hả hê đá vào bụng dưới của hắn.

Bàn tay đang chế trụ cổ tôi đột nhiên thả lỏng.

Trước khi hắn kịp kêu đau, tôi đã quay người nhảy xuống ruộng.

Tháng tám, lúa mì đã chín.

Dưới màn đêm bao phủ, những hàng lúa mì cao đến thắt lưng là bức màn che chắn tốt nhất.

Tôi cố gắng gập người, trốn sâu trong ruộng lúa mì.

Tiếng bước chân trầm thấp xa dần, tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn ngồi ôm đầu gối, không dám về nhà.

Tôi sợ anh trai sẽ bán đứng tôi lần nữa.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, giữa tiếng xào xạc của ngọn lúa mì vươn mình đón gió, tôi nghe thấy tiếng gọi của mẹ: “Thanh Thanh…”

Tôi biết, nếu có ai đó đến cứu tôi thì người đó chỉ có thể là mẹ.

Tôi đứng dậy, thấy mẹ đang cầm đèn pin đứng lẻ loi trên bờ ruộng.

“Mẹ ơi!” Tôi hoang mang sợ hãi vòng tay ôm lấy cổ mẹ, “Mẹ… mẹ ơi…”

“Thanh Thanh đừng sợ.” Mẹ nói như vậy nhưng toàn thân lại run rẩy, “Mẹ ở đây, con đừng sợ. Mẹ sẽ đưa con đi.”

Từng giọt nước mắt lăn dài trên mặt tôi, lạnh lẽo và vỡ tan.

14.

Thấy tôi trở về, đám thôn dân đó ngầm hiểu với nhau, không hé răng nửa lời. Thậm chí họ còn thân thiết gọi tôi là Thanh Thanh khi thấy tôi đi qua bờ ruộng.

Tôi cũng bắt chước bọn họ, cười hùa theo hết sức giả tạo.

Ngay cả người anh trai đã bán tôi đi cũng chỉ cau mày một chút rồi thôi.

“Trần Thanh Thanh, mày về rồi à.” Anh trai lơ đãng chào hỏi.

Tôi nhìn anh trai, rất muốn hỏi tại sao anh lại làm như vậy. Nhưng tôi thoáng nhìn thấy chiếc điện thoại di động mới tinh nằm trên bàn học cũ kỹ và đôi giày thể thao mới dưới chân anh.

Lời nói đến môi lại biến thành…

“Anh, rốt cuộc anh xem em là gì?”

Anh trai thậm chí không thèm ngẩng đầu: “Mày muốn nghe lời nói thật?”

“Em muốn nghe.”

Anh trai cười khẩy: “Lúc tao còn nhỏ, cha đã nói với tao, sau này sẽ đem mày đổi lấy vợ cho tao. Thế nên tao mới nghĩ, trước sau gì cũng bán mày đi, tao muốn bán lúc nào là quyền của tao.”

Anh ấy nghịch điện thoại di động mới của mình, hờ hững đáp.

Cổ họng tôi nghẹn lại: “Chỉ thế thôi sao?”

“Chứ mày còn muốn thế nào?”

Anh ấy thiếu kiên nhẫn đuổi tôi ra khỏi phòng.

Tôi ngơ ngác nhìn cánh cửa gỗ đóng kín.

Qua một lúc, giọng mẹ vang lên từ phía sau.

“Thanh Thanh.”

Tôi hồn bay phách lạc quay đầu lại, nhìn thấy bát canh trong tay mẹ.

Mẹ chạm vào đầu tôi như một lời an ủi, sau đó chuẩn bị đẩy cửa mang canh vào cho anh trai.

Tôi gọi khẽ: “Mẹ ơi.”

Mẹ không quay đầu lại.

15.

Rất nhanh chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học.

Mẹ lo lắng cho anh trai, sợ anh ấy lâm trận đứt dây nên thuê một phòng trọ bên ngoài trường học, mỗi ngày đưa cơm, dạy phụ đạo.

Vì vậy ở nhà chỉ còn một mình tôi.

Từ ngày bị Lục Nhai bắt cóc, tôi không có cảm giác an toàn.

Mẹ đi rồi, ở nhà chỉ còn lại cha bị khờ và bà nội bị liệt.

Tôi dùng xẻng chèn chặt cửa lại, vào ngủ trong phòng của mẹ.

Vài ngày sau, tôi phát hiện trên bức tường đất bên cạnh giường đất có vài vết xước trông như vết móng tay cào.

Tôi cẩn thận sờ lên, phát hiện bên trên có chữ:【Hứa Xán, không được khuất phục, phải dũng cảm lên】

Ở dưới khắc chữ dày đặc, dường như người khắc đã phải ngấm ngầm chịu đựng rất lâu rồi.

Tôi im lặng suy nghĩ, chợt nhớ đến trên ruộng lúa mì đêm đó, mẹ đã nói một câu “mẹ sẽ đưa con đi”.

Mẹ muốn làm gì vậy mẹ?

Giây tiếp theo, gió từ đâu thổi rơi một mảnh giấy, tên của cả thôn được viết dày đặc trên đó.

Có mấy cái tên bị gạch, những người đó đều đã chết.

16.

Kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, anh trai cảm thấy bản thân đã phát huy rất tốt.

Cả thôn tràn ngập không khí vui mừng, còn chuẩn bị trước tiệc mừng.

Đến ngày có kết quả, anh trai đạt điểm cao, không phụ kỳ vọng của mọi người.

Đàn ông trong thôn đánh chiêng gõ trống, phụ nữ thì tất bật nấu nướng.

Tôi theo lời mẹ lên huyện gửi đồ chuyển phát nhanh.

Đến lúc trở về, tiếng chiêng trống náo nhiệt đã dừng, cả thôn chìm trong im lặng.

Trong đầu tôi đã có suy đoán, nhưng vẫn không màng tất cả chạy về nhà.

Mâm chén rơi đổ tán loạn, thôn dân nằm la liệt dưới đất, ôm bụng rên la.

Ánh mắt ai nấy cũng giống nhau, đều nhìn chằm chằm về một hướng. Tôi nhìn theo, thấy mẹ đang đứng đó.

Mẹ mặc chiếc váy màu trắng cũ kỹ, kiểu dáng lỗi thời.

Phát hiện ra ánh nhìn của tôi, mẹ cười nhẹ rồi nói: “Lúc bị bắt cóc, mẹ đang mặc chiếc váy này.”

“Thanh Thanh, thoáng cái đã mười tám năm rồi, chân váy cũng đã ố vàng. May mắn là mẹ còn có thể mặc nó.”

Mắt anh trai đỏ hoe, không cam lòng hỏi mẹ: “Bà… người phụ nữ độc ác này! Tôi sắp… có thể đi ra ngoài, tại sao bà lại muốn hủy hoại tương lai của tôi?”

Anh ấy bật khóc.

Mẹ bật cười.

“Lúc bị bắt cóc tới cái thôn này, tao cũng đang ở tuổi mười tám.”

Mẹ bước đến chỗ anh trai, từ trên cao nhìn xuống.

“Tao vừa nhận được giấy báo trúng tuyển từ trường đại học mà tao mong ước, tương lai của tao chỉ mới bắt đầu. Là chúng mày đã bắt cóc tao đến cái thôn này.”

Mẹ dừng lại: “Tao sớm đã muốn chạy trốn, chính mày bắt tao lại, Trần Vũ à. Tại sao tao phải thương xót cho mày?”

Mẹ cười rồi thở dài: “Mày chưa từng thương xót cho tao.”

Tôi hoàn toàn chết lặng.

Mẹ nhìn những khuôn mặt đang oán hận kia, lạnh lùng đưa ra phán quyết cuối cùng.

“Tất cả chúng mày đều đáng chết.”

Nhìn thấy mẹ cầm dao đi về phía tôi trong tà váy trắng tung bay, tôi xoay người bỏ chạy.

Mẹ chậm rãi đi theo tôi.

Đến trước cửa tủ mà tôi đang trốn, mẹ cười khẽ: “Mẹ muốn đầu độc tất cả lũ chuột bằng thuốc diệt chuột, để bụng của chúng dần dần thối rữa, chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau đớn. Nhưng… chính tay mẹ đã thả một con chuột nhỏ.”

Tôi ôm đầu gối, che miệng thật chặt.

“Nhầm rồi.” Giọng nói của mẹ nhẹ nhàng hơn, “Con là Thanh Thanh, là con gái của mẹ, đi theo mẹ.”

“Không phải là con chuột gì cả.”

Mẹ mở cửa tủ, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Những gì mẹ đã làm, con có quyền ghét mẹ.”

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của mẹ, nhẹ nhàng nói: “Con không ghét mẹ.”

“Mẹ ơi, con không ghét mẹ. Chúng ta có chung dòng máu, chung tâm ý, là đồng minh vững chắc nhất trên đời.”

“Con kế thừa ý chí của mẹ, sẽ làm tất cả vì mẹ.”

Mẹ nói: “Tốt.”

Mẹ vươn tay ôm tôi vào lòng: “Mẹ sẽ đưa con đi.”

Tôi ôm lại mẹ thật chặt, trầm giọng đáp: “Cảm ơn mẹ.”

Giây tiếp theo, tôi giơ tay đánh vào gáy mẹ. Mẹ cứ thế gục xuống.

Từ xa vang lên tiếng bước chân vội vã.

Hai người già tóc đã bạc trắng bước vào căn phòng nhỏ mốc meo dưới sự bảo vệ chặt chẽ của các vệ sĩ.

Nhìn thấy mẹ đang ngất trong tay tôi, bọn họ lặng lẽ rơi nước mắt.

Tôi khàn giọng nói: “Mọi người đến rồi.”

Gần nửa tháng trước, tôi gặp hai người này ở trên huyện.

Lần đầu tiên nhìn thấy mặt tôi, họ không thể rời mắt.

Sau khi làm xét nghiệm máu, cuối cùng cũng xác định được đứa con gái đã mất tích mười tám năm mà họ ngược xuôi đi tìm chính là mẹ tôi.

Chỉ là tôi biết kế hoạch của mẹ, mẹ đã chờ khoảnh khắc này rất nhiều năm rồi.

Vì vậy tôi đã giao hẹn với họ sẽ để mắt tới mẹ, sau đó giao người một cách đàng hoàng cho họ.

“Con có hai yêu cầu. Một là, để mẹ quên đi những ký ức này, hãy đưa bà ấy đi thật xa. Hai là, bất kể thế nào cũng phải đưa Lục Nhai và thế lực sau lưng hắn ra trước pháp luật.”

Tôi ngước mắt lên, im lặng đối mặt với họ.

Ông cụ gật đầu với tôi: “Ông đã báo cảnh sát, tin tức vừa truyền đến, băng đảng buôn người đó đã bị bắt.”

Tôi im lặng giao mẹ cho họ.

Tạm biệt, mẹ của con.

Tôi âm thầm lặp lại trong đầu: Tạm biệt.

Hãy quên đi tất cả, sống cho thật tốt, đừng bao giờ quay trở lại.

Cuộc đời của mẹ, mười tám năm đầu rực rỡ gấm hoa, hạnh phúc mỹ mãn; mười tám năm tiếp theo như rơi vào vực sâu, nhưng trái tim vẫn mạnh mẽ như thuở ban đầu.

Năm nay mẹ đã ba mươi sáu tuổi, cuộc sống của mẹ chỉ vừa mới bắt đầu.

Ông cụ âm trầm nhìn tôi: “Cảnh sát đang ở dưới chân núi.”

Tôi vờ như không hiểu, cười khẽ: “Giao phần còn lại cho con.”

Án mạng này cần có nhân chứng.

Ngọn lửa rực cháy ngút trời.

Tôi nghĩ đến con gái trong thôn bị gọi là món hàng lỗ vốn để bán đi, nghĩ đến những người phụ nữ bị tra tấn đến chết vì không chịu cúi đầu, nghĩ đến những lời xúc phạm đầy tổn thương bị đem ra tùy tiện đùa bỡn. 

Tôi lại nghĩ đến mẹ.

Hai ông bà đặt tên cho mẹ là “Xán*”,  hy vọng đường đời của mẹ sau này sẽ thênh thang sáng sủa, nhất định không ngờ tới số phận của con gái mình lại gập ghềnh, trắc trở như vậy.

(*Xán: 璨: sáng, trong)

Ngọn lửa lập lòe phản chiếu trong mắt tôi tựa như nó có thể thiêu cháy hết thảy mọi thứ bẩn thỉu trên đời.

Tôi nhắm mắt lại trong giây lát.

Tiểu Xán, quá khứ không đáng nhắc tới. Đừng nhìn lại mà hãy tiến về phía trước.

17.

“Đó là tất cả những gì tôi đã thấy và làm.”

Trong phòng thẩm vấn, tôi.  ngước mắt nhìn chú cảnh sát ở phía đối diện.

Vụ việc cả thôn chết thảm đã gây chấn động toàn khu vực, cấp trên ra lệnh điều tra kỹ lưỡng.

Hàng chục băng nhóm buôn người bị triệt phá, những tội ác bị che giấu được đưa ra ngoài ánh sáng.

……

Ngày tôi ra tù, đó là một ngày nắng hiếm có.

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, nữ cảnh sát vỗ nhẹ vào vai tôi: “Cô gái, quên đi quá khứ, sống cho thật tốt.”

Tôi cười đáp lại: “Cảm ơn chị, em biết rồi.”

Rất lâu trước đây, đã có người dạy tôi đạo lý sống: Không được khuất phục, phải dũng cảm lên.

Sau đó một mình tôi bôn ba khắp nơi, cuối cùng tôi chọn làm việc trong một nhà máy ở phía Nam, mức lương xem như đủ sống.

Lẻ loi một mình, không có vướng bận, khá là tự do.

Một ngày nọ, nhà máy tạm nghỉ nửa ngày.

Tôi đang ở căn tin của trường trung học sát vách, mua hai gói kẹo nổ vị dâu và vị cam hết năm mươi xu.

Tôi trộn hai gói cho vào miệng, mím môi lại, nhìn đám học sinh ùa về sau giờ tan học.

Trong khoảnh khắc các hạt kẹo còn đang nổ lép bép trong miệng, tan ra vị ngọt kỳ lạ, tôi hoài nghi mình bị ảo giác.

Không đúng, sao tôi lại nhìn thấy mẹ?

Khuôn mặt dịu dàng mà tôi hằng mơ thấy vô số đêm giờ đang ở ngay trước mắt tôi.

Mẹ đang nắm tay một cô bé mặc đồ đồng phục, cúi đầu nghe cô bé nói gì đó.

Nắng chiều chiếu lên người họ.

Xán lạn, rực rỡ, bình dị.

Nhưng lại khiến mắt tôi đau đến không mở nổi.

Rất tốt.

Mẹ đã có cuộc sống mới.

Có một cô con gái mới hoàn toàn trong sạch. Đó là kết tinh của tình yêu đích thực, mẹ chắc hẳn rất yêu em ấy.

Thật tốt.

Nhưng chân tôi giống như mọc rễ, không thể bước thêm một bước nào nữa.

Tôi ngơ ngác đứng đó, hạ vành mũ xuống, cúi đầu, giống như một kẻ lập dị không ăn nhập gì với xung quanh.

Giây phút lướt qua nhau, mái tóc dài của mẹ chạm vào má tôi.

Hương hoa thơm dìu dịu xông vào chóp mũi, hơi thở hệt như giấc mơ xưa.

Tôi không nhịn được rơi nước mắt.

Phía sau vang lên giọng nói có phần ngập ngừng.

“Thanh Thanh?”

Hoàn.


Comments

4 bình luận cho “Vượt núi lớn – Phần cuối”

  1. Đọc truyện mà ức chế ko chịu nổi, tác giả định cổ vũ cho sát nhân hàng loạt hay sao mà để bà mẹ đầu độc giết cả thôn rồi vẫn được cô con gái che chở. Mẹ giết người và con gái bảo giết thế là đúng vì cả thôn trọng nam khinh nữ. Đây là thời nguyên thuỷ à? Bọn buôn người là tồi tệ nhưng để nhân vật bà mẹ giết cả thôn giết cả con trai mà vẫn vô tội, coi đó là đương nhiên thì ko chịu được. Cứ thế này thì ai bị uất ức cũng mua thuốc chuột giết cả nhà cả họ người khác đi…

    1. Ừ đó, cái kết hơi ba chấm, còn cảnh ngộ bị bắt cóc bán đi ngoài đời thật cũng nhói lòng, tiếc cái kết, dĩ nhiên kẻ ác phải trả giá nhưng không phải theo cách đó.

  2. Ảnh đại diện Gà Nướng
    Gà Nướng

    Cảm thấy cô cgai ko đáng phải chịu số phận như vậy,rõ ràng cô ấy cũng chỉ là nạn nhân 🙁

    1. Bởi cái kết bị hụt, người vô tội nhất lại gánh vác tất cả 😢

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!