Vượt núi lớn – P.2

6.

Trong những ngày chờ đợi, mẹ không có biểu hiện gì bất thường.

Lợi dụng lúc đi đưa sách giáo khoa cho anh trai, mẹ đã gặp Lục Nhai thêm vài lần nữa, trên mặt cũng dần mang theo ý cười vui vẻ.

Nghĩ đến cuộc đối thoại hôm đó, trong lòng tôi càng lúc càng bất an.

Chẳng mấy chốc đã đến đêm hẹn giữa mẹ và Lục Nhai.

Đêm hôm trời lộng gió, tôi ngồi xổm phía dưới cửa sổ bị vỡ ở nhà sau, chờ đến khi mẹ lẻn ra ngoài.

Dường như mẹ không ngờ có người canh sẵn ở đây, trong lúc nhất thời không khỏi sửng sốt.

Chúng tôi im lặng nhìn nhau trong bóng tối.

“Mẹ.” Tôi gọi nhỏ, phá vỡ sự trầm mặc này, “Đừng đến chỗ thầy ấy.”

Mẹ cười khẩy: “Trần Thanh Thanh, con cũng giống như anh trai mình, trời sinh đã xấu xa.”

Tôi biết mẹ đang nhắc đến chuyện của mấy năm về trước, anh trai đã báo cho người trong thôn biết việc mẹ bỏ trốn.

“Không phải vậy đâu, con không có ý đó.” Tôi nắm lấy cổ tay mẹ, “Thầy ấy là người xấu, mẹ không thoát được đâu.”

“Mẹ không thể trốn, nếu như lại bị bắt —”

“Nhỡ đâu Lục Nhai đã bí mật thông báo cho mọi người chờ sẵn ở cổng thôn. Mẹ mà đến đấy nhất định sẽ bị bắt. Họ sẽ tiếp tục nhốt mẹ trong căn phòng tối tăm không có ánh mặt trời đó nữa.”

“Thanh Thanh.”

Tôi còn chưa nói xong đã bị mẹ cắt ngang. Ánh mắt của mẹ phức tạp, hồi lâu mới chậm chạp lên tiếng.

“Mẹ biết.”

Đến lượt tôi sửng sốt: “Vậy tại sao mẹ lại…”

“Tối nay mẹ không định đến đó.”

Ánh trăng ảm đạm chiếu lên người chúng tôi.

Ánh mắt mẹ nhìn tôi có phần dịu dàng: “Thanh Thanh, con có thể giúp mẹ một việc nữa không?”

“Việc gì ạ?”

Mẹ mỉm cười: “Quay về ngủ một giấc thật ngon. Dù cho con nghe thấy tiếng gì cũng không được ra ngoài.”

Tôi đáp: “Được ạ.”

Lúc bước vào cửa, tôi không nhịn được ngoảnh đầu nhìn lại. Hướng mẹ đang đi không phải là lối vào thôn mà là cuối thôn.

……

Đêm đó, Lục Nhai và đám trai tráng canh trước cổng thôn không chờ được mẹ tôi bỏ trốn nhưng lại chờ thấy một đám cháy.

Kho thóc cuối thôn phát hỏa.

Một đống rơm lớn và cỏ khô lập tức cháy thành tro.

Chờ thôn dân hớt ha hớt hải chạy từ đầu thôn đến cuối thôn để dập lửa thì lương thực trong kho cũng đã cháy rụi.

Thôn dân phẫn nộ dập lửa, đồng thời tìm thấy xác của một đứa nhỏ bị cháy đến mức không thể nhận dạng.

Đêm hôm đó, bà cụ hàng xóm lắm mồm phát hiện ra đứa cháu trai mập mạp thuộc đời thứ ba trong gia đình bị mất tích.

Bà ta vừa nghe tin đã lao đến hiện trường đám cháy.

Chỉ mới liếc nhìn cái xác cháy đen đó một cái, bà ta đã khóc thấu tận trời xanh: “Tôn Tôn, cháu trai ngoan của bà…”

Mấy thôn dân ở đó lạnh lùng nhìn bà ta.

Đứa nhỏ này là tiểu bá vương trong thôn, đi khắp nơi quậy phá.

Ba tháng trước, nó cùng một đám trẻ hư châm lửa đốt cổ khô ở đầu thôn. May mà phát hiện sớm, kịp thời dập lửa.

Vì thế lần này mọi người đều cho rằng nó đã phóng hỏa.

Bà cụ khóc đến mức ngất đi.

Đám thôn dân đầy phẫn nộ cuối cùng cũng nhớ ra chuyện chính đêm nay.

Lục Nhai cuống cuồng biện bạch: “Tôi không lừa gạt các người đâu mà! Tôi, tôi cũng không biết chuyện tối nay là sao…”

“Tôi đã đưa biết bao phụ nữ đến đây, sao có thể lừa gạt các người được chứ?”

“Là Hứa Xán! Nhất định là cô ta giở trò quỷ!”

Thế là cha tôi dẫn đầu một đám thôn dân đằng đằng sát khí vội vã quay về nhà.

Cửa bị thô bạo đạp ra. Mẹ mặc đồ ngủ, mông lung dụi mắt.

“Chồng về rồi, sao trễ vậy? May là em còn chờ cửa.”

Vẻ mặt của cha dịu đi một chút nhưng không ừ hử gì.

Một lúc sau, mẹ dường như tỉnh ngủ hẳn, ngơ ngác mở to mắt nhìn đám thôn dân đi theo phía sau. Ánh mắt lướt qua Lục Nhai, mẹ đột nhiên trở nên hoảng loạn.

“Chồng ơi, chồng ơi cứu em!”

Mẹ hét lên, lao vào lòng cha, toàn thân run rẩy.

“Hắn là người xấu! Lúc em đưa Tiểu Vũ đến trường, hắn cũng ở đó, còn kéo em vào văn phòng… Hắn nói con em sinh ra rất thông minh nên muốn bắt cóc em, để em sinh con cho hắn.”

Mẹ khóc như hoa lê ngày mưa, tay ôm chặt hông cha: “Em nói với hắn rằng em có chồng và con trai rồi, em không muốn đi với hắn.”

Lục Nhai thấy tình hình không ổn, bèn vội giải thích: “Đừng để con khốn này lừa gạt, toàn là lời nói dối, các người…”

“Các người không tin thì có thể hỏi Trần Thanh Thanh! Hôm đó con bé cũng có mặt trong văn phòng. Nó nghe thấy hết từng lời mẹ nó nói!”

Đùn qua đẩy lại, cha trầm giọng nói: “Gọi người tới hỏi sẽ rõ ràng thôi. Nó mới bao nhiêu tuổi, sao biết nói dối?”

Đối diện với ánh mắt của mọi người, tôi run rẩy không dám lên tiếng.

Lục Nhai không kiên nhẫn nói: “Cháu nhìn thấy gì, cứ thành thật mà nói.”

“Con…” Tôi ngập ngừng, “Con, con nhìn thấy tất cả!”

Lục Nhai cười đểu: “Mọi người nhìn đi, tôi đã nói…”

“Con nhìn thấy thầy Lục đẩy mẹ vào cửa, nói con của mẹ sinh ra rất thông minh, muốn mẹ làm vợ của thầy!”

Lời vừa nói ra, mọi người đều sửng sốt.

Trong sự im lặng chết chóc, tôi chỉ nghe thấy tiếng mẹ nghẹn ngào.

Mẹ yếu ớt ngã vào lòng cha, lộ ra nửa khuôn mặt đẫm nước mắt, áo ngủ rộng rãi phác họa ra đường cong cơ thể, trông thật đáng thương.

Trước khi cha kịp nổi giận, tôi thấy một thôn dân đang sải bước tới chỗ Lục Nhai, đẩy mạnh hắn một cái.

“Tên khốn mày cũng can đảm lắm, dám dụ dỗ chị dâu của tao hả?”

Cú đấm tiếp theo rơi vào mặt Lục Nhai, gọng kính văng ra, hắn bị chảy máu mũi, nhếch nhác xin tha.

Tôi vô thức nhìn mẹ.

Trên khuôn mặt đẫm lệ là một đôi mắt bình tĩnh, trong veo.

7.

Lục Nhai bị đánh một trận ra trò, sau đó bị đuổi khỏi thôn.

Mỗi ngày mẹ đều làm tròn bổn phận, hầu hạ mẹ chồng, giúp chồng dạy con.

Điều khác biệt duy nhất chính là em trai của cha thường xuyên đến nhà tôi ăn tối hơn.

Ông ta tên Trần Viêm, là người đầu tiên ra mặt đánh Lục Nhai hôm đó.

Xét theo vai vế, tôi gọi ông ta là chú.

Nghe nói vợ của chú ấy được mua từ “bên ngoài” về cách đây không lâu. Nhưng cô gái đó rất cứng đầu, không chịu khuất phục, đã bị chú ấy đánh chết.

Bây giờ chú ấy vừa mới mất vợ, tranh thủ lúc cha tôi bận làm ruộng, chú ấy thường đến thăm nhà tôi, ngồi trước sảnh say sưa ngắm mẹ tôi làm việc.

Chung sống hòa thuận như vậy cũng tốt.

Một tháng trôi qua, chú ấy rốt cuộc không kiềm chế bản tính được nữa: “Chị dâu, nghỉ mệt chút đi.”

Trần Viêm đứng phía sau đặt tay lên vai mẹ tôi, tay còn lại vòng qua eo bà ấy.

Mẹ tức giận trừng mắt nhìn, nhỏ giọng mắng: “Chú làm gì vậy? Còn dám động tay động chân!”

Câu tiếp theo, mẹ hạ thấp giọng: “Ở đây còn có người!”

Trần Viêm cười cười thu tay lại, hai mắt đảo lên đảo xuống.

Mẹ ngước nhìn tôi. Tôi biết điều đi xuống bếp.

Qua lỗ nhỏ trên cánh cửa gỗ, tôi nhìn thấy Trần Viêm thô bạo đẩy mẹ xuống đất. Chú ấy không thể chờ được muốn xé áo mẹ, giây tiếp theo bị mẹ nắm lấy cổ tay.

“Tôi là chị dâu của chú đó!”

Trần Viêm cười nhạo: “Vậy thì sao? Phụ nữ của anh trai tôi, tại sao tôi không thể chơi?”

Mẹ vuốt ve cổ tay chú ấy: “Tôi có đọc sách và hiểu đạo lý, những chuyện như thế này là không được…”

Mẹ dừng lại, khẽ gọi: “A Viêm!”

Trần Viêm được mẹ dỗ dành, thái độ cũng dịu lại: “Vậy em nói xem, phải làm thế nào?”

Mẹ làm động tác quệt mồ hôi cổ.

Trần Viêm ngây người, ánh mắt có chút hoài nghi.

Mẹ mỉm cười dịu dàng, nắm cổ tay Trần Viêm đặt lên eo mình.

“Bọn họ đều nói đứa trẻ mà tôi sinh ra rất thông minh. Chú không muốn đường đường chính chính có một đứa sao?”

……

Ngày hôm đó, Trần Viêm hồn vía lên mây rời đi.

Tôi ra khỏi bếp, thấy mẹ đang nhìn chằm chằm những vết đỏ trên tay, không biết đang nghĩ gì.

“Mẹ!” Tôi gọi khẽ.

Mẹ chợt lấy lại tinh thần, ôm tôi thật chặt.

8.

Nửa tháng tiếp theo, Trần Viêm không đến gặp mẹ tôi nữa.

Có vài lần tôi thấy chú ấy đứng ở xa, ngẩn ngơ nhìn mẹ làm việc.

Mẹ vô thức vuốt lại mấy sợi tóc bay loạn, lúc cúi người làm cỏ, vô tình lộ ra đường cong vùng eo tuyệt đẹp.

Mấy ngày sau, cha tôi lên núi đốn củi, nhưng chờ mãi không thấy trở về.

Thôn dân đổ xô lên núi tìm người, lại nhìn thấy Trần Viêm vừa xuống núi.

“Mọi người tìm ai vậy? Anh tôi hả?” Trần Viêm kinh ngạc mở to hai mắt, “Anh ấy chưa về sao?”

Mẹ cầm đèn pin đi theo thôn dân, lau lau nước mắt.

Trần Viêm hoảng hốt nói: “Chị dâu đừng lo, để tôi đi tìm với họ.”

Mẹ cố chấp muốn lên núi cùng chú ấy.

Trần Viêm không khuyên can được, đành dẫn bà ấy theo cùng.

Ở vùng rừng núi, sương mù dày đặc về đêm, thậm chí có đèn pin cũng chỉ nhìn được khoảng cách hai ba bước chân.

Mọi người chia nhau đi tìm, Trần Viêm giả vờ đưa mẹ tôi đến nơi một vắng vẻ.

“Chị dâu, như vậy được chưa?”

Mẹ mỉm cười gạt tay chú ấy: “Nóng vội.”

“Phải giải quyết thế nào?”

Trần Viêm không từ bỏ thò tay tới: “Vách núi cao như vậy, bị đẩy xuống nhất định sẽ không sống nổi.”

Mẹ mỉm cười, đón ý hùa theo dán người lên thân thể Trần Viêm, đèn pin rơi xuống đất.

Ngay sau đó, tiếng mẹ hét lên: “Á!”

Trần Viêm giật mình: “Có chuyện gì?”

Mẹ nhặt đèn pin lên, ôm lấy cánh tay ngồi xổm xuống đất, giọng nghẹn ngào.

“A Viêm, dường như phía trước có gì đó. Anh anh anh của chú… không rơi chết mà treo ở đó sao?”

Trần Viêm nghe vậy liền ngây người, tiến lên hai bước.

Mẹ run rẩy nói: “A Viêm, đằng trước nữa, ngay cái cây đó…”

Trần Viêm cau mày bước về phía trước. Mẹ chợt đứng dậy đẩy chú ấy từ phía sau.

Người đàn ông thậm chí không kịp kêu ra tiếng đã bị rơi xuống vách đá sâu thăm thẳm.

9.

Sau khi chồng và em chồng lần lượt mất tích, mẹ đóng cửa không ra ngoài.

Bà nội bị ốm nặng, trở nên già nua thấy rõ.

May thay, đến ngày thứ ba, thôn dân tìm được cha tôi hôn mê bất tỉnh cạnh dòng sông.

Ông ấy may mắn sống sót nhưng đầu bị va chạm nặng, trở thành kẻ ngốc, được cái dù ngốc nhưng sức lực vẫn còn đó, có thể canh tác mấy mẫu ruộng của nhà tôi như bình thường.

Mẹ buộc dây xích sắt vào chân cha, dẫn ông ra đồng làm ruộng.

Tôi nhìn dây xích có hơi quen mắt, chăm chú nhìn thật lâu mới nhớ ra, đây là sợi dây buộc vào mắt cá chân của mẹ lúc trước.

Mới đầu thấy mẹ dắt cha như dắt súc vật, còn cầm roi tre đánh ông, bà nội tức giận đến mức ngồi trước cửa khóc lớn, chỉ vào mũi mẹ mắng mẹ là người đàn bà độc ác.

“Con trai ơi, con trai tội nghiệp của mẹ…”

“Bà già đây cả đời làm việc thiện, tại sao lại cưới người đàn bà độc ác này về? Ông Trời ơi ngó xuống mà xem, gia đình bất hạnh mà…”

Thôn dân lân cận nghe thấy động tĩnh, tụ tập xung quanh để xem.

Thế là mẹ mở khóa dây xích.

Trước sự chứng kiến của hàng xóm láng giềng, bà nội bị chính con trai của mình phát điên lên đánh đập, khiến bà bị gãy xương, què chân, không thể nói chuyện.

Hai tháng nữa trôi qua, anh trai được nghỉ hè. Tôi và mẹ đến trường trung học trong huyện đón anh ấy.

Lúc đứng chờ bên ngoài lớp học, chúng tôi chạm mặt giáo viên chủ nhiệm của anh ấy là Lục Nhai.

Hắn ta nhìn mẹ, không thể duy trì bộ mặt ôn tồn lễ độ được nữa, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng.

“Hứa Xán, cô sống tốt quá nhỉ.”

“Anh Lục Nhai, anh đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”

Lục Nhai cười đểu: “Đừng quên con trai cô còn nằm trong tay tôi.”

Mẹ thủng thẳng suy nghĩ một lúc.

“Ồ, hóa ra tôi còn có một đứa con trai.” Mẹ cười nói, “Ngọc không mài không sáng. Nếu Tiểu Vũ làm chuyện xấu, thầy muốn xử lý thế nào thì tùy, thầy Lục…”

……

Bà nội vừa thấy anh trai liền bật khóc, kéo anh ôm vào lòng, gào lên “con ơi” “cốt nhục ơi”.

“Tiểu Vũ, con không có ở đây, không ai đỡ đần bộ xương già này, mẹ con ức hiếp bà đó…”

Anh trai bị bà nội ầm ĩ một trận, hồi lâu vẫn chưa định thần được.

Mẹ không giải thích, chỉ ngồi xổm trước mặt anh, vén quần anh lên, cẩn thận bôi thuốc chống muỗi lên chân anh.

Mẹ mỉm cười dịu dàng: “Vừa nãy thấy con gãi vào ống quần, muỗi vằn mùa hè độc lắm. Giờ con thấy đỡ hơn chưa?”

Anh trai lúng túng dời mắt đi chỗ khác, ho nhẹ: “Đỡ nhiều rồi.”

10.

Bà nội đã lớn tuổi, bị đau ở lưng và chân mãi không hết.

Bác sĩ ở thôn có trình độ không cao, nhìn không ra bệnh, chỉ kê mấy loại thuốc cao cho bà bôi trước.

Bà nội nhiều lần nói bà muốn đi khám ở bệnh viện huyện, nhưng mẹ mỉm cười từ chối.

“Mẹ à, thuốc ở bệnh viện huyện đắt lắm, Tiểu Vũ nhà mình còn phải đi học, có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.”

Sau đó bà nội không nhắc đến chuyện này nữa, chỉ là sức khỏe ngày một yếu đi, bệnh tật càng thêm nghiêm trọng. Cho đến một ngày bà nội không thể đứng dậy được nữa.

Bà vừa khóc vừa mắng mẹ là hóa thân của rắn rết, đặc biệt đến làm hại người trong nhà.

“Mày là đồ sao chổi, mau cút khỏi nhà chúng tao, đừng ở đây làm hại chúng tao nữa.”

Mẹ nghe bà nội mắng, nhếch môi cười.

“Mẹ à, sao mẹ có thể mở miệng nói mấy lời đó với con? Con là con dâu do chính tay mẹ “chọn” về mà. Mẹ nói như vậy khiến con dâu chạnh lòng quá.”

Bà nội run rẩy chỉ tay vào mẹ nhưng không nói được lời nào.

“Tiểu Vũ là “phượng hoàng vàng” của thôn chúng ta, mẹ nghĩ xem, đó chẳng phải là công lao của con hay sao?”

Bà nội trừng mắt: “Nói bậy! Là do gien của lão Trần tốt, Tiểu Vũ giống cha!”

“Mày không thấy Trần Thanh Thanh mới giống mày hả, dốt đến mức học không xong lớp ba!”

Tôi đang tách hạt ngô ở bên cạnh, nghe thấy vậy không khỏi giật mình.

Lúc tôi còn đi học, thành tích thậm chí tốt hơn cả anh trai. Nhưng bọn họ nói con gái học nhiều làm gì, sớm muộn gì cũng phải gả chồng, tốt hơn là tiết kiệm tiền để anh trai đi học.

Mẹ chẳng để tâm: “Đúng vậy, Tiểu Vũ là phượng hoàng vàng bay ra khỏi khe núi.” 

Mẹ cười nhạo, thấp giọng nói: “Thật đúng là rất giỏi, phượng hoàng vàng.”

……

Bà nội bị liệt nằm bất động trên giường, là một tay mẹ chăm sóc.

Thời tiết ngày càng nóng lên, bà nội nằm lâu ngày, lưng đầy vết loét. Da thịt mưng mủ nhìn rất đáng sợ.

Bà cầu xin mẹ giúp bà xoay người, nhưng mẹ lại nói mẹ phải nấu ăn,  còn phải quạt mát và dạy học cho anh trai. Nói tóm lại là không có thời gian.

Mẹ tỏ ra vô tội, mỉm cười: “Mẹ à, thi tuyển vào các trường đại học trọng điểm rất khó, con phải thường xuyên trông nom nó.”

Mỗi ngày mẹ đều tự tay mang đồ ăn cho bà nội, nhưng hay bị run tay, vô tình làm đổ cháo lên chăn của bà.

“Xin lỗi mẹ, con không cố ý.”

“Năm đó mọi người đánh gãy tay con, đến giờ xương cốt vẫn chưa lành hẳn nên không thể cầm chắc đồ được.”

Bà nội thều thào chửi rủa trong miệng.

Mẹ vẫn mỉm cười.

Sang hôm sau, trong bát không có cháo mà chỉ có vài cọng rau nát.

“Mùa hè dễ nổi nóng, mẹ à, ăn rau hạ hỏa.”

“Mẹ không muốn ăn? Không sao, ngày mai con cho con trai mẹ ăn.”

Bà nội tức run người, không mắng nổi một câu.

Từ hôm đó, không ai trong nhà dám hó hé gì với mẹ.

11.

Từ lúc cháu trai bị chết, bà cụ hàng xóm giống như bị bệnh tâm thần. Nhưng bà ta vẫn không bỏ được cái nết lắm mồm, hay ngồi trên bục cửa nói với mấy người đi ngang qua rằng mẹ tôi là sao chổi.

Mẹ chồng bị liệt, chồng bị đần độn, em chồng mất tích.

“Cô ta tới là để khắc nhà lão Trần.”

Bà cụ lẩm bẩm một lúc rồi chuyển giọng gào lên: “Xui xẻo thậm chí còn lây sang nhà hàng xóm chúng tôi, ôi đứa cháu mệnh khổ của bà…”

Mẹ đứng tựa vào tường, cười cười nhìn bà ta.

Đêm đến, trên đường không còn một bóng người, bà cụ vẫn ngồi lảm nhảm một mình.

Mẹ ngồi xuống trước mặt bà ta, ngáp dài: “Bà nói đúng một chuyện.”

Trước khi bà ta kịp tỉnh táo lại, mẹ đã cười nói: “Là tôi phóng hỏa.”

“Cũng là tôi thiêu chết cháu trai ngoan của bà.”

Bà ta chết lặng hồi lâu, sau đó rú lên một tiếng man rợ.

Mẹ khéo léo tránh được cú vồ của bà ta, giơ chân đạp bà ta ngã lăn xuống đất.

“Lúc tôi vừa bị bắt cóc tới đây, bà đã nói [dạo này trời nắng gắt, trói cô ta lên cây cột ở cổng thôn để phơi nắng, chờ cô ta không chịu được nữa, tự nhiên sẽ biết vâng lời].”

Nội dung trong câu thuật lại thật tàn nhẫn, nhưng vẻ mặt của mẹ vẫn rất bình thản.

“Bà nhớ ra chưa? Sau đó tôi bị trói phơi nắng ở cổng thôn, thấy tôi thở không ra hơi, bà còn nhổ nước bọt vào mặt tôi.”

“Bà hỏi tôi [biết sợ chưa? Đây là hình phạt dành cho phụ nữ không biết nghe lời].”

Dường như mẹ đang nhớ lại điều gì đó: “Các người còn cười rất đắc ý.”

Mẹ nhìn xuống bà cụ, mỉm cười: “Cháu trai nhỏ của bà cũng thích nhổ nước bọt giống bà vậy. Cho nên lúc nó bị kẹt trong đám cháy, tôi còn cười đắc ý hơn các người khi đó.”

Đôi môi khô khốc của bà cụ run lên, ngã ra đất, lúc tỉnh lại đã hoàn toàn phát điên.

Cứ hễ gặp ai, bà ta cũng kể lại những chuyện trước đây của mình, làm thế nào để dạy dỗ những người phụ nữ bị bán tới hoặc bỏ trốn.

Bà ta ngồi trên bục cửa, luôn miệng lẩm bẩm: “Đảm bảo biết vâng lời.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!