Đường Tam trùng sinh – C.82

Chương 82: Tán thưởng


Trình Tử Chanh lè lưỡi nói: “Ai mà biết được hắn đã đạt đến ngũ giai, con lại không hiểu rõ về hắn.”

Mộc Ân Tình nghiêm mặt: “Không hiểu rõ mà mù quáng tấn công sao? Chính là bởi vì không hiểu rõ nên trước tiên càng phải triển khai ưu thế của mình để tiến hành thăm dò. Ngươi thăm dò chỗ nào? Ngươi chỉ muốn thể hiện bản thân, mau chóng đánh bại đối thủ. Trong thực chiến, tâm thái mới là quan trọng nhất. Lấy ưu thế của mình công kích điểm yếu của kẻ địch. Tâm thái không đúng, cho dù thực lực của ngươi có mạnh hơn đi nữa cũng có thể bị lật thuyền trong rãnh nước.

Ở phương diện này Đường Tam lại làm rất tốt. Việc đầu tiên hắn nghĩ tới chính là hạn chế năng lực phi hành của ngươi. Trước tiên phóng thích Phong Nhận, ngăn chặn tất cả các tuyến đường có thể phi hành. Ở một khắc đó, hắn thực sự đã chiến thắng. Đương nhiên kỹ xảo chiến đấu của hắn cũng mạnh hơn so với ngươi. Từ đầu đến cuối đều có thể giữ được bình tĩnh.

Đối với Đường Tam, ta không có nhận xét gì về trận đấu này. Hắn đã làm rất tốt.”

Trình Tử Chanh quay đầu trừng Đường Tam một cái. Đường Tam khẽ mỉm cười với nàng, ánh mắt có chút áy náy.

Độc Bạch đụng vào người Đường Tam một cái, nói:

“Tiểu Đường, không ngờ ngươi lợi hại như vậy. Ngươi có muốn làm người thủ hộ của ta không? Ta nghe nói, mỗi một Thiên Hồ cường đại của Thiên Hồ tộc đều có người thủ hộ. Những người thủ hộ này bảo vệ an nguy cho Thiên Hồ, việc này vô cùng quan trọng đó.”

Đường Tam liếc hắn một cái, nói: “Cảm ơn. Ngươi để lại cơ hội tốt như vậy cho người khác đi.”

Độc Bạch trợn mắt khinh bỉ nói: “Ngươi có biết mình vừa bỏ lỡ cái gì không? Ngươi bỏ lỡ cơ hội bảo vệ Thiên Hồ Chi Nhãn vĩ đại.”

Đường Tam nhún vai, không nói gì thêm.

Mộc Ân Tình tiếp tục nhận xét. Trận thứ hai muốn nói đến hiển nhiên là trận chiến giữa Cố Lý và Trương Trạch Bân.

Ánh mắt của hắn trước tiên nhìn về phía Cố Lý, nói:

“Trong trận chiến, ngươi vẫn nôn nóng như cũ, chưa phát huy hết ưu thế lớn nhất của mình. Ngươi biết rõ đối thủ dựa vào ưu thế tu vi cao hơn làm tiêu hao huyết mạch chi lực của ngươi, nhưng vẫn không có gì cải biến. Không khác biệt lắm so với lần thua trước.”

Cố Lý cúi đầu nói: “Lão sư, lực công kích của con quá yếu, không phá được phòng ngự của hắn, cho nên chỉ có thể bị hắn làm cho tiêu hao. Cái này quá tệ. Có lẽ con cần phải phối hợp với đồng đội có lực công kích mạnh mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn hơn.”

Mộc Ân Tình gật đầu: “Điểm này ngươi nói không sai, lực công kích và lực phòng ngự của ngươi so với lực khống chế là tương đối yếu. Nhưng cái gì cũng có ưu nhược điểm, năng lực có chỗ thiếu hụt cũng là bình thường. Dưới tình huống này, cho dù không thể chiến thắng đối thủ, ngươi cũng phải cố gắng cân đối huyết mạch chi lực của mình, kéo dài thời gian chiến đấu lâu hơn một chút. Đồng thời nghĩ biện pháp làm tiêu hao huyết mạch chi lực của đối phương.

Ví dụ như, ngươi có thể lựa chọn thời điểm khi đối phương phải thúc giục huyết mạch chi lực một cách mạnh mẽ, tiến hành khống chế hắn. Như vậy có thể khiến đối phương bị tiêu hao càng nhiều. Cho dù là tứ giai đấu với ngũ giai, cũng không hẳn không có cơ hội chiến thắng.”

“Vâng.” Cố Lý cung kính gật đầu. Hắn nhìn qua ngược lại là một bộ dạng rất trung thực.

Mộc Ân Tình chuyển hướng Trương Trạch Bân nói:

“Vấn đề của ngươi cũng rất nhiều. Ngươi biết rõ lực khống chế của đối phương rất mạnh, tại thời điểm công kích ban đầu tại sao không di chuyển nhiều hơn. Mặc dù cũng làm tiêu hao năng lượng của đối phương, nhưng ngươi đã bị hắn đánh trúng bao nhiêu lần? Nếu lực công kích của hắn mạnh hơn một chút, có thể phá vỡ phòng ngự của ngươi thì ngươi hẳn là đã chết rồi.

Trong tình huống đối phương sở hữu lực khống chế mạnh nhưng thời gian khống chế lại có hạn, lựa chọn tốt nhất chính là tận lực kéo dài khoảng cách. Giữ vững an toàn cho bản thân mới là quan trọng nhất. Ngươi rõ ràng có năng lực phun lửa tầm xa nhưng vì sao lại không sử dụng cho tốt? Liều lĩnh thì sao, có lợi ích gì không? Vừa rồi ngươi tiêu hao cũng không ít, nếu hắn kiên trì thêm mấy phút nữa, chính ngươi sẽ thua cuộc.”

Trương Trạch Bân vẻ mặt đau khổ, liên tục gật đầu.

Tiếp theo, Mộc Ân Tình chỉ ra các vấn đề của mỗi học viên trong thực chiến và đưa ra phương pháp cải thiện. Những thứ hắn nói đều không có tác dụng gì đối với Đường Tam. Bằng nhãn lực của mình, Đường Tam còn thấy được nhiều vấn đề hơn so với hắn.

“Có một trận đấu, cũng là trận đấu đặc sắc nhất hôm nay. Đường Tam nhận thua, nhưng trong mắt ta, hắn cũng không tính là thua. Nếu lực công kích của hắn mạnh hơn chút nữa thì người thua chính là Băng Kỷ. Mọi người hãy nhớ lại trận đấu này, hai bên đều đáp trả nhau tương đối hoàn hảo. Nhất là Đường Tam, từ đầu đến cuối chiếm thế chủ động. Cho đến cuối cùng thua cũng bởi chênh lệch về tu vi. Mà năng lực điều khiển Phong nguyên tố của hắn lại mạnh hơn so với năng lực điều khiển Băng nguyên tố của Băng Kỷ.

Có thể áp súc nguyên tố, biến thứ vô dụng thành thứ thần kỳ, khiến cho năng lực tầm thường của Phong Nhận lệ thuộc vào Phong Lang biến kia bạo phát ra lực công kích cường đại đến thế.

Hôm nay ta đối với hắn không có phê bình, chỉ có khen ngợi. Tại phương diện thực chiến và sử dụng năng lực, hắn tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng hiện tại lại đang thể hiện tốt hơn so với các ngươi.”

Mộc Ân Tình không tiếc lời tán thưởng Đường Tam, ánh mắt nhìn hắn cũng hết sức hài lòng.

Vũ Băng Kỷ dường như có điều suy ngẫm. Cũng không vì bản thân bị phê bình mà trở nên mất kiên nhẫn.

“Từ cường độ mà nói, Phong nguyên tố không thể bằng được Băng nguyên tố, hơn nữa cũng không ổn định bằng. Vậy nên về phương diện khống chế sẽ càng khó hơn. Nhưng Đường Tam lại có thể khống chế tốt như vậy, điểm này vô cùng hiếm có. Tại phương diện khống chế, tất cả mọi người đều nên học hỏi Đường Tam.”

Lớp thực chiến hôm nay, Đường Tam có thể nói là thành danh bởi hai trận chiến, nhất là trận chiến cùng Vũ Băng Kỷ đã giúp hắn thu được sự chú ý của tất cả mọi người cũng như được công nhận về thực lực.

Phong Lang Biến chắc chắn là Yêu Thần biến yếu nhất trong tất cả mọi người ở đây, ngoài ra không còn thứ nào yếu nhì. Nhưng Đường Tam lại chính là dựa vào Phong Lang Biến, đem Phong Nhận triển lộ đến loại trình độ này. Điều này khiến các học viên khác đối với hắn không có nửa phần khinh thường.

Lớp thực chiến kết thúc. Đang lúc Đường Tam chuẩn bị trở về nghỉ ngơi lại bị mấy vị lão sư gọi lại.

“Đi cùng chúng ta.” Tư Nho cười ha hả nói với hắn.

Đường Tam đi theo ba vị lão sư vào bên trong một gian nhà gỗ lớn.

Quang mang trong mắt Tư Nho chợt loé. Đột nhiên, Đường Tam rõ ràng cảm nhận được không khí trong cả gian phòng bỗng trở nên kết dính, thân thể trong nháy mắt tựa hồ trong suốt. Cảm giác bị nhìn thấu khiến lòng hắn chấn động.

Đây là….

Gần như theo bản năng, hắn khai thông Phong Lang huyết mạch lạc ấn trong người mình. Thanh quang trong mắt lấp loé, Huyền Thiên Công trong cơ thể cũng lập tức chuyển hoá thành năng lực của Phong Lang biến. Nhưng Phong nguyên tố xung quanh lại hoàn toàn bị ngăn trở, căn bản không có cách nào điều động.

“Thật là kỳ quái! Khác biệt rất lớn, nhưng căn nguyên hình như vẫn là Phong Lang nhất mạch. Chuyện gì thế này?” Tư Nho trầm ngâm nói.

Mà lúc này, chấn động nội tâm của Đường Tam tuyệt đối không ít hơn Tư Nho nửa phần.

Cảm giác vừa rồi mặc dù không tính là mãnh liệt, nhưng có một điều hắn hoàn toàn có thể khẳng định, thứ đang dò xét hắn kia đã không còn là cấp độ tinh thần lực nữa. Mà chính là thần thức!

Tuy rằng thần thức vừa mới dò xét hắn không thể so sánh được với thần thức của hắn khi còn là Thần Vương, nhưng dù vậy, đó cũng là thần thức! Cấp độ Thần cấp chân chính.

Đường Tam tuyệt đối không nghĩ tới, sau khi đến thế giới này, cường giả Thần cấp đầu tiên hắn gặp được vậy mà lại là nhân loại. Chính là nhân loại nhỏ yếu và nhu nhược.

Trong Cứu Rỗi học viện, người có thực lực mạnh nhất không phải trưởng trấn mà là vị Tư Nho lão sư trước mắt này.

Hắn không khỏi nhớ lại trưởng trấn trước kia đã từng nói qua, ở nơi này ngoại trừ hắn là Thanh cấp Cứu Rỗi, còn có cấp bậc cao hơn là Lam cấp Cứu Rỗi. Chắc hẳn Tư Nho lão sư là một trong hai vị Lam cấp kia đi. Hắn vậy mà lại là Thần cấp!

Tất nhiên thần thức của Tư Nho không thể phát hiện được tia thần thức kia trong đầu Đường Tam. Bởi vì giữa thần thức với thần thức cũng có sự khác biệt to lớn. Tia thần thức của Đường Tam tuy yếu ớt, nhưng đó cũng là tồn tại của cấp độ Thần Vương. So với thần thức của Tư Nho không biết cao hơn bao nhiêu lần.

“Tình hình thế nào?” Quan Long Giang hỏi Tư Nho.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!