Một đời bỏ lỡ thiếu niên bên nhành hoa hải đường – P.4

18.

Hai tháng sau, tin tức về nạn thổ phỉ ở vùng ven biển Đông Nam được gửi về kinh thành.

Thánh thượng tức giận, lựa chọn vài vị võ tướng dẫn quân đi bình loạn, trong đó có thiếu niên Tạ Cảnh Trạm.

Kiếp này, mọi thứ diễn ra sớm hơn vài tháng so với kiếp trước.

Có lẽ vì phải chuẩn bị nhiều thứ cho lần xuất chinh này nên Tạ Cảnh Trạm không đến gặp ta nữa.

Hắn chỉ nhờ người chuyển lời tới ta, kèm theo một đôi bông tai bằng ngọc rất hợp với chiếc trâm mà hắn đã tặng mừng ta tới tuổi cập kê ngày hôm đó.

“Thẩm Quy Âm, cứ làm những gì nàng muốn, đừng sợ gì cả. Còn nữa, chờ ta trở về.”

Ngày thứ năm sau khi hắn rời kinh, trong bữa tối, ca ca đang trò chuyện với cha thì chợt nhắc đến: “Kể cũng lạ, Trưởng công chúa rõ ràng là cùng một phe với Tạ Phi Mặc, tại sao hôm đó ở trên triều lại tỏ ý tán thành để Tạ Cảnh Trạm tòng quân đi bình loạn ở vùng Đông Nam. Con luôn cảm thấy bên trong chuyện này ắt có vấn đề.”

Ca ca nhìn ta, muốn nói gì đó lại thôi.

Ban đầu ta còn định nói vài lời động viên huynh ấy, nhưng đôi đũa chợt dừng lại giữa chừng, không biết tại sao ta lại nghĩ đến mấy lời đồn đại về Trưởng công chúa.

Dù ở kiếp trước hay kiếp này, thông tin về Trưởng công chúa ít nhiều cũng nhuốm màu truyền kỳ.

Nghe nói nàng là con gái của tiên hoàng hậu, vừa ra đời đã được tiên hoàng hết mực yêu thương, được phép học chung với các hoàng tử, thậm chí còn được nuôi một đội quân nhỏ trong phủ công chúa. 

Sau này, trước khi qua đời, tiên hoàng đã căn dặn đương kim thánh thượng chiếu cố cho đứa con gái này nhiều hơn.

Cũng chính vì vậy, cho dù Trưởng công chúa Kiến Ninh có hành vi ngang ngược thì thánh thượng vẫn luôn bao dung với nàng.

Nghĩ đến đây, ta hỏi ca ca: “Muội nghe nói trước đây Trưởng công chúa từng có một phò mã, nhưng vào đêm giao thừa, sau khi phò mã vào cung, vì say rượu nên bị vấp ngã, chết đuối tại Ngự Hoa Viên.”

“Đúng là có chuyện này.” Ca ca gật đầu, “Năm đó tiên hoàng hậu bị kết tội sử dụng tà thuật, Trưởng công chúa cũng bị liên lụy, bị đày đến Ninh Thành ở vùng Nam Hải, nàng và phò mã gặp nhau ở đó. Về sau vụ án tà thuật được lật lại, tiên hoàng hậu được minh oan, lúc Trưởng công chúa về kinh đã dẫn theo vị phò mã này —”

Nói đến đây, ca ca chợt khựng lại.

Ta đứng bật dậy: “Nơi đám người Tạ Cảnh Trạm đi bình loạn lần này có phải là Ninh Thành hay không?”

Ta nhớ lại kiếp trước, nghĩ đến thời gian bình loạn đột ngột diễn ra sớm hơn, lại nhớ đến ánh mắt đầy ý hận trước khi bỏ đi của Tạ Phi Mặc ngày hôm đó, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập đến mức muốn vọt ra khỏi cổ họng.

Ta lẩm bẩm: “Không được, muội phải đi Ninh Thành.”

“Bình tĩnh đã, A Âm!”

Mẹ đứng dậy ôm ta vào lòng.

“Ninh Thành là nơi thế nào, còn chưa dẹp loạn được nạn thổ phỉ, ngay cả tri phủ ở đó cũng chết. Cho dù trong chuyện này có gì mờ ám thì một cô nương yếu đuối chốn khuê phòng như con đi tới đó có ích lợi gì?”

Vòng tay của mẹ thật êm ái và ấm áp, thoảng hương yên bình.

Ở trong vòng tay đã ôm ấp ta từ thuở nhỏ, ta dần bình tĩnh lại, nhưng vẫn thủ thỉ: “Nhưng hắn đến đó là vì con. Nếu Trưởng công chúa thật sự ra tay với hắn, cũng là vì con hủy bỏ hôn ước đắc tội với nàng. Tạ Cảnh Trạm có xảy ra chuyện gì thì con sẽ cắn rứt lương tâm cả đời.”

“A Âm đừng hoảng, là Ninh Thành thôi mà, nói không chừng chỉ là trùng hợp.”

Cha đứng dậy liếc nhìn ca ca: “Quy Huyền, lát nữa con ra ngoài tìm vài vị đồng liêu đáng tin hỏi thăm tình hình thử xem.”

Nhưng ta không cần chờ tin tức từ ca ca, bởi vì chẳng bao lâu sau, tin từ Nam Hải đã truyền khắp kinh thành – Tạ Cảnh Trạm mất tích rồi.

19.

Nghe nói trong trận chiến ác liệt với thủ lĩnh của đám thổ phỉ, hắn bị một tên nội gián đâm sau lưng, rơi xuống nước, từ đó không rõ tung tích.

“Kẻ nội gián bị xử trảm ngay tại chỗ, nhưng trước mắt vẫn chưa tìm thấy Tạ Cảnh Trạm.”

Trong đầu ta vang lên một tiếng nổ lớn, không nhịn được thốt lên: “Là xử trảm ngay tại chỗ hay là giết người diệt khẩu?”

“Trưởng công chúa sống ở Ninh Thành mấy năm, có thể lực cũng là điều dễ hiểu. Nhưng nàng dám phái người ra tay trước ánh mắt của bao nhiêu người, có phải đã quá to gan rồi không?”

Ca ca chăm chú nhìn ta: “A Âm, muội đừng làm chuyện ngu ngốc.”

“… Muội biết.” Ta nhắm mắt lại rồi ngồi xuống, “Chẳng qua chỉ là mất tích, hắn là thiếu niên tài giỏi nhất kinh thành, sẽ không dễ dàng xảy ra chuyện.”

Hiện tại cũng không khác mấy so với kiếp trước, Tạ Cảnh Trạm vẫn chưa lập công, hắn chẳng qua chỉ là một phó tướng tứ phẩm, việc hắn mất tích chẳng gây ra bất kỳ sóng gió nào ở kinh thành.

Giữa lúc lắng đọng này, chỉ có Tạ Phi Mặc cố ý tới nhà tìm ta.

Hắn ung dung đắc ý đứng trước mặt ta.

“Thẩm Quy Âm, ngươi trùng sinh sống cuộc đời mới thì sao, hủy bỏ hôn ước thì sao? Bây giờ Tạ Cảnh Trạm chết rồi, ta lại là tâm phúc được trọng dụng nhất bên cạnh Trưởng công chúa điện hạ, ngươi lấy gì đấu với ta?”

Ta vô cảm nhìn hắn.

“Kiếp trước ngươi hại chết Đường Đường, ta lăng trì ngươi, xem như đôi bên hòa nhau. Kiếp này, ngươi một hai đòi hủy hôn với ta, nhưng ta lại nhớ nhung tình cảm phu thê trước đây, cũng không để ý đến tư tình giữa ngươi và Tạ Cảnh Trạm.”

Hắn vừa nói vừa đưa tay muốn chạm vào mặt ta.

“Chỉ cần ngươi quỳ xuống cầu xin ta, ta sẽ xin Trưởng công chúa nạp ngươi làm thiếp.”

Trước khi tay hắn chạm vào ta, ta lùi lại một bước, tát mạnh lên mặt hắn.

“Nếu ngươi còn nằm mơ, chi bằng tự đâm một nhát để tỉnh lại đi.” Ta cười khẩy, “Một kẻ rác rưởi không thể làm gì nếu không có phụ nữ, chỉ dựa vào ngươi mà cũng muốn so sánh với đệ đệ của ngươi?”

Hắn nổi cơn thịnh nộ muốn lao tới đánh trả, nhưng ta đã cầm chiếc bình trên bàn nện vào đầu hắn.

Máu lập tức chảy ra, Tạ Phi Mặc ôm đầu, hét một tiếng chói tai.

Kể từ lúc biết tin Tạ Cảnh Trạm mất tích, sự bức bối và hoang mang bấy lâu nay trong lòng ta cuối cùng cũng lắng xuống đôi chút.

“Đi đi, có giỏi thì về tố cáo với Trưởng công chúa, cứ nói là ta đánh ngươi bị thương, để công chúa bẩm báo với bệ hạ đến trị tội ta.”

Ta nhìn mặt hắn đầy máu, cười khẩy: “Dù là kiếp trước hay kiếp này, ngươi cũng chỉ biết trốn dưới váy phụ nữ, thứ rác rưởi bỏ đi.”

Tiếng bình hoa bị vỡ quá lớn, trong lúc ta nói chuyện, a hoàn bên ngoài phát hiện ra trong phòng có điều gì đó bất thường.

Yên Liễu xông vào bảo vệ phía trước ta, hét lớn: “Tạ công tử, đây là khuê phòng của cô nương nhà ta, ngài tự ý đi vào, trong mắt ngài còn có phép tắc nữa không?!”

Tạ Phi Mặc phớt lờ Yên Liễu, che cái trán bị đập máu me be bét của mình, nhìn ta chằm chằm.

Một lúc sau hắn đột nhiên cười lên: “Nhà họ Thẩm sắp bị diệt rồi, Thẩm Quy Âm, ta xem ngươi còn có thể kiêu ngạo đến bao giờ.”

20.

Trưởng công chúa làm ầm ĩ chuyện ta đánh Tạ Phi Mặc đến chỗ hoàng thượng.

Nhưng hoàng thượng không tỏ rõ ý kiến: “Chỉ là trò đùa giữa mấy người trẻ, có lẽ đùa hơi quá tay, trẫm sẽ bảo Thẩm khanh về dạy lại con gái cho tốt. Hoàng tỷ không cần đặt nặng chuyện này.”

Kết quả là cha ta bị phạt hai tháng bổng lộc. Chuyện này xem như xong.

Nửa tháng sau là tới đêm hội trung thu trong cung.

Tạ Cảnh Trạm đã nói với ta, nếu hắn thành công trở về, thánh thượng sẽ hỏi hắn muốn được ban thưởng cái gì tại yến tiệc này.

Sau đó hắn sẽ xin một thánh chỉ ban hôn cho ta và hắn.

Ta cố nén nỗi đau day dứt trong lòng, để Yên Liễu giúp mặc quần áo, sau đó cùng mẹ lên xe ngựa vào cung.

Trong cung thơm nồng mùi quế vàng.

Ta ngồi ở vị trí khó thấy nhất trong nhóm gia quyến nữ, cúi đầu uống trà, đột nhiên có người lên tiếng hỏi ta.

“Cô nương nhà họ Thẩm, hôn ước giữa ngươi và đại công tử nhà họ Tạ bị hủy vào ngày lễ cập kê của ngươi thật sao?”

Người hỏi là vương phi Bình Nam.

Ta cong môi đáp: “Đúng vậy, phiền vương phi bận tâm rồi.”

“Hôm đó ta bị ốm nằm liệt giường, không thể đến chúc mừng ngươi. Sau đó ta có nghe nói qua, hủy hôn rồi cũng tốt, xem như là hết duyên, hắn cũng không có được phần may mắn này.” 

Trong lúc nói chuyện, một hàng thái giám bê mâm, cung kính bày điểm tâm vừa làm xong lên bàn.

Lúc này đột nhiên xảy ra biến cố.

Một bóng người đẫm máu từ bên ngoài loạng choạng lao vào, khàn giọng hét lên: “Trưởng công chúa điện hạ tạo phản! Một —”

Còn chưa nói xong, một mũi tên từ phía sau xuyên qua ngực hắn, hắn lảo đảo ngã xuống.

Sâu trong hoàng cung, ánh lửa bùng lên phía xa, âm thanh giết chóc truyền đến.

“Á!!”

Cả yến tiệc trở nên hỗn loạn.

Giữa tiếng la hét hoảng hốt của các triều thần và gia quyến, ta kéo theo mẹ và vương phi Bình Nam lùi lại vài bước, trốn sau bình hoa được bức bình phong che chắn, sau đó lặng lẽ rút chiếc trâm cài sắc nhọn trên đầu xuống. Đây là chiếc trâm vàng khảm ngọc mà Tạ Cảnh Trạm tặng ta hôm lễ cập kê.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, mỗi lần ta bị vây khốn trong cảnh nguy hiểm, hắn đều ở đó giúp đỡ ta.

Ta hít sâu một hơi, bước về phía bình phong.

“A Âm!”

Mẹ nắm lấy vạt áo ta, lo lắng hỏi: “Con muốn làm gì? Con không biết võ công, đừng kích động.”

“Con không kích động, trước đây là con đắc tội với Trưởng công chúa.” Ta quay đầu lại, nhỏ giọng nói, “Công chúa có ý mưu phản từ lâu, chắc hẳn đã chuẩn bị đầy đủ. Bạch Đường và Tạ Phi Mặc đều là người của công chúa, bọn họ thậm chí còn hận con thấu xương. Nếu con không đi ra, bọn họ cũng sẽ sai người tìm con, sợ rằng lúc đó sẽ liên lụy đến mẹ và vương phi.”

Huống chi ta là người đã chết qua một lần.

Dù xảy ra chuyện gì cũng không thể thê thảm bằng nỗi đau bị lăng trì ở kiếp trước.

Ta nắm chặt chiếc trâm vàng, vừa bước ra khỏi bức bình phong liền bị người của Tạ Phi Mặc bao vây.

Hắn thẳng lưng nhìn xuống ta, đắc ý nói: “Thẩm Quy Âm, giờ ngươi là phạm nhân của ta. Hiện tại ngươi có cầu xin ta thì cũng đã muộn, thậm chí có cởi quần áo xin ta tha mạng cũng đừng mong ta đếm xỉa tới ngươi.”

Ta mỉm cười, nhổ nước bọt vào mặt hắn: “Nếu bị điên thì lo sớm ngày chữa bệnh đi.”

“Ngươi!!”

Hắn nổi giận, định rút kiếm ra, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, cố kìm nén lại.

“Ngươi yên tâm, ngươi sỉ nhục ta, ta đều ghi nhớ hết. Ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng vậy đâu, sẽ khiến ngươi đau đớn gấp trăm lần so với kiếp trước.”

21.

“Chỉ dựa vào ngươi?”

Giọng nói quen thuộc của thiếu niên vang lên, ta còn nghĩ đó chỉ là ảo giác.

Tạ Cảnh Trạm rút kiếm ra, ánh kiếm lạnh lẽo không ngừng giao nhau, Tạ Phi Mặc gần như bị ép đến mức chật vật, liên tục lùi về sau từng chút một.

Ở trước mặt Tạ Cảnh Trạm, hắn hoàn toàn không có khả năng đánh trả.

Kiếp trước hay kiếp này đều là như vậy.

Tiếng gió lướt qua tai, sau tiếng kiếm va chạm xéo xắt, khung cảnh trước mặt ta bất chợt thay đổi.

Ta sa vào vòng tay của Tạ Cảnh Trạm, được bảo bọc an toàn bên trong áo khoác của hắn.

Tay còn lại của hắn cầm kiếm, mũi kiếm bất động chỉ vào Tạ Phi Mặc cách đó mấy bước.

“Rác rưởi trùng sinh vẫn là rác rưởi, Tạ Phi Mặc, rốt cuộc cái gì khiến ngươi tự tin đến vậy? Cho ngươi sống thêm vài năm nữa, với đầu óc của ngươi có trù tính ra được kế sách mưu phản nào tốt hơn không?”

Tạ Phi Mặc phản ứng lại: “… Ngươi đóng kịch!”

“Ta chỉ thuận theo ý đồ của các ngươi, tương kế tựu kế.” Tạ Cảnh Trạm thờ ơ quay đầu đi, “Trưởng công chúa làm việc cẩn trọng, sai lầm lớn nhất là chọn một kẻ vô dụng bỏ đi như ngươi làm trợ thủ.”

Nhịp tim dồn dập dần bình ổn lại, ta hít sâu mấy hơi, ôm lấy vai của Tạ Cảnh Trạm nhìn quanh một vòng.

Lúc đó ta mới nhận ra ở giữa đại điện, quân cấm vệ bị mua chuộc và quân lính dưới quyền của Trưởng công chúa đều đang bị chế ngự.

“Tỷ tỷ lui về chỗ của bá mẫu đi.”

Thuộc hạ của Tạ Cảnh Trạm đi đến khống chế Tạ Phi Mặc và đám tay chân của hắn.

Tạ Cảnh Trạm tra kiếm vào vỏ, dặn dò ta một câu rồi đi đến trước đại điện, hướng lên đài cao.

Trên bậc thềm cách đó vài bước, hoàng đế trẻ và Trưởng công chúa Kiến Ninh đang đối mặt với nhau. 

Trong đôi mắt luôn điềm tĩnh và uy nghiêm của hoàng đế hiện lên vài phần buồn bã.

“Trẫm luôn ghi nhớ lời dặn của phụ hoàng và mẫu hậu lúc còn sống, hết mực dung túng cho hoàng tỷ, nhưng có vẻ hoàng tỷ chưa từng coi trọng phần tình cảm tỷ đệ này.”

“Tình cảm tỷ đệ? Ngươi và ta chưa bao giờ có thứ tình cảm này.” Trưởng công chúa lạnh lùng nói, “Tiết Trường Phong, ngươi có dám tự hỏi lương tâm rằng ngươi chưa từng làm chuyện gì hổ thẹn với ta hay không?”

“Đêm giao thừa bốn năm trước, trước khi vào cung, Đinh Châu rõ ràng đã hứa sẽ quay về đón giao thừa với ta. Làm sao chàng có thể ở lại trong cung, uống say bí tỉ đến nỗi bị trượt chân ngã xuống hồ trong Ngự Hoa Viên, ngươi dám nói ngươi không có liên quan gì đến cái chết của chàng hay không?!”

“Trẫm giết hắn vì hắn muốn tạo phản! —”

“Là ta muốn tạo phản!”

Trưởng công chúa lớn tiếng gào lên, gần như điên cuồng ngắt lời hoàng đế.

“Mọi việc chàng nói và làm đều là những thứ ta muốn, từ lâu ngươi đã đoán được ta muốn mưu quyền soán vị, tại sao lại không giết ta? Tại sao không đến bắt ta?!”

Đôi mắt của hoàng đế hơi đỏ lên: “Bởi vì người là tỷ tỷ của ta.”

Trưởng công chúa để ngoài tai: “Ngươi nhu nhược thiếu quyết đoán, mưu lược thủ đoạn, kinh thư võ nghệ đều không bằng ta. Ta không phục, tại sao phụ hoàng lại lập ngươi làm thái tử?”

“Phụ hoàng lúc nào cũng nói ta là đứa con gái mà ông ấy yêu thương nhất. Nhưng cuối cùng thì sao? Ta chỉ nuôi một số ám vệ để tự bảo vệ mình, nhưng ông ấy lại gọi ta vào ngự thư phòng, lệnh cho ta giải tán bọn họ, nói ta không được làm khó  ngươi.”

“Tiết Trường Phong, những thứ này vốn dĩ là ngươi nợ ta.”

Thốt xong câu cuối, Trưởng công chúa lấy ra con dao được giấu trong tay áo, đâm mạnh về phía hoàng đế.

“Phập!” Tiếng lưỡi dao sắc bén đâm vào da thịt.

Là kiếm của Tạ Cảnh Trạm nhanh hơn một bước. 

Trưởng công chúa trong bộ trang phục hoa lệ khó khăn quay đầu nhìn Tạ Cảnh Trạm.

“Lại…… là ngươi……”

Một lượng máu lớn trào ra từ khóe miệng của Trưởng công chúa. Nàng ta lảo đảo ngã xuống bậc thềm.

Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, ta nhìn thấy hoàng đế trẻ đứng trên bậc thềm nhắm hai mắt lại. Bàn tay ngài ấy buông thõng bên hông, hơi run rẩy nhấc lên rồi lại đặt xuống.

Một lúc sau hoàng đế mới nghiêm nghị nói: “Trưởng công chúa Kiến Ninh có ý đồ mưu phản, bị xử tử tại chỗ.”

“Những đồng lõa khác —”

Hoàng đế liếc nhìn Tạ Phi Mặc đang quỳ trên đất, hai tay bị trói quặt sau lưng.

“Xử tử lăng trì, tru di cửu tộc.”

22.

“Thật sự cảm ơn nàng rất nhiều, A Âm. Nếu nàng không kể với ta những chuyện của kiếp trước, ta đã không thể phát hiện ra âm mưu kế sách qua những hành vi bất thường của Trưởng công chúa nhanh như vậy, sau đó cùng thánh thượng tương kế tựu kế.”

“Tạ Phi Mặc phạm tội lớn bị tru di cửu tộc, may mắn là ta có công hộ giá bình loạn từ đầu đến cuối, hoàng thượng đã ban thưởng cho ta. Nhưng ta không cần những thứ đó.”

Trên đường trở về, mẹ ta đặc biệt sắp xếp cho ta và Tạ Cảnh Trạm ngồi chung một xe ngựa.

Đêm mùa thu, khí trời đã se lạnh. Ta được bao bọc bên trong áo khoác của Tạ Cảnh Trạm, trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm tỏa ra từ cơ thể hắn.

“Chỉ thấy đáng thương cho cha ta, đến từng tuổi này còn bị con trai của mình liên lụy, trở thành dân thường.”

Dù nói như vậy, nhưng giọng điệu của hắn chẳng có gì là đau khổ, ngược lại chỉ có trào phúng.

Ta nghĩ đến lời đồn nói mẹ của Tạ Cảnh Trạm chỉ là một a hoàn bình thường, bị bức ép thông phòng, vậy là đã rõ vì sao hắn có thái độ như vậy.

Ta đổi chủ đề: “Hoàng thượng muốn phong cho cậu chức quan nhị phẩm. Cậu cũng từ chối luôn hả?”

“Ừ, ta chỉ xin hoàng thượng một thánh chỉ ban hôn.”

Ta chợt thấy mắt cay cay: “Kỳ thật ta có thể nói với cha mẹ đến cửa cầu hôn kia mà. Giờ Trưởng công chúa chết rồi, không nhất thiết cần đến thánh chỉ.”

“Đương nhiên là không giống nhau. Bây giờ hôn sự giữa ta và nàng đã được hoàng thượng đứng ra làm chủ.”

“Chiến công có thể lập lại, chức quan có thể phong lại, với khả năng của ta, mấy thứ này chỉ là chuyện sớm hay muộn. Nhưng hôn sự của chúng ta không được trì hoãn thêm nữa.”

Nói đến đây, giọng của hắn cao lên, trên mặt còn có vẻ kiên định, tinh thần phấn chấn chỉ thuộc về thiếu niên.

“Ta muốn cả kinh thành đều biết, cuối cùng ta cũng có thể thành thân với nàng, Thẩm Quy Âm.”

Bên ngoài xe ngựa, sắc trời đã dần chuyển sang màu trắng.

Bên trong xe, nhìn đôi mắt sáng ngời của hắn, trong đầu ta chợt nảy ra một ý nghĩ: Dù là kiếp trước hay kiếp này, người trước mặt thật sự thích ta từ lâu lắm rồi.

23.

Ngày hành hình Tạ Phi Mặc, ta đặc biệt đến xem một chuyến.

Chỉ có hắn, không có Bạch Đường.

Từ đầu đến cuối, lòng trung thành của Bạch Đường đối với Trưởng công chúa đều lớn hơn nhiều so với tình yêu nàng ta dành cho Tạ Phi Mặc.

Vì vậy sau khi Trưởng công chúa bị một kiếm xuyên ngực, nàng ta biết không còn hy vọng nào nữa nên cắn răng nuốt độc tự tử.

Ánh nến thắp sáng ngục giam u ám, ta quấn chặt áo khoác quanh người, còn chưa xuống hết bậc thang đã nghe tiếng hét chói tai của Tạ Phi Mặc từ dưới vọng lên.

“Giết ta đi, giết ta đi…”

Lúc ta đứng trong ngục giam thì hắn đã bị lăng trì hơn bốn trăm nhát.

Máu chảy lênh láng khắp sàn, những vết cắt trông thật gớm ghiếc và đáng sợ, xương trắng lộ ra trên lồng ngực.

Nhưng cảnh tượng đáng sợ như vậy lọt vào mắt ta thật là bình thường.

Trong lòng chỉ có hả hê vui sướng.

“Thẩm Quy Âm, nhớ đến tình nghĩa phu thê trước đây, cầu xin nàng cho ta được chết ngay đi —”

Hắn còn chưa nói xong đã bị Tạ Cảnh Trạm dùng kiếm cắt lưỡi.

“Nói bậy, thê tử chưa cưới của ta sao lại có tình nghĩa phu thê với ngươi?”

Tạ Phi Mặc đau đến mức cả người run rẩy, há miệng ra tựa như hố đen, không thốt được tiếng nào.

Hắn trừng to mắt nhìn ta, ánh mắt chất chứa ý hận đan xen hối tiếc, đến cùng, tất cả chỉ còn lại tuyệt vọng.

“Đau lắm không?” Ta nhỏ giọng hỏi, “Vẫn còn hai nghìn nhát, ngươi cứ từ từ thôi.”

Nói xong, ta chậm rãi thở ra.

Mây đen kiếp trước luôn đè nặng trong lòng ta dường như lúc này đã tan biến.

Tạ Cảnh Trạm quay sang nhìn ta: “Thứ dơ bẩn này nhìn lâu sẽ đau mắt.”

“Phu nhân, chúng ta về thôi.”

Ta hơi giật mình: “Cậu gọi ai là phu nhân?”

Thiếu niên cong môi cười, choàng tay qua vai ta, nghiêng người nói: “Ơ kìa, sắp tới hôn lễ rồi, chỉ còn là vấn đề thời gian, tỷ tỷ đừng tính toán so đo với ta như vậy.”

“Dù sao thì ta cũng đã là người của nhà họ Thẩm.”

……

Ta sánh bước cùng hắn men theo bậc thang dài đi lên, xuyên qua lối nhỏ và cửa ngục giam.

Trời bên ngoài đầy nắng.

Gió nổi lên, vài chiếc lá vàng úa xoay tròn rơi vào tay ta.

Bây giờ đã là cuối thu.

Chẳng bao lâu nữa sẽ đến hôn lễ của ta và Tạ Cảnh Trạm.

Mùa xuân thuộc về hai người bọn ta đã ở trong tầm tay.

Hoàn!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!