Một đời bỏ lỡ thiếu niên bên nhành hoa hải đường – P.3

12.

Đáy lòng ta lạnh buốt, cố gắng cắn đầu lưỡi, để cơn đau làm bản thân tỉnh táo một chút khỏi tác dụng của thuốc.

Nhưng giây tiếp theo, sức lực bao phủ trên thân thể ta đột nhiên nhẹ đi. Hương thơm cỏ cây quen thuộc quyện vào trong gió.

Ta mở mắt ra, nhìn thấy Tạ Cảnh Trạm đang đứng trên hòn non bộ, từ trên cao nhìn xuống.

“Huynh trưởng đọc sách ngần ấy năm chi cho vô ích, chỉ biết dùng mấy thủ đoạn hèn hạ này thôi sao?”

Hắn chĩa mũi kiếm trong tay, từng bước tiến lên phía trước.

Tạ Phi Mặc không thể làm gì khác, buộc phải lùi từng bước, cuối cùng sẩy chân, rơi xuống hồ nước phía sau.

Lúc này ta mới để ý thấy Tạ Cảnh Trạm đang giữ ai đó trong tay.

Ánh mắt của nàng ta chứa đầy ý hận nhìn thẳng vào mặt ta và Tạ Cảnh Trạm, nhưng chẳng hiểu sao nàng ta lại không còn sức vùng vẫy thoát ra.

“Bởi vì ta cũng cho cô ta dùng thử thuốc của Tạ Phi Mặc.”

Tạ Cảnh Trạm giống như nhìn thấu thắc mắc trong lòng ta, không ngại lên tiếng giải thích.

Hắn nhướn mày nhìn Bạch Đường đang muốn giết hắn bằng ánh mắt: “Không phải cô thích trốn sang một bên xem trò cười sao? Thôi thì xuống đó với hắn đi.”

“Tũm~” Là tiếng Bạch Đường bị Tạ Cảnh Trạm ném rơi xuống hồ.

Trước khi mấy vị phu nhân và gia quyến nữ theo Yên Liễu đến đây, Tạ Cảnh Trạm đã nhảy xuống đến trước mặt ta.

Cao thơm của Tạ Phi Mặc thoa lên da đã phát huy tác dụng, thuốc ngấm vào máu thịt và kinh mạch, máu trong người như biến thành dung nham khiến cả cơ thể ta trở nên nóng rực.

Một màng nước mỏng che trước mắt ta, ta lờ mờ chỉ có thể nhìn thấy Tạ Cảnh Trạm ngày một đến gần.

Hắn cúi xuống bế ta lên.

“Mạo phạm rồi, tỷ tỷ.”

Ta như ngọn lửa bốc cháy, bỗng gặp được cơn mưa xuân rả rích.

Cảnh vật xung quanh nhanh chóng lướt qua, ta chỉ có thể thấy Tạ Phi Mặc và Bạch Đường đang quấn lấy nhau ở dưới hồ do tác dụng của thuốc. Còn trên bờ là các gia quyến nữ đang nhìn bọn họ bằng ánh mắt khó tin.

Yên Liễu đứng dưới cành liễu, hai tay chống hông, giọng điệu gấp gáp nhưng lời nói ra vô cùng rõ ràng: “Tạ công tử, cô nương nhà ta nhiều lần nói muốn tác thành cho ngài và Bạch cô nương, nhưng ngài không đồng ý, một mực khẳng định ngài và Bạch cô nương hoàn toàn trong sạch. Nhưng giờ thì sao? Hôm nay là ngày cô nương nhà ta tới tuổi cập kê, vậy mà các ngươi lại ở trong hồ —”

Yên Liễu nói đến đây thì lấy tay áo che mặt, tỏ vẻ chán ghét không thốt nên lời, như kiểu nhắc tới là ngượng miệng vậy.

Ta nghe người đứng đầu các gia quyến nữ – phu nhân của tả tướng lên tiếng hỏi: “Yên Liễu, cô ngươi nhà ngươi đâu?”

“Hôm nay cô nương nhận được quà mừng sinh nhật của Tạ công tử, vì quá đỗi vui mừng nên lỡ tay làm đổ tách trà khiến váy bị bẩn, đã về phòng thay đồ rồi ạ.”

Âm thanh bị bỏ lại phía sau, ta không nghe thấy gì nữa.

Âm thanh duy nhất còn sót lại bên tai là hơi thở dồn dập của Tạ Cảnh Trạm.

13.

Hắn ôm lấy ta, xoay người tiến vào căn gác xép trên tầng hai.

Đây là nơi lưu sách của cha và ca ca, ngoại trừ người hầu thường xuyên đến dọn dẹp thì ngày thường rất ít người lui tới.

Bên cửa sổ có đặt một chiếc bàn gỗ đàn hương chất đầy sách linh tinh. Tạ Cảnh Trạm gạt hết sách đi, đặt ta lên trên, hơi nghiêng người lại gần: “Thẩm Quy Âm… A Âm, nàng không sao chứ?”

Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ lọt vào mắt hắn, trong con ngươi ánh lên một màu vàng nhạt lấp lánh.

Ta mở miệng, lúc nói mới nhận ra giọng đã trở nên khàn khàn.

“Ta, ta nóng quá…”

Trong mắt Tạ Cảnh Trạm lóe lên sát ý đáng sợ: “Hắn lại dám hạ thuốc nàng, ta sẽ không tha cho hắn.”

Mấy ngón tay của Tạ Cảnh Trạm do dự nán lại trên má ta. Khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào má, ta như người sắp chết khát bỗng gặp được một giọt mưa rơi.

Ta gần như dán vào người hắn theo bản năng: “Giúp ta, Tạ Cảnh Trạm, mau giúp ta…”

“Dù sao cậu cũng đã nhận tín vật của ta, sớm muộn gì cậu cũng sẽ cưới ta.”

“Ít hôm nữa, chờ hôn sự giữa ta và ca ca của cậu bị hủy bỏ, ta sẽ tự đến cửa cầu hôn…”

Ta qua quýt nói, cuối cùng ngay cả ta cũng không biết mình đang nói điều vớ vẩn gì.

Ngọn lửa trong đầu ta rực cháy ngày càng mãnh liệt, cuối cùng lan đến tận nơi sâu thẳm trong cơ thể, để rồi tất cả chỉ còn là một phiến dung nham nóng hổi vô tận.

Tư duy của ta gần như trì trệ, ngay cả ta cũng không biết mình đang nói gì.

Vành tai thiếu niên đỏ bừng, hắn ngập ngừng hôn lên môi ta, rồi lại lui ra: “Không được… chúng ta không thể làm chuyện này. Nàng vẫn chưa xuất giá.”

Sợi dây lý trí trong đầu ta hoàn toàn đứt đoạn, ta níu chặt áo hắn, ngồi dậy: “Trước đây ta đã xuất giá rồi.”

Hắn đột nhiên thu lại ánh mắt bối rối của mình, nhìn thẳng vào ta.

“Kiếp trước, duyên phận của chúng ta chấm dứt, ta gả cho ca ca của cậu. Hắn vì quyền lực nên mới cưới ta, còn trong lòng lại nhớ thương Bạch Đường, mỗi lần lên giường hắn đều chà đạp sỉ nhục ta —”

Đứa bé sau này ta bị sẩy là được thụ thai trong hoàn cảnh như vậy.

Thế nên ta thường hay nghĩ, đứa bé không được sinh ra cũng là một chuyện tốt, không cần đến thế giới này chịu khổ.

Chỉ mới nói mấy câu mà tác dụng của thuốc lại dâng lên như thủy triều.

Ta cắn môi, cố gắng kìm nén tiếng thở dốc phát qua kẽ môi.

“Hôm nay ở sau hòn non bộ, nếu cậu không đến… ta sẽ lại rơi vào kết cục của kiếp trước…”

Còn chưa nói xong, ta đã bị nụ hôn cuồng nhiệt và liều lĩnh của thiếu niên ngăn lại.

“Thẩm Quy Âm, ta muốn cho nàng cơ hội để quay đầu.”

“Ta giúp nàng, nhưng sẽ không chạm vào nàng.”

Đầu óc ta hoàn toàn hỗn loạn, không biết người trước mặt có cảm xúc ra sao khi nói những lời này.

Ta mơ mơ hồ hồ hỏi hắn: “Giúp thế nào?”

“… Ta cũng từng có những giấc mộng hoang đường.”

Vành tai hắn đỏ bừng, vùi mặt vào.

Nụ hôn men theo vệt nước một đường đi xuống.

Trăng tan suối chảy.

Ánh nắng nơi ta thật sự rất đẹp.

14.

“Ta thay xong quần áo sẽ đến sảnh trước. Chắc hẳn Yên Liễu đã náo loạn xong rồi.”

Chờ đến khi mọi thứ lắng xuống, Tạ Cảnh Trạm tránh mặt người hầu, đưa ta trở về chỗ ở của ta.

Thay xong bộ quần áo mới toanh, ta ngồi vào trước gương, chải lại mái tóc, kẽ lại chân mày, không quay đầu lại mà lên tiếng căn dặn.

“Cậu có thể rời đi bằng cửa sau. Theo lý mà nói, hôm nay là lễ mừng ta đến tuổi cập kê, cậu không nên xuất hiện ở đây. Để tránh gây thêm rắc rối, cậu không cần nhúng tay vào chuyện hủy hôn sau này, tự ta có thể làm được.”

Ta nói xong, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng đáp lại.

Ta có chút ngờ vực, vừa định quay đầu nhìn thì búi tóc đột nhiên hơi chùng xuống.

Thẩm Quy Âm trong gương, trên búi tóc đã có thêm một cây trâm bằng ngọc vừa đẹp mắt vừa quý phái.

“Tại sao không nên xuất hiện, ta cũng muốn tặng trâm* mừng cho nàng mà.”

(*tuổi cập kê là người con gái sẽ cài trâm, báo hiệu đã có thể gả chồng)

Tạ Cảnh Trạm hài lòng, cầm kiếm đứng lên.

“Tặng đồ xong, ta đi trước đây.”

Bên ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran.

Hắn đi đến cửa thì chợt dừng lại, ngoảnh đầu nói: “Thẩm Quy Âm, dùng xong đừng hòng vứt bỏ. Ta chờ nàng đến cửa cầu hôn.”

Tim ta run lên, nhấc váy chạy ra cửa, ngẩng đầu nhìn.

Thiếu niên đã phóng người lên không trung, biến mất trong chớp mắt.

15.

Sau khi sống lại, Tạ Phi Mặc ra tay hết sức tàn độc, không lưu lại một chút kẽ hở nào.

Trong hộp cao thơm hắn tặng có chứa lượng thuốc rất lớn. Vì vậy sau khi Tạ Cảnh Trạm dùng nó lên người Bạch Đường và Tạ Phi Mặc, dù ở trong nước hồ lạnh lẽo nhưng hai người họ vẫn không kiềm chế được.

Thay đồ xong, ta chà xát khăn tay lên mặt khiến hai mắt đỏ hoe rồi chạy nhanh tới sảnh trước.

Tạ Phi Mặc và Bạch Đường ướt sũng quỳ ở đó.

Hai người đang ngồi trên cao. Một người là Trưởng công chúa vừa kinh sợ vừa tức giận. Người còn lại là hoàng đế với sắc mặt âm trầm khó lường.

“Hôm nay trẫm cải trang đi tuần, muốn cùng hoàng tỷ tham gia lễ cập kê của cô nương nhà họ Thẩm, không ngờ lại phải xử lý chuyện này.” Một lúc lâu sau, hoàng đế trẻ mới bình thản lên tiếng, “Nếu ngươi và Bạch cô nương đã khó lòng kiềm chế ngay trong phủ của người khác như vậy thì trẫm cũng không nỡ dùng gậy đánh uyên ương. Hôn sự giữa ngươi và cô nương nhà họ Thẩm kết thúc thôi.”

Tạ Phi Mặc ngẩng đầu, vừa vặn thấy ta thở phào nhẹ nhõm đứng ở cửa. 

Trong mắt hắn lóe lên vẻ oán hận, đột nhiên chỉ vào ta rồi nói: “Hoàng thượng, là con tiện nhân* này tính kế vi thần!”

(*tiện nhân: con khốn, kẻ hèn hạ)

“Trước đó ả có tư tình mờ ám với thứ đệ Tạ Cảnh Trạm của vi thần, không chừng đã bí mật quan hệ từ lâu, sợ sự việc bị bại lộ nên mới khăng khăng muốn hủy hôn với vi thần.”

“Chuyện xảy ra hôm nay là do ả hạ thuốc vi thần và Bạch cô nương.”

“Nói bậy!”

Tạ Phi Mặc nói xong, ta còn chưa kịp phản ứng thì ca ca đã tiến lên một bước đá vào vai hắn.

“Rõ ràng là ngươi tằng tịu với người khác trước, sao ngươi còn dám cắn bừa muội muội của ta?!”

Ca ca luyện võ từ nhỏ, suýt chút nữa đã đá Tạ Phi Mặc đang quỳ bay ngược ra ngoài.

“Được rồi.”

Hoàng đế nhìn Tạ Phi Mặc đang quỳ trên đất, rồi quay sang nói với ca ca: “Thẩm khanh, trẫm hiểu tấm lòng yêu thương quan tâm muội muội của khanh. Nếu hôn sự này đã hủy thì không cần vướng bận thêm nữa.”

Việc ca ca ra tay đánh người trước mặt thánh thượng xem như nhẹ nhàng cho qua.

Trưởng công chúa Kiến Ninh ở một bên không cam lòng lên tiếng: “Hoàng thượng, mặc dù mấy lời của Tạ Phi Mặc có phần mạo phạm nhưng không phải là không có đạo lý. Thẩm tiểu thư muốn hủy hôn với hắn nên làm ra mấy chuyện lỗ mãng cũng không phải là không thể. Không bằng nghiệm thân* nàng, như vậy sẽ có thể chứng minh Thẩm cô nương trong sạch.”

(*nghiệm thân: kiểm tra cơ thể, thường là kiểm tra trinh tiết của người con gái)

Ta cứng người.

Lúc nãy ở trên gác xép, ta và Tạ Cảnh Trạm vẫn chưa làm tới bước đó nên ta không sợ nghiệm thân. Nhưng vào lễ cập kê lại bị buộc phải chứng minh bản thân trong sạch, e rằng tiếng xấu này sẽ theo ta đến hết đời.

May mắn thay, ta còn chưa lên tiếng thì hoàng đế đã không đồng tình: “Không có bằng chứng, nếu trẫm thật sự hạ chỉ ý này, chẳng phải sẽ khiến Thẩm khanh đời đời trung lương phải chạnh lòng sao? Đừng nhắc đến chuyện này nữa.”

Trưởng công chúa im lặng một lúc rồi nói: “Mặc dù hôn sự lần này bị hủy, nhưng để tránh miệng đời nói ra nói vào, vẫn xin hoàng thượng đừng ban hôn cho Thẩm tiểu thư và con trai thứ của nhà họ Tạ.”

Hoàng đế gật đầu, có chút mệt mỏi đứng dậy: “Hoàng tỷ nói có lý, cứ theo vậy mà làm.”

16.

Trước khi đi, Tạ Phi Mặc nhìn ta, môi nở nụ cười lạnh lùng, nhấn từng chữ một: “Nương tử, chuyện này vẫn chưa xong đâu.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, ta không nhịn được rùng mình.

Ở kiếp trước, mỗi lần hắn giày vò chế giễu ta, thậm chí đến lúc ta bị lăng trì, hắn đều gọi ta như vậy.

Ta lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nhìn hắn: “Tạ công tử, hai chúng ta đã hủy bỏ hôn ước, gọi như vậy là không thỏa đáng, sau này đừng gọi thế nữa.”

Hắn hừ lạnh, quay người bỏ đi.

Nhưng vì Trưởng công chúa nhúng tay vào mọi việc, cho nên mặc dù hôn sự giữa ta và Tạ Phi Mặc bị hủy, ta cũng không thể trực tiếp cầu xin thánh thượng hạ chỉ ban hôn cho ta và Tạ Cảnh Trạm.

Buổi tối bảy ngày sau, Tạ Cảnh Trạm tìm đến gõ cửa sổ phòng ta.

“Thẩm Quy Âm, ngày nào ta cũng ở nhà chờ nàng đến cầu hôn, kết quả nàng lại lừa ta.”

Dưới ánh trăng, khuôn mặt vẫn còn giận dỗi của thiếu niên đặc biệt tuấn tú.

Ta ngẩn ngơ một lúc mới phản ứng lại, thở dài không biết phải làm sao: “Không phải do ta không muốn.”

“Hôm lễ cập kê của ta, Trưởng công chúa cũng tới, mặc dù hôn sự bị hủy, nhưng công chúa cũng thừa dịp tâu với thánh thượng, nói rằng để tránh miệng đời, không nên ban hôn cho ta và cậu.”

Hắn đáp lại, trong giọng nói có chút không vui: “Ta biết —”

“Vậy tối nay cậu tới làm gì?”

“Ta tới xem thử tỷ tỷ có quên ta hay chưa.”

Tạ Cảnh Trạm lấy ra chiếc ví có thêu hình hoa hải đường vẫy vẫy trước mặt ta.

“Không quên là được rồi. Nàng không cần lo lắng về chuyện ban hôn, tự ta có cách.”

Ta ngơ ngác nhìn vào đôi mắt ngời sáng của hắn, đột nhiên nghĩ về kiếp trước.

Ngày hắn khải hoàn về kinh, không biết đã định xin thánh thượng ban thưởng cái gì?

Hắn quất roi cưỡi ngựa vào cổng thành, vừa vặn bắt gặp đội ngũ đón dâu của phủ An Viễn Hầu, lúc đó trong đầu hắn nghĩ gì?

Hắn quỳ trên đại điện im lặng không nói có lẽ chính là câu trả lời tốt nhất.

Sau này ta nghe ca ca kể lại, trong lần bình loạn thổ phỉ ở vùng ven biển, thiếu niên Tạ Cảnh Trạm gần như là liều mạng bất chấp tất cả chiến đấu với kẻ địch.

“Cả người hắn đầy máu trở về, các huynh đệ trong doanh trại cười nhạo hắn, tuổi còn nhỏ mà đã liều mạng như vậy, không phải là vì người yêu đó chứ.”

“Hắn im lặng một lúc mới nói, nhưng người đó không thích hắn, hắn liều mạng kỳ thật chỉ vì mong nàng có thể lựa chọn lại.”

Nhưng lúc ta biết chuyện này đã là năm thứ hai sau khi thành thân với Tạ Phi Mặc.

“Nàng lại phân tâm nữa rồi.”

Cái chạm bất chợt lên má vô cùng ấm áp kéo ta ra khỏi dòng hồi ức.

Ta lấy lại tinh thần, vừa vặn nhìn thấy Tạ Cảnh Trạm trước mặt đang rút tay về.

Hắn trầm tư nhìn ta: “Từ ngày gặp nhau ở phủ Bình Nam Vương, ta luôn cảm thấy nàng không giống như trước nữa. Cho đến hôm đó nàng nói với ta về kiếp trước. Thẩm Quy Âm, có chuyện gì nàng chưa nói với ta phải không?”

Ta mở miệng, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa: “Ta nói ra thì cậu có tin không?”

17.

Thật ra có vài lời ta vốn không nên nói.

Tử không nói quái lực loạn thần*, nếu không phải đã trải qua chuyện từ cõi chết sống lại, ngay cả ta cũng cảm thấy khó tin vào chuyện này.

(*子不語怪力亂神: trong sách Luận Ngữ của Khổng Tử có viết “Khổng Tử không nói đến những điều kỳ quái, vũ lực, làm loạn và quỷ thần” dùng để ám chỉ các hiện tượng siêu nhiên – Hướng Nhật Quỳ @ WP)

Nhưng trong đầu ta lúc nào cũng lập đi lập lại những chuyện của kiếp trước.

Cảnh tượng cuối cùng ta nhìn thấy trước khi chết chính là hình ảnh Tạ Cảnh Trạm cưỡi ngựa giương cung, một tiễn giết chết Tạ Phi Mặc.

Lúc đó hắn đã là quan nhất phẩm, là võ tướng được thánh thượng trọng dụng nhất. Chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn nhất định sẽ một đời vinh quang.

Sau một lúc im lặng, ta kể cho Tạ Cảnh Trạm nghe mọi chuyện về kiếp trước của mình.

“Lúc đó ta không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.”

“Một mặt hắn muốn cưới ta, lợi dụng thế lực của nhà họ Thẩm để tranh đoạt vị trí thế tử, một mặt lại oán hận ta chia cắt đôi uyên ương số khổ là hắn và Bạch Đường. Nhưng tất cả những việc này rõ ràng đều do hắn tự chọn.”

“Nếu Bạch Đường thật sự là người của Trưởng công chúa, chuyện mưu phản lẽ ra phải trách Trưởng công chúa, hà cớ gì quay sang đổ lỗi lên người ta và ca ca?”

Nói đến đây, giọng ta gần như bị tắc nghẹn trong cổ họng. 

“Lúc chịu tội lăng trì, ta thật sự rất đau… Ta biết ta kể những chuyện này nghe có vẻ hoang đường, nhưng mà —”

Ta còn chưa nói xong, Tạ Cảnh Trạm ở trước mặt đột nhiên ôm ta vào lòng.

“Không hề hoang đường, ta tin hết những lời nàng nói.” Hắn hơi khựng lại, “Nếu kiếp này vẫn xảy ra những việc kể trên thì ta cũng sẽ làm tương tự.”

“Bây giờ ta biết cả rồi, Thẩm Quy Âm, ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương nàng thêm nữa.”

Cái ôm của thiếu niên thật nóng bỏng, nhưng cái ôm lần này hoàn toàn khác với cái ôm trên gác xép hôm đó, trong niềm hoan hỉ còn ẩn chứa một chút gợi tình.

Chỉ có sự dịu dàng đong đầy tình cảm như dòng nước chảy xuôi.

Ta nằm trong vòng tay Tạ Cảnh Trạm, ngửi hương cỏ cây thoang thoảng tỏa ra từ cơ thể hắn, những cảm xúc hỗn loạn dần dần lắng xuống.

“… Nàng còn nói Tạ Phi Mặc kiếp trước cũng sống lại rồi phải không?”

Trước khi rời đi, Tạ Cảnh Trạm dừng lại trước cửa sổ, khóe môi hơi nhếch lên, đôi mắt vốn kiêu ngạo và cố chấp hiện lên vẻ lạnh lùng.

“Đừng lo lắng, tỷ tỷ.”

“Kiếp này, ta bắt hắn phải trả giá gấp ngàn lần.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!