Đường Tam trùng sinh – C.39

Chương 39: Chạy trốn khỏi cuộc chiến

Đường Tam không ngờ rằng trong cuộc thi va chạm này, hắn lại thực sự gặp phải một con Linh Tê Lộc yêu.

Trong đôi mắt của Linh Tê Lộc yêu tỏa ra quang mang màu xanh nhạt. Khi ánh mắt hắn tập trung trên người Đường Tam, Đường Tam đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác bị nhìn thấu.

Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt Linh Tê Lộc yêu đột nhiên lộ ra vài phần nghi hoặc. Hắn dùng Linh Tê Tâm Nhãn của mình nhìn kỹ Đường Tam. Một là tìm kiếm sơ hở của đối phương, hai là để cảm nhận điểm đặc biệt của người kia.

Hắn có thể cảm nhận được khí huyết dồi dào của Đường Tam, vượt xa những gì mà thân hình gầy yếu của hắn có thể sở hữu. Đồng thời hắn còn mơ hồ cảm thấy có chút bất an, tựa hồ như có thứ gì đó ở thiếu niên trước mặt khiến hắn đặc biệt lo lắng. Điều này khiến cho Linh Tê Lộc yêu vốn luôn mang tâm thái ôn hoà cũng có chút xao động.

“Bắt đầu!” Bạo Hùng thất giai gầm gừ.

Trước đó sở dĩ không để Linh Tê Lộc yêu lên trước chủ yếu là vì Linh Tê Lộc yêu không giỏi chiến đấu. Trong cuộc thi va chạm, hắn chỉ là đi ngang qua, chỉ đến chơi đùa một chút mà thôi.

Linh Tê Lộc yêu sở hữu một lòng hiếu kỳ rất mãnh liệt, và lòng hiếu kỳ này thường mang đến cho chúng sự nguy hiểm. Đây cũng chính là lý do tại sao hầu hết các Linh Tê Lộc yêu đều chọn cách nương tựa quần thể hùng mạnh, với sự bảo vệ của quần thể hùng mạnh bọn chúng mới có thể an toàn.

Lần này, Đường Tam là người xuất thủ trước. Mũi chân nhấn mạnh xuống mặt đất lao về phía Linh Tê Lộc yêu với tốc độ cực nhanh.

Linh Tê Lộc yêu hơi cúi đầu, phóng thẳng đến phía Đường Tam. Tại thời điểm này, hắn đã có một nhận thức rõ ràng. Trong cảm nhận của hắn, chư hầu trước mặt hắn không hề có ác ý, trận đấu này nhất định là an toàn.

Khoảng cách giữa hai bên ngày càng gần. Linh Tê Lộc yêu chỉ đơn giản là lao về phía trước. Cơ thể hắn tuy cường tráng, nhưng nói đến sức mạnh chiến đấu thực sự, hắn cùng ba tuyển thủ trước đó là không cùng đẳng cấp.

Vì vậy sau ba trận chiến, không ai nghĩ rằng Linh Tê Lộc yêu này có thể giành chiến thắng trước tên chư hầu có chút thần kì của Phong Lang tộc này.

Hai bên đang nhanh chóng tiến lại gần. Mắt thấy sắp tới thời điểm va chạm, Đường Tam phóng người lên. Hắn hai tay một vòng lại một giương ra, thân thể tiến sát phía Linh Tê Lộc yêu. Linh Tê Lộc yêu cảm giác sừng trên đầu mình dường như bị vật gì đó kéo lại.

Ngay sau đó, Đường Tam cũng đã lên tới đầu hắn, một bàn tay đặt trên đầu.

Linh Tê Lộc yêu đột nhiên cảm thấy sợ hãi mãnh liệt, vô thức dùng sức lắc đầu.

Khoảnh khắc tiếp theo, thân thể Đường Tam bị ném ra xa. Linh Tê Lộc yêu hai chân trước mềm nhũn, lảo đảo xiêu vẹo, suýt chút nữa ngã xuống đất. Vất vả lắm cuối cùng hắn cũng đứng vững, có chút mờ mịt.

Đường Tam lộn nhào đáp xuống đất phía xa, còn lảo đảo lui về phía sau mấy bước, cuối cùng mới đứng vững.

Vào lúc này, Linh Tê Lộc yêu đã đi đến trung tâm của khu vực va chạm với ánh mắt mơ hồ. Hắn lại đứng dậy, dùng ngón chân trước chỉ vào mũi mình:

“Ta thắng rồi?”

Thất giai Bạo Hùng vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. Kẻ trông như có thể thắng lại không thắng, kẻ tưởng sẽ thua thì như nào lại thắng? Từ khi nào loài Linh Tê Lộc yêu trở nên lợi hại như vậy? Hay là nhân loại đã tiêu hao quá nhiều sức lực và không thể tiếp tục nữa?

Ngay khi đám Yêu Quái đang xem trận chiến ngạc nhiên nhìn Linh Tê Lộc yêu, Đường Tam đã nhanh chóng đến bàn giải thưởng, chộp lấy ba đồng Linh Tê tệ, nhanh chóng tiến vào trong đám người.

Nhìn thấy Đường Tam chui qua, có yêu quái muốn vươn tay tóm lấy hắn, ít nhất cũng phải nhìn khăn che mặt của tên nhóc này.

Dưới bộ dạng đó, thế nhưng, bọn chúng phát hiện con người gầy gò này như cá bơi lướt qua đám đông, hai ba lần chui vào bên trong đám đông rồi biến mất.

Một không gian hoàn hảo để thi triển Quỷ Ảnh Mê Tung bộ.

Thắng ba trận, thua bởi Linh Tê Lộc yêu.

Chạy trốn!

Nhìn thấy Đường Tam đột nhiên thua cuộc, sau đó nhanh chóng rời đi, Vương Diên Phong và Quỷ Quỷ đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn hắn cũng không dám nhìn nữa, nhanh chóng lùi lại, biến mất giữa đám người rồi nhanh chóng rời đi.

Về phần Yêu quái tộc tiếp tục cuộc thi va chạm, ngoại trừ Thiểm Báo tộc còn đang hừng hực phẫn nộ, cùng tộc Phong Lang có chút hưng phấn, những yêu quái khác cũng không có phản ứng quá lớn.

Đường Tam ra khỏi đám đông và lập tức tăng tốc chạy thục mạng. Trí nhớ của hắn rất tốt, nhớ rõ ràng con đường lúc trước. Thay vì tìm Quỷ Quỷ và Vương Diên Phong, hắn đặc biệt chọn góc tối và đi thẳng về khách trọ.

Chưa đầy một phút sau khi Đường Tam rời đi, một vài Thiểm Báo lóe ra tia sáng màu vàng lướt qua nơi hắn đã đi qua, mũi chúng co lại, phân biệt khí tức của hắn, tìm kiếm dấu vết.

Kết quả tất nhiên là vô ích, Đường Tam chỉ cần làm một việc rất đơn giản là có thể thu liễm khí tức của mình. Thi triển Phong Lang huyết mạch lạc ấn đã sử dụng Phong Nhận thành Thiểm Báo huyết mạch lạc ấn. Huyết mạch khí tức thay đổi, Thiểm Báo đương nhiên không thể phân biệt.

Tiếp tục thi đấu, đương nhiên có thể nhận được nhiều thắng lợi hơn. Với thói quen cạnh tranh sức mạnh như thế này, việc chiến thắng hắn không phải là một việc dễ dàng đối với yêu quái tứ giai.

Trong trận đấu hôm nay, Đường Tam thực sự đã kiềm chế khá nhiều. Nếu dốc toàn lực thì Bạch Đầu Chuẩn yêu và Tê Ngưu yêu có thể sẽ không thể sống sót.

Khi đang ở trận đấu thứ ba, hắn phát hiện ra rằng có Thiểm Báo đã rời đi. Và mục đích chính của hắn khi đến với trò chơi ngày hôm nay đã đạt được. Không để có bất kỳ sự chậm trễ nào nữa, vì vậy hắn đã lợi dụng va chạm với Linh Tê Lộc yêu để nhanh chóng bỏ chạy.

Đường Tam cấp tốc rời đi, nhìn xem phía sau có nguy hiểm không. Khóe miệng dần dần tạo thành một đường vòng cung.

Hoàn thành, mục đích chính của ngày hôm nay đã đạt được.

Trở về khách trọ, Đường Tam nhanh chóng trở về phòng, tháo xuống khăn che mặt và nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Không lâu sau, Vương Diên Phong và Quỷ Quỷ đã trở lại.

Hai người đến phòng của Đường Tam trước tiên. Vừa vào cửa, không đợi Quỷ Quỷ mở miệng, Đường Tam liền đưa tới một Linh Tê tệ :

“Quỷ di, hiếu kính người.”

Quỷ Quỷ sững sờ một chút.

Khách trọ của nàng thường là các chư hầu. Chư hầu loài người vốn nghèo nàn, việc họ không trả tiền cũng thường xuyên xảy ra, đừng nói Linh Tê tệ này, Yêu tệ còn hiếm khi có thể thu được.

Lúc này, nhìn thấy một Linh Tê tệ được chế tác tinh xảo đưa tới trước mặt mình, những lời trách móc liền nuốt lại vào cổ họng.

Đường Tam cũng lấy một Linh Tê tệ khác đưa cho Vương Diên Phong: “Lão sư, xin lỗi, đã để người lo lắng.”

Vương Diên Phong cầm lấy Linh Tê tệ , khóe miệng giật một cái: “Ngươi lá gan đúng là quá lớn, vậy mà thực sự đã giết chết một Thiểm Báo.”

Trên mặt Đường Tam lộ ra vẻ sợ hãi: “Ta không muốn giết hắn, ta chỉ vừa giơ lên … Ai biết là sẽ như vậy. Lão sư, sẽ không có chuyện gì, đúng không?”

Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Đường Tam, Vương Diên Phong nét mặt mới thoáng giãn ra một chút. Nếu một đứa trẻ chín tuổi sau khi giết yêu quái vẫn có tâm trạng như vậy thì quả là không bình thường.

“May mắn thay, ngươi chạy nhanh. Khi chúng ta rời đi, có không ít Thiểm Báo đã tới.” Vương Diên Phong lòng vẫn còn sợ hãi, nói.

Đường Tam nói: “Điều đó sẽ làm ảnh hưởng đến các nhân loại chư hầu khác sao?”

Vương Diên Phong lắc đầu nói: “Điều đó sẽ không. Các chư hầu khác nhau thuộc về các chủng quần khác nhau. Bọn hắn tự nhiên sẽ có chủng quần riêng bảo vệ. Khi chúng ta trở về, nhìn thấy Thiểm Báo cùng Phong Lang ở bên đó đã xảy ra xung đột. Suy cho cùng, cốt lõi của mâu thuẫn vẫn là mâu thuẫn giữa hai chủng tộc. “

“Vậy là tốt rồi.” Đường Tam thở phào nhẹ nhõm.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!