Như đã từng yêu – C.10

Chương 10: Chướng tai gai mắt

Kỳ Viễn đang ở tạm một khách sạn hạng sang. Trong lúc hắn đang ngồi viết lách thì Tiểu Vũ say sưa đọc sấp giấy in dày cộm.

“Đường cùng!” Tiểu Vũ lẩm bẩm tựa đề tập giấy. Nghe Darling nói thì đây là tác phẩm mới nhất của hắn, đây cũng là tác phẩm tốn nhiều chất xám và thời gian nhất.

Là đọc giả đầu tiên, Tiểu Vũ cười đến sáng lạng. Bất kể là gì, Kỳ Viễn luôn chia sẻ với cô đầu tiên.

“Xúc động đến thế à?” Kỳ Viễn rút khăn giấy đưa cho Tiểu Vũ, thoáng nhìn qua trang cô đang đọc, mới chút kích thích đầu truyện đã vậy, nha đầu này thật sự không có tiền đồ. Dù nghĩ vậy nhưng hắn thật sự cảm thấy rất thành tựu, thứ hắn quan tâm nhất chính là đánh giá của cháu gái nhỏ nhà mình.

“Sao cậu có thể viết đời một cách đen thui như vậy nhỉ!” Tiểu Vũ khịt mũi, tiếp tục dán mắt vào đọc tiếp.

Đến khi đọc xong, cô ngây người nhìn Kỳ Viễn. Rõ ràng là một trạch nam trẻ tuổi nhưng ngòi bút của hắn như một ông chú từng trải buôn ba khắp nơi. Cô chưa từng hoài nghi danh xưng ‘Cây Bút Thần’ của hắn, chỉ là không ngờ đã đến trình độ này. Không phải là cô thiên vị Darling của mình đâu.

“Thế nào nha đầu?” Cảm nhận được cái nhìn của cô, Kỳ Viễn tạm dừng gõ phím.

“Cái kết không nên như vậy. Cháu thấy nên là một kết thúc mở. Tình yêu giữa bọn họ không trọn vẹn nữa rồi.”

Tiểu Vũ có chấp niệm rất lớn về chuyện tình yêu, nếu không trọn vẹn thì thà buông tay giải thoát cho cả hai. Dĩ nhiên Kỳ Viễn từng đả kích cô, chỉ những thiếu nữ mới lớn như cô mới ôm mộng về một bạch mã hoàng tử mà thôi.

“Cậu sẽ cân nhắc. Giờ thì đi ăn tối thôi. Cháu muốn ăn gì?” Kỳ Viễn xoa loạn tóc cô.

Hai người rời khỏi phòng đi dọc hành lang. Không ngờ bên ngoài trời đột nhiên trở lạnh, Kỳ Viễn cởi áo khoác choàng lên người Tiểu Vũ. Một cửa phòng khách sạn khác tình cờ mở ra.

Tiểu Vũ theo bản năng nhìn sang, bất ngờ bốn mắt chạm nhau. Cả hai đều giật mình.

“Tuyết Nhi, em để quên điện thoại này.” Giọng người đàn ông trong phòng vọng ra.

Tiểu Vũ đưa mắt nhìn, một gã đàn ông trung niên chỉ khoác áo ngủ xộc xệch đang phe phẩy điện thoại trong tay, cười khẩy không đứng đắn.

Tiểu Vũ lại nhìn cô gái được gọi là Tuyết Nhi kia, còn ai khác ngoài Kiều Tuyết. Cô ta lúng túng quay người cầm lấy điện thoại.

“Về đến nhà nhớ gọi cho anh.” Người đàn ông không ngại lớn tiếng dặn dò.

Dường như Kiều Tuyết gật đầu một cái rồi xoay người bước nhanh về phía thang máy, dáng đi có chút không được tự nhiên.

Tiểu Vũ đứng đó một lúc, không có ý định bước vào thang máy cùng Kiều Tuyết.

Đến quán ăn, Kỳ Viễn mới bắt đầu hiếu kỳ mở miệng.

“Cháu biết cô gái lúc nãy à?”

Tiểu Vũ gật đầu, cân nhắc một chút lại nói: “Học tỷ cùng trường, chung phòng ký túc xá với cháu.”

Nghe đến cùng phòng, Kỳ Viễn trở nên nghiêm túc, tra hỏi: “Cháu có thân với cô ta không?”

“Không ạ, chị ấy có vẻ rất bận và sống khép kín.”

“Vậy thì tốt, cháu tốt nhất đừng kết thân với cô ta.”

Tiểu Vũ không ngốc, càng không ngây thơ, cô đã đoán được chút ít chuyện ám muội xảy ra trong phòng khách sạn kia.

“Cậu biết người đàn ông kia không?”

Nhớ đến dáng vẻ khả ố của ông ta, so với một Đường Tam đẹp trai lịch lãm như một vị thần thì đúng là một trời một vực. Ngoại hình không được thì chắc chắn ông ta phải có quyền lực gì đó để Kiều Tuyết hạ mình.

“Một đạo diễn lớn có tiếng tăm trong giới, có một vợ và hai cô con gái. Học tỷ của cháu xinh đẹp như vậy, chắc hẳn…” Kỳ Viễn không nói nữa, dĩ nhiên không muốn Tiểu Vũ nghe đến những thứ không tốt đẹp.

Bữa tối chẳng ngon miệng nữa. Lúc Tiểu Vũ trở về thì Kiều Tuyết đã nằm ngủ quay lưng về phía cô. Nhìn bóng lưng cô ta, Tiểu Vũ nhíu mày.

Lên giường ngủ mà đầu óc Tiểu Vũ cứ không ngừng xoẹt qua xoẹt lại mấy hình ảnh trong thời gian qua, càng nghĩ càng thấy khó chịu.

Kiều Tuyết phản bội Đường Tam hay là có hiểu lầm gì đó. Thật tâm cô hy vọng chỉ là hiểu lầm, như vậy Đường Tam sẽ không bị tổn thương, chuyện tình của bọn họ đẹp thế kia mà.

Những ngày sau đó, Kiều Tuyết và Tiểu Vũ xem như không có chuyện gì xảy ra, nhưng họ dường như cũng không nói với nhau dù là mấy câu chào hỏi bình thường nữa.

Buổi tối, Tiểu Vũ vẫn vô thức đi ngang qua nơi Đường Tam làm việc. Nhìn thấy thân ảnh của anh, tim có hơi khó chịu. Liệu anh có biết những gì bạn gái mình đang làm hay không?

Muốn bước lên nói với anh mấy câu nhưng cô sẽ nói gì chứ. Rõ ràng cô chỉ là người ngoài, người xa lạ, vốn không có tư cách lên tiếng.

Hơn nữa, càng lúc cô càng sợ cảm giác của chính mình, rất muốn đến gần anh. Rõ ràng giữa bọn họ chỉ là biết mặt mà thôi, có lẽ anh còn chẳng biết tên cô, thế nhưng cô luôn không nhịn được mà nghĩ đến anh. Bị ma ám rồi sao?

Tiểu Vũ nghe nói Kiều Tuyết vừa nhận được vai diễn trong một bộ phim lớn, mà đạo diễn chính là gã đàn ông kia.

Nhìn thấy vẻ mặt hân hoan của cô ta, rốt cuộc Tiểu Vũ không nhịn được hỏi một câu.

“Chị làm vậy có đáng không?”

Kiều Tuyết sửng sốt, sau đó lại cười khẽ: “Đáng thì sao, không đáng thì sao, muốn thành công thì phải mạo hiểm, muốn mạo hiểm cũng phải bỏ ra chút vốn liếng. Đạo lý này chẳng phải học muội rất rõ ư?”

Tiểu Vũ chau mày: “Ý chị là gì?”

Kiều Tuyết hài lòng nhìn đôi môi đỏ thắm mình vừa tô xong: “Ai cũng có bí mật, đều là cùng đàn ông đến khách sạn, đừng tự cảm thấy chỉ có bản thân mình thanh cao.”

Tiểu Vũ chợt hiểu, thì ra Kiều Tuyết nghĩ cô và Darling có quan hệ mờ ám. Nhưng điều cô không ngờ là thái độ và cách nói chuyện như một người hoàn toàn khác của cô ta. Là do trước giờ cô ta ngụy trang quá tài ba sao?

“Chị có một người bạn trai rất tốt, đừng để sau này phải hối hận.”

“Tốt thì sao, xã hội này có tiền có quyền mới có tiếng nói. Anh ấy yêu tôi, sẽ hiểu được và chấp nhận nỗi khổ của tôi.” Kiều Tuyết kiêu ngạo rời khỏi phòng. Đối với tình yêu của Đường Tam, dường như cô ta có sự nắm chắc tuyệt đối.

Tiểu Vũ vô thức siết chặt hai nắm tay. Trên đời này loại người nào cũng có. Nếu Đường Tam vẫn chấp nhận một tình yêu như vậy thì cô quả thật xem thường anh. Cô không tin Kiều Tuyết thay đổi đến người ngoài như cô còn nhận ra mà anh lại vô tư không biết gì.

“Sao vậy? Dạo này cậu cứ thấy cháu là lạ.” Kỳ Viễn lột tôm bỏ vào chén cô, nhướng mắt hỏi.

“Bất hoà với bạn bè thôi ạ.” Tiểu Vũ nhai ngấu nghiến như có thâm cừu đại hận với con tôm.

“Rõ là trẻ con. Mà cậu không hiểu tại sao bà nội cháu lại muốn cháu đến đây học, lãng phí quá nhiều thời gian. Hai kẻ không có tiền đồ kia lại dốc lòng đồng ý.” Nghĩ đến chuyện này Kỳ Viễn vẫn còn bực bội.

“Vài ngày nữa cậu phải ra nước ngoài một chuyến. Căn hộ này lỡ trả tiền thuê rồi, cháu đến đây trông nhà cho cậu, ít gặp mặt những người chướng mắt.”

Tiểu Vũ dẫu môi, chỉ có Darling hiểu cô nhất. Quả thật Tiểu Vũ có nhiều tật xấu, không thích ai thì chẳng thể nhẫn nhịn ở cùng kẻ đó.

“Còn nữa, có cái này cháu nhất định sẽ thích.”

Kỳ Viễn lấy ra một phong thư đưa cho Tiểu Vũ. Cô tò mò mở ra xem, nhất thời hai mắt bừng sáng, mọi khó chịu đều vứt sau đầu.

Tiểu Vũ chạy đến gần Kỳ Viễn, cúi người hôn má hắn một cái: “Darling muôn năm. Tiểu Vũ yêu Darling nhất.”

Kỳ Viễn cười đến híp mắt. Có cháu gái nhỏ, cuộc sống cứ trôi qua như vậy cũng không tệ. Nhưng nha đầu này đã đến tuổi cặp kê rồi, thật là phiền não.

Tiểu Vũ rất nhanh đã dọn ra căn hộ mới thuê của Kỳ Viễn. Không chạm mặt sẽ không khó chịu. Ở không gian riêng vẫn là tốt nhất. Ngoài giờ lên lớp, thời gian rảnh Tiểu Vũ đều ở nhà làm việc của mình, căn bản là mắt điếc tai ngơ với mọi chuyện.

Vậy mà bà tám Diệp Tinh cứ rót mấy tin tức nóng hổi nhất vào tai cô.

Dân tình đang rất háo hức trước tin tức Cây Bút Thần sắp ra mắt tác phẩm mới “Đường cùng”, nghe nói lượng người đặt mua trước đã phá kỷ lục toàn quốc, thậm chí còn nổi tiếng trên cả thị trường quốc tế. Số lượng fan hâm mộ của người này còn ngang ngửa minh tinh hạng A.

Tiểu Vũ đón ý cười theo, may là mọi người đều nghĩ Cây Bút Thần là một ông chú tài ba, nếu biết hắn là một anh chàng đẹp trai lãng tử thì không biết còn kinh khủng cỡ nào. Darling của cô đấy!

Nhưng tin tức khiến Tiểu Vũ quan tâm hơn lại là tin đồn Đường Tam và Kiều Tuyết cãi vã. Thậm chí có lời đồn Kiều Tuyết đi cửa sau để giành vai diễn, bỏ rơi người bạn trai thanh mai trúc mã nông thôn nghèo khó. Dù sao thì chuyện bát quái một đồn mười, mười đồn trăm, ai xác thực được đúng sai.

Thời tiết đầu mùa thay đổi, thân thể Tiểu Vũ lại nhạy cảm, mới đó đã trúng thưởng. Cả ngày cô sốt ly bì, toàn thân vô lực, dù đã uống thuốc nhưng lần cảm mạo này khá nghiêm trọng. Đến tối cảm thấy không ổn, Tiểu Vũ lê người đón taxi đến bệnh viện.

Đến nơi mới biết thì ra cũng có nhiều ma ốm như cô. Phòng lưu bệnh ở cấp cứu chật kín người. May mắn lắm mới có được giường trống, cô được lấy máu xét nghiệm và truyền dịch.

Giữa chừng buồn tiểu không chịu nổi, Tiểu Vũ không còn cách nào bèn tự cầm chai dịch truyền đi vệ sinh. Lúc trở lại chỗ cũ thì người khác đã nằm mất. Nhìn xung quanh ai cũng có người thân đi theo săn sóc, ai bảo cô chỉ có một thân một mình cơ chứ.

Đứng ngây ngốc một lúc cũng thấy có giường trống, Tiểu Vũ xách chai dịch truyền đến gần, nhìn bên cạnh, thế giới này cũng nhỏ bé thật, người không muốn gặp cứ nhất định gặp phải. Kiều Tuyết cũng đang truyền dịch, mà bên cạnh cô ta chính là Đường Tam đang quan tâm chăm sóc vắt khăn chườm ấm cho.

Hai người họ cũng thấy Tiểu Vũ. Đường Tam gật đầu chào hỏi, hoá ra anh vẫn còn nhớ đến cô. Tiểu Vũ đáp lại qua loa, trong lòng lúc này chỉ có sự chán chường. Kiều Tuyết quả thật có đủ tự tin về tình yêu rộng lượng vô bờ bến của Đường Tam, nhìn xem, vẫn mặn nồng lắm mà.

Đúng lúc có bà lão đang tìm chỗ nằm, Tiểu Vũ không do dự nhường chỗ cho bà. Cô quay người ra ngoài, hiện tại, đáy lòng không muốn nhìn thấy hai người đó nữa.

Nằm trên băng ca ngoài hành lang, gió lạnh đìu hiu nhưng Tiểu Vũ lại cảm thấy thoải mái hơn. Cô co ro nằm đó, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!