Như đã từng yêu – C.9

Chương 9: Nhìn anh nỗ lực vì cô gái khác

Cuối tuần, Tiểu Vũ và Diệp Tinh ra ngoài đi dạo. Con gái mà, hết mua sắm cũng chỉ có ăn uống. Hai người hớn hở ra khỏi trung tâm thương mại. Tiểu Vũ ngẫu hứng mua rất nhiều đồ, cô chưa bao giờ giấu giếm việc mình có tiền, nhưng cũng chưa từng nhắc đến gia đình mình.

Tay xách túi lớn túi nhỏ nhưng lúc đi ngang vỉa hè, Tiểu Vũ vẫn dừng lại trước một người đang mặc trang phục gấu bông phát tờ rơi. Giữa trưa nắng nóng, người qua người lại đông đúc nhưng chẳng mấy ai nhiệt tình nhận tờ rơi. Tiểu Vũ không nghĩ ngợi nhiều, chìa tay ra trước mặt gấu bông.

Gấu bông thoáng ngập ngừng rồi lấy một tờ rơi đưa cho Tiểu Vũ. Cô mỉm cười nhận lấy rồi đưa cho Diệp Tinh bên cạnh, sau đó lại chìa tay ra, gấu bông lại đưa thêm tờ nữa.

Đến lần thứ năm, gấu bông không đưa nữa, Diệp Tinh cũng lay ống tay áo của Tiểu Vũ.

“Đi thôi, nếu người giám sát thấy được sẽ không hay.” Diệp Tinh nhắc nhở.

“Cái này không gọi là vi phạm nguyên tắc. Gấu bông là phát từng tờ. Cậu xem, tớ chỉ là lấy nhiều lần thôi.”

Tiểu Vũ giải thích, chìa tay ra tiếp nhưng gấu bông đã bước sang bên cạnh vài bước, tiếp tục công việc của mình. Một đàn quạ bay ngang qua, Tiểu Vũ gãi đầu.

“Ngại quá, tôi không phải đùa giỡn. Tôi lấy để đem về trường quảng cáo đấy. Người giám sát không thể có ý kiến được.”

Không biết tại sao, Tiểu Vũ cảm thấy mình phải giải thích. Rõ ràng mục đích của cô là có ý tốt. Gấu bông chần chừ chốc lát, cuối cùng vẫn phát tờ rơi cho cô. Không biết qua bao lâu, Diệp Tinh không nhịn được kéo Tiểu Vũ rời đi.

Tiểu Vũ thu lấy sấp tờ rơi cất vào túi xách, mặc kệ ánh mắt hết nói nên lời của Diệp Tinh.

Đi được một khoảng, chợt Tiểu Vũ phát hiện mình để quên món đồ mới mua ở quán kem trong trung tâm thương mại. Hai người quay ngược lại.

Đột nhiên Tiểu Vũ dừng bước, cô nhìn thấy một khuôn mặt ở đằng xa.

Đường Tam vừa tháo mũ gấu bông to tướng xuống để uống nước, trên tay anh còn một ít tờ rơi chưa phát xong.

Tiểu Vũ đứng phía xa nhìn anh, trong lòng có chút xót xa không rõ. Diệp Tinh khó hiểu nhìn theo ánh mắt Tiểu Vũ, nhìn một lúc mới giật mình bừng tỉnh.

“Chẳng phải là…”

“Nhỏ tiếng một chút. Chúng ta đi thôi.” Tiểu Vũ kéo Diệp Tinh quay lại.

“Hả? Cậu không lấy đồ bỏ quên sao?”

“Không lấy nữa.”

Tiểu Vũ không chắc Đường Tam có nhận ra mình hay không. Nhưng bây giờ bước qua nhất định sẽ chạm mặt, cô chỉ sợ ngộ nhỡ anh nhận ra mình nhưng không lên tiếng, ắt có điều không muốn. Lỡ như là khả năng này, cô không muốn anh khó xử.

Chỉ là anh cần tiền đến như vậy sao?

Tiểu Vũ vừa nghĩ vừa lặng lẽ quay đầu, Đường Tam đã tiếp tục phát tờ rơi.

Từ hôm đó, Tiểu Vũ cứ bâng quơ nhớ đến hình ảnh Đường Tam. Bọn họ gặp nhau không được mấy lần nhưng mỗi lần trong lòng cô đều khắc sâu. Chắc là ông trời cố ý, Tiểu Vũ cứ vô tình nhìn thấy Đường Tam ngoài đường, đi ăn cũng bắt gặp thân ảnh anh đang làm thêm.

Con đường này cô không nhất thiết phải đi, nhưng chẳng hiểu sao bước chân cứ đi đến, bắt gặp được thân ảnh của anh sẽ ngập ngừng nhìn lâu hơn một chút.

Ngay cả khi nhìn thấy Kiều Tuyết, lòng cô cũng có cảm giác kỳ lạ, có chút gì đó không muốn nhìn nhiều thêm.

Đây chính là hâm mộ đến ghen tỵ sao?

Cô biết tình trạng này là không tốt nhưng cứ vô thức giữ mãi trong lòng.

Quan tâm ắt sẽ phát hiện ra nhiều thứ.

Kiều Tuyết dạo này rất lạ, có nhiều lúc ngẩn người hốt hoảng. Tiểu Vũ có hỏi han nhưng cô ta chỉ cười gượng. Có lúc cô ta mang túi lớn túi nhỏ về phòng, với con mắt nhà nghề, Tiểu Vũ nhận ra toàn là hàng hiệu đắt tiền.

Tiểu Vũ không khỏi liên tưởng đến việc Đường Tam cố gắng làm thêm kiếm tiền để mua quà cho Kiều Tuyết. Vì theo như cô biết, gia đình cả hai ở quê đều không khá giả, mà Kiều Tuyết lại không đi làm.

Có một người bạn trai nổ lực vì mình thật tốt biết bao!

“Darling! Tiểu Vũ muốn có bạn trai.” Cô không nén được xúc động gọi điện cho Darling.

Đối phương lập tức cúp máy, cả một chữ cũng lười nói. Tiểu Vũ bĩu môi, cảm thấy mình thật đáng thương.

Tiểu Vũ u buồn tâm sự với Diệp Tinh. Cô nàng đập bàn rõ to, khí khái.

“Cậu ở đây trưng mặt thối như vậy không sợ tớ đau lòng sao? Cậu xinh đẹp quá quắc đến thế, người theo đuổi toàn là cực phẩm, chọn đại một người cũng khiến người ta đỏ mắt. Tới luôn đi.”

Tiểu Vũ quái dị nhìn Diệp Tinh, chọn bạn trai như mua rau ngoài chợ sao?

“Không có cảm giác.” Đây mới là mấu chốt.

“Hở? Vậy cậu nói xem, phải có cảm giác như thế nào?” Diệp Tinh rõ ràng cũng là con gà mờ.

Tiểu Vũ nhất thời cứng miệng không nói nên lời, vẻ mặt mờ mịt: “Chắc là cảm giác muốn thân cận.”

“Này, cậu có người trong lòng rồi phải không?” Diệp Tinh nháy mắt hỏi.

Tiểu Vũ không có phủ nhận, chỉ đăm chiêu suy nghĩ, bất tri bất giác trong đầu hiện ra bóng dáng Đường Tam. Lần này cô tự giật mình với suy nghĩ không thể chấp nhận được này.

Đường Tam đã có bạn gái, còn hết lòng vì cô ta. Giai thoại tình yêu giữa hai người như ngôn tình ngoài đời vậy, không ai trong trường không rõ. Mà loại người Ngôn Vũ cô ghét nhất chính là tiểu tam. Cho nên suy nghĩ này đã bị cô bóp chết từ trong trứng nước.

“Thành thật đi, rốt cuộc là ai?” Diệp Tinh thấy nét mặt Tiểu Vũ thay đổi liên tục, hiếu kỳ truy vấn.

“Chồng tương lai của tớ.” Nói rồi Tiểu Vũ bỏ chạy khỏi nanh vuốt của Diệp Tinh.

Hôm sau, vừa mở mắt Tiểu Vũ đã thấy Kiều Tuyết đang bày váy áo lên giường để chọn lựa. Cô ta cầm lên rồi hạ xuống, cân nhắc rất nhiều, cuối cùng chọn chiếc váy liền ngang gối màu xanh lam không rõ nhãn hiệu. Cô ta cầm váy vào phòng vệ sinh, vô tình làm rơi xuống đất một mảnh giấy.

Mảnh giấy theo làn gió nhẹ thổi đến dưới giường của Tiểu Vũ. Cô khom người nhặt giúp, vô tình nhìn thấy một dòng chữ đẹp đẽ cứng cáp “Chúc mừng sinh nhật A Tuyết. A Tam.”

Nhìn qua có vẻ hờ hợt nhưng Tiểu Vũ biết đó là cả tấm lòng của anh. Yêu nhau đậm sâu đâu cần dăm ba câu nói đường mật, không phải sao.

Tiểu Vũ cẩn trọng đặt lại mảnh giấy lên giường Kiều Tuyết, vô thức nhìn nắng sớm bên ngoài cửa sổ.

Cô tin mình nhất định sẽ gặp được chân ái của đời mình, sẽ dùng tình cảm chân thành nhất yêu người ấy.

Kiều Tuyết đi rồi, Tiểu Vũ tiếp tục lười biếng đọc sách trên giường. Chẳng bao lâu điện thoại của cô reo vang. Nhìn tên người gọi đến, Tiểu Vũ không kịp suy nghĩ liền bắt máy.

Tiểu Vũ khoác ba lô ra khỏi cổng trường, đi bộ thêm một đoạn đã nhìn thấy chiếc Porche xanh quen thuộc đậu bên kia đường. Một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh phối với quần âu đen, dáng dấp cao to đang tựa người bên cạnh xe nghe điện thoại. Dường như cảm nhận được người đến, anh ta ngẩng đầu, đôi mắt sau mắt kính đen không rõ cảm xúc nhưng khoé môi đã cong lên nụ cười.

“Darling!” Tiểu Vũ bước nhanh đến trước mặt người đàn ông.

Thắt dây an toàn, Tiểu Vũ hiếu kỳ hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Kỳ Viễn đã tháo mắt kính, đôi mắt đẹp đẽ lườm cô một cái: “Còn không phải lo cháu bị người ta lừa mất ư? Nói đi, là tên nhóc chết tiệt nào.”

Kỳ Viễn cáu kỉnh chửi tục, trái ngược với bề ngoài anh tuấn lịch lãm của mình.

Tiểu Vũ đón ánh mắt của ông cậu quý hoá, trên mặt là vẻ bừng tỉnh. Cô không giấu được sự kinh ngạc.

“Đừng nói với cháu là cậu lái xe hơn nửa ngày trời đến đây chỉ vì cú điện thoại hôm qua đấy chứ?”

Nhìn nét mặt như ăn phải ruồi của Darling nhà cô mà Tiểu Vũ không nhịn được cười ha ha.

Tranh thủ đèn đỏ, Kỳ Viễn cóc đầu cô một cái: “Nha đầu vô lương tâm.”

Tâm can bảo bối của hắn đã đến tuổi yêu đương rồi, lại thêm lão nhân gia cổ hũ kia khiến mọi chuyện rối tung cả lên. Giờ đây Tiểu Vũ rời xa tầm mắt của hắn, cứ vậy khiến lòng hắn lúc nào cũng không yên.

Tiểu Vũ cười lấy lòng: “Darling, Tiểu Vũ sai rồi. Lúc ấy cháu chỉ tức cảnh sinh tình thôi. Ai ngờ cậu chẳng hỏi thêm câu nào đã ngắt máy.”

Tiểu Vũ cảm thấy rất vô tội nha. Kỳ Viễn nghe vậy mới an tâm một chút.

“Cậu định ở lại bao lâu?”

“Chưa biết. Ở đây cậu còn có chút việc.”

Không bao lâu, Kỳ Viễn dừng xe ven đường, dặn Tiểu Vũ chờ mình một lúc.

Tiểu Vũ ngoan ngoãn nghe lời, nhìn bóng dáng Kỳ Viễn đi vào công ty giải trí Uy Khởi. Cô lơ đãng nhìn qua kính chiếu hậu, vậy mà bắt gặp thân ảnh người quen.

Đường Tam chở Kiều Tuyết bằng xe đạp của anh. Ánh nắng chiếu lên gương mặt tuấn mỹ của anh toát ra vẻ thu hút khó tả. Anh cười vỗ vai Kiều Tuyết, nhìn hành động chắc là đang cổ vũ. Kiều Tuyết cũng cười với anh, sau đó cất bước vào trong công ty giải trí Uy Khởi.

Từ đầu đến cuối Tiểu Vũ không hề dời mắt khỏi Đường Tam cho đến khi anh đạp xe rời đi. Chẳng biết sao cô lại cảm thấy mắt có chút khó chịu.

“Sao vậy? Nhìn cháu thẫn thờ quá. Có chuyện giấu cậu phải không?”

Kỳ Viễn săm soi, hắn cứ có cảm giác đáng ngờ.

“Thấy người hữu tình có chút xúc động thôi. Cậu cứ như ông cụ non ấy, như vậy sao kiếm được mợ cho cháu.”

“Cậu thèm vào, hiện tại không phải rất tự do tự tại sao!”

Mặc dù là thân phận cậu cháu nhưng thật ra Kỳ Viễn chỉ lớn hơn Tiểu Vũ mười hai tuổi, vừa tròn ba mươi. Đây là độ tuổi phơi phới nhất của đàn ông đấy.

Quả thật từ lúc có ý thức đến giờ, Tiểu Vũ chưa bao giờ nghe Kỳ Viễn có bạn gái, chỉ biết ông cậu của mình nổi tiếng làm tan nát trái tim biết bao thiếu nữ, không phải vì quá đa tình mà là hết sức vô tình.

Đôi lúc cô cảm thấy có phải do sự tồn tại của mình đã cản trở đường tình duyên của cậu hay không. Kỳ Viễn còn trẻ nhưng chẳng khác nào gà trống nuôi con, lo được lo mất không yên.

“Darling à, Tiểu Vũ giới thiệu bạn gái cho cậu nhé!”

Kết quả Kỳ Viễn không thèm nói chuyện với cô nửa ngày trời.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!