Như đã từng yêu – C.8

Chương 8: Anh là sao chổi

Rốt cuộc Tiểu Vũ đã hiểu tại sao hội trưởng hội sinh viên đương nhiệm lại không được lòng các chị em đến thế. Chẳng phải là do cái bóng của người trước quá lớn hay sao.

“Đường Tam!” Tiểu Vũ vô thức lập lại cái tên này trong đầu.

Tiểu Vũ không thích thể thao, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy có một môn cũng khá hay ho. Từ lúc bắt đầu, ánh mắt cô không tự chủ cứ nhìn mãi thân ảnh của Đường Tam. Từng bước di chuyển, từng động tác đi bóng, đập bóng vào rổ, tất cả đều toát ra sức hút mãnh liệt. Từ anh có thể cảm nhận được cả bầu trời tự tin.

Nhìn xem, ngay cả cổ động viên của đối thủ cũng nhìn anh đầy hâm mộ, có người không nhịn được vỗ tay hoan hô khi anh đập bóng vào rổ. Tư thế quá đẹp kia mà.

Đội của trường cô nhanh chóng dẫn trước khá xa. Đường Tam không hổ danh xưng chiến thần.

Tinh thần chiến đấu của đối phương ngày một sa sút. Có đội viên chuyền bóng chệch hướng. Bóng lao nhanh về phía khán đài. Mọi người đều hốt hoảng.

Chợt có một bóng người nhảy lên làm chệch đường bóng bay.

Tiểu Vũ thấy rõ đó là Đường Tam. Cô vừa thở phào mừng cho học tỷ tránh không bị bóng bay trúng thì bên tai truyền đến tiếng hét: “Cẩn thận.”

“Bụp!” Tiểu Vũ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu kêu ong ong.

Thứ chất lỏng tanh tanh chảy ra từ lỗ mũi. Tiểu Vũ quệt tay, mơ hồ nhìn thấy màu đỏ tươi của máu.

Không phải chứ!

Diệp Tinh hốt hoảng lấy khăn giấy lau máu cho cô. Tiểu Vũ nhìn hai tay run rẩy của cô ấy mà buồn cười, cô nàng này rõ ràng là sợ máu. Cô bất đắc dĩ vừa ép hai cánh mũi vừa nhận lấy khăn giấy từ cô ấy, trấn an: “Tớ không sao.”

“Anh đưa em đến phòng y tế.”

Lúc này Tiểu Vũ mới giật mình ngẩng đầu nhìn, Đường Tam đã đứng trước mặt cô từ lúc nào. Anh đứng ngược sáng, vừa bị váng đầu nên Tiểu Vũ càng không thể nhận ra nét mặt của anh, chỉ nghe thấy giọng nói ấm áp quan tâm của anh.

“Không… không cần đâu.” Tiểu Vũ xua tay. Bàn tay lem luốc toàn máu.

Cô quên mất việc tiếp tục ép chặt hai cánh mũi. Máu mũi tiếp tục chảy ra, nhỏ giọt xuống nền đất. Mọi người gần đó thoáng sững sờ.

Tiểu Vũ khó xử. Anh đang là hạch tâm của cả đội, giờ rời đi thì trận đấu sẽ thế nào. Cô còn rất tỉnh táo nha. Nhưng anh không nghĩ vậy, khom người ngồi xổm quay lưng về phía cô.

“Lên lưng anh cõng. Nhanh nào. Nếu không sẽ không kịp hiệp thi đấu thứ hai.” Dù ý tứ thúc giục nhưng lời lẽ vô cùng ôn nhu.

Dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, Tiểu Vũ trèo lên lưng Đường Tam.

Anh vững vàng từng bước cõng cô rời khỏi sân thi đấu.

Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc gần như vậy với người lạ, còn là người khác phái. Nếu Darling biết được chắc cô sẽ bị mắng một trận.

Tiểu Vũ cố gắng không để cơ thể áp quá sát anh. Tuy không phải tình huống mập mờ gì nhưng tâm hồn thiếu nữ của cô vẫn rất ngượng ngùng. Đặc biệt là cô có thể cảm nhận được các khối cơ săn chắc đàn hồi của anh dưới lớp áo mướt mồ hôi. Mùi hương nhè nhẹ hoà quyện với mùi mồ hôi toát ra vẻ nam tính thập phần quyến rũ.

Tiểu Vũ nghĩ ngợi, cảm giác khó nắm bắt kia lại xuất hiện thoáng qua. Sao thế nhỉ?

Cả đoạn đường không ai nói thêm câu nào. Chắc hẳn Đường Tam là người ít nói.

Đến phòng y tế, Tiểu Vũ tụt khỏi lưng anh, ngượng ngùng nhìn cái áo trắng bị dính máu của anh.

“Xin lỗi…” Cả hai đồng thời lên tiếng.

“Em nói trước đi.” Đường Tam khẽ cười.

“Học trưởng mau trở lại thi đấu. Em thật sự không có việc gì. Em không muốn trở thành tội đồ của cả trường đâu. Cái áo của anh…” Tiểu Vũ ngập ngừng không biết phải làm sao.

“Ừm, em mau vào trong đi. Những chuyện khác không cần để tâm.” Đường Tam gật đầu, “Chúng ta nhất định chiến thắng.”

Đường Tam lập tức rời đi. Lúc này Diệp Tinh mới ló mặt ra, rõ ràng vẫn còn sợ thấy máu.

“Vị học trưởng này thật sự quá ga lăng, quá soái rồi.” Hai mắt Diệp Tinh lấp lánh ái mộ.

“Tỉnh mộng đi, người ta có bạn gái rồi.” Tiểu Vũ không mặn không nhạt nói.

“Sao cậu biết?” Diệp Tinh ngờ vực hỏi.

“Chuyện này…” Tiểu Vũ suy nghĩ một chút, việc riêng tư của người ta, cô đừng nên lắm mồm, “Người như vậy còn đến lượt chúng ta sao?”

Sau này cô mới biết, hoá ra Đường Tam và Kiều Tuyết yêu nhau là chuyện cả trường đều biết.

Tiểu Vũ bị sưng trán, vỡ mạch máu mũi, nhưng khả năng đông máu tốt nên không có gì nghiêm trọng. Cô nghe Diệp Tinh kể lại trận đấu lần này, trường bọn họ giành chiến thắng áp đảo, trong lòng cũng vui lây.

Tiểu Vũ nằm theo dõi ở phòng y tế đến cuối buổi. Rốt cuộc Đường Tam cũng không quay lại. Cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức trở về phòng ngủ dưỡng thương.

Đến chiều bị bụng đói đánh thức, Tiểu Vũ ôm đầu đau nhức ngồi dậy, nhìn thấy Kiều Tuyết trở về từ lúc nào.

Cô ta bưng tô cháo còn âm ấm đặt lên bàn, từ tốn nói: “A Tam nhờ chị xin lỗi em vì sự cố trên sân bóng hôm nay. Em ăn đi, cháo còn ấm.”

Tiểu Vũ ngây ngốc một lúc. A Tam lại là ai?

“Người làm em bị thương hôm nay là bạn trai của chị. Anh ấy tên Đường Tam.” Kiều Tuyết giải thích trước vẻ mặt mông lung của Tiểu Vũ.

À, cô suýt chút nữa đã quên mất.

Tiểu Vũ gật đầu, bê lấy tô cháo húp vội, vài hơi đã cạn đáy. Cô thỏa mãn xoa bụng, mùi vị tuy bình thường nhưng được cái đúng lúc.

Ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Kiều Tuyết. Cô ta húng hắng một tiếng, chắc là không ngờ cô ăn uống nhanh lẹ mất hình tượng như vậy.

Giờ giải lao, Diệp Tinh kéo Tiểu Vũ ngồi sát, bắt đầu tám chuyện bát quái.

“Cậu biết đàn anh lần trước là ai không? Hoá ra là nhân vật truyền kỳ của trường chúng ta, không những tướng mạo xuất sắc, mà thành tích học tập cũng là hạng nhất. Anh ấy là sinh viên năm cuối chuyên ngành kinh tế. Tiếc thật, sinh viên năm cuối chủ yếu ra ngoài thực tập. Nếu không thì nhìn mỹ nam nhiều thêm một chút sẽ khiến cuộc sống tươi tắn hơn biết bao.”

Diệp Tinh luyên thuyên tràng dài, chỉ hận không thể nhập học sớm hơn. Tiểu Vũ gật gù, hiếm khi cô cảm thấy tò mò về một người xa lạ.

“Nhưng bạch mã hoàng tử tuyệt thế như vậy lại có bạn gái rồi. Cậu biết là ai không? Là hoa khôi của trường chúng ta, Kiều Tuyết. Nghe nói bọn họ là thanh mai trúc mã. Sao tớ không có được anh hàng xóm trong truyền thuyết như vậy chứ?”

Cô nàng không ngừng cảm thán.

“Mà này, cậu ở chung phòng với Kiều Tuyết. Học tỷ là người thế nào?”

Tiểu Vũ suy nghĩ một chút: “Một cô gái vô cùng xinh đẹp và… truyền thống.”

Thật ra bọn họ không giao tiếp nhiều, nhưng từ cách ăn mặc, nếp sống sinh hoạt thì có thể thấy Kiều Tuyết được giáo dục rất nghiêm khắc, là con nhà gia giáo.

“Vậy sao? Tớ cứ không hiểu người như vậy sao lại chọn con đường diễn xuất. Diễn viên trẻ cấm kỵ nhất là chuyện tình cảm công khai, càng nổi tiếng thì càng phải giấu nhẹm mới đúng. Hơn nữa có khi còn phải…”

Diệp Tinh không nói rõ ràng nhưng Tiểu Vũ chắc chắn không ngây thơ đến mức không hiểu được. Quy tắc ngầm của giới giải trí!

“Có lẽ học tỷ là người muốn đi lên bằng thực lực?” Tiểu Vũ trả lời bâng quơ.

Cô cảm thấy Kiều Tuyết là một người rất cố gắng, có những lúc cô ta học theo lời thoại của các bộ phim, tự mình soi trước gương, diễn từng biểu cảm của nhân vật, rất có tinh thần hướng nghiệp.

Lần thứ ba Tiểu Vũ gặp Đường Tam là ở trên phố.

Hôm ấy cô đến nhà sách mua thêm dụng cụ vẽ. Tay xách nách mang, vừa ra về chưa được mấy bước đã nghe tiếng hét thất thanh của ai đó. Có cướp!

Rất nhanh, một bóng người lao vụt về phía cô. Tiểu Vũ rụt chân định tránh nhưng đối phương như cố tình bổ nhào về cô. Bả vai bị nắm rồi cả người cô bị đẩy ngã nhào xuống lề đường. Tình huống xảy ra nhanh như chớp.

Vừa kịp định thần, Tiểu Vũ mới ngẩng đầu đã thấy có người đang lao tới, với tốc độ kia thì không định dừng lại rồi. Cô hoảng hốt nhìn người kia phóng ngang qua mình.

Kịch bản không theo ý tên cướp kia rồi. Anh hùng sẽ không vì nhân vật qua đường bị ngã như cô mà dừng hành động trượng nghĩa.

Sau đó là âm thanh va chạm kịch liệt. Hai thân ảnh đang quần nhau dưới đất cách đó không xa.

Rất nhanh đã có quần chúng bên đường xoắn tay áo giúp đỡ. Tiểu Vũ lồm cồm bò dậy, nén đau chỗ đầu gối, đi nhặt đống vật phẩm mình vừa mua đang nằm tứ tung dưới đất.

Hôm nay ra đường bước lộn chân rồi. Thật là xui xẻo. Phải nhanh chóng trở về thôi.

“Cô gì ơi, còn đồ này.” Sau lưng Tiểu Vũ truyền đến tiếng gọi, dường như cô từng nghe thấy chất giọng này ở đâu đó.

“À, cảm ơn anh.” Tiểu Vũ xoay người, chìa tay nhận hộp bút màu còn sót.

“Sao lại là em?” Đối phương kinh ngạc.

“Học trưởng, đã lâu không gặp.” Tiểu Vũ cũng ngạc nhiên không kém.

Tiểu Vũ nhìn chàng trai trước mắt. Chậc, quần áo xốc xếch, tóc tai chật vật cũng không khiến vẻ đẹp trai của anh giảm đi chút nào, ngược lại có cảm giác phong trần hấp dẫn.

“Em không sao chứ? Xin lỗi đã liên lụy đến em.” Đường Tam thấp giọng nói. Anh đuổi theo tên cướp mới vô tình khiến cô bị vạ lây.

“Tai nạn nhỏ thôi. Học trưởng trừ gian diệt ác thật đáng khâm phục.” Tiểu Vũ xua tay mỉm cười. Chuyện này chỉ trách bản thân xui xẻo, sao trách người làm việc nghĩa chứ.

Đường Tam đánh giá cô gái nhỏ trước mắt, nhìn qua đúng thật là không có gì, lúc này mới thầm an tâm.

“Anh đưa em về.” Đường Tam vô thức đề nghị, quên mất mình còn đang vội. Anh chỉ chiếc xe đạp sau lưng.

Tiểu Vũ có chút lưỡng lự. Thật ra cô chỉ bị trầy xước hai gối một chút, không phải đi bộ đương nhiên là việc tốt, nhưng Đường Tam là người đã có bạn gái, trong trường lại vô cùng nổi tiếng. Cô sợ gây ra tiếng đồn không tốt.

Không phải chưa từng có kẻ lợi dụng tên tuổi của cô đi công kích Kiều Tuyết. Có thể thấy Kiều Tuyết vừa xinh đẹp vừa có bạn trai xuất chúng đã vô tình trở thành cái gai trong mắt nhiều người.

Trực giác nói cho Tiểu Vũ biết, nhất định phải tránh xa chàng trai này một chút. Và sự thật là cô đã từ chối anh.

“Không làm phiền học trưởng nữa. Em còn có hẹn.”

Đúng lúc có taxi chạy ngang qua, Tiểu Vũ đón vội. Cô ôm đống vật phẩm trèo lên xe, không quên vẫy tay với anh.

Không biết vì sao mỗi lần gặp Đường Tam, trong lòng cô lại xuất hiện cảm giác khó hiểu ấy.

Chỉ là xe đi được một đoạn đường, Tiểu Vũ mới sợ hãi phát hiện, ví tiền của cô đâu mất rồi!!!

Thật là, gặp phải sao chổi rồi. Dù không muốn nhưng phải thừa nhận, mỗi lần gặp Đường Tam, cô luôn gặp phải xui xẻo.

Anh là sao chổi của cô sao?


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!