Như đã từng yêu – C.7

Chương 7: Còn có người đẹp hơn Darling của cô

Năm đó, ngày đầu tiên Tiểu Vũ nhập học, người gặp đầu tiên không phải Đường Tam mà là Kiều Tuyết.

Có lẽ do duyên số, ký túc xá nữ nhiều chỗ như vậy nhưng Tiểu Vũ lại được phân chung phòng với cô ta. Mà khi ấy Kiều Tuyết đã là sinh viên năm ba chuyên ngành điện ảnh, là hoa khôi nổi tiếng toàn trường.

Sau này Tiểu Vũ mới biết, vì Kiều Tuyết xinh đẹp như hoa mẫu đơn kiêu kỳ, các nữ sinh đều không muốn ở cùng cô ta, cảm giác làm bức bình phong thật sự chẳng hay ho gì. Chỉ có Tiểu Vũ mới đến rạng rỡ như ánh mặt trời mới không khiến bản thân trở nên lu mờ.

Tiểu Vũ học chuyên ngành thiết kế, cơ bản nước sông không phạm nước giếng. Tính cách cả hai trái ngược, Tiểu Vũ năng động vô tư, Kiều Tuyết dịu dàng thanh thoát như xa như gần. Tuy ở cùng phòng nhưng hai người không giao lưu nhiều, cơ bản chủ yếu là do Kiều Tuyết không thích nói chuyện.

Tiểu Vũ có cô bạn cùng bàn khá thân tên là Diệp Tinh, chuyện bát quái gì cũng biết.

Diệp Tinh từng cho Tiểu Vũ xem bản tin đoàn hội của trường. Không ít lần tên cô và Kiều Tuyết được đặt cạnh nhau.

“Tiểu Vũ, cậu xem, lớp chúng ta mới nhập học đã nổi tiếng như vậy, sau ba năm cũng có người cạnh tranh ngôi vị hoa khôi với nữ thần băng thanh ngọc khiết Kiều Tuyết.” Diệp Tinh vô cùng vui vẻ khoe khoang.

“Hư vinh, quan trọng là sau này cuộc sống của tớ được gì. Mấy danh hiệu hư ảo này cũng chẳng khiến tớ va phải người tình trong mộng được đâu.” Tiểu Vũ hờ hợt không mấy quan tâm.

Thật ra do môi trường sống, do những người xung quanh nên Tiểu Vũ chẳng còn cảm xúc gì đặc biệt với vẻ đẹp bề ngoài. Khi gặp anh chàng đẹp trai nào đó cũng chỉ cảm thán vài câu rồi thôi.

Diệp Tinh còn nghi ngờ Tiểu Vũ lãnh cảm, không thích đàn ông. Nếu để bọn con trai nghe thấy chắc sẽ khóc mất.

Ngày hội sinh viên hằng năm luôn vô cùng náo nhiệt, chủ yếu là để chào mừng các sinh viên năm nhất. Lúc đầu Tiểu Vũ cho rằng chỉ có tân sinh viên như bọn cô tham gia, đến nơi mới biết người đông vô kể, muộn một chút sẽ không còn chỗ ngồi. Các anh chị khoá trên có tâm hồn còn rất tươi mới.

Đến phần hội trưởng hội sinh viên lên phát biểu, mọi người theo thói quen vỗ tay. Nhưng rất nhanh cô đã nghe thấy tiếng xì xầm của mấy học tỷ xung quanh.

“Đường Tam đâu?”

“Sao không phải là Đường Tam?”

Rất rõ ràng cái người tên là Đường Tam ấy chính là tiền nhiệm hội trưởng hội sinh viên. Đặc biệt anh ta rất được các chị em hoan nghênh. Không phải là anh ta, không khí có vẻ trầm xuống. Chỉ có bọn sinh viên mới như các cô vẫn tiếp tục hào hứng như cũ, vì cơ bản đâu biết Đường Tam là ai.

Tiểu Vũ nhìn kỹ hội trưởng đang phát biểu trên khán đài, thật lòng mà nói thì đây cũng là một anh chàng có khí chất, tướng mạo anh tuấn, đặt trong đám người tuyệt đối được xem là nổi bật. Vậy mà qua ánh mắt của các học tỷ, người như vậy lại lu mờ so với Đường Tam kia.

Tiểu Vũ có chút tò mò nhưng rất nhanh đã quẳng ra sau đầu, hôm nay có rất nhiều tiết mục vui nhộn.

Diệp Tinh thành công chiêu mộ Tiểu Vũ tham gia câu lạc bộ cổ vũ, chủ yếu là đến góp vui cho các hoạt động ngoài trời của trường, đặc biệt là thể thao.

Có đại mỹ nữ như Tiểu Vũ tham gia, không khí của các hoạt động trở nên sôi nổi và tươi mát hơn.

Rất nhanh, danh tiếng của Tiểu Vũ ở trường lên như diều gặp gió. Diệp Tinh đỏ mắt nhìn Tiểu Vũ sắp xếp gọn gàng đóng thư được gửi bí mật trong ngăn bàn. Như Tiểu Vũ đã nói, tấm lòng của người khác đều phải được trân trọng dù là nhận lấy hay là từ chối.

Hôm sau, Tiểu Vũ thành thành thật thật dán một tờ giấy lên mặt bàn, nội dung ngắn gọn: “Cảm ơn, nhưng tôi không thích đàn ông.”

Rất nhanh, tin này như sấm rền lan truyền khắp trường khiến bao nam sinh vỡ mộng. Tiểu Vũ cảm thấy cách này của Diệp Tinh tuy có vẻ ngớ ngẩn nhưng hiệu quả sẽ triệt để.

Vậy mà hôm sau, ngăn bàn của cô lại có không ít thư, lần này là thư ái mộ của một số nữ sinh. Như có đàn quạ đen bay qua mặt, Tiểu Vũ ngây ngốc.

Lại có tin tức lan truyền rộng rãi nói rằng Tiểu Vũ là một nha đầu vui tính thích đùa. Không khí học tập căng thẳng của cả trường nhất thời được xoa dịu không ít.

Tiểu Vũ ôm mấy quyển sách vừa mượn ở thư viện leo từng bước lên cầu thang. Hôm nay tới tháng, cả người không khỏe, vừa hay không có tiết học, Tiểu Vũ thay đổi kế hoạch muốn trở về phòng nằm nghỉ.

Cô lạch cạch mở khoá, vừa đẩy cửa vào đã thấy cảnh không nên thấy. Người trong phòng giật mình nhìn cô. Nhất thời không khí rơi vào tĩnh lặng, ai nấy đều bị bất động.

Cơn đau bụng dưới quặn lên khiến Tiểu Vũ chợt tỉnh. Tiểu Vũ chớp đôi mắt xinh đẹp, hai má ửng đỏ ngập ngừng nói: “Xin lỗi.” Cô nhanh như gió xoay người đóng cửa phòng.

Eo ôi, cô vừa thấy học tỷ và một người đàn ông nào đó đang hôn nhau trên giường. Tuy cô không phải là người ngây thơ gì, nhưng nhìn cảnh sống động trước mắt sao có thể không cảm thấy xấu hổ được chứ. Có vẻ cô vừa mới phá hỏng chuyện tốt của người ta. Không phải cô đột nhiên trở lại thì biết đâu bọn họ còn làm tới chuyện gì nữa…

Ôi, cô lại nghĩ đi đâu vậy. Không được đọc mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình ướt át đó nữa, Tiểu Vũ xoắn xuýt nhân sinh trong chốc lát.

Chợt tiếng cửa mở trước mặt khiến Tiểu Vũ nhảy dựng như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu, vô thức lùi về sau vài bước.

Đến khi nhìn thấy diện mạo của người đàn ông trong phòng kia, Tiểu Vũ không khỏi dừng lại, đôi mắt toát ra vẻ hoảng hốt. Một cảm giác kỳ lạ lướt qua trong đầu mà ngay cả cô cũng không thể nắm bắt được đó là gì.

Chỉ có một ý nghĩ vô cùng rõ ràng thảng thốt trong lòng cô, vậy mà còn có người đẹp hơn Darling của cô.

Trước mắt Tiểu Vũ là một chàng trai trẻ ngoài hai mươi tuổi, khuôn mặt góc cạnh như tạc tượng, chân mày rậm, đôi mắt đẹp sâu lắng, sóng mũi cao, môi mỏng đầy nam tính, mái tóc đen ngắn gọn gàng. Anh cao ít nhất hơn một mét tám, mặc trên người quần jean kết hợp với áo sơ mi màu xám xoắn tay lộ ra cánh tay săn chắc. Thân hình nhìn qua vô cùng cân đối. Anh có màu da trắng trẻo nhưng trông không hề ẻo lả, ngược lại như ánh mặt trời tươi sáng. Tiểu Vũ chỉ có bốn từ để hình dung: hơn cả tuyệt mỹ.

Thế nào là tuyệt mỹ? Chính là Darling của cô.

“Của em đây.” Giọng nam trầm ấm vang lên.

Tiểu Vũ giật mình bừng tỉnh. Cô thu lại suy nghĩ vẩn vơ, cảm thấy có chút thất thố, lúng túng nhận lấy quyển sách đánh rơi trước cửa lúc nào không hay.

“Cảm ơn.”

Anh khẽ cười gật đầu, không nói gì thêm, tay đút túi quần quay người đi về phía cầu thang.

Tiểu Vũ nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh xa dần, cảm thấy dường như đã từng gặp ở đâu. Nhưng chắc chắn cô không quen biết anh. Chỉ là, khoan hãy nói khoé môi anh cong lên nụ cười quyến rũ, ngay cả khớp ngón tay thon dài cũng đẹp đẽ lạ thường.

Tiểu Vũ lắc đầu, tự dưng rảnh hơi nổi lên hứng thú với cái đẹp. Chàng trai rất tuyệt mỹ đó thì liên quan gì đến cô, nhìn chút cho bổ mắt mà thôi. Trong nhân sinh của Tiểu Vũ, đến bây giờ, chưa có người nào quan trọng hơn Darling của cô.

Nhắc mới nhớ, nếu hôm nay không chủ động gọi cho Darling thì chắc cô sẽ gặp rắc rối mất.

Bước vào phòng, Tiểu Vũ liền nhìn thấy Kiều Tuyết ngồi thoa son trước gương.

“Xin lỗi, chị không biết em sẽ về sớm như vậy.” Kiều Tuyết mở lời.

Tiểu Vũ đặt mấy quyển sách lên bàn, lấy trong ngăn kéo một viên thuốc giảm đau uống vào, lúc này mới nhìn bộ dáng xinh đẹp của Kiều Tuyết qua gương.

“Không có gì, mọi người đều trưởng thành cả rồi.” Tiểu Vũ hờ hững đáp.

Kiều Tuyết thoáng kinh ngạc, không nghĩ Tiểu Vũ lại thẳng thắn như vậy, xoay người nhìn cô dò xét.

Bất chợt chuông điện thoại vang lên, Tiểu Vũ nhìn cái tên gọi đến, trong lòng run lên, sao không chờ chút nữa, cô tự giác có phải hơn không.

Tiểu Vũ rầu rĩ nhận máy: “Darling, nhớ chết đi được.”

Kiều Tuyết nghe cách gọi đối phương thân mật, giọng điệu làm nũng của Tiểu Vũ thì có chút phán đoán. Chẳng trách học muội cùng phòng này dùng điện thoại đắt tiền, quần áo tuy cắt mạc nhưng nếu để ý kỹ sẽ nhận ra toàn là hàng hiệu. Hoá ra là… cũng chẳng thuần khiết gì.

Cô ta vào phòng vệ sinh tránh mặt, có qua có lại.

“Biết rồi ạ, chăm chỉ học tập, giữ khoảng cách với người khác phái. Darling giữ gìn sức khỏe. Tạm biệt.”

Tiểu Vũ cúp máy, thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng Darling rất dễ giận dỗi nhưng cũng dễ dỗ ngọt, ngoan ngoãn nhận lỗi sẽ được khoan hồng.

Nghe nói Darling sắp gửi cho cô thứ mà cô yêu thích, Tiểu Vũ cười tít mắt vào phòng vệ sinh, nhưng rất nhanh cô liền không cười nổi.

“Phịch!” Tiểu Vũ trợt chân ngã trong phòng vệ sinh, đau đến nhe răng. Tuy chỉ ê mông nhưng thêm đau bụng do dì cả ghé thăm, quả thật họa vô đơn chí mà.

Hôm sau, Tiểu Vũ rất yên phận ngồi trên ghế khán giả thưởng thức trận đấu bóng rỗ đáng mong chờ nhất trong năm. Về việc này, Diệp Tinh luôn cảm thấy đáng tiếc, đại mỹ nữ không có đất dụng võ.

Chuyện là hôm nay là trận đấu giao hữu giữa hai trường đại học nổi tiếng nhất toàn tỉnh, cả hai đều thuộc top trường giỏi toàn quốc, ở gần nhau tạo ra cuộc cạnh tranh ngầm. Ngay cả thể thao cũng không thoát khỏi số phận.

Đội đối phương đến vô cùng khí thế, nghe nói năm nay bọn họ vừa tuyển được nam sinh từng đoạt giải quốc gia khi còn ở cấp ba, lần này quyết tâm lấy lại mặt mũi.

Quần chúng bên đó đến cổ vũ rất đông, đa số là những cô nàng xinh đẹp hấp dẫn.

“Cậu xem, hoa khôi của người ta đều đến.” Diệp Tinh chỉ một cô gái xinh đẹp phía khán đài bên kia.

Tiểu Vũ gật gù, dường như Kiều Tuyết rất ít khi tham gia những hoạt động như thế này.

“Quan trọng là chiến thắng, những thứ khác đều là phù du.” Tiểu Vũ nhún vai cảm thán.

Tiếng kèn nổi lên, tuyển thủ của hai đội lần lượt bước vào sân. Tiểu Vũ đều biết mặt đội viên của trường nên nhất thời không chú ý, đang bận nhắn tin với mẹ.

Chợt tiếng xôn xao khiến cô tò mò.

“Sao lại là anh ấy?”

“Chúng ta thắng chắc rồi.”

“Chiến thần đã quay lại.”

Ngẩng đầu, Tiểu Vũ liền bắt gặp ánh mắt sâu lắng đang nhìn về phía bọn cô.

Là anh ấy! Bạn trai của Kiều Tuyết?

Tiểu Vũ không biết gọi như vậy có đúng không?

Hôm nay anh mặc đồ thể thao màu trắng, dáng người lộ ra càng thêm rắn rỏi, nụ cười treo trên khoé môi đậm chất lãng tử.

Đã có người nhịn không được hò hét chói tai.

“Đường Tam! Đường Tam!”

Không khí toàn trường trở nên phấn khởi. Còn bên đối phương, sắc mặt dường như không được tốt lắm.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!