Như đã từng yêu – C.6

Chương 6: Dây dưa khó xử

Đường Tam mở cửa nhà, đèn tự động bật sáng. Anh nhẹ nhàng đặt Tiểu Vũ xuống ghế sô pha.

“Chờ anh một chút.”

Tiểu Vũ nhìn xuống chân, không trả lời anh. Đường Tam xem như không thấy, nhanh chóng đi vào phòng thay đồ. Dường như trước đó hai người đã nói chuyện không vui vẻ gì.

Rõ ràng khi rời khỏi sở cảnh sát, bọn họ còn rất hài hoà, thu hút không ít ánh mắt hâm mộ. Vậy thì phải kể đến quá trình Đường Tam ôm người đẹp về nhà.

Chân Tiểu Vũ bị thương, Đường Tam nhất định đưa cô đến bệnh viện, sau khi kiểm tra một loạt không có vấn đề gì, anh mới yên tâm đưa cô về. Tiểu Vũ vô cùng cảm kích anh, trong lòng không thể nói là không cảm động.

Nhưng tiếng chuông điện thoại đã phá vỡ bầu không khí yên bình trong xe. Nếu là một ai đó gọi đến thì chẳng có gì để nói. Nhưng vô tình người gọi lại là Kiều Tuyết.

Nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, Đường Tam khẽ ngập ngừng. Anh nhìn thoáng qua Tiểu Vũ, cô vừa xoay mặt nhìn ngoài cửa sổ, chắc chắn đã biết người gọi đến là ai.

“Có việc gì không Tiểu Tuyết?” Đường Tam nhận máy.

“Anh đang ở đâu vậy?” Giọng Kiều Tuyết êm ái vang lên.

“Trên đường về nhà.” Đường Tam chậm rãi trả lời.

“Muộn như vậy, anh phải chú ý sức khỏe chứ.” Kiều Tuyết trách yêu.

“Anh biết rồi, em tìm anh có việc gì không?” Đường Tam hỏi lại lần nữa.

“Chỉ muốn hỏi anh chủ nhật này rảnh không, A Hào rất nhớ anh.”

“Anh cũng nhớ thằng bé, nhưng chủ nhật này không được.” Đường Tam dừng xe trước đèn đỏ, nhìn mái tóc dài đen mượt của Tiểu Vũ, muốn đưa tay vuốt ve như thói quen.

Đầu dây bên kia có tiếng ai đó gọi Kiều Tuyết. Đường Tam dặn dò cô ta nhớ giữ sức khỏe rồi cúp máy. Đèn xanh bật lên, xe tiếp tục lăn bánh.

Tiểu Vũ nhìn bóng mình mờ ảo trong kính, muốn cười giễu nhưng không nhếch môi nổi. Lúc cô cảm thấy mềm lòng thì sự thật luôn đập thẳng vào tim cô đau nhói, muốn tự lừa mình dối người cũng không thể.

“Tôi muốn về nhà.” Tiểu Vũ mệt mỏi nhìn chung cư mình đã đến một lần.

“Chân em bị thương, tự sinh hoạt không ổn. Em ở đây, anh tiện chăm sóc cho em hơn.” Đường Tam tháo dây an toàn, đơn giản giải thích.

“Tôi không còn nhỏ nữa, chưa đến nỗi không tự chăm lo được cho mình.” Tiểu Vũ phản bác, chỉ muốn lập tức không nhìn thấy mặt anh.

“Đừng nháo. Anh đảm bảo sẽ đưa em về nhà khi chân em khỏe hơn.” Anh không giận trước thái độ khó chịu của cô, nhưng rõ ràng không cho phép cô từ chối.

“Nhưng tôi chỉ quen dùng đồ của mình.” Tiểu Vũ cố tìm lý do.

“Được, sẽ như em muốn.”

Tiểu Vũ biết mình chẳng bao giờ đôi co lại anh. Chân không thể tự đi, cô càng không thể mang cả hai ra làm trò cười cho người khác chỉ trỏ. Đường Tam rất hiểu tính cô, để cô nháo một lúc là ổn.

Vậy đấy, cô không quyết liệt phản đối nhưng không có nghĩa là cô sẽ cho anh sắc mặt tốt. Anh lúc nào cũng muốn làm theo ý mình. Cô ghét bản thân nuông chiều theo thói quen đó của anh dù là vô tình hay cố ý.

Chẳng bao lâu Trịnh Lăng đã đến, còn mang theo một cái va li to. Anh ta tò mò nhìn Tiểu Vũ trầm mặc ngồi trên sô pha. Dĩ nhiên, Đường Tam lấy đồ xong liền đuổi người.

Có ngu ngốc mới không nhận ra mối quan hệ mờ ám giữa hai người họ, chỉ là Trịnh Lăng không nghĩ nhanh như vậy mà Đường Tam đã mang người đẹp về nhà qua đêm. Hai người muốn sống chung? Anh ta không tài nào hình dung ra được một người luôn có vẻ xa cách với mọi người xung quanh, phụ nữ dâng tận giường cũng không ngó đến như Đường Tam lại chóng vánh quan hệ mập mờ với đối tác.

Trịnh Lăng bất giác nghĩ đến Kiều Tuyết. Không biết cô ấy có biết không? Cô ấy sẽ đau lòng chứ?

Trịnh Lăng lắc đầu trước ánh mắt dò hỏi của Lạc Ân.

“Ngôn tiểu thư không có việc gì. Chuyện nam đơn nữ chiết chúng ta đừng xen vào. Trên thương trường, chuyện này không phải rất bình thường sao!” Trịnh Lăng lái xe đưa Lạc Ân về.

Lạc Ân lườm anh ta. Đừng tưởng cô không biết Trịnh Lăng nói bóng nói gió Tiểu Vũ dùng thủ đoạn trèo lên giường Đường tổng để giành hạng mục hợp tác lần này. Hừ, là anh chưa thấy thái độ của Ngôn Vũ nhà chúng tôi với Đường tổng mà thôi. Lạc Ân nghĩ thầm, lười tranh luận với Trịnh Lăng.

Đường Tam mang đồ dùng của Tiểu Vũ bày biện ra. Dường như nhà anh luôn có chỗ trống dành cho cô, chỉ một lúc anh đã thu xếp xong.

“Bác sĩ dặn mấy ngày này cổ chân không được chạm nước. Tuy chỉ bông gân nhưng nếu không cẩn thận sẽ rất lâu hồi phục.” Đường Tam nhắc lại lời bác sĩ đã nói, “Anh giúp em.”

Tiểu Vũ tròn mắt trừng anh, có vẻ hung dữ nhưng hai má vô thức ửng đỏ khiến anh suýt chút nữa không kiềm lòng được muốn trêu chọc cô.

“Anh ra ngoài đi. Tự tôi làm được.” Đùa gì vậy?

“Được. Anh ở ngay bên ngoài, có gì cứ gọi anh.” Đường Tam biết da mặt cô mỏng, nếu nói nữa thì con mèo nhỏ này sẽ xù lông.

Tiểu Vũ loay hoay cũng tắm xong, hoàn hảo không để nước ướt cổ chân đang băng bó. Sự thật chứng minh tiểu thuyết toàn gạt người, ai cũng có bản năng tự sinh tồn riêng, đâu đến nỗi không có một ai đó thì cuộc sống sẽ trắc trở không yên.

Cửa phòng vệ sinh bật mở. Anh thật sự đang tựa vào tường chờ đợi. Anh ngước mặt mỉm cười nhìn cô, quen tay bế cô vào căn phòng khách mà lần trước Phương Mộc Triết từng ngủ qua.

“Ngủ ngon.” Đường Tam giúp cô bật đèn ngủ đầu giường.

Anh lưu luyến muốn nhìn cô lâu hơn chút nữa, nhưng cô thật sự cần nghỉ ngơi. Anh khép cửa lại, đồng hồ bên ngoài đã gần một giờ sáng.

Mặc dù gã đàn ông chết tiệt đó dám khi dễ Tiểu Vũ của anh nhưng ông ta quả thật đã cho anh một cơ hội tuyệt vời. Nhưng trả giá thì vẫn phải có.

Có lẽ do tác dụng của thuốc, Tiểu Vũ nhanh chóng ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, cơn buồn tiểu khiến cô phải tỉnh giấc. Không còn cách nào khác, không thể giữa đêm gọi anh dậy, ngày mai anh còn phải đi làm, suy cho cùng cô không nỡ thấy anh mỏi mệt. Tình cảm phức tạp như vậy đấy, rõ ràng là không muốn tiếp tục day dưa, nhưng luôn không nhịn được mà lo nghĩ cho đối phương.

Tiểu Vũ rón rén mở cửa, bên ngoài đèn đã tắt tối thui, chỉ có ánh trăng vành vạnh chiếu ít tia sáng qua khung cửa kính. Cô cà nhắc nhảy lò cò về phía phòng vệ sinh.

“Sao không gọi anh?”

Tiểu Vũ bị dọa giật mình, thân thể cứng đờ nhìn về phía sô pha phát ra âm thanh. Rất nhanh đèn bật sáng.

Đường Tam để điều khiển đèn lên bàn, vén chăn bước xuống sô pha đi về phía cô.

“Xin lỗi, dọa em sợ rồi.” Anh lười biếng xoa tóc cô, cúi người bế cô đi đến phòng vệ sinh.

Anh cứ vậy lẳng lặng chờ cô. Trở lại phòng ngủ, Tiểu Vũ cụp mắt lên tiếng.

“Anh không cần đối tốt với tôi như vậy.”

Cô không hỏi nhưng hiểu rất rõ, anh ngủ trên ghế sô pha chật hẹp chẳng phải vì lo sợ giữa đêm cô thức giấc muốn đi vệ sinh mà anh lại không hay biết gì hay sao. Anh ngủ ở phòng khách, chỉ cần cô có động tĩnh thì anh sẽ nghe thấy.

“Là anh cam tâm tình nguyện. Tiểu Vũ, em phải hiểu, em có thể xua đuổi anh nhưng không thể ngăn cản anh nguyện ý vì em.”

Không chờ cô nói thêm lời nào, anh nhanh chóng rời khỏi phòng như trốn chạy. Anh sợ phải nghe những lời từ chối của cô, với anh như vậy là quá tàn nhẫn.

Trời vẫn còn tối nhưng không ai ngủ thêm được nữa.

Phòng ngủ nơi đây cách âm rất tốt, Tiểu Vũ hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh bên ngoài. Nghĩ ngợi rất lâu vẫn chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh thế nào, cô trốn tránh đến hơn tám giờ sáng mới rời khỏi giường, chắc hẳn anh đã đi làm.

Mới cử động một chút mà cổ chân đã đau buốt, có lẽ thuốc giảm đau hết tác dụng rồi. Tiểu Vũ định tìm thứ gì để ăn tạm rồi uống thuốc. Vậy mà mới mở cửa đã ngửi được mùi thức ăn thơm phức, còn Đường Tam đang nghe điện thoại bên cửa sổ.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua ô kính chiếu lên sườn mặt nghiêng đẹp như tạc tượng của anh. Cô từng say mê nhìn anh dưới ánh mặt trời, thật ra bây giờ vẫn còn cảm giác bồi hồi như ngày nào.

Tiểu Vũ cụp mắt khi bị anh phát hiện đang nhìn trộm. Anh nói gì đó vào điện thoại, ngắt máy rồi đi về phía cô.

Đến lúc ngồi vào bàn ăn, anh múc cho mỗi người một tô hoành thánh hấp dẫn. Tô của cô đặc biệt có thêm rất nhiều bò viên. Anh vẫn luôn biết sở thích của cô.

Hồi bọn họ còn quen nhau, Đường Tam nấu ăn rất bình thường. Không nghĩ đến nhiều năm qua, một nhân vật lớn như anh lại có thời gian trau chuốt tay nghề phòng bếp như vậy, sắc hương đều đáng giơ ngón tay cái khen ngợi.

Mới ăn được một chút, điện thoại của anh lại reo vang, dường như là chuyện công việc. Anh nói hôm nay anh nghỉ phép nhưng chắc là đột xuất, công việc không thu xếp kịp.

Lúc làm việc, dáng vẻ của anh rất nghiêm túc, lạnh lùng, thỉnh thoảng nhíu mày, có khó chịu, có suy tư, đậm phong vị của người đàn ông thành đạt, khác hẳn vẻ ôn nhu dung túng dành cho cô. Thật sự thì nhìn cũng rất bổ mắt.

Tiểu Vũ lẳng lặng ăn hết phần của mình. Không biết vì sao hôm nay cô cảm thấy rất ngon miệng, nhìn sang tô đối diện còn lộ vẻ thòm thèm.

Đường Tam cúp máy, vô tình bắt gặp ánh mắt tham ăn của con mèo nhỏ nào đó. Anh ngồi lại ghế, tự nhiên múc thêm vài viên hoành thánh của mình cho cô.

“Không cần đâu, tôi no rồi.” Tiểu Vũ lắc đầu từ chối, không phải cô ngại tô anh đã ăn, ống hút cũng từng hút chung thì sợ cái gì chứ, chỉ là lo lắng anh ăn không đủ no mà thôi.

“Lát nữa anh nấu thêm.” Nhìn Tiểu Vũ thích ăn món anh nấu như vậy, trong lòng Đường Tam vô cùng thoải mãn.

Trong vòng hai tiếng, Tiểu Vũ thấy Đường Tam nghe hơn năm cuộc điện thoại. Anh là tổng giám đốc của tập đoàn lớn, công việc rất nhiều, làm gì cũng lên sẵn kế hoạch, muốn có thời gian rảnh sao mà rảnh ngay được. Cô biết anh là vì cô nên mới nghỉ đột xuất như vậy.

“Anh đến công ty đi, tôi có thể tự chăm sóc cho mình mà.” Tiểu Vũ nói chuyện với anh.

“Không được.” Đường Tam lập tức bác bỏ.

“Hay là…” Tiểu Vũ nhìn ánh mắt chăm chú của anh thì lập tức dừng lại, thật ra cô muốn về nhà của mình, và đương nhiên anh sẽ không đồng ý, lời ra khỏi miệng lại là, “Phòng của anh có phòng vệ sinh riêng, anh đổi tạm cho tôi, đi lại dễ dàng hơn.”

Đường Tam im lặng suy nghĩ một chút. Cuối cùng Tiểu Vũ dọn qua phòng của anh. Sau khi ăn trưa, dưới sự thúc giục của cô, anh miễn cưỡng đến công ty.

Điện thoại bị mất rồi, không có việc gì làm, Tiểu Vũ ngẩn ngơ nhìn trần nhà. Cả căn phòng toàn là hương vị của anh, Tiểu Vũ nằm đó, bất tri bất giác chìm vào giấc mộng lúc nào không hay.

Trong mơ, cô thấy lại rất nhiều cảnh tượng trước đây.

Bọn họ của khi đó…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!