Như đã từng yêu – C.11

Chương 11: Nụ hôn đầu

Tiểu Vũ giật mình tỉnh dậy, ngây ngốc nhìn cô y tá đang gỡ dây dịch truyền cho mình. Hoá ra cô ngủ quên không phát hiện nước biển đã hết, máu chảy ngược đến tận nửa sợi dây, may là cô y tá đi ngang nhìn thấy.

Bác sĩ kiểm tra lần nữa, kết luận Tiểu Vũ có thể về nhà tự chăm sóc. Cô thở phào nhẹ nhõm, thật sự chỉ bị cảm lạnh mà thôi. Lúc leo xuống băng ca, Tiểu Vũ nhìn chiếc áo khoác nam giới còn mới đã được gấp gọn, cuối cùng xé một trang giấy ghi chú viết xuống hai chữ cảm ơn rồi kẹp nó vào giữa nếp áo.

Người tốt trên đời vẫn còn rất nhiều.

Tiểu Vũ về đến nhà đã hơn nửa đêm, nhìn đống giấy vo tròn bị vứt đầy sàn mà phiền muộn trong lòng. Dạo gần đây, không biết vì sao cô chẳng thể chú tâm làm gì cả.

Mặc kệ vậy, trước mắt phải vượt qua đợt cảm lạnh rồi tính. Con người Tiểu Vũ luôn lạc quan như thế, mới đó đã chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Tiểu Vũ ôm cái bụng đói meo tỉnh dậy. Dù trong người còn rất khó chịu nhưng cô biết dinh dưỡng lúc này là rất quan trọng. Ở đầu đường có một quán cháo rất ngon. Tiểu Vũ khoác vội áo đi ra ngoài. Vừa mở cửa đã giật mình kinh hoảng, vô thức lùi về sau một bước. Một dáng người cao to đứng lù lù trước cửa nhà cô từ lúc nào. Người đó có vẻ cũng giật mình, bàn tay đang giơ về phía chuông cửa cũng khựng lại.

“Học trưởng!” Nhận ra người trước mặt, Tiểu Vũ trở nên lúng túng.

“Chào em. Đêm qua ở bệnh viện chưa kịp chào hỏi. Em khỏe hơn chưa?” Đường Tam ôn nhu hỏi, âm thầm đánh giá sắc mặt của cô, tuy còn tái nhợt nhưng đã có chút huyết sắc hơn đêm qua, trong lòng tự nhiên dâng lên cảm giác nhẹ nhõm không giải thích được.

“Vâng, ổn hơn rồi ạ.” Tiểu Vũ trả lời theo bản năng. Im lặng một lúc, cô chợt cảm thấy có chỗ không đúng, ngây ngốc nói, “Học tỷ không ở đây.”

Lời ra khỏi miệng cô mới sững người bắt kịp tình hình. Cô mới là người dọn khỏi ký túc xá. Đường Tam không thể vô duyên vô cớ đến chỗ của cô tìm Kiều Tuyết.

Tiểu Vũ ngượng ngùng, theo thói quen vò tóc: “Cái đó… học trưởng đến đây làm gì? Nhầm địa chỉ hay sao?”

Chợt có tiếng cười khẽ vang lên bên tai. Tiểu Vũ ngẩng đầu, thấy Đường Tam đang cầm một chiếc túi giơ trước mặt mình, còn thoang thoảng ngửi thấy mùi cháo thơm phức. Lúc này nếu có gương để nhìn thì Tiểu Vũ nhất định sẽ thấy mặt mình đỏ bừng.

“Cái này cho em. Anh dạy thêm cho cậu nhóc ở lầu trên, tiện đường.” Đường Tam vô thức muốn giơ tay vuốt đôi má ửng đỏ của cô. Cũng may Tiểu Vũ nghiêng người đúng lúc nên anh kịp dừng lại hành động trong tiềm thức này. Lần này đến lượt anh sững sờ, nhưng anh rất nhanh đã che giấu sự thất thố của mình.

“À, em cũng biết cậu nhóc đó, rất tinh nghịch… Còn sớm không, hay anh vào nhà ngồi một lát.” Tiểu Vũ nhận lấy túi từ tay Đường Tam, lịch sự mời lấy lệ. Thật sự thì anh cũng được xem như có chút nhân duyên với cô, sao chổi của cô mà.

“Được.” Một lời này khiến cả hai đều ngớ người.

Tiểu Vũ không ngờ anh sẽ đồng ý. Bản thân Đường Tam cũng không hiểu nổi chính mình. Chỉ còn khoảng mười lăm phút là đến giờ dạy nhưng một nơi sâu thẳm nào đó trong lòng thúc giục anh nói ra lời đồng ý.

Không còn cách nào khác, Tiểu Vũ đành nghiêng người nhường đường cho Đường Tam.

Nhìn bóng lưng anh vừa lướt ngang qua, Tiểu Vũ chợt giật mình, sắc mặt lại càng thêm đỏ. Cô ba chân bốn cẳng vọt lên trước, đến chỗ sô pha nhanh tay nhặt vô số giấy bị vo tròn rải rác khắp sàn.

Tiểu Vũ liếc nhìn Đường Tam đang đứng cách đó không xa, cảm thấy thật quẩn bách. Cũng may là không có đồ vật không nên thấy.

Chẳng mấy chốc Tiểu Vũ đã thu dọn xong “bãi rác” trong phòng khách, cô vô thức vuốt tóc, mời Đường Tam ngồi vào ghế.

“Ngại quá, bình thường không phải vậy đâu.” Giải thích rồi Tiểu Vũ càng thêm ngại ngùng. Sao cô phải giải thích cơ chứ?

“Không sao.” Đường Tam tủm tỉm cười, tiện tay nhặt viên giấy còn sót lại dưới chân bàn.

Anh thoáng nhìn viên giấy trong tay, không tiện mở ra xem nhưng có thể nhìn thấy nét bút màu nguệch ngoạc trên đó. Anh suýt chút quên mất dường như cô học thiết kế, có lẽ là thiết kế thời trang.

Tiểu Vũ vào phòng bếp rót cho anh ly nước, không hiểu sao mặt cứ nóng ran. Phát sốt lại rồi ư? Cô mở vòi nước định rửa mặt cho bớt nóng.

Phụt!

Tiểu Vũ trân người bị vòi nước bắn ướt đẫm, lúc này mới phản ứng kịp lấy tay bịt miệng vòi bị hỏng.

Lại nữa sao? Thật đen đủi.

Đường Tam nghe tiếng động bất thường vọng ra trong bếp, không nghĩ nhiều liền vội vàng chạy vào xem.

Anh nhanh chóng phản ứng, nhìn quanh một lúc tìm được khoá nước chính.

Tiểu Vũ lúc này mới buông tay vuốt mặt đầy nước. Tóc bết cả lên má.

“Để em gọi thợ sửa ống nước. Hay là anh…” Tiểu Vũ định mời khéo anh về.

“Khoan gọi, để anh thử xem.” Đường Tam xoắn tay áo, dời tầm mắt. Áo thun ướt dính sát da thịt, từng đường cong gợi cảm hiện rõ trước mắt anh, “Em thay đồ đi kẻo bệnh nặng thêm.”

“Đành phiền anh rồi!” Tiểu Vũ bất đắc dĩ đỡ trán xoay người về phòng.

Lúc trở ra đã thấy Đường Tam ngồi lau nước dưới sàn, vòi nước đã an ổn ở vị trí cũ. Tiểu Vũ không nghĩ nhiều, vội chạy lại ngăn anh. Người ta đã giúp cô việc cô không làm được, nhưng lau khô nước thì cô vẫn dư sức.

Nhưng hôm nay không biết bước chân nào xuống giường trước mà cô liên tục gặp xui xẻo. Sàn trơn trượt, cô biểu diễn màn trượt chân giống tư thế chụp ếch. Theo một đường rất tự nhiên, cô ngã đè lên người Đường Tam.

Anh theo phản xạ đón được cô, chỉ là cả hai đã nằm dài trên sàn.

Ong~

Bờ môi truyền đến xúc cảm mềm mại. Tiểu Vũ không chớp mắt nhìn đôi con ngươi đen láy của Đường Tam, đại não nhất thời trống rỗng.

Hô hấp của bọn họ gần nhau đến thế, như muốn hoà quyện vào nhau. Giây tiếp theo, Tiểu Vũ chống tay ngồi dậy, mặt đỏ bừng, nhất thời không dám nhìn anh. Xúc cảm đôi môi còn rõ ràng đến thế.

Nụ hôn đầu của cô!

Không, đây chỉ là sự cố, môi chạm môi mà thôi. Nhất định là vậy.

Đường Tam nâng người ngồi dậy, trong lòng nhen nhóm một chút hoang mang. Sao anh có thể không cảm nhận được đôi môi như mật ngọt của cô cơ chứ? Dù chỉ trong nháy mắt nhưng nó thật sự quá mức rõ ràng, không hiểu sao lại có chút quen thuộc. Nhịp tim anh không khống chế được mà đập rộn ràng.

Cảm giác này, thật sự không ổn rồi!

Anh vô thức nhìn Tiểu Vũ. Mặt cô đỏ hây, có chút bối rối. Lông mi cong dài chớp động, sóng mũi cao thanh tú, đôi môi…

Chết tiệt! Anh tự mắng chính mình. Không thể tiếp tục thêm nữa. Anh sợ mình sẽ không nhịn được mà suy nghĩ điều không nên.

“Khụ khụ! Trễ rồi, anh phải đi dạy đây. Em tranh thủ nghỉ ngơi.” Đường Tam vội vã đứng dậy đi ra phòng khách.

“À!” Tiểu Vũ đáp lại, cũng đứng lên đi theo.

Nhìn anh đi phía trước, mặt áo sơ mi phía sau bị ướt dính sát vào lưng, bờ vai rắn chắc như ẩn như hiện. Tiểu Vũ cắn môi, lẳng lặng tiễn anh ra cửa.

“Học trưởng đi đường cẩn thận!”

Sao giống cô vợ trẻ tiễn chồng đi làm thế nhỉ! Trời ơi, cô nghĩ linh tinh gì vậy. Không chờ Đường Tam lên tiếng, Tiểu Vũ đóng cửa lại thật nhanh. Cô tựa mình lên cửa, lúc này mới dám thở mạnh. Cô lắc đầu, vỗ trán một cái xua đi suy nghĩ vẩn vơ. Nhất định bị sốt đến hâm đầu rồi! Bị bệnh quả thật đáng sợ.

Nghe tiếng cửa đóng, lúc này Đường Tam mới dừng bước, ngón tay vô thức sờ lên môi. Có lẽ anh cũng bệnh rồi. Thời tiết đáng ghét này!

“Xin lỗi, anh đến muộn.” Vừa vào cửa, Đường Tam đã nhận lỗi. Không ngờ anh muộn gần nửa tiếng. Đây là lần đầu tiên anh trễ giờ như vậy.

“Hì hì, vậy anh phải bù lại giờ gấp đôi mới được.” Cậu nhóc lon ton đi phía sau Đường Tam, “Sao áo anh ướt cả vậy?”

“À…” Lúc nãy không quản nhiều như vậy, giờ anh mới cảm thấy sau lưng mát lạnh, “Không sao, một lúc sẽ khô thôi. Chúng ta bắt đầu đi.”

Anh không giải thích nhiều. Cậu nhóc cũng chỉ tò mò mà thôi.

“Anh này, ở lầu dưới có một chị gái rất xinh đẹp lại vô cùng dễ thương, còn cho em kẹo.” Cậu nhóc giải xong bài tập, thích thú kể chuyện cho Đường Tam nghe giống như đứa em trai thân thiết, “Hôm bữa em còn nhìn thấy một anh rất đẹp trai sống cùng chị ấy. Anh ta cũng đẹp trai giống anh vậy, ăn mặc còn rất thời trang. Ước gì lớn lên em cũng đẹp bằng một nửa như các người thì tốt biết mấy, như vậy sẽ rất soái.”

Đường Tam cóc nhẹ lên đầu cậu nhóc, khẽ mắng: “Em còn nhỏ tuổi, lo học hành đi.”

Cậu nhóc chu môi lè lưỡi, ai không thích cái đẹp cơ chứ. Cậu nhóc vô thức xem Đường Tam giống như thần tượng của mình, vừa đẹp trai vừa thông minh.

Trong lúc chờ đợi cậu làm bài tập, Đường Tam hơi ngẩn người nhớ lại lời cậu nhóc vừa nói. Anh vô thức cau mày. Hoá ra anh lo chuyện bao đồng, cô đã có người chăm sóc.

Tiểu Vũ ngã người lên giường, toàn thân như không còn chút sức lực nào. Cô kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng ru mình vào giấc ngủ.

Không được nghĩ lung tung!

Không được nghĩ lung tung!

Cùng lúc đó, Đường Tam theo cầu thang bộ xuống lầu, không nhịn được nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt kia. Anh không biết bản thân bị gì, vẫn nên quay về chăm sóc Kiều Tuyết. Cô ta còn đang ốm. Bọn họ mới là người yêu của nhau.

Lý trí mách bảo anh không được tiếp xúc với Tiểu Vũ thêm nữa, đạo đức cũng không cho phép. Nhưng sao trong lòng lại có cảm giác hơi khó chịu?

Cô có bạn trai chăm sóc, không phải rất tốt ư?

Chỉ là nhớ đến dáng vẻ cô đơn của Tiểu Vũ trong bệnh viện đêm qua, anh cảm thấy đáy lòng nhói lên. Hắn ta không chăm sóc tốt cho cô hay sao?


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!