Sóng ngầm – C.16

Chương 16: Tuyết Nguyệt

Bốn mắt chăm chú nhìn nhau, ai cũng không muốn thỏa hiệp. Mọi âm thanh, chuyển động xung quanh dường như tan biến trong thoáng chốc, thế giới như chỉ còn lại hai người.

“Hì!” Chợt Tiểu Vũ nhướng mày, nhoẻn miệng cười, đôi mắt long lanh sinh động nhìn Đường Tam, “Huynh làm ta sợ rồi đấy! Tam ca ngốc này!”

Đường Tam thoáng chốc trở nên ngốc trệ, ngây ngẩn nhìn người yêu dấu thay đổi một trăm tám mươi độ.

Tiểu Vũ cười, bất đắc dĩ bước tới nhào vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Hai cánh tay nàng vòng quanh ôm chặt eo hắn, khuôn mặt vùi vào ngực hắn, lúc này mới để ý nam nhân của nàng cao hơn nàng gần một cái đầu, như vậy lúc làm nũng sẽ thật thuận tiện.

Đường Tam theo bản năng ghì chặt nàng vào lòng, hương thơm thoang thoảng bay vào mũi khiến hắn cảm thấy an tĩnh một chút: “Nàng…” Rốt cuộc không biết nên nói thế nào mới phải.

“Ta chỉ muốn xin lỗi vì đã làm lỡ hôn lễ của chúng ta. Huynh nghĩ đi đâu vậy?” Tiểu Vũ nhỏ giọng giải thích, dường như lời xin lỗi lúc nãy của nàng không quá rõ ràng. Chỉ là nam nhân của nàng từ bao giờ trở nên nhạy cảm như thế? Tiểu Vũ không nhịn được đưa tay nhè nhẹ xoa lưng hắn.

“Sao này nàng không cần cảm ơn ta, không cần xin lỗi ta, chỉ cần nói yêu ta là được.” Đường Tam đứng đắn tuyên bố. Hù chết hắn mà! Lúc nãy tim hắn như muốn rơi ra ngoài, cứ tưởng mọi thứ đều là công dã tràng. Hắn thật sự không chịu nổi đả kích mất nàng một lần nào nữa.

“Tiểu Vũ yêu huynh!”

Nàng thích hắn bá đạo như vậy.

“Nói thêm lần nữa đi.” Người nào đó tham lam đòi hỏi.

“Tiểu Vũ yêu huynh!”

“Thêm lần nữa nha.”

“… Ta mặc kệ huynh.”

Dù là lời tận đáy lòng nhưng nói những lời kiểu này ra miệng thật là mắc cỡ. Chưa kể còn giữa phố xá đông người. Da mặt nàng còn mỏng lắm nha.

Tiểu Vũ lắc lắc thân mình muốn đẩy hắn ra nhưng nàng làm sao có thể. Có cảm giác như tự dâng mình vào miệng sói. Bất quá Đường Tam cũng biết chừng mực, chỉ véo yêu mũi nàng rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, tay trong tay đi về phía Đường Môn.

Trước cổng Đường Môn đang có hai thị vệ canh gác. Nhìn thấy hai người tuấn nam mỹ nữ đi đến, bọn họ đầu tiên là kinh ngạc nhưng rất nhanh đã tỏ ra nghiêm túc, giơ thương ngăn cản.

Rõ ràng hai thị vệ này là người mới nên không nhận ra tông chủ nhà mình. Đường Tam nở nụ cười hoà nhã, không vì bị cản đường mà tức giận, ngược lại còn tán thưởng tác phong làm việc của họ.

Hắn muốn nói ra thân phận thì chợt có một chất giọng thanh trong vang lên.

“Phu nhân?”

Đường Tam và Tiểu Vũ đưa mắt nhìn người vừa lên tiếng, là một mỹ phụ và một đứa bé trai. Bọn họ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ chạy về phía hai người. Bất ngờ là bọn họ còn quỳ gối dập đầu trước mặt Tiểu Vũ.

“Tạ ơn ân nhân, không có ngài bọn ta đã rơi vào cảnh khốn cùng.” Mỹ phụ run giọng nói.

Tiểu Vũ ngẩn người nhìn hai người xa lạ trước mắt. Đường Tam nhíu mày, hắn cũng không biết họ là ai. Nhưng điều hắn quan tâm lúc này là thái độ của Tiểu Vũ, chắc chắn nàng không có ký ức về hai người này.

“Các người là ai?” Tiểu Vũ thoáng nhìn Đường Tam, do dự hỏi.

“Ân nhân không nhớ bọn ta cũng phải. Hôm đó ngài gặp bọn ta trên phố, vì xót thương hoàn cảnh của mẹ con ta nên cho bọn ta một cái lệnh bài. Ngài xem.” Mỹ phụ nhanh tay lấy ra một cái lệnh bài bằng bạch kim, “Ngài còn dặn bọn ta có thể đến Đường Môn nương tựa.”

“À!” Tiểu Vũ thốt lên, nhưng rõ ràng là nàng chẳng nhớ gì về chuyện này, cả tấm lệnh bài kia nữa.

Hai thị vệ biết chuyện về mẹ con mỹ phụ này. Phải biết rằng lệnh bài bạch kim của Đường Môn chỉ có hai cái, tượng trưng cho địa vị tuyệt đối, một cái thuộc về tông chủ, một cái là của phu nhân. Nhờ có được tấm lệnh bài này mà hai mẹ con bọn họ được đãi ngộ vô cùng tốt. Nghe nói lệnh bài là do phu nhân ban tặng. Nếu vậy thì… Hai thị vệ giật mình nhìn đôi tuấn nam mỹ nữ mới xuất hiện kia, đầu óc nhất thời lâm vào trống rỗng nhưng bọn họ phản ứng rất nhanh.

“Tông chủ! Phu nhân!” Hai người cúi đầu đồng thanh gọi.

Đường Tam gật đầu xem như đáp lễ nhưng ánh mắt chỉ tập trung nhìn Tiểu Vũ. Nàng cũng vô thức quay đầu nhìn hắn cầu cứu. Ánh mắt trong veo, không có nghi ngờ, chỉ có khó xử. Đường Tam âm thầm thở phào, lúc này mới dời mắt nhìn hai mẹ con mỹ phụ, đặc biệt là cậu bé.

“Cháu bé, cháu có nguyện ý bái ta làm thầy hay không?” Đường Tam hoà ái hỏi.

Không chỉ hai thị vệ và mỹ phụ kinh ngạc, ngay cả Tiểu Vũ cũng không ngờ Đường Tam lại có quyết định như vậy.

Hắn mỉm cười, vuốt tóc nàng, ân cần giải thích: “Hai người bọn họ có duyên với nàng, cũng xem như có duyên với ta. Hơn nữa đứa bé này nhìn qua tương đối có thiên phú, nếu cố gắng thì tương lai ắt sẽ thành nghiệp lớn.”

Tiểu Vũ xúc động không thôi, mọi thứ hắn làm đều có liên quan đến nàng. Nàng không nhịn được nở nụ cười ngọt ngào với hắn khiến hắn như muốn tan chảy.

“Lão sư, xin nhận của đệ tử một lạy.” Đứa bé rất hiểu chuyện, lập tức dập đầu lạy Đường Tam ba cái, trong mắt không giấu được vẻ kinh hỉ. Mỹ phụ cũng là như vậy. Phải biết người nhìn qua chỉ như thanh niên tuổi đôi mươi này chính là Lam Hạo Vương danh chấn tứ phương, người đã dẹp yên chiến tranh cứu rỗi nhân dân hai đế quốc Thiên Đấu và Tinh La.

“Tốt, con tên là gì?” Đường Tam hỏi.

“A Duệ ạ!” Đứa bé ngoan ngoãn trả lời.

“Nếu ngài không chê thì từ nay có thể gọi nó là Đường Duệ.” Mỹ phụ nói đầy chờ mong.

“Như vậy có ổn không?” Tiểu Vũ không nhịn được hỏi mỹ phụ.

“Cha A Duệ lúc còn sống vô cùng ngưỡng mộ Lam Hạo Vương, nếu biết A Duệ được ngài ban tên thì nhất định sẽ rất tự hào.” Mỹ phụ nói tiếp.

Nếu đã như vậy Đường Tam cũng không tiện từ chối. Ai cũng có tư tâm riêng, chỉ cần không tổn hại đến người khác thì chẳng có gì đáng trách.

“Võ hồn của con là gì?” Đường Tam lại hỏi.

“Lam Ngân Thảo ạ!” A Duệ ngượng ngùng trả lời, đây là võ hồn phế vật trong nhân gian.

Nghe được lời này, Đường Tam cũng không khỏi kinh ngạc. Đây đúng là một loại duyên phận. Mặc dù không có truyền thừa Lam Ngân Hoàng giống hắn nhưng Đường Tam luôn tin tưởng một điều.

“Không có võ hồn phế vật, chỉ có hồn sư phế vật.”

Đường Tam dẫn Tiểu Vũ vào khuôn viên bên trong, may mắn đúng lúc gặp được vợ chồng Đường Hạo và A Ngân. Cả hai đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là vui mừng khôn xiếc. A Ngân hai mắt hây hây đỏ chạy đến nhìn Tiểu Vũ thật kỹ, nắm chặt tay nàng.

“Về là tốt rồi! Về là tốt rồi!”

Đường Hạo nhìn Đường Tam, đáy mắt hỏi thăm. Đường Tam cũng đáp lại bằng ánh mắt, lắc đầu. Mọi người đều hiểu ý, không ai hỏi những gì đã xảy ra.

Tin tức Đường Tam và Tiểu Vũ trở về rất nhanh được truyền đi, không chỉ đám người Thất Quái, Liễu Nhị Long mà cả hoàng đế Tuyết Băng cũng đến thăm.

Đáng kinh ngạc chính là sự có mặt của Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh. Hai người họ đã kết hôn, Đới Mộc Bạch cũng đã từ chối quyền thừa kế vương vị.

“Từ nay đành cầu Tiểu Tam bao nuôi rồi.” Đới Mộc Bạch thở dài nói, cả người tràn đầy cảm giác thư thái.

Thật ra bọn họ bây giờ không còn truy cầu quyền lực mà là đỉnh cao thực lực. Có Đường Tam làm minh chứng sống, khát vọng của mọi người càng mạnh mẽ hơn.

Đường Tam vỗ vai Đới Mộc Bạch. Hắn dĩ nhiên cầu còn không được. Huynh đệ cùng vào sinh ra tử, có thể ở cạnh nhau chính là phúc phận.

Còn hai cặp Áo Tư Tạp và Ninh Vinh Vinh, Mã Hồng Tuấn và Bạch Trầm Hương vẫn chưa kết hôn. Bọn họ không phải người của hoàng thất, không bị lễ nghi trói buộc nên một lòng chờ đợi Đường Tam và Tiểu Vũ. Họ luôn tin tưởng hai người nhất định sẽ trở về. Đã hứa sẽ tổ chức ngày vui cùng lúc, sao có thể nuốt lời. Vì vậy mọi trang trí cho hôn lễ chưa từng bị tháo bỏ, luôn trong tình trạng sẵn sàng.

Tình cảm đáng quý như thế sao có thể không trân trọng.

Bất quá hôn lễ phải chờ ba ngày nữa, có những thứ đã chuẩn bị thì phải dùng ngay nên không có sẵn.

Đường Tam quả thật muốn buộc chặt Tiểu Vũ bên người mình nhưng hắn còn rất nhiều thứ phải chuẩn bị và giải quyết, cuối cùng chỉ có thể nhờ cánh phụ nữ chiếu cố nàng.

Toà nhà gỗ phía sau học viện Sử Lai Khắc hoàn toàn yên tĩnh như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cả không gian âm trầm một cách kỳ lạ.

“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa kéo lại tâm tư của Ngọc Tiểu Cương.

“Lão sư, là ta!” Giọng nói nam nhân trầm ổn truyền vào.

Ngọc Tiểu Cương khẽ run, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, bước chân nhanh hơn mọi khi đến mở cửa. Đập vào mắt ông ta là Đường Tam với vẻ mặt ôn hoà quen thuộc.

“Chỉ mấy này không gặp. Lão sư người già rồi.” Đường Tam đặt tay lên vai lão sư, một luồng khí tức sinh mệnh nồng đậm nhẹ nhàng truyền vào khiến Ngọc Tiểu Cương cảm thấy vô cùng khoan thai, dáng vẻ trở nên trẻ hơn với tốc độ mắt thường thấy được. Nhưng Đường Tam rất nhanh đã thu tay lại, đó đã là giới hạn mà cơ thể Ngọc Tiểu Cương chịu đựng được.

“Là ta hổ thẹn.” Ngọc Tiểu Cương cụp mắt, lặng lẽ bước đến bên cửa sổ.

Khoảng thời gian Đường Tam và Tiểu Vũ biến mất, ông ta đã dằn vặt rất nhiều, cũng không ngừng tự hỏi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Mối quan hệ với Liễu Nhị Long cũng trở nên trắc trở. Cho nên thời gian này ông ta luôn nhốt mình trong phòng, ngay cả khi nghe tin Đường Tam và Tiểu Vũ trở về cũng không còn mặt mũi đến thăm hỏi.

“Những gì đã xảy ra không thể thay đổi. Người có tội đáng bị trừng phạt. Hy vọng lão sư có thể kiên cường bước tiếp. Chuyện gì đáng và không đáng, ta tin tưởng lão sư tự mình biết cân nhắc. Ngày mai là hôn lễ của ta và Tiểu Vũ, mong lão sư có thể chúc phúc cho bọn ta. Sẽ không ai nhắc đến những chuyện đã qua, cũng đừng nhắc đến, đã không còn quan trọng nữa rồi.” Đường Tam nói rõ mục đích của mình rồi cúi chào lão sư.

“Tiểu Vũ nó…” Ngọc Tiểu Cương ngập ngừng hỏi.

“Nàng hiện rất vui vẻ, chuẩn bị làm tân nương tử của ta.” Đường Tam cười đáp, nhắc đến nàng, trái tim hắn lúc nào cũng muốn tan chảy, “Lão sư nghỉ ngơi đi. Ngày mai gặp.”

Ra khỏi phòng, Đường Tam khẽ thở dài. Tất cả đều tại một chữ tình. Hắn thật sự hy vọng lão sư có thể sống tốt, bất quá Nhị Long lão sư đã nói rất rõ ràng, nàng trước hết chỉ muốn một mình yên ổn, có lẽ sẽ đi du ngoạn một thời gian.

“Các ngươi vẫn ổn chứ?” Giữa căn phòng tĩnh lặng đột nhiên vang lên giọng nói khiến Xà Mâu Đấu La và Thiên Nhận Tuyết giật mình cảnh giác.

Thân ảnh nam nhân trong bộ y phục màu lam từ hư không xuất hiện. Hắn đứng quay lưng cạnh cửa sổ, ánh mặt trời chiếu rọi trông có chút hư ảo.

“Ta đã hứa với người khác sẽ không giết các ngươi. Rời khỏi đây đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta. Ta không muốn nhìn thấy các ngươi thêm lần nào nữa.”

Thời gian qua, tàn dư của Võ Hồn Điện luôn bị giam lỏng tại đây. Không có mặt Đường Tam, hoàng đế Tuyết Băng chỉ có thể ra quyết định như vậy.

“Cảm ơn!” Nhìn bóng lưng nam nhân như mộng, ngay cả nhìn nàng ta lần cuối hắn cũng không muốn. Thiên Nhận Tuyết chua chát nói ra lời tận đáy lòng. Hiện tại trong bụng nàng ta đang mang thai một sinh linh bé nhỏ, tình mẫu tử khiến nàng ta trầm lắng lại rất nhiều. Lại đưa mắt nhìn Xà Mâu Đấu La bên cạnh, cũng là cha đứa bé trong bụng mình, nghĩ lại nhiều năm qua, người nam nhân này đã vì nàng ta làm rất nhiều chuyện, Thiên Nhận Tuyết cảm thấy như vậy cũng tốt.

Đường Tam không trả lời, giờ đây bọn họ thế nào đã không còn liên quan đến hắn. Sở dĩ hắn lựa chọn tha cho Thiên Nhận Tuyết, một phần vì lời hứa với Tu La Thần, nhưng quan trọng nhất là do Thiên Nhận Tuyết đã không còn ý muốn làm hại Tiểu Vũ. Còn kẻ nào đó muốn hại bảo bối của hắn, đích thị đã chạm tới ranh giới cuối cùng của hắn.

Thân ảnh Đường Tam lại xuất hiện trong một căn phòng khác. Nơi đây tối tăm, tất cả cửa đều bị đóng kín, chỉ có vài tia sáng le lói xuyên qua khung cửa. Giữa không gian âm u, tiếng thở khe khẽ như tiếng nấc vang lên trong một góc tối.

Với thị lực của mình, Đường Tam dĩ nhiên thấy rõ bóng người đang co ro kinh hoảng. Ánh mắt hắn vô cảm, chậm rãi bước từng bước về phía người đó.

“Hồ Liệt Na, ta có thể giúp ngươi khôi phục dung mạo.”

Người kia nghe thấy khẽ run lên rồi ngẩng đầu. Một khuôn mặt già nua với lớp da nhăn nheo hiện ra, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa xúc động nhìn người nam nhân hoa lệ trước mặt. Hồ Liệt Na chợt quên mất dáng vẻ hiện tại của mình, cũng quên mất giọng điệu lành lạnh của Đường Tam với kẻ thù, khoé mi tuôn lệ.

“Ta biết, ta biết chàng có tình cảm với ta mà. Ta rất khổ sở, nhìn chàng bên người khác ta rất đố kỵ. Tốt rồi, chàng cuối cùng cũng hiểu lòng ta.” Hồ Liệt Na nói một tràng dài, tuôn hết nỗi lòng.

“Ta vẫn còn nhớ lúc ở Sát Lục Chi Đô, ngươi khi đó dù có kiêu ngạo nhưng vẫn còn chút lương thiện. Có thể ngươi kêu ngạo vì vẻ đẹp và thiên phú của mình. Nhưng thứ khiến ta có hảo cảm ở ngươi chính là ngươi chưa làm chuyện trái với lẽ phải. Chúng ta bất quá không cùng chí hướng. Hơn nữa lần đó ngươi không tham gia săn giết Tiểu Vũ. Quả thật ta chưa từng ghét ngươi, ngược lại còn thưởng thức ngươi.” Đường Tam nói đều là lời thật lòng.

“Ta có thể giúp ngươi.” Hắn nhìn vào đôi mắt Hồ Liệt Na, thản nhiên nói tiếp, “Nhưng ta sẽ không làm vậy. Ngươi không nên khiến ta chán ghét ngươi.”

Bất chợt tất cả cửa trong phòng đều mở tung ra. Ánh sáng mặt trời chen chúc chiếu sáng cả căn phòng, cũng chiếu rõ thân người già nua của Hồ Liệt Na. Nàng ta bị nắng làm chói mắt, bất giác đưa tay cản lại, rồi chợt nhìn thấy đôi tay khô đầy dấu vết lão hoá của mình.

“Giúp ta, giúp ta! Vẻ xinh đẹp mị hoặc của ta…” Hồ Liệt Na hoảng loạn nhìn Đường Tam van nài. Nhưng đáp lại chỉ là thái độ lạnh như băng.

“Ngươi nên biết Tiểu Vũ là người ta yêu duy nhất trên đời, nàng chính là sinh mệnh và lý trí của ta. Ta làm sao có thể dung thứ cho kẻ muốn hại nàng.” Đường Tam rét lạnh nói, “Ta sẽ không tự tay giết ngươi, Tiểu Vũ không thích như vậy. Hoặc là ngươi tự kết liễu, hoặc quân lính sẽ làm giúp ngươi. Ngươi tự mình suy nghĩ đi.”

Đường Tam không nói thêm gì, không thèm liếc nhìn một cái đã rời đi.

Hồ Liệt Na cả người lạnh buốt, đầu óc như lâm vào trống rỗng. Nàng ta là thiên chi kiêu tử, sao có thể như vậy. Hoá ra tự tay nàng ta đã đánh mất hảo cảm mỏng manh Đường Tam dành cho mình. Yêu một người, làm hết sức tranh giành tình cảm là sai sao? Tất cả chỉ là ảo tưởng mong đợi của nàng ta thôi ư?

Đâu đó vang lên tiếng cười điên dại và thê lương của nữ nhân…

“Tam ca, huynh đi đâu vậy?” Tiểu Vũ bị hôn đến tỉnh, dụi đôi mắt mơ màng nhìn Đường Tam. Nàng tìm hắn mãi mà không thấy.

“Ta đi gặp một vài người xấu để giải quyết chút chuyện.” Hắn bâng quơ trả lời, “Nhớ ta sao?”

“Ừm, tự nhiên nhớ huynh, muốn ôm huynh.” Nàng dụi mặt vào ngực Đường Tam làm nũng.

Lúc sáng bọn nàng trò chuyện với nhau rất vui. Chu Trúc Thanh còn chia sẻ kinh nghiệm kết hôn với bọn nàng. Nghe nói kết hôn rất phiền phức và mệt mỏi, đám bạn bè thậm chí có những yêu cầu rất kỳ quặc. Nàng thật sự khá xấu hổ nếu tỏ ra thân mật trước đông người như vậy. Dù sao thì kết hôn cũng chỉ là một hình thức để về sống chung, quan trọng nhất vẫn là tân lang tân nương hoà hợp. Nàng định nói với hắn hay là chỉ tổ chức hôn lễ đơn giản, nhưng nhìn thấy hắn nàng lại không sao mở miệng. Nàng biết hắn thật sự rất mong chờ ngày này.

Đường Tam như đọc được suy nghĩ của nàng, lại cúi đầu hôn nàng trấn an: “Đừng lo lắng. Ngày mai nàng chỉ cần làm tân nương tử thật xinh đẹp. Mọi chuyện còn lại cứ giao cho ta.” Nói rồi lại đè người hôn tiếp.

Tiểu Vũ hoa mắt váng đầu, khó khăn lắm mới đẩy được nam nhân cuồng hôn kia ra, thở hổn hển nói: “Không được, không được. Mẹ nuôi nói trước ngày kết hôn, tân lang tân nương không thể ở cùng nhau. Như vậy sẽ không may mắn.”

Đường Tam cũng thở dốc: “Ta sẽ không vượt quá giới hạn. Ta hứa sẽ thành thật ngủ cạnh nàng.” Trong lòng Đường Tam quả thật có chút chột dạ.

Tiểu Vũ nhất thời mềm lòng: “Sáng sớm huynh phải rời đi ngay nhé!”

Đường Tam gật đầu qua loa, thật sự an ổn ôm nàng.

“Huynh ở đây ta không ngủ được.” Một lúc sau Tiểu Vũ chợt lên tiếng, người nào đó đành ủ rũ xuống giường.

Chỉ còn một đêm, phải nhịn!

Mặt trời ló dạng phía đằng đông. Cả thành Thiên Đấu trở nên nhộn nhịp hơn hẳn bình thường. Hôm nay là ngày đại hôn của Lam Hạo Vương, mọi người dường như đều nghỉ làm, ai nấy cũng diện quần áo đẹp đẽ như đi lễ hội. Những con đường lớn mà đội rước dâu đi qua đều rộp bóng người, ai cũng hy vọng nhìn thấy vị anh hùng oai phong thần thánh này.

Đường Tam khoác hỉ phục màu đỏ, so với hai tân lang còn lại hoàn toàn lệch tông. Chưa từng ai có thấy qua kiểu trang phục mà hắn đang mặc. Đường Tam cũng không nói đây là kiểu dáng hỉ phục ở kiếp trước của hắn. Bộ kia không thích hợp nữa nên hắn đã đặt may gấp. Hắn đang vô cùng hồi hộp chờ đến đón tân nương tử của mình.

Ngựa trắng đã chờ sẵn ngoài cửa, Đường Tam cầm lấy bó hoa, oai phong leo lên lưng ngựa, dẫn đầu đoàn người đi đón dâu.

Tiểu Vũ đang ở chỗ của Liễu Nhị Long, khăn voan đỏ che phủ dung nhan tinh xảo. Liễu Nhị Long nhìn con gái nuôi của mình, khoé mắt cay cay. Cuộc đời nàng chưa từng được mặc váy cưới, nay nhìn cảnh này không khỏi xúc động.

Tiểu Vũ vô cùng hồi hộp, thật ra đêm qua nàng cũng không ngủ được. Cảm giác này thật sự rất kỳ diệu. Nàng sắp về nhà chồng!

Tiếng kèn trống văng vẳng ngày càng gần, Liễu Nhị Long dắt tay nàng, cười nói: “Tân lang đến rồi!”

Tiếng tim ai đó đập như trống trận.

Đường Tam đứng ở cửa, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng yêu kiều trong bộ hỉ phục đỏ hoa lệ. Trái tim hắn cũng đập rộn ràng. Hắn đã chờ ngày này lâu rồi. Đến khi được nắm bàn tay nhỏ bé ấm áp của nàng, hắn vẫn còn ngỡ mình đang mơ.

“Tiểu Vũ, ta đến rồi!” Chỉ mấy chữ đơn giản nhưng giọng hắn như run lên.

Tiểu Vũ khẽ gật đầu, nàng cũng cảm nhận được hắn đang xúc động. Nàng cũng đâu khá khẩm hơn, may nhờ có khăn voan che giấu phần nào vẻ thẹn thùng của nàng.

“Tiểu tử, ngươi mà dám ức hiếp Tiểu Vũ, cho dù ngươi là thần ta cũng tìm ngươi tính sổ.” Liễu Nhị dặn dò, mắt đã tuôn lệ.

“Vâng, nhạc mẫu đại nhân.” Đường Tam nghiêm túc gật đầu thi lễ.

Hắn phóng người một cái, cả hai người đều yên vị trên lưng ngựa.

Tiểu Vũ ngồi trọn trong lòng hắn, càng nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn.

Đường Tam cỡi ngựa chậm rãi, trong lòng ôm mỹ nhân, cùng nhận lời chúc phúc của bá tánh. Mọi người đều tiếc nuối không được nhìn thấy dung nhan của tân nương tử. Dĩ nhiên Đường Tam muốn chính là như vậy, hắn cứ không muốn người khác nhìn thấy tiểu nương tử xinh đẹp của hắn.

Hoàng đế Tuyết Băng chủ trì hôn lễ, theo thứ tự thì Đường Tam và Tiểu Vũ sẽ hành lễ trước rồi tới hai đôi còn lại.

Cuối đầu trước đất trời, cuối đầu trước phụ mẫu và lão sư, phê thê kết bái. Đường Tam nắm lấy tay nàng, đặt lên môi hôn. Hắn dõng dạc tuyên bố, giọng nói văng vẳng khắp nơi.

“Tiểu Vũ, nàng chính là thê tử đời đời kiếp kiếp mà ta truy cầu. Cuối cùng nàng đã là thê tử của ta. Ta yêu nàng, Tiểu Vũ!”

Tiếng reo hò cỗ vũ vang vọng khắp nơi. Pháo hoa nổ vang, cánh hoa bay đầy trời, muôn chim bay lượn. Khung cảnh lãng mạn đến nao lòng người…

Hoàn.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!