Sóng ngầm – C.15

Chương 15: Phong Hoa

Hai mắt Tiểu Vũ đỏ hoe nhìn Đại Minh và Nhị Minh đang đứng bên bờ hồ Tinh Đấu. Bàn tay nàng đang được một bàn tay ấm áp nắm chặt.

“Không còn cách nào nữa sao?” Tiểu Vũ nghẹn ngào nhìn hai huynh đệ to xác cùng nàng lớn lên từ nhỏ.

Đại Minh lắc đầu, đôi mắt màu xanh sáng rực: “Tiểu Vũ tỷ đừng buồn, đây là cách tốt nhất. Hồn thú chúng ta muốn thành thần, hoặc là lựa chọn hoá hình người tu luyện lại từ đầu, hoặc là phải trải qua chín lần thiên kiếp. Bọn ta lại không có can đảm như tỷ. Cho nên bọn ta chọn cách này, xem như đánh cược đi đường tắt, hiến tế trở thành một bộ phận của Đường Tam. Chỉ cần hắn thành thần thì sẽ có thể hồi sinh bọn ta, cùng trường tồn mãi mãi. Chẳng lẽ tỷ không tin hắn có thể đột phá thành thần hay sao?”

Tiểu Vũ lắc đầu, dĩ nhiên nàng tin tưởng nam nhân của mình. Hơn nữa việc Đường Tam thành thần là chuyện tất yếu phải hoàn thành, nếu không bọn họ cũng sẽ đối mặt với tử vong.

Đại Minh nói tiếp: “Mặc dù bọn ta luôn ở đây nhưng thừa biết rõ cục diện rối ren ngoài kia. Thực lực của Đường Tam còn chưa đủ, chúng ta cũng không còn thời gian chờ đợi. Một khi hai đế quốc thất thủ thì sớm muộn gì bọn chúng cũng tìm đến đây. Cho nên hiện tại đây là lựa chọn tốt nhất. Bọn ta đều tin tưởng Đường Tam.”

Tiểu Vũ quay đầu nhìn Đường Tam. Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định mà gật đầu. Tiểu Vũ mím môi, một lúc sau mới gật đầu, buông tay Đường Tam, đến gần hai đại hồn thú.

Nhị Minh giơ tay đỡ lấy thân thể nhỏ bé của nàng, nâng nàng lên ngang tầm mắt của bọn họ. Tiểu Vũ ôm lấy cái mũi thô cứng của Nhị Minh, không nhịn được khóc rống lên. Lúc này không một ai lên tiếng, tất cả đều đang chờ đợi nàng phát tiết.

“Chúng ta nhất định sẽ gặp lại.” Tiểu Vũ thì thào nói.

“Nhất định.” Đại Minh và Nhị Minh đồng thanh đáp lại.

Không ai nhắc đến chuyện hồi sinh nàng, như vậy sẽ không có sự tự trách. Đường Tam gật đầu với hai đại hồn thú, ánh mắt đầy vẻ biết ơn.

Đúng vậy, hắn đã triệu hồi linh hồn của Đại Minh và Nhị Minh cùng mình diễn vở kịch này. Nhưng đồng thời đây cũng là lời hứa của hắn. Bằng mọi giá hắn nhất định sẽ hồi sinh hai vị huynh đệ này. Hắn không có cách nào hồi sinh nhạc phụ, nhạc mẫu, chỉ có thể bù đắp cho Tiểu Vũ bằng việc giữ lại hai người bạn từ tấm bé của nàng.

……

Trên không trung lơ lửng hai thân ảnh. Từ dưới mặt đất có lẽ sẽ không nhìn đến được nơi này.

Một thân thần trang màu lam tung bay, khí tức uy nghiêm thần thánh lan tràn cả bầu trời. Đường Tam chăm chú nhìn thân ảnh màu tím đen hư ảo cách đó không xa.

“Lẽ ra ngươi còn có cơ hội.” Đường Tam lạnh lùng nói.

“Ngươi không sợ ta sẽ hủy hoại tinh thần chi hải của nàng ta sao?” Giọng Bỉ Bỉ Đông phát ra từ miệng thân ảnh hư ảo đó.

“Ta dám lôi ngươi ra, tự nhiên tự tin mười phần. Sai lầm lớn nhất của ngươi là muốn làm hại Tiểu Vũ. Cho nên lần này, ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa.” Đường Tam vẫn lạnh lùng nói.

“Có đáng không? Vì một nữ nhân mà trả giá nhiều thứ như vậy, ta còn cho rằng thần vị của ngươi là Tình Thần. Ha ha, con gái ta, đệ tử của ta đều là tuyệt sắc mỹ nhân, ngươi không cảm thấy đáng tiếc ư? Dừng lại đi, tất cả mọi thứ đều tốt đẹp. Sao phải cá chết lưới rách chứ?” Bỉ Đông Đông vẫn ngạo mạn như thể nắm giữ mọi thứ trong tay.

“Ta không phải Tình Thần gì cả, chỉ là một người yêu Tiểu Vũ hết thuốc chữa. Người xem rẻ tình cảm như ngươi sao có thể hiểu được. Tấm chân tình cuối cùng ngươi cũng không đáng nhận được. Ngươi nghĩ trên thế gian này còn ai quan tâm đến ngươi? Uổng cho đại sư từng vì ngươi khổ sở một thời gian.”

“Đạp thiên hạ dưới chân sao có thể để mình yếu lòng. Ta không cần tình yêu rẻ mạt đó, thứ ta muốn chỉ có quyền lực.” Bỉ Bỉ Đông dõng dạc nói, dáng vẻ đáng thương ở Gia Lăng Quan hoàn toàn là diễn kịch.

Đường Tam âm thầm lắc đầu, tiếc cho đoạn tình cảm bị lợi dụng của lão sư mình. Chẳng có gì đáng nói, ấn ký Tam Xoa Kích trên trán Đường Tam sáng lên. Thân ảnh hư ảo của Bỉ Bỉ Đông cũng phát ra sương khói màu tím đen.

“Muốn tự bạo? Hừ!” Đường Tam hừ lạnh một tiếng.

Toàn bộ không gian lập tức sáng bừng màu lam. Từng dao động khí tức ồ ạt tràn về vây lấy sương khói màu đen, không mấy khó khăn ép chặt lấy nó.

“Không thể nào!” Giọng nói điên cuồng của Bỉ Bỉ Đông gào lên. Bà ta vốn định cá chết lưới rách, có chết cũng phải kéo theo Tiểu Vũ khiến Đường Tam vừa đau khổ vừa bị tổn hại căn cơ. Không ngờ Đường Tam có thể tự sáng tạo chiêu thức, không cần dùng Hải Thần Tam Xoa Kích vẫn khoá trụ được bà ta. Dĩ nhiên hắn phải trả giá bằng thần lực của mình. Nhưng Đường Tam lúc này không mảy may dao động, quanh thân bừng lên sát niệm, Hải Thần lực và Tu La lực kết hợp cùng một chỗ.

“Chết đi!” Đường Tam lạnh lùng nhìn Bỉ Bỉ Đông, trong mắt toàn là sát niệm.

Một tia sáng màu tím bắn ra từ hai mắt Đường Tam xuyên qua thân ảnh hư ảo đang giãy giụa trong tuyệt vọng.

“Không!!!!!” Tiếng hét chói tai vang lên rồi ngưng hẳn. La Sát Thần chính thức tan biến khỏi thế gian.

Đường Tam nhếch môi, mặc dù phải trả cái giá rất lớn nhưng hiện tại hắn cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên méo mó rồi xoay tròn thành vòng xoáy. Lần nữa mở mắt, trước mặt Đường Tam là dung nhan động lòng người còn đang chìm vào giấc ngủ say. Hai má nàng vẫn còn ửng hồng sau kích tình, trên làn da như lụa đầy dấu dâu đỏ do hắn lưu lại, nhìn vào khiến hắn như say như mê. Hắn vẫn còn chôn chặt trong cơ thể nàng, chỉ mới nhích người một chút mà cảm giác ấm áp bị hút lấy khiến hắn hít vào một hơi thật sâu, quả thật muốn đòi mạng mà.

Đường Tam cố áp chế lửa nóng toàn thân, rút lui ra ngoài. Tình trạng cơ thể hắn hiện tại đang báo động, chỉ là gắng gượng duy trì tỉnh táo. Hắn giúp nàng vệ sinh, nhìn thấy hỗn dịch màu trắng pha ít máu tươi giữa hai chân nàng, hắn có cảm giác xúc động không thôi. Thật sự quá tồi tệ, lần đầu của bọn họ rốt cuộc trôi qua như thế này. Mặc trang phục chỉnh tề cho cả hai, hắn lại luyến tiếc hôn lên dấu vết hoan ái trên cổ nàng, cuối cùng quét tay xoá đi tất cả. Không phải hắn sợ nàng sẽ tức giận mà là muốn lưu lại cho nàng lần đầu tiên đáng nhớ nhất.

Ấn ký Tam Xoa Kích trên trán hắn sáng lên, hai người lần nữa xuất hiện trên mỏm đá bên bờ hồ Tinh Đấu. Thiên Mộng Băng Tầm vẫn còn ở đó, nó ngơ ngác nhìn Đường Tam đang ôm Tiểu Vũ trong tay. Mới chớp mắt đó mà cái kén đã biến mất.

“Ngài thành công rồi!” Thiên Mộng Băng Tằm không nhịn được thốt lên.

“Ừm. Về nơi của ngươi trước đi.” Đường Tam không nói nhiều, vung tay một cái, Thiên Mộng Băng Tằm đã rơi tỏm xuống hồ, không có dấu hiệu sẽ ngoi lên.

Hắn mở thần lực nhu hoà vây quanh hai người rồi nằm xuống mỏm đá, không quên kéo Tiểu Vũ ôm chặt vào lòng. Cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ và hơi thở đều đều của nàng, lòng hắn yên bình đến lạ. Hai mắt hắn rốt cuộc khép lại.

Trước mắt Đường Tam là khung cảnh vô cùng quen thuộc – Quỷ Kiến Sầu! Phật Nộ Đường Liên đang nở rộ chói mắt trước sự kinh hãi của các trưởng lão Đường Môn.

Hắn lại trở về nơi mình bắt đầu. Nhưng lần này không có mông lung, trong lòng hắn vô cùng rõ ràng và bình tĩnh.

“Đường Tam, ngươi là thiên tài hiếm có trong vòng hai trăm năm qua của Đường Môn, quay lại đi, thiên hạ này sẽ là của ngươi.” Giọng nói già nua của trưởng môn vang lên.

Lần này, Đường Tam thấy rõ hy vọng sáng ngời trong mắt lão nhân ngài.

Năm đó hắn còn trẻ, chưa có suy nghĩ thấu đáo, lẽ ra hắn có thể dùng thiên phú của mình cả đời thủ hộ Đường Môn, để Đường Môn phát dương quang đại, chuộc lại lỗi lầm của mình. Chỉ là…

Đường Tam quỳ xuống, dập đầu ba cái cảm tạ ơn Đường Môn nuôi dưỡng.

“Ta không hối hận. Ta nhất định sẽ để hai chữ Đường Môn tỏa sáng rực rỡ.”

Hắn dứt khoát xoay người, không chút do dự nhảy thẳng xuống Quỷ Kiến Sầu. Đúng vậy, hắn không hối hận! Lúc này lòng hắn hoàn toàn buông bỏ. Hắn chẳng có mộng tưởng vĩ đại gì cả, trong cuộc đời của hắn, chỉ có duy nhất một lý do để hắn tồn tại, không có nàng, mọi thứ chỉ là mây khói.

“Ca!” Tiếng gọi trong trẻo như đến từ thiên đường khiến trái tim hắn thổn thức.

Đường Tam giật mình mở mắt, đập vào đáy mắt là dung nhan ngày nhớ đêm mong, đôi mắt xinh đẹp chớp động in lấy hình bóng hắn. Hắn giơ tay muốn chạm vào khuôn mặt yêu kiều nhưng lại sợ chỉ là hư ảo.

Tiểu Vũ bật cười nhìn vẻ mặt ngây ngốc của hắn. Nàng nắm tay hắn, áp mặt vào bàn tay to nhẵn nhụi.

“Huynh sao vậy, ngủ một giấc tỉnh lại chẳng khác gì một tên ngốc.” Nàng trêu hắn, bàn tay còn lại nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt trên má hắn, không khỏi đau lòng.

Hắn đã ngủ suốt một tháng, nàng cũng luôn ngồi đây làm gối đầu cho hắn suốt một tháng. Trước đây đều là hắn chăm sóc nàng, là hắn gánh vác tất cả. Mọi người đều thấy hắn cường đại, hắn kiên cường, nhưng thật ra hắn cũng rất yếu đuối, cũng biết mỏi mệt. Nàng thấy hắn khóc trong mơ như một đứa trẻ, lúc ấy chắc hẳn hắn rất cô đơn. Làm sao nàng không đau lòng cơ chứ? Cả giấc ngủ dài như vậy, hắn chỉ gọi mớ mỗi tên nàng, đầy ôn nhu tha thiết. Có thể không xúc động được ư? Nàng chỉ biết nắm chặt tay hắn, hy vọng khi hắn tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy chính là nàng, nàng tự nhủ sẽ mãi bên cạnh hắn đến hơi thở cuối cùng.

Người đàn ông này đáng để nàng trao trọn tất cả. Một tháng qua nàng cũng suy nghĩ rất nhiều, ký ức có nhiều thứ rất mơ hồ, rõ ràng là ký ức nhưng lại có cảm giác vô cùng lạ lẫm. Nàng không ngốc, nàng biết hắn nhất định đã động tay động chân gì đó, thậm chí còn phải trả giá mới suy yếu ngủ lâu như vậy. Con người nên sống nhìn về phía trước không phải sao? Nàng cần gì quá để ý những chuyện không vui đã qua. Cho nên nàng sẽ không hỏi hắn những vấn đề tại sao, chẳng hạn việc bọn họ xuất hiện một cách đáng ngờ tại đây. Chỉ cần hắn nắm tay nàng, cả địa ngục cũng chẳng là gì.

Đường Tam mỉm cười, nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đưa lên môi hôn. Cảm giác mở mắt ra đã nhìn thấy nàng bên cạnh thật sự quá mức trân quý.

“Ta mơ một giấc mơ, ở đó từng là lý tưởng một đời của ta. Nhưng nơi đó không có nàng, tất cả đều trở nên vô nghĩa.”

“Chúng ta đừng rời xa nhau nữa, có được không?” Tiểu Vũ kiên định lên tiếng.

Nha đầu này! Đường Tam cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn có bao giờ muốn rời xa nàng cơ chứ? Chẳng phải từ đầu đến cuối đều là nàng suy nghĩ vẩn vơ rồi tự rời khỏi hắn hay sao? Bất quá hai hốc mắt hắn cay cay, khoé mắt không nhịn được muốn tuôn lệ. Không có lừa dối, trong mắt nàng đều là sự chân thành khiến tim hắn rung động.

Tiểu Vũ của hắn đã trở về như trước đây, trong ánh mắt không có ưu sầu, chỉ có tình yêu tha thiết khi nhìn hắn.

Đường Tam không nén được xung động, hành động bản năng nhanh hơn suy nghĩ. Hắn nhanh chóng giành quyền chủ động, lật người áp nàng dưới thân. Hương thơm thiếu nữ nhàn nhạt quen thuộc phả vào mũi hắn. Hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt sáng rực.

Bị đánh úp bất ngờ, Tiểu Vũ ngây ngốc nhìn hắn, hơi ấm và khí tức nam tính thần thánh khiến nàng choáng ngộp, chẳng mấy chốc mặt lập tức đỏ lên. Nhưng đôi tay nõn nà lại vòng qua cổ hắn, hai má vô tri vô thức phồng lên vì ngượng ngùng.

“Ca xấu!” Nàng cụp mắt nói nhỏ.

Nhìn dáng vẻ e thẹn của nàng, Đường Tam hận không thể lập tức hung hăng khi dễ nàng. Hắn cuối đầu áp môi lên môi nàng, tận hưởng đôi môi ngọt ngào chỉ thuộc về hắn. Nhưng cũng chỉ có thế, dù khó chịu nhưng hắn biết điểm dừng. Bọn họ còn cả một đời kia mà.

Tiểu Vũ bị nụ hôn của hắn làm cho mê man, có chút khó hiểu khi hắn không tiếp tục sự kích tình này.

Nàng có thể đừng câu dẫn chết người như vậy được không!

Đường Tam thở dài bất đắc dĩ, kiềm nén dục vọng đang muốn bùng cháy. Hắn đưa tay xoa xoa môi nàng.

“Đêm tân hôn rất dài, nhất định sẽ thoải mãn nàng.” Hắn thì thầm vào tai Tiểu Vũ.

Đại não nàng như bùm một tiếng. Lưu manh! Lưu manh! Lưu manh!

Nhìn mặt nàng đỏ bừng như quả đào tươi, Đường Tam ác ý muốn trêu chọc: “Đừng sinh khí, ta sai rồi. Đổi lại ta cam nguyện để nàng chà đạp có được không?”

Tiểu Vũ thẹn quá hoá giận, thỏ cũng biết cắn người nha. Nàng vậy mà há miệng cắn mạnh vào tay hắn: “Ta mặc kệ huynh.”

Tiểu Vũ cắn đã rồi đẩy hắn ra nhưng làm sao thoát khỏi bàn tay vững vàng của Đường Tam.

“Nàng vừa nói sẽ không rời khỏi ta kia mà, mới đó đã định nuốt lời, ta thật đáng thương.” Một vị thần làm nũng, cảnh tượng này có lẽ rất đặc sắc và hiếm hoi.

Tiểu Vũ nhất thời không nói nên lời, cuối cùng nàng lại là người ức hiếp hắn?

Cả hai nhất thời nhìn nhau rồi bật cười.

“Chúng ta về nhà thôi!” Hắn cười nói.

“Được, về thôi.” Tiểu Vũ nắm chặt tay hắn, cảm giác bình yên đến lạ.

Thân ảnh hai người đồng thời biến mất. Ngay lúc đó, một vệt sáng màu vàng kim lao thẳng xuống lòng hồ Tinh Đấu.

Quang mang màu vàng kim lập tức vây lấy Thiên Mộng Băng Tằm trước sự ngỡ ngàng của nó. Trong đầu vang lên giọng nói nam nhân vừa ôn hoà vừa uy nghiêm.

“Đây là lời cảm tạ của ta, nhận lấy nó, chúc ngươi có thể vượt qua thiên kiếp, chờ đợi cơ duyên sẽ đến.”

Thiên Mộng Băng Tằm đầu tiên là ngây ngốc, sau đó là mừng như điên. Nó nhanh chóng đắm mình trong quang mang màu vàng kim, dù không biết cơ duyên là gì nhưng nó biết số mệnh của mình giờ phút này đã bắt đầu khác đi.

Xuyên qua tầng mây, Đường Tam và Tiểu Vũ hạ xuống bên ngoài thành Thiên Đấu. Tay trong tay, hai người đơn giản chỉ muốn đi dạo ngắm nhìn cuộc sống đời thường của người dân. So với vẻ ảm đạm trước đây không lâu thì mọi thứ như đã khôi phục sức sống.

Lam Hạo Vương danh nổi như cồn nhưng thật sự không được nhiều người biết mặt. Vậy nên người đi đường thấy tuấn nam mỹ nữ quá bắt mắt, không nhịn được âm thầm ngoái nhìn. Đường Tam chẳng mấy bận tâm, hắn thậm chí nghĩ muốn cho cả thế giới biết hai người hạnh phúc đến nhường nào.

Phố xá khắp nơi đều treo tú cầu hoa đỏ rực, rõ ràng là để chuẩn bị mừng hôn lễ của Đường Tam và Tiểu Vũ.

Tính theo thời gian, bọn họ đã muộn ngày tổ chức đại hôn hơn nửa tháng rồi. Không biết mọi người thế nào, ba cặp kia đã tổ chức hôn lễ hay chưa?

Cánh cổng nguy nga của Đường Môn đã hiện ra trong tầm mắt.

“Xin lỗi!” Giọng nói thủ thỉ truyền vào tai Đường Tam.

Đường Tam thoáng cứng đờ người, ánh mắt phức tạp nhìn Tiểu Vũ đã dừng bước chân.

“Không kịp nữa rồi!” Hắn nói đầy kiên định.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!