Sóng ngầm – C.14

Chương 14: Phu Quân

Bình minh vừa ló dạng, thỏ nhỏ đã nhanh chóng rời tổ đến bên bờ suối. Nhưng nàng chẳng nhìn thấy hai con vật to xác hôm qua. Nỗi lo lắng dâng lên trong mắt nàng, không biết bọn chúng đã xảy ra chuyện gì.

“Bọn ta ở đây.” Là giọng nói của Thiên Thanh Ngưu Mãng truyền vào tai thỏ nhỏ.

Hai mắt nàng bừng sáng, nhanh chân nhảy lên bậc đá. May quá, bọn chúng không sao cả.

“Oa, ngươi thật cừ!” Thỏ nhỏ giơ bàn tay hồng nhạt của mình với Thiên Thanh Ngưu Mãng, dù bị thương nặng nhưng nó vẫn có thể mang theo Thái Thản Cự Viên lên chỗ cao an toàn như vậy.

“Không phải ta, là một nhân loại đã giúp đỡ bọn ta.” Thiên Thanh Ngưu Mãng uể oải trả lời, chẳng buồn nhúc nhích, rõ ràng nó vẫn chưa hồi phục chút nào.

Nhân loại? Thỏ nhỏ chớp mắt, trong đầu hiện lên một bóng dáng khá mơ hồ.

“Hắn mặc y phục màu trắng, mái tóc dài màu lam đúng không?” Thỏ nhỏ không nhịn được hỏi.

“Ngươi quen biết hắn sao?” Thiên Thanh Ngưu Mãng tỏ vẻ hiếu kỳ.

Thỏ nhỏ lắc đầu: “Không quen, nhưng hắn cũng từng cứu ta.”

Thiên Thanh Ngưu Mãng “ồ” một tiếng. Giữa Tinh Đấu Đại Sâm Lâm tự dưng xuất hiện một tên nhân loại rỗi hơi giúp đỡ hồn thú bọn họ, chuyện thật như đùa.

Thỏ nhỏ không tiếp tục nghĩ nữa, nàng lấy một ít trái cây đút cho Thiên Thanh Ngưu Mãng. Sau đó nàng quay sang chọc chọc cái mũi cứng như đá của Thái Thản Cự Viên, tên này hôn mê cũng thật lâu.

Chợt một đôi mắt đỏ sậm bừng mở gần sát thỏ nhỏ, nàng giật mình lộn nhào về sau, cái mông tiếp đất ê ẩm. Sát khí lạnh băng bạo phát khiến nàng run rẩy.

“Đừng vọng động. Nàng là ân nhân của chúng ta.”

Giọng nói của Thiên Thanh Ngưu Mãng đúng lúc truyền tới, luồng sát khí kia mới từ từ lắng xuống. Nhưng Thái Thản Cự Viên vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét. Bốn con mắt nhìn nhau, thỏ nhỏ chớp mắt, Thái Thản Cự Viên cũng chớp mắt. Đúng là một anh chàng to xác có phần ngô ngố!

Thái Thản Cự Viên cụp mắt lúng túng: “Xin lỗi.”

Thỏ nhỏ cảm thấy nó khá đáng yêu, xua tay nói không có gì, còn nhiệt tình lấy thức ăn và nước uống cho nó.

Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Thản Cự Viên dần khôi phục. Kỳ lạ là suốt thời gian đó không có hồn thú cường đại nào xuất hiện quấy rầy bọn chúng.

Tình bạn giữa thỏ nhỏ và hai con vật to xác cũng ngày một khăng khít. Có một ngày cả ba con vật cùng kết nghĩa. Thỏ nhỏ rất oai phong xưng làm đại tỷ. Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Thản Cự Viên đều sủng nịnh nàng, mặc nàng cầm đầu cả bọn, lần lượt gọi chúng là Đại Minh và Nhị Minh. Bọn chúng cũng rất thích cái tên này.

Đường Tam ở một góc khuất nhìn thấy mọi thứ, cũng âm thầm giúp bọn họ rất nhiều việc, dĩ nhiên bản thân hắn phải chịu phản phệ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn cam tâm tình nguyện, trong hồi ức của nàng không nên có quá nhiều nỗi sợ hãi. Tiểu Vũ của hắn sẽ trưởng thành với những hồi ức tốt đẹp nhất.

Thú thật, bản thân hắn cũng có phần ghen tỵ với Đại Minh và Nhị Minh, đặc biệt là những lúc thỏ nhỏ cỡi trên người chúng nô đùa. Hắn lắc đầu cười khổ, cả trong mộng mà cái tính độc chiếm nàng của hắn vẫn mãnh liệt như vậy, có lẽ nó đã khắc sâu vào tận xương tủy hắn.

Một ngày nọ, thỏ nhỏ bị một đàn hồn thú tấn công rơi xuống vực. Đường Tam không nhịn được nhảy theo, đỡ lấy nàng tiếp đất. Hắn không biết khi đó nàng đã ứng phó thế nào, nhưng chắc chắn không mấy dễ chịu.

“Nhân loại! Ta biết ngươi sẽ xuất hiện mà.” Giọng nói yếu ớt của thỏ nhỏ vang lên trước ngực hắn.

Đường Tam ngây người. Hắn quả thật chưa từng nghĩ sẽ để nàng phát hiện ra mình. Hắn đang định biến đi thì thỏ nhỏ đã nắm lấy vạt áo hắn, cọ bộ lông mềm mại vào bàn tay hắn.

“Ta luôn cảm nhận được ngươi đi theo ta.” Thỏ nhỏ thủ thỉ nói, không biết sao hơi ấm của tên nhân loại này khiến nàng cảm thấy thân thuộc và yên tâm, thậm chí là dựa dẫm, “Chúng ta quen biết sao?”

Nàng dè dặt hỏi, bất quá trong trí nhớ của nàng chưa từng quen biết hắn. Nhưng hắn luôn âm thầm bảo vệ nàng, nàng không tìm được lý do nào khác.

“Ta trời sinh đã có cảm tình với loài thỏ. Còn nàng là một con thỏ vô cùng đáng yêu, ta chỉ muốn nhìn nàng nhiều một chút.” Hắn nửa thật nửa giả đáp, không thể nói rằng vì nàng là thê tử của ta nên ta nguyện ý thủ hộ nàng đời đời kiếp kiếp.

Thỏ nhỏ ngẩng đầu nhìn đôi mắt hắn qua tấm mặt nạ bằng bạc. Một ánh mắt đầy cưng chìu? Nàng khịt khịt mũi lắc đầu, rồi lại cúi đầu xuống. Những lời hắn nói nghe có chút kỳ quái, nhưng nàng không biết vấn đề nằm ở chỗ nào. Chỉ là nàng bất chợt suy nghĩ, hắn cũng như vậy với những con thỏ khác ư?

Nàng lắc mình tụt khỏi tay hắn, nhảy xuống đất. Đường Tam có chút ngơ ngác, thỏ nhỏ dường như không vui. Hắn nói sai gì sao?

Thỏ nhỏ cách hắn một khoảng rồi ngồi xuống: “Nhân loại và hồn thú bọn ta vốn là kẻ thù. Ta không biết tại sao ngươi lại giúp ta, thậm chí giúp cả Đại Minh và Nhị Minh, nhưng ta thật lòng cảm ơn ngươi. Bất quá sau này ngươi đừng xuất hiện trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nữa, hồn thú căm hận nhân loại, ở đây ngươi lúc nào cũng có thể gặp phải hồn thú cường đại…”

Nàng nhớ đến lời cha mẹ, nhân loại vô cùng tàn ác, tàn sát hồn thú để lấy hồn hoàn. Nhưng không hiểu sao nàng chẳng có lòng đề phòng tên nhân loại trước mắt này.

Đường Tam nhìn nàng cố tỏ ra xa cách mình nhưng trong lời nói lại đầy sự quan tâm, đáy lòng vừa buồn cười vừa ấm áp, thật muốn ôm thỏ nhỏ của hắn vào lòng.

“Nhân loại cũng có người này người nọ, không phải tất cả đều tàn ác. Ngay cả hồn thú còn công kích lẫn nhau, cho nên chúng ta không thể mặc định theo kiểu phiến diện. Ta kể cho nàng một câu chuyện về tình yêu giữa nhân loại với hồn thú mười vạn năm hoá thành hình người…”

Đường Tam bắt đầu kể cho thỏ nhỏ nghe câu chuyện giữa cha mẹ hắn. Sở dĩ hắn không kể câu chuyện giữa hắn và nàng là vì muốn nàng tự mình trải nghiệm.

Thỏ nhỏ lắng nghe vô cùng chăm chú, cũng có xúc động muốn khóc, bất quá nàng ngây ngô hỏi: “Tình yêu là gì? Lam Ngân Hoàng đó thật dũng cảm.”

Đường Tam chợt cảm thấy ảo não, hắn quên mất nàng chỉ là một con thỏ nhỏ, nhân sinh còn rất hạn hẹp.

“Tình yêu ấy à? Là cảm giác muốn đặt đối phương trong tâm trí, dùng hết tất cả để yêu thương, bảo hộ đối phương, thậm chí còn xem trọng đối phương hơn cả sinh mệnh của mình, dù bản thân phải gánh chịu đau đớn cũng không muốn người mình yêu chịu chút tổn thương nào, thời thời khắc khắc đều muốn nắm tay nhau, không xa không rời. Nhìn thấy đối phương đau đớn, nơi này sẽ đau xé tâm can, nhìn thấy đối phương vui vẻ, nơi này sẽ hân hoan hạnh phúc.” Đường Tam chỉ vị trí trái tim nơi lồng ngực trái của mình.

Thỏ nhỏ “à” một tiếng như bừng tỉnh đại ngộ, nhưng đôi mắt rõ ràng vẫn mê mang, ù ù cạc cạc không hiểu lắm.

Đường Tam bất đắc dĩ bậc cười: “Sau này nàng sẽ hiểu.”

Thỏ nhỏ lại tò mò: “Ta từng nghe mẹ nói, hồn thú đạt tu vi mười vạn năm sẽ có hai lựa chọn, một là vượt qua thiên kiếp tiếp tục tu luyện, hai là hoá kén biến thành nhân loại. Thế giới nhân loại có gì hấp dẫn không?”

Một khi hoá thành nhân loại sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tại sao tự nhiên lại ban cho hồn thú lựa chọn như vậy?

Đường Tam bắt đầu kể cho thỏ nhỏ nghe rất nhiều câu chuyện đặc sắc và không kém phần thú vị về thế giới của nhân loại. Thỏ nhỏ hoàn toàn bị cuốn hút vào thế giới đầy màu sắc ấy.

“Bạn của nàng đang đến, ta phải đi đây.” Đường Tam đứng lên, bâng quơ nói.

Thỏ nhỏ vội vàng nhổm người dậy, gấp gáp hỏi: “Ta là Tiểu Vũ, vũ trong khiêu vũ. Còn ngươi, ta gọi ngươi thế nào?”

Đường Tam suy nghĩ một lúc, khoé môi chợt cong lên: “Phu Quân!”

Thỏ nhỏ ngây thơ lập lại: “Phu Quân! Ngươi sẽ còn xuất hiện chứ?”

Đường Tam cười đến sáng lạng: “Khi cần thiết ta sẽ xuất hiện. Tạm biệt Tiểu Vũ.”

“Tạm biệt Phu Quân.” Thỏ nhỏ nhìn bóng dáng hắn biến mất vào hư không.

Nàng đâu biết người nào đó đang vô cùng vui vẻ. Phu Quân! Đây chẳng phải là cách gọi trượng phu trong thế giới kiếp trước của hắn hay sao! Tiểu Vũ của hắn thật ngoan!

……

“Phu Quân! Phu Quân! Ngươi có thể cởi mặt nạ hay không? Ta chưa từng nhìn thấy mặt thật của ngươi, thật không công bằng.” Thỏ nhỏ nhảy lon ton trên lớp cỏ non.

Đường Tam vuốt đôi tai dài của nàng rồi lắc đầu: “Không được, ta rất xấu, nàng sẽ sợ.”

Thỏ nhỏ không cho là đúng, bề ngoài của Đại Minh và Nhị Minh kệch cỡm, trông rất hung dữ, nhưng nàng vẫn chơi với chúng vô cùng vui vẻ. Thỏ nhỏ từng gặp qua một vài nhân loại, tuy khí chất không thoát tục như Phu Quân nhưng so với hồn thú, bọn họ rõ ràng dễ coi hơn không ít. Nên trong vô thức nàng luôn tưởng tượng hắn rất đẹp.

“Người xấu!” Thỏ nhỏ khịt mũi, ôm đống trái cây bỏ đi. Nhưng được mấy bước nàng lại quay ngược, đặt trái cây xuống đất, chẳng nói chẳng rằng chỉ hừ lạnh.

Đường Tam bất đắc dĩ nhìn thỏ nhỏ sinh khí. Xuất hiện trước mặt nàng đã là giới hạn cuối cùng của hắn. Đến lúc thích hợp, thân phận Phu Quân này buộc phải biến mất.

……

Trời mưa tầm tã, sấm chớp rền trời. Thỏ nhỏ ngồi trên bãi cỏ mặc cho nước mưa dội thẳng lên người. Hôm nay nàng nhìn thấy mẹ khóc rất thương tâm, khóc đến mệt thiếp đi. Lúc này nàng mới dám lẻn ra ngoài. Nàng cũng rất buồn.

Mưa đột nhiên ngừng rơi xuống người nàng. Thỏ nhỏ ngẩng đầu, một tán lá to lớn đang che trên đầu nàng, Phu Quân không biết đến từ lúc nào, lẳng lặng ngồi xuống cạnh nàng, bàn tay to ấm áp phủ lên lưng nàng.

“Cha ta không lời mà biệt đi vào trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Ta rất sợ…” Giọng nói của nàng khẽ run.

Thỏ nhỏ từng nghe Đại Minh và Nhị Minh kể về cuộc sống sinh tồn khốc liệt tại phiến rừng rậm đó, cơ duyên càng nhiều cũng đồng nghĩa nguy hiểm càng nhiều. Ngay cả những loài hùng mạnh như Thái Thản Cự Viên còn bị kẻ thù đánh úp suýt diệt vong. Vậy Nhu Cốt Thỏ như cha nàng có bao nhiêu cơ hội sống sót?Nàng không hiểu tại sao cuộc sống của bọn họ đang yên đang lành thế này mà cha lại lựa chọn mạo hiểm tìm kiếm cơ duyên. Nàng cảm thấy vô cùng mất mát.

“Mỗi người đều có lý tưởng của riêng mình. Cha nàng là một con thỏ kiêu ngạo và có chí hướng. Chẳng phải nàng nên ủng hộ quyết định của ông ấy hay sao? Không ai biết điểm kết của cuộc đời mình là lúc nào, sống không để lại tiếc nuối mới là sảng khoái.”

Thỏ nhỏ lẳng lặng lắng nghe chất giọng trầm ấm của Phu Quân. Hắn nói cũng có đạo lý. Dù nàng vẫn chưa vơi hẳn nỗi buồn trong lòng nhưng ít nhất cũng cảm thấy dễ chịu một chút.

“Vậy lý tưởng của Phu Quân là gì?” Thỏ nhỏ chuyển đề tài lên người hắn, như vậy nàng sẽ bớt nghĩ đến chuyện buồn.

“Có thể cùng một người nắm tay trải qua thế thái nhân sinh, đời đời kiếp kiếp không chia không lìa.”

Giọng nói của hắn vẫn trầm thấp như cũ nhưng lại có loại cảm giác kiên định khó diễn tả. Trong thoáng chốc, nàng dường như bắt được ánh mắt hắn nhìn mình. Một ánh mắt khiến nàng thảng thốt, nhịp tim không tự chủ tăng nhanh. Thỏ nhỏ cụp mắt, không quên cảm thán: “Lý tưởng của ngươi thật kỳ lạ. Trước giờ ta chỉ nghe kẻ khác muốn xưng vương xưng bá, truy cầu đỉnh cao sức mạnh, thậm chí là trường sinh.”

“Trường sinh thì sao? Nếu sống cô đơn nhàm chán giữa dòng thời gian bất tận, đó chẳng khác nào một lời nguyền rủa.”

Thỏ nhỏ chớp mắt, hiển nhiên nàng không hiểu những lời hắn nói. Bất quá nàng hiểu được một chuyện là hắn muốn tìm người có thể cùng hắn đi đến hết đời.

Nàng ngập ngừng hỏi: “Ngươi sẽ rời đi sao?” Đáy lòng nàng trở nên thấp thỏm, dường như không nên hỏi hắn như vậy, rốt cuộc nàng đang lo lắng điều gì?

“Ừm. Hôm nay ta đến để từ biệt nàng.”

Đã đến lúc thân phận Phu Quân này chấm dứt. Hắn đã vẽ ra một bức tranh ký ức khác cho nàng, cũng nên đẩy mọi chuyện đi về quỹ đạo vốn có. Ở đó hắn chính là Đường Tam của nàng.

Thỏ nhỏ sững người một chút. Dù biết rõ nhân loại như hắn vốn không thể cả đời ở lại bầu bạn với hồn thú, nhưng nghe câu trả lời khẳng định vẫn khiến nàng nhất thời không khống chế được.

“Ngươi… sẽ còn quay lại chứ?” Rốt cuộc nàng vẫn hỏi nên lời.

Hắn lắc đầu: “Ta phải đi bảo vệ người quan trọng nhất trong trái tim mình.”

Thỏ nhỏ cảm thấy tim mình như thắt lại. Nàng dường như sắp mất thêm một người thân.

“Cảm ơn ngươi. Chúc ngươi sớm ngày được toại nguyện.” Cuộc vui nào rồi cũng tàn, nàng ít nhất cũng hiểu được đạo lý này.

“Tiểu Vũ!”

“Sao cơ?” Thỏ nhỏ theo bản năng đáp lại.

“Có thể gọi ta thêm vài lần Phu Quân không?” Hắn thỉnh cầu một cách khó hiểu.

Thỏ nhỏ cụp mắt, khoé miệng hé mở: “Phu Quân! Phu Quân!… Phu Quân…”

Giữa trời mưa buốt giá chỉ còn lại một mình thỏ nhỏ. Hắn cứ vậy biến mất mãi mãi. Hắn nhất định sẽ trở thành kỉ niệm đẹp trong ký ức của nàng. Tạm biệt, Phu Quân!

Đường Tam đứng trong góc khuất, hai bàn tay nắm chặt, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Hắn lẩm bẩm: “Tiểu Vũ, rất nhanh, rất nhanh sẽ không đau nữa.”

Thời gian tiếp theo, Đường Tam ẩn mình chứng kiến một số ký ức vụn vặt đời thường của nàng. Đến lúc thích hợp, hắn lại dùng thần lực thay đổi một vài chuyện. Đặc biệt là cái kết của nhạc mẫu hắn. Mẹ của Tiểu Vũ vì nhớ nhung cha nàng mà quyết định một mình tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, từ đó không trở lại.

So với việc chứng kiến mẹ bị Bỉ Bỉ Đông săn giết lấy hồn hoàn hồn cốt thì việc mẹ ra đi mãi do theo đuổi lý tưởng vẫn dễ chịu hơn nhiều. Ít nhất sẽ không có hận thù.

Dưới sự bảo hộ của Đại Minh và Nhị Minh, Tiểu Vũ xem như trưởng thành tương đối an toàn. Đường Tam chứng kiến thời khắc nàng đột phá tu vi mười vạn năm, chỉ vì một người bạn nhân loại năm xưa, chỉ vì những câu chuyện thú vị về nhân loại mà hắn kể, nàng rốt cuộc lựa chọn hoá kén thành nhân loại. Hắn không ngờ trong hồi mộng, gieo nhân cũng ắt gặp quả.

Những ký ức khi Tiểu Vũ bắt đầu đi học, gặp gỡ tiểu Đường Tam, nhập học học viện Sử Lai Khắc, gặp gỡ các lão sư và đám người thất quái, tham gia các cuộc thi đấu, tất cả đều được giữ nguyên vẹn.

Đường Tam không lựa chọn thay đổi ký ức Tiểu Vũ hiến tế cho mình. Bởi vì ký ức này quá mức trân quý và ý nghĩa, bọn họ yêu nhau, sẵn sàng chết vì nhau. Quan trọng hơn là kết cục hắn và nàng không chết, cho nên tình tiết này không đến mức khắc sâu hận thù khó gỡ bỏ.

Hiện tại, hắn chỉ cần thêu dệt cái chết của Đại Minh và Nhị Minh cho hợp tình hợp lý và không liên quan đến Bỉ Bỉ Đông là được.

Tâm khẽ động, thần niệm của Đường Tam khai mở.

“Đại Minh! Nhị Minh!”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!