Sóng ngầm – C.13

Chương 13: Hồi mộng

Liễu Nhị Long tựa người bên khung cửa sổ, tâm trí đang miên man suy nghĩ rất nhiều chuyện. Chợt trong phòng truyền đến tiếng ho khan khiến nàng giật mình, quay đầu nhìn đã thấy Ngọc Tiểu Cương tỉnh lại.

Liễu Nhị Long vội vàng chạy đến đỡ lấy ông ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp người vừa tỉnh lại nhuận khí. Nàng đưa mắt nhìn, đáy lòng có chút chua xót, mới bao lâu mà người đàn ông này đã trở nên tiều tụy, như thể già đi thêm vài tuổi.

Ngọc Tiểu Cương ôm lấy lồng ngực còn đau nhói, khó nhọc lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ gấp gáp: “Mau… gọi Tiểu Tam… Tiểu Vũ nó… khụ khụ…”

“Muộn rồi!” Liễu Nhị Long trầm giọng nói, “Tiểu Vũ bỏ đi, Đường Tam cũng đi rồi. Đến giờ vẫn chưa có tin tức.”

Hai mắt Ngọc Tiểu Cương đỏ lên, khoé mắt đã ươn ướt. Ông ta lao xuống giường muốn đi ra ngoài nhưng sức lực không cho phép, may là có Liễu Nhị Long đỡ kịp.

Nàng lo lắng hỏi: “Khó khăn lắm mới nhặt được cái mạng về, còn không biết tự lượng sức. Tiểu Vũ… ra tay cũng mạnh quá!”

Liễu Nhị Long cảm thán, dù sao thì Ngọc Tiểu Cương cũng là người mà nàng dành cả thanh xuân để yêu. Nhưng Tiểu Vũ lại là con gái nuôi của nàng, nhìn thấy hai bên đối lập đến mức đả thương đối phương thật sự khiến nàng thương tâm.

“Không, không phải như vậy… mọi người hiểu lầm cả rồi…” Ngọc Tiểu Cương dừng một lúc, hít thở vài hơi đều đặn rồi kể lại chuyện xảy ra hôm đó…

Ông ấy từ chỗ hoàng đế Tuyết Băng trở về đã thấy Tiểu Vũ ngồi trên ghế sô pha. Ông ta lập tức nhíu mày đề phòng. Đường Tam ra biển, hiện vẫn chưa trở lại, nếu Tiểu Vũ làm càn thì ai có thể ngăn cản nàng.

“Lão sư, ngài không ngồi uống tách trà ư?” Tiểu Vũ cong môi cười, nhìn qua vô cùng ôn hoà, rõ ràng đây không phải nhà của nàng nhưng nhìn nàng chẳng khác nào chủ nhân nơi này.

Ngọc Tiểu Cương suy nghĩ thoáng chốc rồi đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Ông ấy thấp giọng lên tiếng: “Tiểu Vũ, chuyện lần trước là ta suy nghĩ thiển cận, như vậy thật không công bằng với con. Ta thành thật xin lỗi.”

Sau chuyện lần đó, Đường Tam thậm chí chưa từng đến đây. Hắn không nổi cơn thịnh nộ không có nghĩa là hắn sẽ không để tâm.

Tiểu Vũ khẽ cười lắc đầu: “Ngay từ khi ngài mở lời xin tha cho Võ Hồn Điện đã là không công bằng với ta, thậm chí là với rất nhiều người. Lòng ta không rộng lớn được như vậy, thậm chí ta còn oán hận ngài, giận cả Tiểu Tam. Ngài biết không, ta còn muốn giết cả Tiểu Tam để vơi đi mối hận trong lòng. Tại sao người ta yêu lại không đứng về phía ta, cảm giác đó rất chết tiệt.”

Ngọc Tiểu Cương giật thót người: “Tiểu Vũ, sao con có thể suy nghĩ như vậy. Trên đời này, người không muốn tổn thương con nhất chính là Tiểu Tam.”

Tiểu Vũ nhìn ông ấy, ánh mắt châm chọc: “Con người rồi sẽ thay đổi. Tại sao người khác trở nên tàn ác vẫn được tha thứ còn ta thì không? Đôi lúc ta cũng tự hỏi nếu ta trở thành Bỉ Bỉ Đông thứ hai thì Tiểu Tam sẽ giết ta hay giống như đại sư ngài, sẵn sàng tha thứ. Nhưng nghĩ lại, ngài và Tiểu Tam không giống nhau. Huynh ấy có thể kiểm soát ta, còn đại sư ngài thì không thể kiểm soát Bỉ Bỉ Đông, ngược lại còn bị lợi dụng. Ta không cần lời xin lỗi của ngài, vì ngài cũng là một kẻ đáng thương.”

Mắt Ngọc Tiểu Cương đỏ lên: “Ý con là gì? Con muốn làm gì?”

Tiểu Vũ thoắt cái đã ở trước mặt Ngọc Tiểu Cương, trên tay là một con dao nhỏ vẫn còn vết máu.

Nàng thờ ơ nói: “Ta không quan tâm ngài là tình nguyện hay bị ép buộc. Nhưng thứ trên người ngài, ta nhất định phải lấy đi.”

Dứt lời, nàng ấn con dao vào thẳng lồng ngực Ngọc Tiểu Cương. Đây là con dao nàng đã dùng để đâm Đường Tam lần trước, hôm nay còn có thêm máu của nàng. Nhất thời, một luồng khí đen u ám dọc theo vệt máu trên con dao chui vào tay Tiểu Vũ.

Lúc này Ngọc Tiểu Cương đã liệm đi. Tiểu Vũ thu tay, con dao vẫn còn dính trên lồng ngực đại sư. Có máu của thần trên đó, ông ấy sẽ không chết ngay được. Nàng xoay người biến mất vào bóng đêm.

……

“Tiểu Vũ không có ác ý với ta, thứ con bé lấy đi chính là một tia tàn hồn của Bỉ Bỉ Đông. Ta không ngờ trước khi chết nàng ta lại nghĩ ra kế sách điên cuồng như vậy.” Ngọc Tiểu Cương nhắm mắt, quả thật rất đau lòng.

“Tiểu Vũ… nó?” Liễu Nhị Long bưng kín miệng, ánh mắt đầy vẻ thảng thốt.

“Đúng vậy, nếu ta đoán không sai, tàn niệm chính của Bỉ Bỉ Đông đang ở trên người Tiểu Vũ.”

“Tiểu Vũ hận cô ta như vậy, chẳng lẽ…”

Liễu Nhị Long lảo đảo lui về sau vài bước. Tiểu Vũ thay đổi do tàn niệm của Bỉ Bỉ Đông chi phối, Ngọc Tiểu Cương cũng là như vậy. Người phụ nữ độc ác đó!

“Nhị Long, ta xin lỗi. Ta…”

Liễu Nhị Long khoát tay cắt ngang lời đại sư: “Lòng ta đang rất loạn, không muốn nghe gì cả. Chàng nghỉ ngơi đi.”

Ngọc Tiểu Cương nhìn Liễu Nhị Long rời đi, trong lòng chỉ còn cảm giác mờ mịt. Sai, tất cả đều sai rồi!

……

Đường Tam cong môi, ánh mắt nhu hoà nhìn con thỏ nhỏ nào đó đang nhảy lon ton quanh một chùm lá trên mặt đất, thỉnh thoảng thỏ nhỏ còn lăn qua lăn lại, để lộ cái bụng trắng noãn. Thỏ nhỏ lúc này to gần xấp xỉ với thỏ Tiểu Vũ sau khi hiến tế. Rõ ràng nàng hiện đang rất vui.

Sau một lúc hớn hở, thỏ nhỏ bắt đầu dùng hai chân trước đào đất xung quanh chùm lá, cảm thấy đã có thể, nàng hì hục hết sức kéo lấy chùm lá, muốn lôi cả rễ của nó lên. Hoá ra là một củ nhân sâm. Thỏ nhỏ khó khăn lắm mới nhổ được, vì dùng lực quá sức nên ngã lăn mấy vòng.

Đường Tam nhịn cười nhìn thỏ nhỏ lắc lư vì chóng mặt đi tới bên củ nhân sâm. Nàng bất chợt ngẩng đầu, đôi tai dài vểnh lên, ánh mắt đầy căng thẳng. Từ lùm cây lớn gần đó nhảy ra một con báo đốm. Nó nhe nanh hung ác với thỏ nhỏ.

Thỏ nhỏ run cầm cập, rõ ràng nàng rất sợ loài thú săn mồi này. Nơi có thiên tài địa bảo sao có thể là vùng đất an toàn. Thỏ nhỏ muốn bỏ chạy nhưng trong lòng vô cùng luyến tiếc củ nhân sâm. Nàng thật sự đang rất cần nó. Trong lúc nàng do dự thì con báo đã hành động, nó phóng người chộp lấy thỏ nhỏ. Bất quá nó không ngờ thỏ nhỏ phản ứng rất nhanh, tốc độ tránh thoát còn hơn cả loài báo. Thỏ nhỏ đang tìm cách cầm lấy củ nhân sâm rồi chạy trốn, sơ suất bị móng vuốt con báo vồ trúng.

Chợt một bóng trắng từ đâu nhảy ra đá văng con báo. Nó bò dậy gầm gừ, hiển nhiên đang rất tức giận vì có kẻ dám cướp con mồi của mình.

Thỏ nhỏ tròn mắt ngước nhìn bóng dáng cao lớn đang chắn phía trước mình, một mái tóc dài màu xanh lam lay động trong gió.

‘Oa, là một nhân loại.’ Thỏ nhỏ nghĩ thầm trong lòng. Bóng dáng ấy dường như trở nên cao lớn khó tả trong mắt nàng, kỳ lạ hơn cả là cảm giác an tâm mãnh liệt dâng lên trong lòng nàng. Thỏ nhỏ mất hồn trong thoáng chốc rồi chợt bừng tỉnh khi con báo bỏ chạy. Lúc này nàng mới sực nhớ phải nhặt củ nhân sâm rồi co chân chạy trốn, không quản đến vết thương trên người mình, cũng không quản nổi chuyện gì vừa mới xảy ra. Chạy được một lúc, nàng lấm lét quay đầu. Bóng dáng màu trắng ấy đứng ngược sáng khiến nàng không nhìn rõ, nhưng nàng biết đối phương cũng đang nhìn mình. Dừng lại một chút nhưng cuối cùng nàng vẫn bỏ đi.

Lúc này Đường Tam mới thu lại ánh mắt, khẽ ho một tiếng. Cơn đau dữ dội đang chạy dọc sống lưng hắn. Phản phệ! Hắn vậy mà bị phản phệ!

Hắn biết rõ đây là hồi ức trong mộng của nàng, dĩ nhiên nàng sẽ có cách vượt qua nguy hiểm. Nhưng nhìn nàng bị kẻ địch tấn công, thậm chí bị thương khiến hắn không kiểm soát được. Dù là mộng, hắn cũng không muốn nàng chịu bất cứ thương tổn gì.

Quá khứ, hiện tại hay tương lai, nàng luôn là giới hạn cuối cùng của hắn. Một chút đau đớn này chẳng là gì cả…

Cảnh vật trước mắt Đường Tam lại thay đổi. Hắn đang ở sau một tảng đá lớn, gần đó truyền đến vài tiếng nói chuyện.

“Tiểu Vũ, nha đầu ngốc này! Vết thương sâu như vậy.” Một con thỏ cái lớn hơn một chút đang kiểm tra vết thương trên lưng thỏ nhỏ.

“Mẹ, Tiểu Vũ da dày thịt béo không sao đâu, vài ngày nữa là khỏe ngay. Cha bị bệnh, củ nhân sâm này có thể giúp cha.” Thỏ nhỏ lắc lư đôi tai dài lấy lòng mẹ.

“Lần sau còn dám chạy xa như vậy xem cha có đánh con không? Khụ khụ…” Một con thỏ đực to lớn từ trong hang đi ra, dù trách mắng nhưng ánh mắt đầy vẻ cưng chìu nhìn vợ con mình.

Đường Tam nhìn thấy một nhà ba con thỏ vui vẻ yêu thương nhau như vậy, đáy lòng cũng dâng lên cảm giác ấm áp. Đó chính là nhạc phụ nhạc mẫu của hắn. Ngoài đời hắn chưa từng được gặp hai vị này, Tiểu Vũ cũng rất ít nhắc đến cha mẹ mình, có lẽ nàng sợ hồi tưởng lại những cảnh tượng đau lòng, kết cục của nhạc phụ hắn dường như cũng rất bi thương. Lúc này hắn nhịn xuống xung động muốn đi ra quỳ lạy nhạc phụ nhạc mẫu vì đã sinh ra Tiểu Vũ của hắn.

“Mẹ, có một nhân loại đã cứu con.” Thỏ nhỏ nằm dưỡng thương dưới ánh trăng, nàng kể lại tình hình lúc đó cho thỏ mẹ.

“Tiểu Vũ, là do con may mắn. Nhưng con phải nhớ, chúng ta là hồn thú, còn nhân loại là kẻ địch săn giết chúng ta. Chúng xấu xa, âm mưu, xảo quyệt. Sau này gặp phải nhân loại, con tuyệt đối phải tránh xa.” Thỏ mẹ nhắc nhở, con gái nhỏ của nàng còn rất ngây thơ, cần phải học rất nhiều điều.

“Con biết rồi.” Thỏ nhỏ nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên bóng dáng mơ hồ ấy. Nhân loại thật sự rất đáng sợ ư?

Đường Tam dùng thần lực của mình kéo dài hồi ức trong mộng của Tiểu Vũ. Hắn không chút tiếng động xuất hiện bên cạnh thỏ nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nàng. Ngón tay hắn lướt qua, vết thương trên người nàng lập tức khép lại, hoàn hảo biến mất. Hắn lại cúi người hôn lên trán thỏ nhỏ.

Đường Tam quả nhiên quỳ lạy thỏ mẹ và thỏ cha, cũng là nhạc mẫu và nhạc phụ của mình. ‘Thật xin lỗi, con rể phải thay đổi ký ức của nàng về sự ra đi của hai người, như vậy Tiểu Vũ mới không còn thù hận.’

Không sao cả, đau đớn do bị phản phệ không ngăn được hắn can thiệp vào hồi ức của nàng.

Đường Tam theo giấc mộng của Tiểu Vũ đã nhìn thấy thời thơ ấu vui vẻ hạnh phúc của nàng bên gia đình. Đừng nói là nàng, hắn chỉ là người chứng kiến nhưng nghĩ đến cảnh gia đình êm ấm như vậy bị kẻ thù hủy hoại đã thấy căm phẫn. Hắn càng biết mình đã sai khi xem nhẹ tình cảm quá khứ của nàng.

Hôm ấy thỏ nhỏ đang dạo chơi tìm thức ăn trong rừng, lúc đi ngang một con suối, nàng chợt giật mình nhìn thấy hai con vật to tướng đang nằm bất động bên bờ. Nàng vừa tò mò vừa sợ hãi đứng nhìn thật lâu. Dù sao thì hai con vật này cũng lớn hơn nàng khá nhiều. Rốt cuộc nàng thu hết can đảm lại gần, đừng quên công phu bỏ chạy của nàng rất nhanh nha.

Thỏ nhỏ nhặt viên đá nhỏ thử ném vào người chúng: “Này!”

Không có phản ứng, chẳng lẽ chết rồi sao?

“Gừ!!!” Chợt một con trong số đó mở trừng đôi mắt xanh nhìn nàng, gầm gừ đe dọa.

Thỏ nhỏ trong nháy mắt đã cách đó một khoảng khá xa. Phía sau không có động tĩnh nên nàng dừng lại.

Con vật hùng hổ cũng chỉ làm được đến đó thôi. Nó lại nằm gục xuống đất, đôi mắt xanh ảm đạm.

Dọa chết người ta! Thỏ nhỏ xoa ngực. Nàng định rời đi nhưng nghĩ đến trên người chúng đầy vết thương loang lổ máu lại hơi không đành lòng. Thu hết can đảm, nàng lại rón rén đến gần.

Thỏ nhỏ trấn tĩnh nói nhưng rõ ràng bước chân run run: “Ta không có ác ý. Các ngươi là ai?”

Con vật mắt xanh cố gắng nhướng mày, khó nhọc mở miệng: “Ta là Thiên Thanh Ngưu Mãng, còn hắn là đệ của ta, Thái Thản Cự Viên.”

Thỏ nhỏ ngẩn người, Thái Thản Cự Viên thì nàng biết. Đây là một trong những loài mạnh nhất Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, số lượng cực kỳ khan hiếm, chúng thường sống ở khu vực trung tâm rừng. Quan trọng là chúng không ăn thịt! Còn Thiên Thanh Ngưu Mãng… chưa từng nghe qua, nhưng bọn chúng chơi chung với nhau nên chắc cũng không ăn thịt đâu nhỉ?

“Ta thuộc Nhu Cốt Mị Thỏ. Các ngươi cần giúp gì không?” Thỏ nhỏ do dự hỏi.

Dường như Thiên Thanh Ngưu Mãng không nghĩ thỏ nhỏ sẽ ngỏ lời giúp đỡ bọn chúng nên đứng hình một lúc. Chưa kể thân hình của nàng quá nhỏ bé, có đáng tin không?

Sự thật chứng minh là không. Thỏ nhỏ đã cố gắng hết sức nhưng không tài nào xê dịch nổi hai vị đại ca này. Nhưng bọn chúng không thể tiếp tục nằm đây, mùi máu tanh sẽ nhanh chóng thu hút những hồn thú ăn thịt khác đến, trong khi bọn chúng một tên hôn mê, một tên không nhích người nổi.

“Thỏ nhỏ, cảm ơn ngươi, đừng cố gắng nữa, vô ích thôi.” Thiên Thanh Ngưu Mãng buồn bã nói.

“Không, nhất định có cách.” Thỏ nhỏ quật cường nói, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, cha mẹ đã rời nhà tìm thức ăn, nàng lại chẳng có bạn bè nào cả, phải làm sao đây?

“À!” Linh quang chợt loé, thỏ nhỏ nhảy tưng lên, “Ta có cách, các ngươi phải kiên trì.”

Không đợi đối phương trả lời, bóng dáng thỏ nhỏ đã nhanh nhảu chạy đi. Lúc quay lại, trong ngực nàng đang ôm rất nhiều hoa trắng. Nàng xếp hoa trắng thành vòng tròn xung quanh hai con vật. Hương hoa ngào ngạt nháy mắt át hết mùi máu tươi.

“Tạm ổn rồi đấy, ta đi tìm thức ăn cho các ngươi. Các ngươi… không ăn thịt đó chứ?” Thỏ nhỏ dè dặt hỏi.

Thiên Thanh Ngưu Mãng không còn chút sức lực nào, nếu không nhất định sẽ trêu chọc thỏ nhỏ một phen, rốt cuộc nó chỉ lắc đầu, bảo mình ăn trái cây đều được.

Thỏ nhỏ lại bận rộn tìm một đống trái cây đến. Nàng còn nhiệt tình đút cho Thiên Thanh Ngưu Mãng. Lúc này thỏ nhỏ mới có thời gian quan sát kỹ hai con vật to lớn này. Thiên Thanh Ngưu Mãng đầu trâu mình rắn, cha mẹ hắn… ừm, là hai chủng loài khá khác biệt nhỉ? Có lẽ trên thế giới này chỉ có một con Thiên Thanh Ngưu Mãng mà thôi. Vị đại ca còn lại vẫn còn chưa tỉnh, toàn thân cứng rắn như đá.

“Hắn vẫn ổn chứ?” Thỏ nhỏ hỏi Thiên Thanh Ngưu Mãng, khẽ vỗ vỗ “khối đá” bất động này.

“Hắn bị thương rất nặng, nhưng chưa chết được.” Thiên Thanh Ngưu Mãng trả lời.

Sắc trời đã tối, thỏ nhỏ tạm biệt hai con vật khổng lồ để về nhà, nếu không cha mẹ sẽ lo lắng. Bóng dáng nàng vừa đi khuất thì một thân ảnh diện trang phục màu trắng xuất hiện trước mặt hai con vật. Ánh mắt Thiên Thanh Ngưu Mãng toát lên vẻ giận dữ và không cam lòng, may mắn lúc này là thỏ nhỏ đã rời đi.

“Ta không làm hại hai người.”

Đường Tam không tốn nhiều sức lực đã nâng cơ thể của Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Thản Cự Viên lên chỗ đất khô, còn giúp chúng chữa thương.

“Nhân loại, tại sao ngươi lại giúp bọn ta?” Thiên Thanh Ngưu Mãng thắc mắc hỏi.

Nhân loại trước mắt này mang đến cho nó cảm giác hư ảo khó lường. Hắn mặc trang phục màu trắng, đeo mặt nạ che hết nửa khuôn mặt, chỉ thấy được mái tóc và đôi đồng tử màu xanh lam.

Đường Tam chỉ cười không đáp, nhanh chóng biến mất trước mặt Thiên Thanh Ngưu Mãng.

‘Bởi vì các ngươi là ân nhân, là huynh đệ của ta.’


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!