Dê non ở cục Quản Yêu – P.2

9.

Đáng lẽ Tiểu Quỷ phải được đưa đi đầu thai, nhưng mọi người cũng biết rồi đó, thời buổi hiện tại, đơn vị nào cũng thiếu người.

Tiểu Quỷ được giữ ở lại cục Quản Yêu, chuyên làm công việc hậu cần cho mọi người, chẳng hạn như mua đồ, xách nước và những việc lặt vặt tương tự.

Dù sao thì quỷ cũng không có cảm giác, sẽ không cảm thấy mệt mỏi.

Tiểu Quỷ cũng rất hài lòng, cảm thấy mình không chỉ được ăn công lương một cách vinh quang mà còn tìm thấy giá trị cuộc sống của một con quỷ.

Tôi cũng rất vui vì tìm được một người bạn để trò chuyện, nhưng Lăng Tiêu lại giở chứng.

Hắn cho rằng Tiểu Quỷ đã chiếm dụng quá nhiều thời gian của tôi, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến năng suất làm việc của tôi.

“Hơn nữa cô căn bản không biết gì về cậu ta, làm sao chắc cậu ta có thật lòng muốn kết bạn với cô hay không?” Lăng Tiêu nghiêm túc hỏi.

Tôi phản bác nói: “Anh cũng đâu phải là dê! Anh căn bản không hiểu gì về thế giới loài dê. Đây là cách loài dê chúng tôi tuỳ ý kết bạn.”

Lăng Tiêu im lặng một lúc: “Thật quá tùy tiện.”

Sau đó đột nhiên vỗ tay một cái: “À phải rồi, tôi nhớ trước đây cậu ta từng nói vào mùa đông thích ăn lẩu dê nhất, có thể làm ấm cơ thể! Cậu ta có nói với cô chuyện này không? Con quỷ này nguy hiểm lắm đó.”

Sừng dê của tôi nhô ra.

“Chiếc áo len cậu ta đang mặc dường như được dệt bằng lông dê, mặc dù rất ấm áp nhưng lại có chút…”

Lòng tôi đầy phẫn nộ, tai cũng nhô ra ngoài, lập tức nhấc máy gọi.

“Tàn nhẫn vô nhân đạo.”

Lăng Tiêu nghiêm túc sửa lại: “Dương đạo*.”

(*nhân đạo là của con người, chị nhà là dê/dương nên phải là dương đạo mới đúng)

“Đúng, tàn nhẫn vô dương đạo.”

Tôi bồi thêm câu nữa: “Từ nay tôi sẽ phớt lờ cậu ta.”

Lăng Tiêu chậm rãi nói: “Cô vừa mới nói hai người là bạn bè.”

Tôi cây ngay không sợ chết đứng: “Anh căn bản không hiểu gì về loài dê. Loài dê chúng tôi tuyệt giao* cũng rất tùy tiện.”

(*tuyệt giao: nghỉ chơi, cắt đứt quan hệ)

Lăng Tiêu cười nói: “Tôi thích kiểu tùy tiện này.”

Lăng Tiêu xoa tóc tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Có chút không vui hả?”

“Ừm.”

“Vậy… có muốn tôi đưa cô bay một vòng không?”

Trước khi tôi kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã biến thành một con chim lớn có đôi cánh khổng lồ, chim lớn tràn trề năng lượng, tưởng như lập tức sẽ vọt lên cao chín vạn dặm.

Sau một thoáng sững sờ, tôi hưng phấn trèo lên lưng hắn.

Chim lớn vỗ cánh, giống như mũi tên rời khỏi cung, lập tức bay vọt lên trời.

10.

Tôi đón gió, hét to: “Anh thật sự là đại bằng điểu ư? Đây là nguyên hình của anh?”

“Là đại bằng điểu, nhưng đây chưa phải là nguyên hình của tôi, nếu tôi biến thành nguyên hình thật thì sẽ che phủ cả bầu trời Hải Thành.”

“Wao!” Tôi cúi đầu, nói lớn vào tai hắn, “Lợi hại quá!!”

Hắn có chút run rẩy không vững giữa không trung: “Không cần nói gần như vậy, tôi có thể nghe rõ.”

“À…”

Tôi nói: “Đại bằng điểu, có phải trong ’cá Côn lớn, một nồi hầm không hết’, là do cá Côn này biến thành?

“… Hừm.” Lăng Tiêu nghiêng đầu, “Lần trước tôi còn không tin Tôn Hùng trong văn phòng nói cô nghiện lên mạng, hiện tại xem ra đúng là như vậy. Có thể lên mạng, nhưng đừng có cái gì cũng học trên đó.”

Hừ! Tôn Hùng, kẻ phản bội này!

Tôi vùi vào lông của hắn: “Biết rồi. Bay nhanh hơn nữa được không?”

“Vậy cô ôm chặt vào.”

Lăng Tiêu bắt đầu bay lên cao càng lúc càng nhanh.

11.

Sau khi được Lăng Tiêu dẫn đi bay một vòng, tâm trạng của tôi trở nên tốt hơn.

Lúc đó đã là cuối thu, nhiệt độ xuống thấp, nhưng thành phố này gần biển nên cũng không quá lạnh.

Thu qua đông đến.

Nhiệm vụ đầu tiên chúng tôi tiếp nhận vào mùa đông này là mang lại sự ấm cúng cho cộng đồng.

Bởi vì khi khí lạnh tràn vào sẽ mang theo một loại mầm bệnh khiến nhiều người phát sốt.

Trường hợp nhẹ có thể kèm theo ho, đau đầu hoặc đau nửa đầu, nghiêm trọng hơn thì đau nhức xương, khó thở, tim đập nhanh.

Rất nhiều người đã bị nhiễm bệnh, còn yêu tộc thì không, dù sao cũng đã tu luyện thành tinh, bách độc bất xâm*.

(*bách độc bất xâm: bất khả chiến bại trước mọi loại độc)

Lão đại ra lệnh cho chúng tôi đến khu vực cách ly để phát đồ tiếp tế, ngoài ra còn phải duy trì tình hình trật tự.

Khi bệnh tật ập đến, con người thường trải qua giai đoạn hoảng loạn và sợ hãi, một số người có thể làm ra những chuyện không thể cứu vãn vì cảm xúc tiêu cực quá khích.

Phòng Trừ Tà chúng tôi do Lăng Tiêu dẫn đội, đi phát đồ cho các khu chung cư.

Chúng tôi xuất phát lúc trời vẫn còn tối, nhưng khi đến chỗ thì lại thấy ánh đèn khắp nơi sáng trưng như ban ngày.

Yêu quái có thính giác và thị giác tốt nên có thể nghe thấy tiếng ho, tiếng rên đau và cả tiếng chửi bới từ xa.

Nhiều khi tôi thấy con người thật đáng thương, một chút bệnh hiếm gặp cũng có thể khiến họ mất lý trí, thậm chí khiến họ mất mạng.

Đôi khi tôi lại thấy con người thật kiên cường, lúc tai họa ập đến, họ sẽ luôn gắn bó với nhau, trên dưới đồng lòng, dùng ý chí mạnh mẽ cùng nhau thắp lên ngọn đuốc hy vọng, vượt qua khó khăn.

Lăng Tiêu một tay xách túi lớn đi lên lầu, tôi theo sau hắn, chỉ xách một thùng cồn theo lệnh của hắn.

Trời hơi lạnh, nhưng tôi cứ chạy lên chạy xuống như vậy hồi lâu. Nhà nào nhận được đồ cũng nghẹn ngào nói lời cảm ơn qua ô cửa, tôi không còn cảm thấy lạnh nữa.

Đến khi phát hết đồ, tôi tháo khẩu trang và găng tay, sờ lên cổ mới phát hiện mình đã làm mất chiếc khăn quàng cổ của Lăng Tiêu.

12.

Đó là lần đầu tiên chúng tôi ra ngoài, Lăng Tiêu sợ yêu lực của tôi không đủ mạnh để chống chọi với cái lạnh nên đã cởi khăn quàng cổ của mình quấn quanh cổ tôi.

Tôi không thể nhớ mình đã lạc mất nó ở đâu.

“Không sao hết, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ thôi mà.” Lăng Tiêu nhéo nhéo tai dê của tôi, nói lời an ủi.

Tôi có phần chán nản, cảm thấy mình thật quá bất cẩn.

13.

Để đền bù cho Lăng Tiêu, tôi chuẩn bị tặng hắn một chiếc khăn quàng cổ mới. 

Vì muốn thể hiện thành ý của mình,  tôi đã cố tình đi mua len, xem rất nhiều video hướng dẫn, thức nhiều đêm để đan cho hắn một cái mới.

Và rồi sau đó, vào một buổi sáng rét mướt, tôi trả lại cái khăn cho hắn.

Lăng Tiêu nhận lấy, giơ chiếc khăn lên xoa xoa vào má, cười nói: “Ấm quá, là len cashmere* phải không?”

(*len cashmere: là loại len làm từ lông của dê cashmere)

???

Tức chết vì con chim sẻ bự này mà!!!

Tôi muốn đánh đầu hắn nhưng bàn tay hắn đã ấn lên trán tôi.

Tôi nghe thấy hắn dịu dàng nói: “Tôi rất thích, cảm ơn Tiểu Dương.”

Khỏi cần cảm ơn Tiểu Dương.

Tiểu Dương bây giờ không muốn quan tâm đến anh nữa.

14.

“Hắn là đang ức hiếp cô.” Tiểu Quỷ siết chặt nắm đấm, “Vì thấy cô tốt tính nên hắn mới cư xử như vậy. Tiểu Dương, cô phải vùng lên, ác độc chơi khăm hắn một lần, cho hắn biết xã hội này hiểm ác thế nào!”

Trước đó nghe Lăng Tiêu nói Tiểu Quỷ thích ăn lẩu dê, tôi liền không để ý đến cậu ta nữa.

Nhưng không biết Tiểu Quỷ nghe được chuyện này ở đâu, cậu ta lao vào phòng tôi, khóc lóc một trận nói mình bị oan.

“Lăng Tiêu hắn muốn làm ra tuyết rơi tháng sáu* ư?! Tôi chỉ nói mình thích ăn lẩu, đã ai nói gì đến thịt dê đâu?! Tôi không bao giờ ăn thịt dê!”

(*tuyết rơi tháng sáu: liên quan đến câu chuyện “Nỗi oan Đậu Nga” được lưu truyền trong dân gian Trung Quốc, báo hiệu oan tình)

Đại khái là vì Lăng Tiêu chia rẽ ly gián nên Tiểu Quỷ ngày càng bất mãn với hắn, thường nói xấu hắn với tôi.

Tôi ở giữa hòa giải một thời gian nhưng chẳng có mấy tác dụng, về sau không thèm quản nữa.

Dù sao thì loài dê chúng tôi đều rất tùy tiện trong mọi việc.

Tôi nhăn mũi, có chút khổ não nói: “Nhưng tôi không biết nên lừa hắn thế nào, chưa kể hắn còn rất thông minh, căn bản không ai có thể lừa hắn được cả.”

15.

“Tưởng gì, việc này có gì khó!” Tiểu Quỷ nói xong, thần bí lấy ra một lọ thuốc nước.

“Đây là gì?” Tôi tò mò hỏi.

“Cô không biết đâu. Tôi mua thứ này ở chỗ Hồ yêu, nghe nói nó có thể phóng đại dục vọng trong nội tâm người dùng. Ví dụ như, nếu là một người tham tiền, dùng thứ này thì chỉ thấy trước mắt toàn là tiền thôi. Còn nếu là một kẻ háo sắc thì trong đầu đều sẽ là những thứ không tiện miêu tả. Còn nếu là kẻ ham ăn biếng làm thì sẽ thấy trước mắt đều là thức ăn ngon.”

“Hơn nữa nó rất an toàn, chỉ khiến người dùng xấu mặt trong một thời gian ngắn. Nếu yêu lực yếu thì thuốc chỉ có tác dụng một ngày, yêu lực mạnh thì chỉ vài giờ. Nói tóm lại, yêu lực càng mạnh thì hiệu quả của thuốc càng nhỏ.”

Tiểu Quỷ càng nói càng hào hứng: “Thấy chưa, chỉ cần cô đổ lọ thuốc này vào chén của Lăng Tiêu, hắn ăn xong thì… he he”

“Vả lại không phải cô muốn biết hắn thích cái gì nhất sao? Biết rồi thì từ nay cô có thể nắm hắn trong lòng bàn tay!! Hắn sẽ không dám bắt nạt cô nữa!”

Tôi hơi kích động cầm lấy lọ thuốc.

Ủa ~ Bao bì màu tím nhìn sao cũng thấy gian gian.

Trước bữa tối, tôi đổ lọ thuốc vào chén súp của Lăng Tiêu. 

Hắn luôn ăn cùng với tôi nên không hề đề phòng, thậm chí cũng không nhìn đến, một lần đã húp hết nửa chén súp.

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng thả lỏng, thậm chí tôi còn ôm cõi lòng chờ mong nhìn hắn tự biến mình thành trò cười như thế nào.

Chủ yếu vì tôi cũng rất tò mò muốn biết dục vọng của Lăng Tiêu là gì.

Tiền?

Nhưng hắn đã rất giàu rồi.

Sắc?

Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy bất cứ nữ yêu nào khác gần hắn, đương nhiên càng không có phụ nữ.

17.

Tôi chờ đến khuya, thật sự rất buồn ngủ.

Lăng Tiêu vẫn như mọi khi, không có biểu hiện gì kỳ quái huống chi là tự làm xấu mặt mình.

Tôi mất hứng, tâm trạng uể oải quay về giường.

Nửa đêm, cửa phòng bị đẩy ra, tôi giật mình tỉnh mộng.

Một bóng đen cao lớn lao tới, đè chặt tôi dưới thân.

Tôi bị dọa một trận, giãy giụa cố gắng bật đèn ngủ, lúc này mới nhận ra người đang đè lên tôi vậy mà là Lăng Tiêu.

Mắt hắn đỏ ngầu, miệng há ra thở dốc, đôi bàn tay to lớn thô ráp ôm chặt vai tôi, đầu cúi xuống dụi mạnh vào tai tôi.

Tôi sợ quá đẩy mạnh hắn ra.

Nhưng sức lực của tôi căn bản không đủ.

Hắn không nhúc nhích tí nào, nhưng khi nhận ra tôi đẩy hắn, hắn thân mật dụi mũi lên má tôi.

“Chẳng trách lúc ăn tối em cứ lén la lén lút, hóa ra…”

“Em lấy thuốc ở đâu… không biết thứ này có hại ư…”

“Tiểu Dương không biết sao? Dục vọng của tôi chính là em.”

Hắn đổi tư thế ôm tôi bằng một tay, chóc chóc hôn lên môi tôi hai cái, hơi thở nóng bỏng báo hiệu nguy hiểm ập đến.

Tôi run rẩy trong vòng tay của hắn.

Cứu bé cứu bé!!!

Tiểu Quỷ có ở đó không?!!

Tôi kịch liệt yêu cầu cậu tố cáo con Hồ yêu kia vì tội bán thuốc giả kém chất lượng!!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!