Dê non ở cục Quản Yêu – P.3

18.

Một lúc lâu sau — hoặc có thể cũng không lâu lắm, Lăng Tiêu mới chịu buông tay.

Đồng phục của hắn xộc xệch, chiếc cà vạt treo lủng lẳng quanh cổ.

Ồ, trên cổ hắn còn có dấu răng chòe choẹt mà tôi đã cắn trong lúc tuyệt vọng.

Hắn sờ lên dấu răng, mỉm cười vui vẻ.

“Mặc dù tôi không đồng ý để em tiếp xúc với loại thuốc này, nhưng nếu em tiếp tục dùng nó trên người tôi… thì cũng không đặc biệt khó chấp nhận.”

Một nửa người tôi vẫn còn quấn trong chăn, cố dịch mông sang một bên, trừng mắt nhìn Lăng Tiêu chằm chằm.

Anh để tay ở đâu?

Tôi hỏi anh để tay ở đâu vậy?

“Tiểu Dương dữ quá.”

Nói xong, hắn rời khỏi giường đi vào phòng tắm của tôi.

Cục Quản Yêu vừa rộng lớn vừa giàu có, mỗi người đều có phòng ký túc riêng.

Lăng Tiêu ở trong phòng tắm rất lâu, ban đầu tôi định chờ hắn ra để tiễn hắn đi, nhưng tôi buồn ngủ quá, ngủ tiếp lúc nào không hay.

Kết quả là sáng hôm sau tôi muốn trở mình cũng không được.

Tôi mở mắt ra, đập vào mắt là hình ảnh Lăng Tiêu đang nằm trên giường tôi.

Hắn không nằm trong chăn, nhưng cơ thể to lớn của đàn ông trưởng thành lại đè ép lên chăn của tôi.

Vậy nên hiển nhiên tôi không trở mình được.

Tôi nhấc phía bên kia tấm chăn lên, đi vào phòng tắm rửa tay bằng nước lạnh, sau đó áp tay lên mặt hắn.

Lăng Tiêu cau mày mở mắt ra.

Cuối cùng tôi cũng hố được hắn một lần, dương dương đắc ý véo eo hắn: “Dậy nhanh lên. Anh không được ngủ trên giường của tôi.”

Hắn nghe lời ngồi dậy, nhìn đồng hồ rồi nhìn tôi đầy thâm ý: “Vậy giờ tôi đi luôn hả?”

Tôi xua tay: “Đi đi đi đi, đi nhanh lên.”

Hắn mở cửa, tôi nghe thấy tiếng bước chân đi đi lại lại bên ngoài.

Chết tiệt.

Tôi chợt phản ứng, hiện tại là giờ đi làm, người bên ngoài chắc chắn sẽ nhìn thấy hắn!!

Tôi trốn trong phòng, như đang ngồi trên kim châm suốt mười phút. 

Khi cảm thấy bên ngoài có vẻ yên tĩnh, tôi mở cửa thò đầu ra, lập tức bị hơn mười chiếc điện thoại di động vây lấy.

20.

Nửa giờ sau, tôi ngồi trong văn phòng, dương sinh* đã không còn lý tưởng.

(*dương sinh: tương tự như nhân sinh, chị nhà là dê nên là dương sinh)

Các đồng nghiệp trong văn phòng vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, nhưng thực chất là muốn quang minh chính đại moi tin trực tiếp từ tôi.

“Nghe nói nguyên hình của Lăng Tiêu là đại bằng điểu. Tiểu Dương của chúng ta sau này lấy ngài ấy không biết có gặp khó khăn gì không?”

“Chuyện này khó mà nói được, nhưng chắc chắn sẽ bị hành rồi.”

Tôi: ?

“Nghe nói đại yêu thời thượng cổ đều có tính khí vô cùng cổ quái, mọi người thấy rồi đó, phó cục Lăng luôn không đếm xỉa đến ai cả.”

“Cười chết mất, phó cục Lăng chỉ không đếm xỉa đến cô thôi, tôi thấy ngài ấy hận không thể buộc cổ vào thắt lưng của Tiểu Dương rồi.”

“Nếu buộc tôi phải nói thì tình yêu giống như lá cây, lúc xanh lúc vàng, Tiểu Dương đơn thuần như vậy, nhất định sẽ bị phó cục Lăng lừa đến cái nịt cũng không còn.”

“Nghe thảm thiết quá.”

“Còn phải nói sao…”

Tôi thỏ thẻ lên tiếng: “Tôi nghe thấy hết rồi.”

21.

Buổi trưa, Lăng Tiêu cùng tôi đến nhà ăn.

Sự nhiệt tình của mọi người vẫn chưa tiêu tan, nhìn qua giống như đang cúi đầu ăn trưa, nhưng kỳ thật họ đều đang ăn dưa.

“Tôi thật sự muốn biết trạng thái tinh thần của phó cục Lăng sau khi yêu Tiểu Dương sẽ ra sao.”

Tôi thầm trả lời trong lòng: Cảm ơn đã quan tâm, tôi đang dò dẫm bò trên con đường tối tăm khúc khuỷu.

“Này, mọi người đến nhà của phó cục Lăng chưa? Khà khà, quy mô đó có chứa cả vạn* con dê cũng không chậc chọi, không biết sau này Tiểu Dương có biến thành dê lông vàng lạc mất phương hướng trong nhà hay không?”

(*vạn: đơn vị số đếm, 1 vạn = 10.000)

Tôi trợn to mắt: Ai mà chưa thấy qua nhà của Lăng Tiêu chứ, làm sao có thể chứa được cả vạn con dê như tôi!

“Mọi người biết đó, tin tức về yêu tộc được lan truyền rất nhanh. Hiện tại bên ngoài đang bàn tán nói Tiểu Dương của chúng ta không xứng với phó cục Lăng.”

Nói cũng đúng, tôi chẳng thể nghĩ ra lý do nào để phản bác.

Nhưng lại nghe thấy chị đại ở phía đối diện “hừ” một tiếng khinh thường: “Nói nhảm, ai chẳng biết tính khí của Lăng Tiêu thất thường, Tiểu Dương yêu hắn ta là để trừ hại cho dân, vậy mà cũng không biết sao?”

“Đúng đó đúng đó, không xứng gì chứ, khuôn mặt của Tiểu Dương nhà chúng ta trong vạn người mới có một, chân dài eo thon, chết rồi cũng là một thi thể xinh đẹp, đừng nói cậu ta, ngay cả ông nội cậu ta cũng xứng đáng bay tám trăm vòng!”

Emmm… cảm ơn nha, nhưng sau này thật sự không cần phải nói thay tôi như vậy đâu.

“Này này này, rõ ràng là phó cục Lăng theo đuổi Tiểu Dương mà, nhìn bộ dạng không có tiền đồ của phó cục Lăng xem.”

Hội ăn dưa càng lúc càng trở nên sôi nổi, tôi đột nhiên cảm thấy như có gì đó nghẹn trong cổ họng, bữa ăn này nuốt không trôi rồi.

Cục trưởng Triệu bưng đĩa đi qua, lần nữa duy trì trật tự: “Tập trung ăn uống đi, rất ít đồng nghiệp có da mặt mỏng, đừng tùy tiện trêu chọc người ta!”

Tôi im lặng cúi đầu, cụm từ “rất ít đồng nghiệp” được sử dụng như vậy sao??

22.

Lão đại đã lên tiếng, mọi người cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Tôi dùng đũa gắp cà rốt ra ăn, Lăng Tiêu liền gắp hết cà rốt cho vào chén của tôi.

Tôi định cảm ơn thì nghe Lăng Tiêu đột nhiên lên tiếng: “Kỳ thật họ nói đều không sai.”

Tôi: ?

“Tôi thật sự đang theo đuổi em.”

Tôi cắn đũa, bị ánh mắt vô cùng chuyên chú của Lăng Tiêu nhìn, không biết tại sao lại đột nhiên cảm thấy hơi nóng, chóp mũi cũng đổ mồ hôi.

Qua nửa ngày tôi mới mơ hồ nói: “Nhìn không ra nha.”

“Ừ… có lẽ là do phương pháp của tôi sai rồi. Trở về tôi sẽ nghiên cứu lại chiến lược.”

Hắn vừa nói vừa xoa sừng dê của tôi.

Tôi vùi đầu suy nghĩ.

Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, vì Lăng Tiêu rất thích chạm vào tai và sừng của tôi nên sừng của tôi hiện tại vẫn rất nhỏ, căn bản không có lực tấn công gì cả.

Là một con dê non, yêu lực lại yếu nên tôi không thể giấu được tai và sừng của mình, nhưng nếu sừng không phát triển, sau này gặp nguy hiểm thì làm sao tôi có thể đánh trả kẻ thù?

Trong khi đó Lăng Tiêu cứ thích sờ sừng của tôi như vậy, chẳng lẽ hắn chỉ thích đôi tai và bộ lông dê mềm mại của tôi?

23.

Có nói gì đi chăng nữa thì sau nhiều ngày náo động, tất cả đồng nghiệp ở cục Quản Yêu đều mặc nhận tôi và Lăng Tiêu là một cặp.

Ngay từ đầu tôi đã cẩn thận giải thích: “Chúng tôi không ở chung. Hôm đó anh ta vào phòng của tôi là vì bị tôi chơi khăm, kỳ thật chúng tôi chỉ đơn thuần là cấp trên và cấp dưới mà thôi…”

“À há—” Đồng nghiệp Tôn Hùng nheo mắt, bày ra dáng vẻ “tôi hiểu, tôi hiểu mà”.

“Tôi hiểu rồi. Lão đại đã nói rất ít đồng nghiệp có da mặt mỏng, không cho chúng tôi trêu chọc. Ây da, không được nói, không được nói. Tôi còn phải đi gửi tài liệu, đi trước nhé.”

Tôi đã giải thích như vậy nhiều lần nhưng chẳng có con yêu nào tin cả.

Cuối cùng tôi chỉ có thể mặc kệ luôn.

24.

Trong lúc tôi để mặc tin đồn phát triển thì Lăng Tiêu thật sự đã mua sách và bắt đầu nghiên cứu chiến lược.

Ban đầu tôi không biết nhưng chú gác cổng đã làm rách lớp giấy bọc bên ngoài.

Lúc Lăng Tiêu đậu xe ngoài sân, chú gác cổng đã gọi hắn.

“Lãnh đạo, cậu có đơn hàng online.”

“Đơn hàng online nào?” Lăng Tiêu bước xuống xe với đôi chân dài miên man, tao nhã đóng cửa xe lại.

“Để tôi xem… là một quyển sách, Làm sao để bắt được một con dê kêu be be—”

“Tôi biết rồi!” Lăng Tiêu hét lên ngăn chú ấy lại, “Tôi tới lấy ngay đây.”

Đợi đến khi hắn giả vờ bình tĩnh mang theo đơn hàng online kia vào tòa nhà văn phòng thì sau một thoáng im lặng, bãi đỗ xe vang lên một tràng cười như muốn rồ lên.

Lăng Tiêu cứ thế bị mất mặt trong một ngày làm việc bình thường.

Buổi tối hai ngày sau, dường như Lăng Tiêu cuối cùng cũng có thu hoạch. Hắn tự tin thắp nến, cầm hoa và thổ lộ tình yêu của mình trong sân cục Quản Yêu.

Cả cục Quản Yêu mang theo hạt dưa đến xem náo nhiệt, góp phần đẩy bầu không khí trở nên cuồng nhiệt.

“Vậy ra tôi vẫn chưa tỏ tình, thật sự thiếu ý thức lễ nghi quá.”

“Nó đó, dù chúng ta là yêu thì cũng phải tuân theo các quy tắc cơ bản nha!”

“Chúng tôi đến với nhau mà không bày tỏ gì cả. Hai người chơi nổi quá, tôi sắp phát bệnh thấp khớp luôn nè.”

Tôi đứng giữa một dãy nến xếp hình trái tim, xấu hổ đến mức có thể lập tức mắng cả nhà Lăng Tiêu.

Giỏi lắm, không chỉ tự làm bản thân mất mặt mà sau đó hắn còn kéo tôi mất mặt chung.

Quyển sách đó tên gì?

Làm sao để bắt được một con dê kêu be be?

Ai viết ra quyển sách này thì nên xuống địa ngục luôn đi, đừng ở đây tấu hài nữa.

Lăng Tiêu hiển nhiên cảm thấy rất hoàn mỹ.

Hắn không nói mấy lời ướt át mà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Dương, em có bằng lòng làm bạn gái của tôi không?”

Tôi do dự.

“Đã sống qua nhiều năm như vậy, tôi chưa từng nghĩ sẽ có người vừa đẹp vừa đáng yêu lọt vào mắt tôi. Nhưng khi nhìn thấy em, tôi lại thấy đôi tai của em thật đáng yêu, sừng dê cũng mềm mại, là kiểu không có sức lực. Tôi đã thấy rất nhiều con dê, nhưng em là con dê xinh đẹp và đáng yêu nhất.”

Quần chúng hóng chuyện ngừng ăn hạt dưa, thì thầm bàn tán.

“Cũng cảm động đó chứ?”

“Có đúng là Lăng Tiêu chưa từng yêu? Cảm giác cậu ấy rất giỏi khoản này nha.”

“Cậu không hiểu đâu, sự chân thành là đòn chí mạng hiệu quả nhất.”

Hai má tôi ửng đỏ, không nói được lời nào.

“Hôm đó đưa em bay lượn, tôi cảm thấy em rất thích thú. Em có muốn sau này có một phi công chuyên trách như tôi không? Nếu em muốn bay, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể chìu em. Hơn nữa đôi cánh của tôi còn có thể trú mưa, dù trời mưa cũng sẽ không để em bị ướt.”

Tôi thừa nhận mình có chút cảm động.

“Chưa hết, tôi sẽ đưa thẻ lương và tiền tiết kiệm của tôi cho em, em có thể ăn bao nhiêu cà rốt và cỏ linh lăng tùy thích.

Tôi liếm môi nuốt nước bọt.

“Nếu em làm bạn gái của tôi thì sau này có thể ra lệnh cho tôi. Bảo tôi đóng cửa, tắt đèn, tắt máy điều hòa, mua bánh cà rốt, chạy việc vặt cho em…”

Tôi lập tức nói: “Thành giao.”

Tôi không vì cà rốt, cỏ linh lăng hay bất cứ thứ gì tương tự, cũng không vì trả thù việc trước đây hắn thường hay sai tôi làm việc vặt.

Đó là vì tôi đã nói qua nhiều lần, loài dê chúng tôi là động vật rất tùy tiện!

Muốn đồng ý thì đồng ý thôi.

“Vậy anh nhớ phải làm những gì mình đã nói đấy nhé.”

Lăng Tiêu sửng sốt một chút, chắc là không ngờ tôi lại đồng ý nhanh như vậy.

Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, hơi nghiêng người về trước rồi hôn lên trán tôi.

“Tuân lệnh, Tiểu Dương của anh.”

“Ơ kìa!! Đồng ý rồi!!!”

Quần chúng ăn dưa bắt đầu vỗ tay reo hò cổ vũ. Tôi nhận lấy bó hoa từ tay Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu, tên yêu quái ngốc nghếch này, khi bế tôi lên đã hưng phấn đến mức bóp nát bó hoa!!

25.

Hẹn hò với Lăng Tiêu được hai tháng thì tôi chuyển đến nhà hắn.

Tôi không có ý định gì hết, chủ yếu là vì tôi muốn trải nghiệm những gì đồng nghiệp đã nói về cảm giác làm dê lông vàng của nhà giàu mà thôi.

Nhưng nào có dê lông vàng cơ chứ!!

Vì vậy tôi muốn nói với mọi người, đừng tin những lời dối trá của đàn ông.

Đừng tin một lời nào cả!

Là ai lúc đầu nói sẽ nghe tôi sai vặt sau khi hẹn hò?

Kết quả là vẫn nghe sai vặt đó, nhưng không miễn phí đâu nha!

Muốn hắn chạy việc vặt hoặc làm gì đó, thậm chí mua cho cây kem thì tôi đều phải biến về nguyên hình con dê dâng đến miệng hắn.

Quả thật không có yêu tính*!

(*yêu tính: tương tự như nhân tính, anh nhà là yêu quái nên chị mắng anh là không có yêu tính)

Tôi vừa cảm thấy thoải mái vừa có chút tức giận, mắt ngấn lệ được hắn ôm vào lòng.

Tôi muốn hỏi, hắn căn bản chỉ thích tai và sừng của tôi thôi đúng không!!!

Hoàn.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!