Sóng ngầm – C.11

Chương 11: Bỉ ngạn

Đường Tam lần nữa xuất hiện đã ở cạnh bờ hồ giữa lòng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Hắn ngơ ngác nhìn mặt nước tĩnh lặng rộng lớn phía trước, đã không nhớ rõ lần cuối cùng bản thân đến đây là khi nào, chỉ thấy cảnh vật trước mặt lạ lẫm đến nhói mắt.

Còn đâu từng lớp cỏ non xanh mướt đầy sức sống hai bên bờ. Trước mắt hắn lúc này tràn ngập sắc hoa đỏ tươi như máu. Bỉ ngạn phủ kín hai bên bờ, vừa kiêu sa lộng lẫy vừa nhóm màu bi thương.

Ở thế giới trước đây, hắn từng nghe qua truyền thuyết về hoa bỉ ngạn bên bờ Vong Xuyên. Lá không thấy hoa, hoa chẳng bao giờ gặp được lá. Bỉ ngạn chia cắt đôi bờ, bỉ ngạn đau thương…

Từng cơn gió thổi nhè nhẹ. Một phiến hoa bồ công anh đỏ đáp lên vai hắn. Hắn run tay cầm lấy, chẳng mấy chốc bồ công anh được gió thổi tới ngập trời, rơi trên hoa bỉ ngạn, rơi trên mặt hồ thu. Cả không gian không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng kêu… Tất cả nhuốm màu tang tóc thê lương.

Cũng như trái tim hắn vậy, trống rỗng!

“Tiểu Vũ… Tiểu Vũ… rốt cuộc nàng ở đâu? Tiểu Vũ…”

Đường Tam quỳ rạp giữa đồng hoa bỉ ngạn, miệng không ngừng lẩm bẩm. Hắn không cảm nhận được nữa, hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Nàng như bốc hơi khỏi thế giới này. Một người sống sờ sờ không thể nào làm được chuyện này. Trừ khi… ý nghĩ đó khiến hắn như phát điên. Làm sao hắn có thể đánh mất nàng? Cây cối xung quanh, cả đồng hoa bỉ ngạn, ngay cả bồ công anh đang bay cũng lập tức bị đóng băng.

“Tiểu Vũ!” Đường Tam ngửa mặt lên trời hét lớn. Hắn nguyện ý lật tung từng tấc đất, bất chấp hủy diệt mọi thứ, bằng mọi giá phải tìm được nàng.

Tốc độ đóng băng càng lúc càng lan rộng ra phía rừng cây xung quanh, trong đó xen lẫn từng tiếng răn rắc vỡ vụn.

“Vương!” Một chất giọng già nua như ẩn như hiện run rẩy vang lên.

Đường Tam nhíu mày, quát: “ Ai!”

Băng đã ngưng lan tràn nhưng không khí vẫn đậm mùi chết chóc lạnh lẽo. Phía sau thân cây lớn xuất hiện một quang ảnh mờ nhạt hình người, dè dặt tiến lại gần Đường Tam, cung kính quỳ trước mặt hắn.

“Lão nô đến muộn, xin Vương tha tội.” Quang ảnh kính cẩn cúi đầu, “Lão nô đã nhìn thấy Hậu.”

Hai mắt âm u của Đường Tam trở nên rực sáng. Quan tâm quá tất loạn, hắn vậy mà quên mất Lam Ngân Lĩnh Vực. Hắn không hỏi thêm gì, lập tức nhắm mắt. Từng tia khí tức mỏng manh màu xanh lam từ bốn phương tám hướng ào ạt ùa đến vây quanh Đường Tam. Trong đầu hắn chợt hiện lên bóng dáng yêu kiều rất đỗi thân thuộc. Nàng mặc trên người chiếc váy cưới màu trắng mà hắn chuẩn bị cho hôn lễ của bọn họ. Mắt hắn ươn ướt, rõ ràng nàng còn rất trân trọng đoạn tình cảm giữa họ, nếu không nàng sẽ chẳng âm thầm đến cửa hàng váy cưới lấy chiếc váy này. Nhìn mái tóc ngắn của nàng, tuy rằng vẻ xinh đẹp không hề bị ảnh hưởng nhưng hắn vẫn đau lòng.

Tiểu Vũ, sao phải khổ sở như vậy?

Nàng dừng trước bìa rừng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm một lúc, dường như rất đắn đo, rồi chợt quay đầu, nhưng chỉ là thoáng chốc. Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi, lập tức thuấn di rời khỏi. Nơi nàng vừa đứng lưu lại một giọt nước mắt óng ánh, tích tắc tan vào lòng đất.

Nàng di chuyển rất nhanh, thỉnh thoảng dừng lại, mỉm cười nhìn cảnh vật trước mắt, có đôi lúc khẽ ôm sóc nhỏ, đôi lúc sờ đầu hươu… tất cả đều rất quen thuộc với nàng.

Đến một phiến rừng nhỏ, nàng ngẩn người thật lâu. Nơi này hoang phế, đất đá vỡ vụn, dấu tích dường như đã trải qua một trận ác chiến. Đường Tam chợt nhận ra đây là nơi lúc trước Tiểu Vũ đã hiến tế cho mình. Giờ nhìn lại như mới trải qua ngày hôm qua. Bọn họ yêu nhau nhiều đến thế, dám sẵn sàng hy sinh vì nhau. Những bông hoa bỉ ngạn vẫn nở rộ đứng đó, minh chứng cho tình yêu bất chấp hy sinh giữa hắn và nàng. Tiểu Vũ rạch một đường ở đầu ngón tay, giọt tinh huyết quý báu đỏ tươi lẳng lặng rơi xuống nền đất. Sau đó nàng cúi người quỳ lạy, cả cánh đồng hoa bỉ ngạn trở nên đỏ rực hơn, lay động mãnh liệt như muốn đáp lại nàng. Đường Tam hiểu, thứ đang chảy xuôi trong máu nàng chính là Vạn Hoa Chi Vương – Tương Tư Đoạn Trường Hồng. Năm đó bỉ ngạn nâng bước nàng đến bên cạnh hắn, giờ nàng trả lại cho chúng một ân tình.

Sau đó, những nơi Tiểu Vũ đi qua, một cảnh tượng hết sức rung động xuất hiện. Hoa bỉ ngạn được một phép màu nào đó trở nên sinh sôi nảy nở với tốc độ kinh người theo sát bước chân của Tiểu Vũ. Cuối cùng nàng dừng lại cạnh bờ hồ giữa Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Hoa bỉ ngạn cũng đã phủ vây khắp lối. Giữa đồng hoa đỏ rực, Tiểu Vũ trong bộ váy trắng như tinh linh xinh đẹp thoát tục nhất cõi trần.

Đường Tam đưa mắt nhìn sang, cách đó không xa là mỏm đá tương đối cao. Trước mắt hắn là tiểu tiên nữ trong bộ váy trắng kiêu sa đang lẳng lặng đứng trên mỏm đá như thực như hư. Chút ký ức ập về, năm đó hắn đi cùng đám người Võ Hồn Điện, cũng ngước nhìn tiểu tiên nữ trên vai Thái Thản Cự Viên đến ngây ngẩn si mê như kẻ mất hồn. Khoảnh khắc ấy, giây phút này, trong mắt hắn cũng chỉ có duy nhất một bóng hình – người hắn yêu hơn cả sinh mệnh.

Thân hình Đường Tam lập tức xuất hiện trên mỏm đá, tha thiết giơ tay muốn ôm trọn bóng hình nhung nhớ vào lòng. Nhưng tiểu tiên nữ của hắn lại bất chợt lao mình khỏi mỏm đá, cư nhiên nhảy xuống hồ.

“Không!”

Đường Tam thét lên, phản xạ rất nhanh lao theo bắt lấy tay nàng…

“Tủm!”

Nước lạnh phủ vây cơ thể hắn, bàn tay hắn buốt lạnh trống rỗng. Nhưng hắn là Hải Thần, nước chính là thế giới của hắn. Hắn điên cuồng nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của nàng. Thế nhưng trước mắt hắn chỉ có màu xanh vô tận. Hắn chợt nhận ra tất cả chỉ là ảo giác, hay nói đúng hơn là ký ức của Lam Ngân Thảo xung quanh. Dù vậy thì ít nhất hắn cũng biết nàng từng nhảy xuống hồ nước này.

Đường Tam huy động lực lượng Hải Thần, cả hồ nước rộng lớn như sôi sục đáp lại hắn. Đôi mắt âm u của hắn đột nhiên sáng lên. Ngay lập tức trong lòng hắn xuất hiện một thứ giống như cái kén trắng noãn to hơn một người bình thường một chút, dĩ nhiên so với thân hình của Đường Tam thì vẫn nhỏ hơn.

Đường Tam nhẹ nhàng ôm cái kén vào lòng, ngay lập tức đã xuất hiện trên mỏm đá. Theo sau đó là một vật to tướng khổng lồ màu trắng sữa nện trên mặt đá.

Đường Tam ôn nhu nhìn cái kén trong lòng mình, cẩn thận từng chút một đặt nó xuống mặt đá. Niềm hạnh phúc tột cùng hiện rõ trong mắt hắn, tìm được, hắn tìm được rồi!

“Tiểu Vũ! Đường Tam của nàng đây!”

Bàn tay hắn run rẩy đặt lên cái kén. Hắn không cảm nhận được khí tức của nàng, nhưng nước sẽ không bao giờ lừa gạt hắn. Ánh sáng vàng kim dần loé lên dưới lòng bàn tay hắn.

“Đại nhân, xin dừng tay.” Một chất giọng yếu ớt hốt hoảng thốt lên.

Động tác của Đường Tam lập tức dừng lại. Hắn nhíu mày nhìn thứ phát ra tiếng kia, trong mắt hiện lên sát khí.

“Đại nhân tha mạng. Ta chỉ muốn cứu nàng. Ngàn vạn lần không dám tổn thương nàng.”

“Ngươi là ai? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Dám có nửa lời nói dối ta cam đoan ngươi sống không bằng chết.” Giọng Đường Tam rét lạnh, cố áp chế nội tâm dậy sóng của mình. Tay hắn chưa từng rời khỏi cái kén, thần lực một chút cũng không cảm nhận được khí tức bên trong. Cái kén chẳng khác gì một vật chết.

“Ta là Thiên Mộng Băng Tằm.” Đúng vậy, khối màu trắng sữa kia chính là một con tằm khổng lồ, tu vi của nó đã hơn mười vạn năm, “Ta quen biết với Tiểu Vũ từ nhỏ. Nàng từng cứu ta một lần, hơn nữa có nàng che chở nên ta mới có thể ung dung sống ở đây đến tận bây giờ. Chỉ là Đại Minh và Nhị Minh không thích ta. Ngài không biết đâu, Tiểu Vũ là hồn thú giống cái đáng yêu nhất Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nàng có vô số kẻ ái mộ. Khụ khụ…” Thiên Mộng Băng Tằm cảm nhận được ánh mắt như tia điện của người nào đó mới biết mình lỡ lời, hắng giọng một cái rồi nói tiếp, “Nhưng dù sao ta cũng là bằng hữu của Tiểu Vũ nên Đại Minh và Nhị Minh mắt nhắm mắt mở cho ta một góc nhỏ. Ta lại có năng lực ẩn mình trời sinh nên cứ thế sống qua ngày. Chỉ là vật đổi sao dời, đám người độc ác kia đã tàn phá mọi thứ, Đại Minh và Nhị Minh cũng không chống đỡ nổi…”

Nói đến đây, Thiên Mộng Băng Tằm không nhịn được sụt sùi. Đường Tam liếc nhìn nó, nếu không phải hắn huy động lực lượng Hải Thần sợ rằng cũng không phát hiện ra nó. Quả là một tồn tại khá đặc biệt. Nói vậy thì ngoài Đại Minh và Nhị Minh vẫn còn hồn thú mười vạn năm giữa lòng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

“Ngài đừng nhìn ta như vậy. Ta cũng rất muốn cùng bọn họ chiến đấu nhưng ta không có năng lực chiến đấu gì cả… Hức hức… Dù ta luôn ẩn trốn dưới lòng hồ nhưng ta cũng biết không ít chuyện. Ta biết chuyện giữa ngài và Tiểu Vũ. Nàng từng kể rất nhiều chuyện về hai người. Đến hôm nay ta vừa tỉnh giấc đã phát hiện Tiểu Vũ gieo mình xuống hồ từ lúc nào. Dù nàng có là tuyệt thế đấu la cũng không có năng lực ở dưới nước quá lâu. Hơi thở của nàng mong manh gần như đứt đoạn, một chút ý chí sinh tồn cũng không có. Trong lúc nguy cấp ta chỉ có thể dùng chút thiên phú vô dụng của mình khiến nàng chìm vào mộng cảnh, đồng thời phong bế thời gian của nàng. Nếu ngài phá bỏ cái kén thì sợ rằng không thể cứu vãn được nữa.”

Dứt lời, Thiên Mộng Băng Tằm lắc lư cơ thể núc ních của mình, một vầng sáng trắng chiếu rọi vào cái kén. Ngay lập tức, vỏ kén trở nên trong suốt, có thể nhìn rõ những gì bên trong, nếu không đưa tay chạm thử thì sẽ không cảm nhận được sự tồn tại của nó.

“Đại nhân, ta chỉ có thể cố gắng tới mức đó.” Thiên Mộng Băng Tằm suy yếu nói rồi nằm im bất động như rơi vào trạng thái ngủ đông. Đường Tam có thể cảm nhận khí lực của nó đã tiêu hao không ít, đây có thể xem là hồn thú mười vạn năm yếu nhất mà hắn từng thấy, nhưng không thể phủ nhận nó là một tồn tại hết sức đặc biệt. Đầu ngón tay Đường Tam phát ra một tia thần lực màu vàng kim phủ vây cơ thể của Thiên Mộng Băng Tằm.

Ánh mắt của Đường Tam đong đầy tình yêu nhìn vẻ mặt hồng nhuận như đang ngủ say của Tiểu Vũ. Bàn tay từng chút một nhẹ nhàng vuốt ve má nàng qua cái kén vô hình.

“Tại sao vậy Tiểu Vũ? Ta là trượng phu của nàng, nàng có thể nói mọi chuyện với ta, chúng ta cùng nhau giải quyết. Nàng biết không, ta cũng sẽ đau, sẽ bị tổn thương kia mà. Ta có thể mất tất cả, chỉ riêng nàng là tuyệt đối không được…” Đường Tam lẩm bẩm nói, giọng điệu vẫn ôn nhu nhưng xen lẫn trách cứ tủi hờn.

Có phải hắn đã quá nuông chìu nàng? Làm sao nàng có thể hành động dại dột và tuyệt tình như vậy?

Đường Tam mở lòng bàn tay, một giọt nước trong trẻo lơ lửng bay đến dung nhập vào mi tâm hắn. Đây chính là giọt nước mắt sau cùng lúc Tiểu Vũ nhảy hồ quyên sinh. Hắn đã tìm thấy nó giữa hàng hà sa số giọt nước trong hồ…

“Đại Minh, Nhị Minh, hai đệ cảm nhận được không? Chúng ta về đến nhà rồi!”

“Cha, mẹ! Nữ nhi về nhà rồi! Từ nay một nhà chúng ta đoàn tụ, không chia không lìa.”

“Bỉ Bỉ Đông, ngươi lộ mặt đi, không cần giả thần giả quỷ, nếu không ngươi sẽ chẳng còn cơ hội được nói chuyện nữa đâu.”

“Súc sinh nhà ngươi muốn làm gì?” Chất giọng âm u không rõ nam nữ vang lên.

“Ngươi mắng ta là súc sinh nhưng tàn hồn lại nương nhờ trong cơ thể ta. Thật đáng cười biết bao. So với những kẻ lòng lang dạ sói như ngươi thì hồn thú bọn ta còn đáng trân trọng hơn nhiều. Rõ ràng ngươi có thể ký thác toàn bộ tàn hồn lên người Hồ Liệt Na, biết đâu vẫn còn cơ hội phục sinh.”

“Ta hận bọn người các ngươi. Tại sao cuộc đời của ta bất hạnh còn các ngươi lại được hạnh phúc. Ta muốn các ngươi cũng phải đau khổ như ta.” Bỉ Bỉ Đông trở nên dữ dội gào lên.

“Bất hạnh của ngươi, mọi người không có nghĩa vụ phải trả giá cho ngươi. Người bị tổn thương lại muốn tổn thương kẻ khác. Ngụy biện! Tất cả là do bản chất độc ác xấu xa của ngươi. Ngươi lợi dụng chính cả những người thật lòng quan tâm mình. Cho nên ngươi mới là kẻ thua cuộc, xứng đáng bị cô đơn giày vò.” Tiểu Vũ chậm rãi nói ra, vô cùng bình thản, “Dĩ nhiên, ta sẽ không tranh luận với ngươi. Ai cũng phải chịu trách nhiệm cho quyết định mình. Ta sẽ không nhân từ với ngươi, vì ta rất hận ngươi.”

“Ha ha, vậy ngươi có thể làm gì. Tâm ma của ngươi chính là hạt giống của La Sát. Rồi ngươi cũng sẽ trở nên độc ác giống như ta.”

“Đáng tiếc, ngươi tính sai rồi.”

“Ngươi muốn làm gì?” Bỉ Bỉ Đông trở nên cảnh giác. Tiểu Vũ yêu Đường Tam như vậy, nhất định sẽ không cam lòng rời khỏi hắn.

“Ngươi từng nghe nói chưa, có thứ tình yêu gọi là hy sinh. Bỉ Bỉ Đông, chúng ta kết thúc thôi…”

“Ngươi không được làm như vậy…”

“Tiểu Tam, muội thật sự không nỡ, rất muốn có thể cùng huynh trải qua đời đời kiếp kiếp. Chiếc váy cưới này thật đẹp, ước gì có thể mặc nó vào ngày đại hôn của chúng ta, tiếc là bây giờ muội chỉ có thể len lén mặc nó một mình. Huynh là nam nhân muội yêu nhất trong đời, là người muội không bao giờ muốn làm tổn thương. Nhưng không thể nữa rồi, muội không thể kiểm soát được nữa. Chỉ có cách phế bỏ tu vi thì muội mới không có năng lực làm hại người khác. Nhưng nếu làm vậy thì muội sẽ không thể cùng huynh thiên trường địa cửu. Một ngày nào đó huynh phải phi thăng lên Thần Giới, mà muội chỉ là phàm nhân bình thường, sẽ kẹt mãi lại đây, trải qua sinh lão bệnh tử. Cuối cùng muội cũng chỉ là một người hèn nhát, đã định vô duyên thì nên kết thúc ở thời điểm đẹp nhất, không nhiều kỉ niệm sẽ không có nhiều bi thương. Thời gian có thể gột rửa ký ức, huynh nhất định phải sống tốt. Tha thứ cho muội ích kỷ, muội sẽ không chúc cho huynh gặp được người xứng đáng với tình yêu của huynh…”

“Bắt đầu từ đâu, vậy thì kết thúc ở đó. Tiểu Tam, muội đã sớm nghĩ ra đoạn cuối của cuộc đời mình, hồ Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ít nhất muội vẫn có cảm giác ra đi trong vòng tay của huynh, vì huynh là Hải Thần, nơi nào có nước, nơi đó chính là thế giới của huynh… Vĩnh biệt…”

Trái tim Đường Tam như bị bóp nghẹn, lần nữa mở mắt đã là lệ rơi đầy mặt. Tiếng lòng thổn thức của nàng vẫn còn văng vẳng bên tai hắn.

Đồng quy vu tận! Tiểu Vũ đã lựa chọn phương thức giải thoát cực đoan như vậy. Suy cho cùng, nàng làm tất cả đều là vì hắn.

“Tiểu Vũ, nàng thật ngốc! Là người thì sao, là thần thì sao? Không có nàng, mọi thứ trở nên vô nghĩa. Thiên hoang địa diệt, ta tồn tại vì nàng tồn tại. Không có nàng, ta sống để làm gì?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!