Sóng ngầm – C.10

Chương 10: Tang điền

Thất Thánh Trụ của Hải Thần Đảo vừa vui mừng vừa áy náy khi nhìn thấy Đường Tam. Bọn họ biết rõ Đường Tam yêu Tiểu Vũ nhiều thế nào nên ngày đại hôn càng quan trọng hơn với hắn. Nhưng bọn họ quả thật không còn cách nào khác, đành phải gửi lời cầu cứu đến vị Hải Thần mới tấn thăng này. Cũng may thời gian còn hơn một tuần, hy vọng sẽ không ảnh hưởng gì đến ngày trọng đại của hắn.

Từ ngày Tà Ma Hổ Kình Vương và Thâm Hải Ma Kình Vương chết đi, hải vực cũng xem như tương đối yên bình. Chỉ là mấy ngày gần đây, đáy biển thường xảy ra nhiều cơn địa chấn, núi lửa dưới đáy biển không ngừng phun trào, thậm chí là diễn ra trên diện rộng, vô số sinh vật biển chết một cách kỳ lạ, ngay cả tộc đàn hùng mạnh như Ma Hồn Đại Bạch Sa cũng bị công kích một cách không rõ ràng. Nhờ có Tiểu Bạch tọa trấn nên cả đàn mới không bị thương vong nặng nề, nhưng Tiểu Bạch lại bị thương không nhẹ. Có thể nói nàng ta là người duy nhất chạm trán gần với kẻ ác giấu mặt kia.

“Ta không nhìn thấy rõ đối phương, nhưng có thể cảm nhận khí tức kinh khủng tương tự như Thâm Hải Ma Kình Vương, chỉ là nó hư nhược lúc ẩn lúc hiện.” Tiểu Bạch vẫn còn sợ hãi khi nghĩ đến cảnh tượng đen tối đó.

Đường Tam đã nắm rõ tình hình. Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn về phía bờ lục địa xa xăm, trái tim bất giác có chút thổn thức vô cớ.

“Tiểu Vũ, chờ ta!”

Hắn suy tư một lúc, dặn dò Thất Thánh Trụ vài câu rồi lao mình thẳng xuống lòng biển. Những nơi hắn đi qua, sóng nước lẫn sinh vật sùng bái, hân hoan vui mừng. Đây chính là thế giới của hắn, là sân nhà của hắn. Ở đây, hắn chính là chúa tể.

Đường Tam nhắm mắt, lặng lẽ khuếch tán thần thức với tốc độ kinh người. Nhưng hải vực quá rộng lớn, hắn còn phải chữa thương cho những nơi bị quấy phá nên tốn kha khá thời gian. Quả nhiên là một kế hoạch phá hoại được mưu tính kỹ. Nhưng đừng quên hắn là Hải Thần, trên biển rộng không có đối thủ.

Đối phương cũng xem như có bản lĩnh, có khả năng ẩn giấu đáng kinh ngạc. Qua ngày thứ hai Đường Tam mới dò ra khí tức của đối phương. Chỉ là… Thâm Hải Ma Kình Vương? Không phải nó đã bị đánh tan một tia linh hồn cuối cùng sao? Không đúng, khí tức này có chỗ khác biệt, còn có cả hắc ám. Hắn nhếch môi, gặp rồi không phải sẽ biết hay sao?

“Không cần ẩn núp nữa.” Hải Thần Chi Quang chiếu rọi một vùng đáy biển đen ngòm.

Giữa bóng tối trùng điệp, hai con ngươi to lớn đỏ như máu chớp động, nhìn Đường Tam đầy thù hận.

“Tu vi của ngươi không bằng hắn, còn dám gây ra sóng gió ư?” Đường Tam lạnh lùng hỏi.

“Nếu không phải ta bế quan thì sao các ngươi có thể vây công trượng phu của ta. Chỉ cần độ kiếp thêm một lần thì hắn sẽ là thần. Tất cả đều tại tên khốn kiếp nhà ngươi.”

Hoá ra là bạn lữ của Thâm Hải Ma Kình Vương, chưa từng nghe ai nhắc đến tồn tại này. Tu vi tuy không bằng Thâm Hải Ma Kình Vương nhưng cũng không kém bao nhiêu, hơn nữa còn có vẻ mưu mô hơn. Đường Tam dĩ nhiên không sợ con Thâm Hải Ma Kình Hậu này, thế nhưng nó còn có thế lực chống lưng, mà thế lực kia dường như không đến từ vị diện này. Thật đáng suy ngẫm!

Hai bên bắt đầu giằng co. Dù sao thì Đường Tam chỉ mới tiếp nhận thần vị, căn cơ chưa vững, đối phương lại có ngoại lực kỳ lạ trợ giúp nên không thể kết thúc mau chóng được.

Nhưng kẻ nào có thể địch lại Hải Thần trên biển rộng cơ chứ. Đường Tam gần như đã chiếm thế thượng phong, cuộc chiến sắp ngã màn thì đột nhiên trái tim Đường Tam run lên, một cảm giác hoảng sợ bỗng dưng dâng trào.

Trong lúc hắn lơ đãng, Thâm Hải Ma Kình Hậu nhân cơ hội chạy trốn vào trong một xoáy đen không gian khổng lồ. Rõ ràng ngoại lực vẫn chưa đủ giúp nó trả thù.

Đường Tam liếc mắt nhìn nhưng không động thủ, dường như cố ý thả đối phương đi.

“Hải Thần đại nhân…” Hải Long Đấu La là người đầu tiên chạy đến, khó hiểu lên tiếng.

Đường Tam khoát tay: “Không cần lo lắng, nó bị thương nặng, trong thời gian dài sẽ không dám quay lại. Có lẽ trong tương lai đấy sẽ là một cơ hội.”

Hắn nói lấp lửng. Hải Long Đấu La không rõ ràng lắm nhưng đối với bọn họ, lời của Hải Thần chính là tôn chỉ.

Đường Tam lúc này lòng dạ không hiểu sao rối bời, dặn dò mọi người qua loa vào câu, hắn không chờ được lập tức quay trở về.

Trời vào đêm, căn nhà gỗ trở nên tĩnh lặng giữa vườn hoa hồng đỏ thắm. Trăng vằng vặc trên cao chiếu rọi bóng hình một nam nhân áo xanh đang đứng trước cửa gỗ.

Chợt đèn trong phòng vụt tắt, tay chạm vào nắm cửa của Đường Tam khẽ run. Hắn hít sâu một hơi tự trấn tĩnh mình. “Ken két!” Tiếng cửa mở như âm thanh cắt khoét vào lòng người. Cả căn phòng như chìm vào bóng tối và sự lạnh lẽo.

“Tách!” Đèn bật sáng. Tất cả mọi thứ vẫn ngăn nắp như cũ, chỉ là thiếu đi bóng hình yểu điệu dấu yêu.

“Tiểu Vũ, ta về rồi!” Giọng Đường Tam khàn khàn khẽ run, dường như hắn cũng không nhận ra giọng điệu của mình đang run rẩy.

Đáp lại hắn chỉ có sự yên lặng đến nghẹt thở. Hắn cứng nhắc bước chậm chạp đến bên chiếc giường giữa phòng, ánh mắt như đọng lại hình ảnh nàng ngã vào lòng hắn, ôm ấp tha thiết mới hôm kia thôi mà. Rõ ràng với thực lực hiện giờ, hắn thừa biết chiếc đệm đã lạnh hơi người nhưng vẫn vô thức đưa tay chạm lên mặt vải trắng tinh. Cái lạnh nơi đầu ngón tay như điện giật khiến hắn nhói đau.

“Tiểu Vũ, đừng trốn nữa!” Hắn dịu dàng gọi, chất giọng trầm ấm như vang vọng giữa vườn hoa hồng tươi thắm.

Nhưng lần nữa phải khiến hắn thất vọng, không còn giọng nói quen thuộc đáp lại hắn. Đêm đen trăng thanh gió mát bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, khắp nơi như có luồng sát khí lúc ẩn lúc hiện. Cỏ hoa cây lá xung quanh bắt đầu héo úa rũ rượi. Cả khung cảnh tràn đầy sức sống tức khắc trở nên nhuốm màu chết chóc.

Tiểu Vũ của hắn không có ở đây! Phải rồi, nàng nhất định đã trở về Đường Môn chờ hắn. Đó mới là nhà của bọn họ. Mắt hắn sáng lên, mái tóc gần chuyển sang màu trắng lập tức biến về màu xanh lam.

Đêm nay trong phòng nghị sự ở Đường Môn đông đúc lạ thường. Gần như mọi người thân thiết với Đường Tam đều có mặt, ai nấy đều mang vẻ mặt buồn bã. Bỗng nhiên khí tức thần thánh quen thuộc xuất hiện, cả đám lập tức thẳng người, vẻ mặt xót xa căng thẳng như nuốt phải ruồi.

Đường Tam trực tiếp xuất hiện ngay trong căn phòng ngủ chuẩn bị cho ngày tân hôn. Cả căn phòng đều được hắn trang trí lại, ngập tràn sắc đỏ. Chiếc giường lớn ở giữa đã phủ đệm đỏ có in hình thỏ trắng nô đùa cùng Lam Ngân Thảo. Trên trần nhà treo rất nhiều dải lụa và tú cầu đỏ, không có gió nhưng chúng vẫn lay động vô cùng thích mắt. Không chỉ vậy, còn có rất nhiều hoa tươi rực rỡ sắc màu và dây leo giăng đầy các bức tường và nền phòng, trong hệt như một khu vườn cổ tích. Dọc lối đi và xung quanh giường đã đặt sẵn rất nhiều nến.

Trước đây khi vừa làm xong những thứ này, Đường Tam từng đứng cười như thằng ngốc vì hắn đang tưởng tượng vô số cảnh đẹp như mơ về đêm tân hôn của hắn và nàng. Nàng sẽ dùng nhu kỹ tuyệt vời hạ gục hắn. À không cần, chỉ cần nàng trao cho hắn ánh mắt nhu tình thì cũng đủ để hắn nhiệt huyết sôi trào, dâng tặng hết mọi thứ cho giai nhân.

Thế nhưng những thứ này giờ đây như muốn chọc mù hắn. Tiểu Vũ chưa từng đến đây.

“Mẫu thân, Tiểu Vũ đâu rồi? Nàng đang chơi trốn tìm với con phải không?” Đường Tam vừa nhìn thấy A Ngân liền như bắt được vọng rơm cứu nàng, vội vàng ôm lấy vai mẹ gấp gáp hỏi.

Nhìn vẻ rối rắm của con trai, lời đến miệng như bị kẹt lại, A Ngân rốt cuộc chỉ có thể khóc không thành tiếng.

Đường Tam không thể nổi đóa với mẫu thân, đáy lòng âm u nhìn những người còn lại. Áo Tư Tạp và Mã Hồng Tuấn cúi đầu, rõ ràng lúc này vô cùng khó xử. Ninh Vinh Vinh không nhịn được úp mặt vào cánh tay của Áo Tư Tạp, bờ vai run rẩy. Cuối cùng chỉ có Đường Hạo vỗ vai Đường Tam, vẻ mặt thâm trầm.

“Tiểu Vũ đi rồi!”

Bốn chữ đơn giản tựa như cả bầu trời đổ ập xuống vai Đường Tam. Mắt hắn đỏ ngầu nhìn Đường Hạo.

“Người nói cái gì? Tiểu Vũ đi đâu cơ chứ? Mọi người đang gạt ta!” Mỗi một lời nói tràn đầy sự nghi hoặc khó tin. Bỗng chốc cả căn phòng chìm trong rét lạnh, Sát Thần Lĩnh Vực của chân chính Tu La Thần không phải thứ người thường có thể chịu được.

Mái tóc Đường Tam đã chuyển sang màu trắng, hắn gằn từng tiếng như cố kìm nén lửa giận trong lòng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tiểu Tam, con bình tĩnh lại đi, con đang cố giết mọi người đấy.” Đường Hạo nghiến răng bộc phát Sát Thần Lĩnh Vực cố gắng chống đỡ để kéo dài thời gian.

“Trước khi đi Tiểu Vũ có để lại cho con vài thứ. Mau thu hồi Sát Thần Lĩnh Vực đi.”

Từng nghe nói Đường Tam có thể hoá Tu La vì Tiểu Vũ, hôm nay Đường Hạo mới xem như chân chính nhìn thấu mặt điên cuồng này của con trai mình. Vì nàng, hắn có thể bất chấp lý lẽ, làm sao hắn có thể chấp nhận việc nàng rời đi chỉ bằng vài câu nói. Mà hắn cơ bản không cho người khác mở lời. Đó không phải là thứ hắn muốn nghe, hiện giờ hắn chỉ tâm niệm muốn biết nàng ở nơi nào.

Sát Thần Lĩnh Vực thoái lui, mọi người trong nháy mắt như trút được gánh nặng, không nhịn được ôm ngực thở hổn hển.

Đường Hạo xoa lưng giúp A Ngân nhuận khí, thế nhưng không nhịn được rùng mình trước ánh mắt nóng rực của người nào đó. Đường Hạo lấy ra một tờ giấy đưa cho Đường Tam. Hắn nhanh chóng bắt lấy, chưa kịp cảm ơn đã dán mắt vào những dòng chữ nguệch ngoạc vô cùng quen thuộc trước mặt.

Làm sao hắn quên được những nét chữ đầu tiên của nàng là do một tay hắn chỉ dạy. Đến hiện giờ những nét chữ ngây ngô ấy vẫn không hề thay đổi, nghiêng nghiêng ngã ngã không nỡ nhìn. Mã Hồng Tuấn từng gan dạ cảm thán: “Tiểu Vũ, chữ của muội như vậy sau này làm sao dạy con?”

Tiểu Vũ khi ấy ngẩng cao đầu, tự tin trả lời: “Không phải còn Tiểu Tam sao? Tiểu Tam chữ đẹp là được.”

Đúng vậy, lúc đó hai người vẫn chưa xác định quan hệ nhưng hắn rất cao hứng khi nghe những lời này. Bây giờ nghĩ lại, hắn dĩ nhiên sẽ dạy dỗ tốt bảo bối bé nhỏ của hai người.

Chỉ là những gì đang xảy ra trước mắt đánh vỡ mộng tưởng của hắn.

Hai mắt Đường Tam đỏ ngầu nhìn chăm chăm vào tờ giấy…

“Tiểu Tam, vĩnh biệt!

Xin lỗi vì đã lừa dối huynh suốt thời gian qua. Ta không muốn tiếp tục đoạn tình cảm này nữa. Ta thật sự rất mệt mỏi. Ta không muốn đoán mò, cũng không đoán mò nổi. Mỗi người chúng ta đều có quá khứ riêng, có những thứ trân trọng riêng. Những gì đã xảy ra không thể thay đổi, có những ký ức, những nỗi đau không bao giờ được xoá nhoà. Huynh biết không, giờ đây, mỗi lần nhìn thấy huynh là ta lại vô cùng khổ sở, ta hối hận vì quyết định khi xưa của mình. Nếu ta sớm rời đi thì đã không có quá nhiều người phải hy sinh.

Tình yêu không còn ngọt ngào như ta nghĩ nữa. Cho nên ta buông tay, cũng xin huynh buông tha cho đoạn tình cảm này. Con đường phía trước của huynh còn rất dài, nhưng ta không muốn cùng huynh đi tiếp con đường ấy nữa. Đừng làm phiền ta! Xem như đây là thỉnh cầu cuối cùng!

Lần cuối, vĩnh biệt!”

Tờ giấy trong tay Đường Tam trở nên nhăn nhúm. Đáy mắt hắn run lên, miệng không ngừng thì thào như kẻ say: “Tiểu Vũ, nàng đang đùa ta có phải không? Không thể nào, nàng yêu ta cơ mà…”

Ninh Vinh Vinh đi đến trước mặt Đường Tam, hai mắt cũng đã nhoè lệ: “Tam ca, huynh đừng như vậy. Tiểu Vũ biết được sẽ rất đau…” Dường như nhận ra mình lỡ lời, Vinh Vinh lập tức đổi lời, “Ý của muội là Tiểu Vũ không hy vọng nhìn thấy huynh như vậy, trước khi đi Tiểu Vũ có đến từ biệt muội, nhờ muội nhắn với huynh là mong huynh sống thật tốt, tìm kiếm chân trời mới của mình.”

“Nói dối, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu Tiểu Vũ không cần ta nữa thì nàng có thể trực tiếp nói với ta, sao lại chơi trò mất tích như vậy?” Đường Tam áp chế cảm xúc hỗn loạn trong lòng, như muốn hét lên.

Áo Tư Tạp bước đến cạnh Vinh Vinh, một tay đặt lên vai nàng, một tay vỗ vai Đường Tam: “Tiểu Tam, bọn ta sao có thể đùa giỡn như vậy. Nếu Tiểu Vũ nói ra, liệu đệ có để nàng đi không? Đệ xem cái này đi.”

Áo Tư Tạp nhìn Vinh Vinh. Nàng ta hiểu ý, thở dài rồi mở vòng tay trữ vật lấy ra một đoạn tóc bím thật dài bị cắt ngang.

Nhìn thấy vật này, Đường Tam rốt cuộc không thể trấn tĩnh được nữa, cả cơ thể lung lay sắp đổ. Tay hắn run rẩy cầm lấy bím tóc mượt mà quen thuộc. Từng sợi tóc đều do một tay hắn tết nên. Bím tóc này hệt như minh chứng tình yêu giữa bọn họ, Tiểu Vũ nâng niu nó, hắn càng trân trọng hơn. Vậy mà giờ đây nó đơn độc ở chỗ này, chủ nhân nó đã dứt khoát cắt đứt nó. Tiểu Vũ rõ ràng đã tỏ thái độ vô cùng quyết tuyệt.

Ninh Vinh Vinh đủ cứng rắn bồi thêm cho Đường Tam một đả kích to lớn. Nàng ta không do dự đưa cho Đường Tam chiếc nhẫn Lam Ngân Thảo xanh biếc – chiếc nhẫn đính hôn của Đường Tam và Tiểu Vũ. Tiểu Vũ đã nói “Nếu đã tàn nhẫn thì phải tàn nhẫn cho triệt để.”

Đường Tam quả thật đã đứng trên bờ vực sụp đổ, hắn quỳ gục xuống sàn, cả trái tim như chết lặng nhìn hai vật trân quý trên tay. Cả đầu óc lâm vào trống rỗng. Thông minh một đời như hắn giờ phút này chẳng khác nào một đứa trẻ bị bỏ rơi, không biết làm gì, không biết phải bắt đầu từ đâu. Nào còn dáng vẻ của một vị thần!

Tiểu Vũ của hắn không cần hắn nữa!

Chợt hắn ngẩng mặt, đáy mắt trở nên sáng rực, một chút tỉnh táo còn sót lại cho hắn chút linh quang. Chẳng phải nàng vẫn còn người thân đó sao, tuy không phải ruột thịt nhưng thời gian qua nàng luôn đối xử với Liễu Nhị Long như mẹ ruột. Hắn như bắt được cọng rơm cứu mạng, thoáng cái đã biến mất. Những người còn lại hớt hả đuổi theo.

Đường Tam rất nhanh đã tìm được Liễu Nhị Long, không nhịn được gấp gáp hỏi: “Nhị Long lão sư, người…”

Liễu Nhị Long ra hiệu suỵt một cái. Đường Tam lúc này mới để ý mình đang ở trong phòng của đại sư. Hắn hết sức kinh ngạc khi thấy đại sư đang nằm hôn mê trên giường, nơi ngực trái bị thương rất nặng. Nhưng dựa vào khí tức xem như không còn nguy hiểm.

“Ai đả thương lão sư?” Đường Tam nhíu mày hỏi, thật ra trong lòng đã có linh cảm chẳng lành.

“Là… Tiểu Vũ.” Liễu Nhị Long khó nhọc nói ra. Nàng vẫn còn bàng hoàng trước cảnh tượng hôm ấy, “Ta cũng không biết là chuyện gì. Lúc ta đến nơi thì đã thấy năm ngón tay của Tiểu Vũ cắm chặt vào ngực Tiểu Cương. Tiểu Vũ khi đó rất kỳ lạ, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, vừa thấy ta đã lập tức bỏ đi. Sau đó ta một mực ở chỗ này chăm sóc cho Tiểu Cương. Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Chết tiệt!” Đường Tam không trực tiếp trả lời Liễu Nhị Long, chỉ mắng một câu rồi bỏ đi.

Liễu Nhị Long cũng muốn đuổi theo xem là chuyện gì nhưng lại không dám rời khỏi Ngọc Tiểu Cương.

Hồ Liệt Na đang nhắm mắt dưỡng thần ngâm mình trong buồn nước ấm, miệng ngân nga vài câu hát, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã đắc ý. Thiên Nhận Tuyết giờ đã thất thân với Xà Mâu Đấu La. Vật cản lớn nhất là con thỏ đáng ghét kia rốt cuộc đã bỏ đi. Cô ta mới là kẻ ở lại sau cùng. Đường Tam từng tha cho cô ta vài lần, Hồ Liệt Na tự cho rằng hắn đối với mình không phải tuyệt tình. Mưa dầm thấm lâu, cô ta tự tin với nhan sắc và thân hình quyến rũ, võ hồn hồ ly mị hoặc trời sinh thì chẳng bao lâu sẽ có thể lay động được Đường Tam. Chỉ có nam nhân hoàn mỹ như vậy mới xứng với cô ta.

Chợt sát khí kinh khủng ập đến không báo trước khiến buồn nước vỡ tung. Cái cổ của Hồ Liệt Na bị một bàn tay rắn như thép bóp chặt, cả cơ thể gần như loã lồ bị chế định lơ lửng trên tường. Trước mắt cô ta là một đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ. Hồ Liệt Na từng thấy qua hình dáng này của Đường Tam, là Tu La Thần Đường Tam. Nhưng so với chính khí lẫm liệt lúc ở trên chiến trường thì hắn lúc này toàn là hơi thở chết chóc.

Hô hấp bị tắc nghẽn, Hồ Liệt Na vùng vẫy cả thân hình đẩy đà của mình, từng giọt nước trên người cô ta văng khắp nơi nhưng không có giọt nào chạm được vào nam nhân trước mặt. Hai mắt cô ta trợn to kinh hoảng, khó nhọc thốt ra mấy chữ: “Đường Tam… ta… không… thở được…” Bàn tay mảnh khảnh cố gắng tách mấy ngón tay như gọng kiềm của Đường Tam.

“Nói mau, khí tức của La Sát Thần là chuyện gì? Nếu không nói ta lập tức giết ngươi.” Đường Tam gằn từng chữ một, hận ý như kiểu không thể giết chết kẻ trước mặt ngay lập tức.

“Bang!” Thân hình đẫy đà của Hồ Liệt Na bị ném mạnh vào vách tường bên cạnh. Cô ta ôm cổ thở hổn hển, cố gắng hít lấy từng ngụm khí rồi lại không nhịn được phun máu tươi.

“Ta… cũng không biết… Chàng phải… tin ta… khụ khụ… ta…”

Chợt sắc mặt Hồ Liệt Na cứng đờ, mái tóc dần chuyển sang màu trắng, làn da căng mịn xuất hiện rõ vết nhăn bằng tốc độ mắt thường thấy được. Đây rõ ràng là đang bị lão hoá với tốc độ kinh người. Chẳng mấy chốc từ một thiếu nữ thanh xuân mơn mởn trở thành một phụ nữ trung niên luống tuổi.

Hồ Liệt Na kinh hoảng nhìn bàn tay của mình, cô ta như điên loạn sờ mặt mình, cảm nhận rõ từng vết hằn thô, quên đi đau đớn mà điên cuồng hét lên: “Mặt của ta… mặt của ta…”

Lúc này đây Đường Tam cũng rơi vào khủng hoảng chưa từng có. Hắn không truy hỏi mà tức khắc biến mất không còn tung tích.

Mọi người chạy đến nơi đã không thấy bóng dáng của hắn, chỉ còn lại một luống phụ đang loã lồ co ro trên nền đất, trạng thái đã có chút điên loạn. Suýt chút nữa mọi người đã không nhận ra đó là thánh nữ cao cao tại thượng một thời của Võ Hồn Điện – Hồ Liệt Na.

Liễu Nhị Long chuẩn bị đi thay nước thì trên giường truyền đến tiếng động. Ngọc Tiểu Cương đang hôn mê đột nhiên tỉnh dậy, vừa ôm vết thương vừa yếu nhược thì thào: “Mau… ngăn… Tiểu Vũ… lại…”

Liễu Nhị Long chỉ loáng thoáng nghe được, định hỏi lại thì người lại lâm vào hôn mê.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!