Sóng ngầm – C.12

Chương 12: Khai đoan

Đường Tam nhìn thật sâu Tiểu Vũ của hắn, trong lòng tràn đầy kiên định. Dù có trả giá lớn như thế nào thì hắn cũng phải tìm về được nàng.

“Tiểu Vũ, trên đời này không một ai có thể cướp nàng khỏi tay ta.”

Ấn ký Tam Xoa Kích trên trán Đường Tam sáng lên. Trong thoáng chốc, một tầng sáng vàng kim bao phủ toàn bộ cơ thể hắn lẫn cái kén trong suốt. Không gian không hề biến động nhưng trên mỏm đá đã không còn một ai.

Hai đạo thân ảnh, một đỏ như máu, một xanh lam vô tận, đồng thời xuất hiện từ hư không. Hai bọn họ đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng hơi bất ngờ khi thấy đối phương.

“Đường Tam mạo muội làm phiền Tu La Thần và Hải Thần.”

Giữa không gian trắng xoá như hư như ảo, ba thân ảnh nam nhân với vầng hào quang khác nhau nhưng đều vô cùng uy nghiêm thần thánh. Thân ảnh thứ ba có vầng hào quang vàng kim dĩ nhiên là Đường Tam.

“Gọi ta Ba Tắc Đông được rồi, hiện tại ngươi mới là Hải Thần, ta chỉ là tiền nhiệm mà thôi.” Ba Tắc Đông khoát tay nói, thái độ rõ ràng hoà ái thư thả vô cùng.

“Ta là Tu La.” Tu La nói ngắn gọn, tên thật của hắn vốn dĩ là Tu La, muốn nhiều lời hơn cũng không dễ.

Đường Tam nhìn vị Tu La Thần “tiền nhiệm” này, đây là lần đầu tiên hắn thấy qua diện mạo của vị này. Khí tức hừng hực, khuôn mặt cương nghị, nhìn vào liền biết là nhân vật không nên đắc tội.

“Có chuyện mau nói, dù chỉ là thần thức nhưng vẫn không thể tồn tại ở vị diện này quá lâu.” Tu La không giải thích nhiều về cấp bậc thần vị với Đường Tam. Bọn họ sẽ có buổi trao đổi thật sự sau khi Đường Tam phi thăng lên Thần Giới.

Đường Tam kể lại tình hình của Tiểu Vũ rồi chấp tay, cúi đầu thi lễ: “Ta muốn tìm cách cứu nàng.”

Tu La và Ba Tắc Đông nhíu mày. Ba Tắc Đông liếc nhìn Tu La như muốn nói ‘Ta biết mà, ả nhất định sẽ gây chuyện’. Ba Tắc Đông rõ ràng có địch ý với La Sát Thần.

“La Sát Thần đời này chẳng khá hơn đời trước là bao, âm ngoan xảo quyệt. Tiểu Vũ làm sao thích hợp…” Ba Tắc Đông lập tức ngừng lại trước ánh nhìn âm u của Tu La. Hắn hắng giọng rồi nói tiếp: “Ý ta là nàng sao có thể chống đỡ được tà niềm của La Sát. Bất quá nha đầu này xem như may mắn, Thiên Mộng Băng Tằm quả nhiên là tồn tại vô cùng kỳ lạ. Nhưng vấn đề hiện tại chính là La Sát đã xâm nhập vào tâm ma của Tiểu Vũ, chúng ta không thể cưỡng ép công kích, nếu không sẽ phá vỡ tinh thần chi hải của nàng, tương đương với diệt vong.”

“Đúng vậy, có thể nói Tiểu Vũ và La Sát Thần đang dùng chung sinh mạng. Tiểu Vũ lựa chọn như vậy, ta cảm thấy có lẽ do nàng đã sắp không kiểm soát được bản thể.” Tu La trầm ngâm nói, “Cách duy nhất là tiêu diệt tâm ma của nàng, La Sát sẽ không còn chỗ ký sinh. Nhưng làm như vậy quá mạo hiểm.”

“Ta có cách, thỉnh xin hai vị yểm trợ cho ta. Đại ân này Đường Tam nhất định báo đáp.” Đường Tam cúi người, trịnh trọng nói.

“Ngươi chỉ mới tiếp nhận thần vị, căn cơ chưa vững, nghịch thiên sẽ chịu phản phệ, phải trả cái giá rất lớn.” Tu La nhắc nhở.

“Nếu thiên đạo cướp mất Tiểu Vũ của ta, thì ta cần thiên đạo để làm gì?” Đường Tam đầy kiên định.

“Bọn ta tương tự cũng không thể can thiệp vào chuyện của phàm nhân. Một khi giúp ngươi, bọn ta ắt sẽ bị trừng phạt, hơn nữa ta còn là chấp pháp giả của Thần Giới.”

“Điều kiện của ngài là gì?” Đường Tam đủ thông minh để nhận ra ẩn ý của đối phương.

“Tốt. Sau khi ngươi phi thăng Thần Giới, tiếp nhận chức chấp pháp giả của ta. Nội bộ Thần Giới tranh đấu, ngươi phải thay ta giữ vững trật tự ở đó, đảm bảo Thần Giới phát triển. Sau chuyện này Thần Giới đã tổn thất hai vị chủ thần. Ta không biết ngươi dùng cách nào, nhưng nhất định phải bù đắp phần tổn thất đó.”

“Được, ta hứa với ngài.” Đường Tam không do dự đáp ứng, rõ ràng biết đó là trói buộc, nhưng vì nàng, hắn bất chấp tất cả.

“Còn một việc nữa. Thiên Sứ Thần đời trước là bằng hữu của ta. Nay thần vị Thiên Sứ đã bị hủy, xem như nể mặt ta, chừa cho hậu đại của nàng một con đường sống, một lúc nào đó tín ngưỡng Thiên Sứ đủ mạnh, thần vị Thiên Sứ sẽ lần nữa tái sinh.”

“Được! Chúng ta có thể bắt đầu được chưa?” Đường Tam hỏi.

“Ta và Ba Tắc Đông sẽ dùng hỗn độn chi khí mở cho ngươi một không gian nhỏ độc lập, ở đó sẽ không tồn tại thời gian hay bất cứ vật gì khác. Ngươi phải tranh thủ, không gian đó sẽ ăn mòn thần thức của ngươi để duy trì.” Tu La giải thích.

“Hơn nữa, ngươi muốn xâm nhập vào tinh thần chi hải của nàng, biện pháp an toàn nhất chính là dung hợp triệt để. Ngươi hiểu ý ta chứ? Đi mau thôi.”

Nói đến đây, Tu La vung tay lên, Ba Tắc Đông cũng làm tương tự. Từ trong tay hai người phóng xuất ra hai luồng khí tức quỷ dị cường đại bao phủ lấy Đường Tam và cái kén trong suốt.

Xong việc, Ba Tắc Đông nhìn Tu La bằng ánh mắt quái dị. Khuôn mặt cương nghị của Tu La vậy mà hơi mất tự nhiên, hắng giọng hỏi: “Nhìn cái gì?”

Ba Tắc Đông nhếch môi: “Ngươi tính kế cả người kế vị của mình, nham hiểm!”

Tu La xua tay, đứng đắn đàng hoàng nói: “Còn hơn kẻ nào đó chưa gì đã tự nhận là người tiền nhiệm. Hơn nữa ta khó khăn lắm mới tìm được người kế vị ưng ý như vậy, rốt cuộc có thể trút được gánh nặng.”

Ba Tắc Đông lại nói: “Nội tình Thần Giới phức tạp, ngươi cứ vậy yên tâm giao cho hắn sao?”

Lần này đến lượt Tu La nhìn Ba Tắc Đông: “Lúc đầu là kẻ nào đòi sóng mái với ta giành Đường Tam. Hắn là người thông minh nhất ta từng thấy, có thể hắn không phải mạnh nhất nhưng chỗ này…” Tu La chỉ lên đầu mình rồi nói tiếp, “Hắn chắc chắn đứng đầu, tính cách trầm ổn, biết nhu biết cương, coi trọng nghĩa khí và chữ tín, đáng trở thành người chưởng quản Thần Giới.”

Ba Tắc Đông dĩ nhiên đánh giá cao Đường Tam nên mới chọn hắn làm người kế vị. Chỉ là vị Hải Thần tiền nhiệm này không ngờ mình chọn được của báu, ngay cả Tu La Thần quyền uy và thực lực đứng đầu Thần Giới cũng xem trọng Đường Tam đến vậy.

May là hắn kịp tranh thủ, nếu không không biết phải ở lại Thần Giới đến thiên thu nào.

“Bất quá, vẫn có cách để Đường Tam xâm nhập vào tinh thần chi hải của Tiểu Vũ, sao ngươi lại…” Ba Tắc Đông đỏ mặt.

Tu La nhìn hắn xem thường: “Ta nhìn không nổi hai người bọn họ vờn nhau như vậy. Tiểu Vũ là chiếc vảy ngược của Đường Tam, hắn có thể nỗ lực bước lên đỉnh cao vì nàng, cũng có thể bị hủy hoại vì nàng. Ta không muốn phát sinh chuyện ngoài ý muốn lần nào nữa, đêm dài lắm mộng, thuận nước đẩy thuyền. Còn ngươi, đừng mãi tu luyện, không hiểu phong tình gì cả.”

Ba Tắc Đông càng thêm đỏ mặt, thẹn quá vội nói: “Chẳng phải ngươi cũng đơn độc cả đời đấy thôi!”

Tu La hừ lạnh: “Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy. Ngươi mau tìm cho mình một mối lương duyên đi.”

Dứt lời, không chờ Ba Tắc Đông phản bác, thân ảnh Tu La như ánh sao vụt thẳng vào hư vô rồi mất hút. Ba Tắc Đông thở dài, huynh đệ ngần ấy năm, có cần đả kích người khác như vậy không? Rốt cuộc Hải Thần tiền nhiệm mang theo một bụng ấm ức rời đi.

……

Mấy tán cây đại thụ nối liền không ngớt che khuất khoảng đất rộng bên dưới với vô vàn hoa bỉ ngạn như tấm lụa đỏ thắm phủ cả một vùng. Ngay vị trí trung tâm dải lụa đỏ đó nổi bật một phiến đá bằng phẳng tương đối rộng lớn, phía trên được trải vô số phiến lá Lam Ngân Thảo như tấm đệm tự nhiên. Nơi đây không có mặt trời, không có âm thanh của sinh vật. Cả không gian được chiếu sáng dịu nhẹ bởi vô số tinh thể pha lê lơ lửng. Tất cả toát ra vẻ huyền ảo mỹ lệ khó tả.

Đường Tam đặt cái kén trong suốt lên trên đám Lam Ngân Thảo. Hắn nhìn mọi thứ xung quanh rồi giơ ngón trỏ tay phải chạm mạnh lên mặt ngoài cái kén. Không có âm thanh nứt vỡ, chỉ thấy bàn tay phải Đường Tam xuyên qua vỏ kén, trong nháy mắt cả cái kén như chưa từng tồn tại.

Bàn tay Đường Tam chạm vào má Tiểu Vũ, khẽ vuốt ve lên xuống. Hơi ấm từ làn da trơn mịn của nàng như sưởi ấm trái tim hắn. Khoé môi hắn cong lên, từ đầu đến cuối ánh mắt chưa từng rời khỏi dung nhan mỹ lệ hồng nhuận. Tiểu Vũ hệt như đang ngủ say, vô cùng an tĩnh. Rõ ràng đây là không gian độc lập không tồn tại thời gian nhưng hô hấp của cả hai vẫn đều đặn, vẫn có những phản ứng bản năng.

Đường Tam xoay người nằm áp trên thân thể Tiểu Vũ. Hắn chóng hai tay để không đè hẳn lên người nàng, nhưng lồng ngực phập phồng của nàng vẫn chạm khẽ vào hắn. Hắn cúi đầu hôn lên trán nàng rồi thì thầm.

“Tiểu Vũ, chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian. Ta muốn cho nàng một đêm tân hôn hoàn mỹ nhất. Nhưng e là không được rồi. Ta không muốn bất kỳ một sai sót nào có thể xảy ra. Nàng chịu ủy khuất một chút.”

Khung cảnh xung quanh là do hắn dựng nên. Mặc dù Tiểu Vũ lúc này chẳng khác nào con rối, vô tri vô giác tuỳ hắn sắp đặt, nhưng hắn vẫn muốn khoảnh khắc này đẹp nhất có thể. Nàng có thể sẽ không biết, nhưng đối với hắn lại vô cùng thiêng liêng.

{Cảnh báo H}

Lần này hắn dứt khoát đặt môi lên môi nàng. Đôi môi nàng đỏ hồng tự nhiên, cơ bản không cần dùng son phấn, nhưng chạm vào rồi mới biết mềm mại ngọt ngào đến say lòng người. Thật ra thì hai người bọn họ thân mật nhiều nhất chính là hôn môi, chỉ là lúc này lòng hắn vẫn bồi hồi xao xuyến. Hắn tham lam mút lấy môi nàng, chiếc lưỡi điêu luyện liếm láp bờ môi như mật ngọt rồi cậy mở hàm răng, công thành chiếm đất, cuốn lấy lưỡi nàng quấn quýt không ngừng.

Đôi tay hắn cũng đang bận rộn. Tay trái không biết từ lúc nào đã đan vào tay phải nàng, nắm chặt không kẽ hở. Tay phải thì hoạt động không ngừng cởi bỏ đai áo của nàng.

Chỉ mới nhiêu đó thôi đã khiến khí huyết toàn thân hắn sôi trào, niềm hưng phấn bừng bừng đổ dồn về bộ phận nào đó dưới hạ vị.

“Tiểu yêu tinh, nàng xem, ta hiện tại chẳng còn định lực nào cả.”

Hắn buông tha môi nàng, kéo ra sợi tơ bạc, trong giọng nói có ba phần bất lực, bảy phần buông thả.

Hắn nhỏm phần thân trên, không biết tại sao tay phải có chút run run chạm vào vạt váy màu trắng. Lẽ ra những chuyện này sẽ diễn ra vào đêm tân hôn của hai người, dưới ánh mắt và vẻ mặt thẹn thùng của nàng, hắn tự tay cởi ra chiếc váy cưới tinh khôi, thậm chí hắn còn tà ác tưởng tượng bản thân không chờ đợi được mà xé nát nó để nhanh chóng ôm trọn cơ thể ngọc ngà của nàng. Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể cẩn thận từng chút một cởi bỏ nó, suy cho cùng, hắn vẫn mang tâm lý nâng niu nàng, sao có thể thô bạo như vậy, đặc biệt là trong tình cảnh nàng không có ý thức. Có thể nói hắn bây giờ chẳng khác nào một tên lưu manh cưỡng ép con gái nhà lành lúc người ta ngủ say.

Sớm biết như vậy đã không nhịn đến bây giờ! Dĩ nhiên đó chỉ là ý niệm nhỏ nhoi thoáng qua trong lòng hắn mà thôi.

Chẳng mấy chốc Đường Tam đã lột xuống hết trang phục trên người nàng. Không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng cơ thể hoàn mỹ của nàng vẫn khiến hắn choáng ngộp. Làn da trắng mịn màng, từng đường cong mỹ lệ cân xứng như tuyệt tác của tạo hoá. Dù đã là thần, nhưng trước dụ hoặc khó cưỡng này, hắn có cảm giác máu mũi muốn phun trào. Trước đây nàng mất đi linh hồn, lại thích không mặc quần áo ở cùng hắn, lúc đó hắn cũng có phản ứng khó nhịn nhưng tâm lại rất thuần khiết. Khác với bây giờ, nỗi sợ hãi đánh mất nàng khiến ngọn lửa dục niệm chiếm hữu bùng cháy dữ dội trong lòng hắn. Hắn hiện tại chỉ là một nam nhân với bản năng nguyên thủy nhất dành cho người mình yêu.

Thoáng cái y phục màu xanh lam của Đường Tam đã nằm chồng lên chiếc váy màu trắng của Tiểu Vũ, che phủ một khoảng hoa bỉ ngạn.

Trên khối đá bằng phẳng phủ đầy Lam Ngân Thảo là hai thân ảnh trần trụi đang quấn lấy nhau, nói một cách chính xác là người nam nhân đang quấn lấy trân bảo quý giá nhất của cuộc đời hắn.

Đường Tam từng nói chuyện nam nữ thuộc về bản năng, không cần học cũng tự biết. Hắn quả thật đang buông thả bản tính bá chiếm của mình.

Hai quả đào căng mịn vung tròn trắng ngần hiện rõ trước mắt hắn, phía trên mỗi bên còn có nhũ hoa như nụ hồng phấn đang vểnh lên mời gọi. Sau này con của bọn họ sẽ từ nơi này bú lấy dòng sữa thơm ngon trong những năm tháng đầu đời. Nghĩ đến đây, tâm hắn có chút cảm giác ghen tỵ ngọt ngào. Hắn theo bản năng cúi đầu, đầu lưỡi liếm lên đỉnh nụ hồng, nó lập tức se cứng lại như khiêu khích, nụ hồng bên kia cũng có phản ứng tương tự. Đường Tam hơi ngẩn người rồi cong môi thích thú, tiếp tục đảo lưỡi qua lại trêu đùa. Nơi đó đã thấm ướt nước bọt của hắn.

Chợt tiếng “ưm” khẽ vang lên bên tai, động tác của Đường Tam dừng lại, ngẩng đầu. Tiểu Vũ vẫn nhắm nghiền hai mắt nhưng đôi má rõ ràng đã ửng hồng hơn. Đúng vậy, mặc dù nàng mất đi nhận thức nhưng phản ứng bản năng của cơ thể vẫn vô cùng nhạy cảm. Dưới kích thích của Đường Tam, Tiểu Vũ vô thức bật ra tiếng rên rỉ kiều mị. Hắn cứ ngỡ mình nghe nhầm, linh quang loé lên, bàn tay đặt trên quả đào còn lại xoa nắn một cái. Lần này hắn thấy đôi môi hồng của nàng hé mở, lại một tiếng “ưm” vang lên. Nhất thời phần bản năng trong hắn bùng lên hơn bao giờ hết, ánh mắt và hơi thở nóng rực chứa đầy dục vọng.

Đường Tam tiếp tục cúi đầu, lần này há miệng ngậm lấy nụ hồng tươi ra sức mút lấy. Hắn còn tà ác dùng răng nhay nhay. Âm thanh “chụt chụt” cùng tiếng nữ nhân khẽ rên rỉ hoà quyện vào nhau thật vui tai. Dày vò một bên, hắn chuyển qua bên còn lại, những vết hôn đo đỏ ửng trên hai bầu ngực trắng ngần của Tiểu Vũ.

Trong lúc đó, hắn để ý thấy bàn tay nàng đang bấu chặt lấy đám Lam Ngân Thảo bên dưới, hai chân có dấu hiệu chuyển động muốn cọ sát vào nhau. Động tác đó khiến hắn như muốn bùng nổ, thôi thúc hắn lần mò xuống nơi tư mật bên dưới của nàng. Tay hắn quả thật đã làm như vậy, vừa sờ tới đó đã cảm thấy một mảng ẩm ướt. Nàng động tình, tiết ra mật dịch vì hắn. Mà hắn cũng chẳng khá khẩm hơn, tiểu Đường Tam đã ngóc đầu dậy đầy ngạo nghễ, thậm chí càng lúc càng trướng to khiến hắn có cảm giác căng đau, chỉ muốn được xoa dịu.

Hắn biết mình sẽ chẳng bao giờ cảm thấy đủ trước cám dỗ mật ngọt này. Nhưng chút lý trí còn sót lại khiến hắn tỉnh táo đôi chút, không thể tiếp tục trêu đùa cơ thể tựa tinh linh trước mắt. Hắn lưu luyến dời tầm mắt, lần nữa áp thân người lên cơ thể nàng. Hắn cúi đầu, khẽ hôn lên môi nàng, thì thầm.

“Từ giờ khắc này, ta đã chính thức thuộc về nàng. Nàng không thể bỏ rơi ta được nữa. Đường Tam đời đời kiếp kiếp là người của Tiểu Vũ, dù thiên hoang địa diệt cũng không xa không rời.”

Bàn tay hắn đan vào mái tóc đen của nàng, xúc cảm vẫn như cũ chỉ là chúng bị cắt ngắn, vừa tiếc nuối vừa bi thương.

Tiểu Đường Tam bên dưới đã đứng trước mật huyệt bí ẩn, hắn thậm chí cảm giác được dòng nước ấm từ đó chảy ra ướt cả tiểu Đường Tam. Tiểu Đường Tam khẽ run rẩy vì hưng phấn, chỉ là hắn mím môi, nhịn xuống xúc động muốn xông thẳng vào mật huyệt. Của hắn thô to và dài như vậy, trong khi của Tiểu Vũ lại nhỏ hẹp, hắn chỉ dám cẩn thận từng chút một chen vào. Đầu khuất chỉ mới thâm nhập một chút đã như bị vô số cái miệng nhỏ vây lấy hút chặt. Đường Tam lập tức cứng người, hít sâu một hơi ổn định lại xúc cảm.

Nhích dần từng ly từng tý vào mật huyệt chật hẹp, hắn cảm giác được có một lớp màng mỏng ngăn cản bước tiến của tiểu Đường Tam. Dĩ nhiên hắn biết đó là cái gì, một nỗi xúc động khiến hai mắt hắn càng thêm đỏ.

“Tiểu Vũ, cảm ơn nàng năm đó đã lựa chọn nhìn ta, ở bên cạnh lúc ta cô đơn nhất.

Đường Tam động thân, xé tan tầng ngăn cách đó. Hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, chặn lại tiếng kêu đau trong vô thức. Hắn chôn bản thân trong mật huyệt xử nữ, nhắm mắt cảm nhận hàng trăm hàng ngàn cái miệng nhỏ đang chèn ép hút chặt lấy hắn, hơi thở càng thêm dồn dập. Đây cũng là lần đầu tiên của hắn, cảm giác mỹ diệu say đắm lòng người khiến hắn suýt chút nữa nộp vũ khí đầu hàng. Hắn cố nhịn một lúc để nàng quen với tiểu Đường Tam rồi chậm rãi luật động.

Mật huyệt không ngừng tiết ra mật dịch khiến hắn di chuyển ngày một thuận lợi. Âm thanh “phốc xuy” giữa hai nơi kết hợp không ngừng vang lên. Cảm giác mất kiểm soát, muốn ngừng mà không thể ngừng khiến hắn choáng ngợp, hông luật động càng lúc càng nhanh. Chẳng bao lâu hắn không nhịn được căng cứng cả người, tiểu Đường Tam phun trào dòng chất dịch ấm nóng thẳng vào tử cung của nàng. Dù đã là thần nhưng lần đầu tiên hắn vẫn không tránh khỏi buông vũ khí đầu hàng sớm. Quả thật quá mất hồn!

Trong thoáng chốc, trước mắt hắn trở nên tối đen, lần nữa nhìn thấy ánh sáng đã là khung cảnh hoàn toàn khác biệt.

Khắp nơi là vô số cây cối lớn nhỏ đủ loại. Rõ ràng đây là một khu rừng rậm. Ánh sáng mặt trời lấp lánh xuyên qua từng kẽ lá. Tiếng gió thổi, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy… văng vẳng bên tai.

Giữa muôn vàn âm thanh, Đường Tam vô thức chú ý đến một tiếng động khá nhỏ gần đó. Hắn vén khóm cây nhìn qua. Một con thỏ hồng phấn nhỏ nhắn, đuôi mắt ánh vàng có nhúm lông hình cánh hoa vô cùng đáng yêu đang vui vẻ nhảy nhót…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!