Linh Châu 32: Trận pháp cầu con – P.2

9.

Hôm trước bị tôi chấm 3 điểm, Lục Ngạn vô cùng khó chịu nên đã tìm đến tổ chương trình, đề nghị đi cùng chúng tôi tới tham quan nhà của ảnh hậu Đường Vân.

Đường Vân sống trong khu biệt thự ở vùng ngoại thành. 

Nơi đây có không gian yên tĩnh và được bày trí trang nhã. Trong vườn trồng đầy các loại hoa thơm cỏ lạ từ khắp nơi trên thế giới. Có thể thấy hoa cỏ ở đây được chăm sóc rất kỹ lưỡng.

Đường Vân mặc một bộ đồ Hán cách tân, bụng dưới hơi nhô lên. Tóc búi thấp, bên trên cài một cây trâm phỉ thuý màu xanh lục bảo, duyên dáng rung động làm người, khí chất ngút ngàn.

Nhưng cái thai của cô ấy… rõ ràng là một thai chết lưu.

Tôi gãi đầu, trong lòng có chút không đành.

Đường Vân hiện đang ở trạng thái nửa lui về ở ẩn.

Cô ấy là ảnh hậu từng đoạt được nhiều giải thưởng lớn, ngay cả một người không hâm mộ thần tượng như tôi cũng biết đôi chút về cô ấy.

Năm nay Đường Vân 45 tuổi, đây là lần mang thai thứ tư của cô ấy. Dù mang thai nhiều lần nhưng lần nào cũng bị sảy thai vì những nguyên nhân khác nhau. 

Chồng của Đường Vân là đạo diễn nổi tiếng trong nước, Trần Văn Viễn. Hiện tại ông ta đã gần năm mươi tuổi.

Nghe nói cả hai thường xuyên cãi nhau vì không có con.

Cái thai lần này dường như là hy vọng cuối cùng của Đường Vân.

10.

Thấy tôi tâm sự ngổn ngang, Chu Kỳ quái gở cười khẩy: “Ơ kìa, mới một ngày không gặp mà công lực của đại sư Linh Châu đã nâng tầm rồi ư. Còn chưa vào cửa đã phát hiện phong thủy có vấn đề?”

Đường Vân rõ ràng đã xem chương trình ngày hôm qua.

Cô ấy bước tới nắm tay tôi, nhẹ giọng an ủi: “Đừng đọc tin tức trên mạng. Tôi nghe bạn bè nói cô thật sự có bản lĩnh. Lát nữa vào nhà tôi, cô đừng ngại, có gì nói đó.”

Đường Vân thật dịu dàng, tôi càng thấy buồn cho cô ấy.

Nhà của Đường Vân được trang trí theo phong cách cổ xưa của Trung Quốc.

Bình phong vẽ tranh thủy mặc, đồ nội thất làm bằng gỗ lim, trên kệ trưng bày vô số đồ cổ. Ngoài ra còn có một khóm trúc xanh được trồng trong góc.

Phong cách tổng thể giản dị nhưng vẫn bộc lộ được nét sang trọng tinh tế. Từ đó có thể thấy nữ chủ nhà là người rất có gu thẩm mỹ.

Nhà nằm phía bắc, mặt hướng về phía nam là một vị trí đắc địa.

Nhà xây vuông vức, cửa nẻo rộng rãi, có thể thu hút tài vận từ mọi hướng.

Phong thủy không có vấn đề gì.

Thấy tôi mím môi không nói gì, Đường Vân có chút khẩn trương: “Đại sư Linh Châu, có gì không ổn hả?”

Tôi lắc đầu: “Phong thủy của nhà cô Đường rất tốt, tạm thời tôi không thấy có vấn đề gì cả.”

Sắc mặt Lục Ngạn tối sầm, nhìn tôi đăm đăm: “Đừng nói đại sư Lục có thành kiến với tôi nha?”

Tôi cạn lời, nhếch môi khinh bỉ: “Quả thật tôi có thành kiến với anh. Anh ngu ngốc như vậy, đứng gần cũng đừng có lây cái ngu đó cho tôi.”

11.

Khà khà, nghe nói Lục Ngạn có rất nhiều fan cuồng. 

Đẩy búa rìu dư luận náo nhiệt hơn! Biết đâu hôm nay tổ chương trình sẽ trả thêm cho tôi 200 ngàn, ngày mai là 500 ngàn thì sao!

Gần đây giá dược liệu tăng mạnh. Sư huynh một lòng chữa bệnh miễn phí cho người dân trong trấn, chỉ riêng tiền thuốc men mỗi ngày đã là một khoản chi rất lớn.

Tôn chỉ của Đạo môn là tu đạo giúp đỡ thiên hạ. 

“Lục Linh Châu, cô nói vậy là có ý gì?” Lục Ngạn không nhịn được chửi thề trước ống kính.

Mặt anh ta phủ đầy khí đen, trên trán mơ hồ xuất hiện mấy đường ngang. 

Quả nhiên, sống lâu trong loại nhà đó, con người không hỏng mốc mới là lạ.

Gần đây anh ta thường gặp xui xẻo, cả ngày rú trong căn nhà có phong thủy như vậy. Xem ra đại nạn sắp ập lên đầu rồi. 

Tôi trực tiếp nắm tay Lục Ngạn xòe ra xem, cẩn thận quan sát đường chỉ tay của anh ta.

Những người khác đều sửng sốt.

Trương Cầm mở to hai mắt kinh ngạc: “Trời ơi, cô dám công khai quấy rối thầy Lục Ngạn!”

Sắc mặt Lục Ngạn tối sầm, lập tức rút tay lại, không kìm được lửa giận bừng bừng: “Mẹ kiếp! Đừng mơ tưởng đến chuyện quyến rũ tôi!! Tôi ghét nhất là loại phụ nữ giả vờ đứng đắn như cô. Cút xa tôi ra!”

Chu Kỳ đang đứng khoanh tay hứng thú xem kịch vui, nghe vậy thì ngừng cười. 

Anh ta cau mày nhìn Lục Ngạn: “Lục Ngạn, chúng ta còn đang ghi hình.”

12.

“Mẹ kiếp!”

“Thật là xui xẻo!”

“Mẹ kiếp!”

Lục Ngạn đá vào thùng rác bên cạnh. Thùng rác lăn hai vòng, rác thải bên trong vương vãi khắp sàn.

Mọi người nhìn nhau, Trương Cầm không thể không lùi lại một bước.

Tôi phức tạp nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới.

Lồng ngực của Lục Ngạn phập phồng, khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo chuyển sang màu cà.

Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm vào mình, Lục Ngạn vừa tức giận vừa buồn bực: “Nhìn gì hả! Không được chụp ảnh!”

Anh ta vừa nói vừa xô đẩy người quay phim. Bây giờ ngay cả đạo diễn cũng phát cáu.

“Sao rồi? Có phải anh cảm thấy lồng ngực như muốn phát hỏa, máu trong người sôi sục hay không? Lúc nào cũng nghe ai đó thổi lửa bên tai khiến anh muốn đập phá mọi thứ, thậm chí là đánh nhau. Hoặc giả anh còn muốn giết người?”

Tựa như bị tạt một xô nước lạnh lên đầu, Lục Ngạn lập tức bình tĩnh lại.

Anh ta thả bàn tay đang nắm cổ áo của người quay phim ra như thể vừa mới tỉnh dậy, hoảng hốt nhìn đạo diễn: “Đạo diễn, tôi, tôi không có ý đó.”

“Lục Linh Châu, không sai, nhất định là Lục Linh Châu đã phù phép tôi!” 

Ngay cả Chu Kỳ cũng không tin chuyện này.

13.

Tôi thở dài, nhìn Lục Ngạn như thể anh ta bị thiểu năng: “Ta đã nói phong thủy nhà anh có vấn đề mà anh không tin.” 

Nhà của Lục Ngạn vừa u ám vừa đổ nát, là nơi yêu thích của tà ma. Hôm kia đến nhà anh ta, tôi đã phát hiện ra chuyện này.

Bồn rửa mặt mọc rêu, góc tây nam có mùi ẩm mốc. Điều này chứng tỏ ban đêm thường xuyên có ma ra vào nhà anh ta.

Mặt khác, ma quỷ là nguyên nhân gây ra nghèo hèn, suy bại, dâm tà, vọng tưởng, xui xẻo, bệnh tật, bạo lực, mười tám tai họa quấn thân.

Nếu sống cùng ma lâu ngày, tính khí sẽ ngày càng trở nên gắt gỏng.

Lúc đầu Lục Ngạn còn nửa tin nửa ngờ, nhưng vừa nghe tôi nói xong đã lập tức khịt mũi xem thường: “Ý cô là sao, cô nói nhà tôi có ma? Tức cười quá!”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh có thường xuyên nghe thấy tiếng động lạ trong nhà hay không? Đặc biệt vào ban đêm, thường vô duyên vô cớ nghe được tiếng bước chân, tiếng gõ cửa, tiếng ồn ào hay tiếng cười của trẻ con? Nhà anh thường có mùi hôi thối nhưng anh không tìm ra chỗ bốc mùi? Hầu như đêm nào anh cũng gặp ác mộng, sau khi tỉnh lại, toàn thân yếu ớt, tay chân lạnh ngắt?”

Tôi hỏi từng câu một, càng nghe sắc mặt của Lục Ngạn càng tái nhợt hơn một chút.

Nghe xong, thân thể anh ta bắt đầu run nhẹ: “Cô toàn nói mấy thứ mà nhà đông người hay gặp. Điều… điều đó đâu thể chứng minh trong nhà tôi có ma! Nếu cô có bản lĩnh thì gọi con ma đó ra cho tôi xem!”

Tôi xòe tay trước mặt anh ta: “Muốn nhìn thấy ma? 100 ngàn một lần.”

Chu Kỳ lập tức lấy điện thoại di động ra: “Được, tối nay tôi sẽ tới nhà Lục Ngạn.”

“Đại sư Linh Châu, cô không ngại có thêm người chứ?”

Đạo diễn cười toe toét, bảo người quay phim hướng ống kính về phía tôi.

Một lúc sau ông ta xoa tay mỉm cười: “Đại sư Linh Châu, nếu không phiền thì tối nay tôi dẫn người đến xem thử nha? Tôi chưa từng xem gọi ma bao giờ.”

Tôi cũng xoa tay cười: “Được chứ, mỗi người 100 ngàn, không phân già trẻ.” 

Đạo diễn rất hài lòng, tôi cũng vậy.

Chỉ có Lục Ngạn là không vui.

Tổ chương trình từ chối xóa những cảnh anh ta thẹn quá hóa giận, đột ngột nổi điên. 

14.

Sau khi thu tiền, chuyện này coi như xong.

Biệt thự của Đường Vân có bốn tầng.

Tầng hai dành cho bảo mẫu và đầu bếp. Cô ấy và Trần Văn Viễn sống ở tầng ba.

Nhóm người chúng tôi đi lên tầng ba.

Tay vịn cầu thang hai bên đặt bảy bức tượng. Mỗi bức tượng là một con rồng có hình dạng khác nhau, màu sắc rực rỡ và sống động như thật.

“Đây là trận thất long cầu con?” 

Đường Vân hơi kích động, giọng nói nhẹ nhàng có phần sắc bén: “Đại sư Linh Châu cũng nhận ra sao?! Chồng tôi đặc biệt mời đại sư Trương Thuỷ Dao đến từ Hồng Kông giúp tôi bố trí nó.”

Trương Thuỷ Dao là đại sư phong thủy nổi tiếng ở Hồng Kông. Nhưng cô ta nổi tiếng không phải nhờ đạo pháp cao thâm mà là nhờ vẻ ngoài của mình. Cô ta có thân hình quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo, là một mỹ nhân sắc nước hương trời.

Thấy tôi cau mày, Đường Vân dừng lại, dè dặt nhìn tôi: “Trận thất long cầu con này có vấn đề gì hả?”

Vấn đề rất lớn là đằng khác.

Trận thất long cầu con, bảy con rồng được sắp xếp theo vị trí Thất Tinh Bắc Đẩu.

Thất Tinh Bắc Đẩu gồm bảy ngôi sao hợp thành: Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương và Dao Quang.

Xu thay cho trời, Tuyền thay cho đất, Cơ thay cho người, Quyền thay cho thời gian, Ngọc Hành thay cho âm thanh, Khai Dương thay cho luật lệ, Dao Quang thay cho tinh tú.

Nhưng trong trận thất long cầu con của nhà Đường Vân, ở vị trí sao Thiên Cơ tượng trưng cho con người lại là Chúc Long.

Đường Vân che ngực, sắc mặt tái nhợt: “Chúc Long không tốt sao?”

15.

Trong quyển “Sơn Hải Kinh – Đại Hoang Bắc Kinh” có ghi chép lại rằng, ngoài vùng biển Tây Bắc, phía Bắc Xích Thuỷ có núi Chương Vĩ. Trên núi có một vị thần đầu người mình rắn màu đỏ, con ngươi thẳng, khi mở mắt, đêm dài sẽ thành ngày, khép mắt lại, ngày sẽ trở về đêm, không ăn, không ngủ, không nghỉ, gây mưa tạo gió.

Người ta gọi đó là Chúc Cửu Âm, hay còn gọi là Chúc Long.

Chúc Long mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là đêm đen.

Bức tượng Chúc Long trước mặt lại đang nhắm mắt. 

“Ban ngày là dương, đêm đen là âm. Trận cầu con này của cô chỉ cầu được âm hài.”

Đường Vân gần như không đứng vững. Cô ấy mím môi hồi lâu, run giọng hỏi: “Âm hài có nghĩa là gì?”

Tôi quay mặt sang một bên, không muốn nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô ấy: “Âm hài tức là những đứa trẻ của cõi âm, hay còn gọi là thai ma. Cô cũng có thể hiểu đó là thai chết lưu.”

“Cô Đường!”

Chu Kỳ bước tới đỡ Đường Vân sắp ngã xuống, không quên trừng mắt nhìn tôi: “Bộ cô không thấy cô Đường đang có thai sao, còn nói bậy nói bạ! Lỡ như chọc giận cô Đường dẫn đến nguy hiểm tính mạng, cô có bồi thường được không?!”

Dù bị mắng nhưng ấn tượng của tôi về Chu Kỳ tốt lên rất nhiều. Rõ ràng là anh chàng này thật sự quan tâm đến Đường Vân.

16.

“Cô Đường, lần này cô nhất định sẽ sinh ra một đứa bé khỏe mạnh.”

“Đúng vậy, cô đừng nghe Lục Linh Châu khua môi múa mép, cô ấy chỉ nói bậy mà thôi.”

“Tôi đoán cô ấy muốn lừa tiền của cô. Cô Đường, cô đừng tức giận kẻo hại thân.”

Đường Vân dịu dàng và tốt bụng, không hề ra vẻ ảnh hậu phách lối chút nào. Thế nên mọi người đều có ấn tượng rất tốt về cô ấy, ai nấy cũng đều lên tiếng an ủi.

Đường Vân vịn vào Chu Kỳ mới đứng vững, sắc mặt rất kém nhưng giọng điệu vô cùng kiên định: “Mời đại sư Linh Châu xem kỹ phòng ngủ giúp tôi.”

“Cô Đường, đừng tin cô ấy!”

Chu Kỳ có chút lo lắng, muốn nói tiếp nhưng bị Đường Vân ngăn lại: “Cám ơn cậu Chu, nhưng tôi tin tưởng đại sư Linh Châu.”

Chu Kỳ không thể nói thêm gì nữa, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo tôi: “Tôi là người hâm mộ của cô Đường, nếu cô còn dám nói nhăng nói cuội chọc tức cô ấy thì tôi sẽ không khách khí với cô!”

Tôi liếc nhẹ anh ta rồi lấy điện thoại ra mở WeChat: “Ông Chu, con trai ông nói sẽ không khách khí với tôi.”

Chu Kỳ lập tức dừng lại, ngậm chặt miệng không dám nói nữa.

Ái chà, chỉ là con cháu nhà giàu, tôi còn không trị được anh ta sao!

Tôi hiên ngang đi về phía phòng ngủ, vừa bước vào cửa đã kinh ngạc trước một gốc hoa đào trong phòng. Nó được trồng trong chiếc chậu sứ thanh hoa được đặt dưới sàn, hoa đang nở rộ, chồi lá xanh mơn mởn, nhìn vào rất đẹp.

Thấy tôi nhìn thẳng vào gốc hoa đào, Đường Vân cười khổ nói: “Các phóng viên paparazzi thường xuyên đưa tin vợ chồng chúng tôi bất hòa, hay cãi vả. Gốc hoa đào này dùng để tăng cường tình cảm vợ chồng của chúng tôi.”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!