Linh Châu 32: Trận pháp cầu con – P.1

Tôi tham gia vào một chương trình tạp kỹ, sắm vai người nghiệp dư chấm điểm cách trang trí nhà cửa của người nổi tiếng.

Những khách mời khác đều chấm điểm rất cao, chỉ có một mình tôi là cho ảnh hậu một sao.

“Trận cầu con của cô bố trí sai rồi, chỉ cầu được thai chết lưu mà thôi.”

“Trận hoa đào ở đầu giường ngược lại không tệ, nhưng thứ gọi đến lại là vận đào hoa của chồng cô.”

Đoạn clip lan truyền trên mạng, cùng ngày hôm đó, ảnh hậu giận tôi đến mức sảy thai nhập viện.

Người hâm mộ phẫn nộ, bắt tôi đến bệnh viện quỳ lạy ảnh hậu để chuộc tội.

Nhưng không ngờ ảnh hậu vừa nhìn thấy tôi đã quỳ khóc nức nở:

“Đại sư Linh Châu, cầu xin cô cứu con của tôi!”

Tên truyện: Linh Châu 32 – Trận pháp cầu con

Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu

Nguồn: Zhihu

Editor: Tuyết Vũ

1.

“Ơ kìa, nhà này chưa làm xong hả?” 

Điểm đến hôm nay là căn hộ rộng rãi trong một khu chung cư cao cấp của nam diễn viên trẻ nổi tiếng Lục Ngạn.

Vừa đặt chân vào cửa, tôi không khỏi sửng sốt. 

Tường bẩn, loang lổ đầy vết ố; sàn nhà bằng xi măng cực kỳ thô ráp; một số chỗ lộ cả dây điện ra ngoài. Cả căn hộ như vừa trải qua gió táp mưa sa, khắp nơi đều mang cảm giác đổ nát hoang tàn.

Nơi này giống như một tòa nhà mới thi công được một nửa thì bị bỏ hoang.

“Ha ha~”

Tôi vừa dứt lời, cô gái trẻ bên cạnh đã che miệng cười: “Không biết thì đừng phát biểu linh tinh. Thầy Lục trang trí nhà theo phong cách Syria đang thịnh hành nhất. Loại bê tông cốt thép này nhìn khá thô nhưng lại có tính thẩm mỹ tự nhiên nguyên bản và giản dị nhất. Sống trong ngôi nhà này sẽ có cảm giác rất yên bình, đồ nhà quê như cô không hiểu được đâu.”

Lục Ngạn nhìn cô ấy bằng ánh mắt tán thưởng: “Cô Trương Cầm không hổ danh là nhà thiết kế nội thất có tiếng, tầm nhìn rất là nhạy bén.”

Trương Cầm là con cháu nhà giàu, từng đi du học về nghệ thuật. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy về nước mở một buổi triển lãm nghệ thuật vô cùng hoành tráng. 

Nghe nói lần này tổ chương trình đã chi 500 ngàn Nhân Dân tệ để mời cô ấy. Đâu có giống tôi, chỉ được trả 50 ngàn mà thôi.

Kịch bản của chương trình này là mời mấy người nghiệp dư chấm điểm cách trang trí nhà cửa của người nổi tiếng. 

Nhưng trên thực tế, ban giám khảo đều không phải là người bình thường.

Tôi là một đạo sĩ, hành nghề xem tướng đoán mệnh trực tuyến trên mạng, có hàng triệu người hâm mộ, cũng được xem là nhân vật có chút tiếng tăm trên mạng. 

Một giám khảo khác là Chu Kỳ, cậu chủ của công ty bất động sản lớn nhất thành phố chúng tôi, có ngoại hình đẹp trai, khí chất cao ngạo. Phí xuất hiện của anh ta là 1 triệu rưỡi. 

Tôi ai oán nhìn anh ta. Đúng là đồng tiền chỉ chảy vào túi bọn nhà giàu lắm tiền.

2.

Chu Kỳ bắt gặp ánh mắt của tôi, cho rằng tôi muốn nhờ anh ta giải vây. 

Anh ta nhướng mày, khoanh tay, mỉm cười bỡn cợt tôi: “Nghe nói đại sư Lục Linh Châu là đạo sĩ, ắt hẳn góc nhìn đánh giá sẽ khác với những người khác.”

Hai chữ “đại sư” đặc biệt nhấn mạnh rõ to, nghe qua hết sức khoa trương. Giọng điệu không mấy thiện cảm, đây đâu phải là giúp giải vây mà giống đào hố cho tôi nhảy vào thì đúng hơn.

Đám con cháu nhà giàu được đi du học này thật sự không biết tôn trọng truyền thống văn hóa chút nào. 

Quay lại chủ đề chính, ngôi nhà này quả thật tồn tại rất nhiều vấn đề. 

Tôi quay sang nhìn Lục Ngạn, nói chuyện nghiêm túc: “Nhà ở cũng giống như con người, đều có trường khí* riêng. Bầu không khí trong nhà của anh tiêu điều xơ xác, âm khí nặng nề. Người sống ở đây càng lâu thì tinh khí thần sẽ ngày càng kiệt quệ. Mỗi lần trở về nhà đều có cảm giác đầu óc mông lung, tay chân rã rời. Sở dĩ bị như vậy là do căn nhà này đang hút lấy dương khí của anh.”

(*trường khí: khí chất của một người sinh ra ảnh hưởng lên những người xung quanh, là năng lượng vô hình do một người phát ra)

Hiện trường đột nhiên im lặng, ngay sau đó mọi người chợt cười ồ lên. 

Chu Kỳ cười ngặt nghẽo đến mức cúi rạp người, sau khi xoa bụng hai cái thì đột nhiên đứng thẳng dậy, vẻ mặt u ám: “Trước đây cô dùng cách này để lừa ông già nhà tôi 2 triệu phải không? Mặc dù 2 triệu chẳng đáng là bao nhưng tôi chúa ghét đám người bịp bợm.”

Anh ta nói đến cuối câu thì giọng điệu đã trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.

3.

Quả thật tôi từng xem qua phong thủy cho nhà họ Chu.

Nhà họ trước đây từng tiếp nhận một dự án của chính phủ, phải xây một tòa nhà văn phòng trong vòng sáu tháng.

Nhưng lúc đào móng đã xảy ra vài chuyện kỳ lạ. Ngày đầu tiên đào trúng tổ rắn, ngày thứ hai đào phải tổ rết, ngày thứ ba đào vào ổ chuột.

Công nhân làm việc trên công trường liên tục gặp chuyện ngoài ý muốn. Chỉ riêng chi phí bồi thường mai táng cho công nhân gặp nạn đã tiêu tốn hàng chục triệu.

Công trình này là dự án của chính phủ, thời gian xây dựng hết sức khẩn trương.

Một khi không hoàn công đúng hẹn thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Ông Chu lo lắng đến mức miệng nổi đầy mụn nước nên đã ủy thác nhiều người đến mời tôi. 

Dưới nền đất có một ngôi mộ rất tà môn. Tôi gần như phải liều cái mạng này mới giải quyết được nó.

Nhận 2 triệu cũng đâu có nhiều đúng không?

Thấy tôi cau mày im lặng, Chu Kỳ bước tới đứng đối diện tôi.

Anh ta nhìn tôi đầy khinh thường, cười lạnh: “Tôi đến chương trình này là để vạch trần bộ mặt thật của cô! Để những người hâm mộ mù quáng của cô sáng mắt ra, vị đại sư mà họ theo dõi thật ra chỉ là một thần côn* giả thần giả quỷ.”

(*Thần côn: là từ mang nghĩa xấu, châm biếm, chỉ những người giả mình có phép thuật, có quyền năng, hoặc khả năng siêu phàm nào đó để lừa bịp nhằm trục lợi từ người khác)

Người hâm mộ mắng tôi cũng không sao, nhưng anh ta thì không được.

Tôi cũng bắt chước nụ cười lạnh của anh ta, lấy điện thoại di động ra gọi điện.

Một giọng nói đầy vẻ nịnh nọt phát ra từ loa điện thoại. Vì loa đang mở nên âm thanh rất to: “Ôi chao, đại sư Linh Châu, tôi nói sáng nay sao mà chim hỉ thước hót vang không ngớt, hóa ra là bạn cũ gọi cho tôi. Gần đây cô có khoẻ không? Cần lão Chu tôi giúp chuyện gì thì cứ nói cho tôi biết!”

4.

Trước ánh mắt hoang mang và sửng sốt của Chu Kỳ, tôi đưa điện thoại lên gần miệng: “Ông chủ Chu khách khí rồi. Tôi vừa gặp được con trai ông, anh ta nói tôi là kẻ lừa bịp, còn nhất quyết yêu cầu tôi trả lại tiền cho ông. Cho tôi số tài khoản, tôi sẽ chuyển 2 triệu cho ông, sau này không cần liên lạc nữa.”

Qua điện thoại, mọi người đều có thể nghe ra được người ở đầu bên kia đang rất hốt hoảng. 

Chẳng bao lâu sau, từ giọng điệu hốt hoảng chuyển sang thịnh nộ.

Cuộc gọi nhanh chóng bị cúp máy, trong phòng vang lên nhạc chuông điện thoại của Chu Kỳ.

Ai nấy cũng đều im lặng nhìn anh ta.

Tôi nghiêng đầu, nhướng mày mỉm cười: “Nhận điện thoại đi kìa, còn đứng ngây ra đó làm gì?!”

Sắc mặt của Chu Kỳ tái nhợt, đứng trong góc nghe điện thoại. Dù cho anh ta không bật loa ngoài nhưng chúng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng rống giận ở đầu bên kia.

Cúp điện thoại xong, Chu Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Lục Ngạn sờ mũi, lúng túng bước tới giảng hòa: “Mọi người đừng đứng ở cửa nữa, vào trong ngồi đi.”

Trong nhà giống như đang bật điều hòa. 

Trương Cầm mặc một chiếc váy ngắn che qua mông, vừa bước vào nhà đã không khỏi rùng mình.

Chu Kỳ cố ý giảm tốc độ, lúc tôi đi ngang qua, anh ta đột nhiên nắm lấy cánh tay tôi: “Tôi sẽ ghim chuyện ngày hôm nay. Lục Linh Châu, tôi nói cho cô biết, cô chọc phải người không nên chọc rồi.”

Cũng may hôm nay Tống Phỉ Phỉ không có ở đây, nếu không giờ phút này anh ta đã nằm trên mặt đất.

Tôi trợn mắt, mất kiên nhẫn đẩy anh ta ra: “Anh đi mà nói với bố mình đó.”

5.

Lục Ngạn ngượng ngùng cười, kéo Chu Kỳ lại: “Anh Chu này, anh đi đây đi đó biết nhiều, mau đến xem cách tôi trang trí nhà thế nào.” 

Chu Kỳ mím môi liếc nhìn Lục Ngạn, miễn cưỡng kìm nén tức giận.

Phòng khách của Lục Ngạn lõm xuống như một cái hố sâu. Bậc tam cấp được thiết kế dạng vòng tròn men theo mép hố, bên trên có đặt mấy chiếc đệm và gối màu trắng.

Nhìn thấy tôi cau mày, Chu Kỳ tỏ vẻ châm chọc, giọng điệu khinh thường: “Sao vậy, đại sư Linh Châu của chúng ta lại phát hiện có điều không ổn nữa hả?” 

Tôi gật đầu, cẩn thận nhìn vào phòng khách. Phòng khách này không chỉ có một cái hố, kiểu cách cũng không vuông vức. 

“Trong phòng có hố sâu, nhất định sẽ ảnh hưởng đến vận con cái. Nhà ở không thể khuyết góc. Khuyết góc tây nam hại mẹ, khuyết góc tây bắc hại cha. Nhà của anh không chỉ có một cái hố ở giữa mà còn khuyết góc tây nam. Sau khi chuyển đến sống ở đây, anh chẳng những không thể có con mà mẹ của anh cũng sẽ đổ bệnh.”

Lục Ngạn sửng sốt một lúc, nụ cười ở khóe miệng cứng đờ.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới, vẻ mặt không vui: “Đại sư Linh Châu nói vậy là có ý gì?” 

Chu Kỳ khoanh tay, hả hê cười trên nỗi đau của người khác: “Cậu còn chưa hiểu nữa hả? Tiếp theo cô ấy sẽ nói, muốn giải quyết vấn đề này, móc thầu bao 1 triệu 8 đi nhé.” 

Trương Cầm giật mình che miệng: “Tin tức mẹ của thầy Lục đổ bệnh nằm viện đã được đăng rộng rãi trên báo. Chuyện này ai cũng biết. Ôi trời, đừng nói đây là mục đích cô tham gia chương trình này nha? Cô đến đây không phải để chấm điểm mà là để kiếm tiền?”

Tôi nghiễm nhiên gật đầu.

Tham gia chương trình không vì kiếm tiền, chẳng lẽ đến chơi?

6.

Càng nhìn tôi, vẻ khinh thường càng hiện rõ trong mắt ba người họ. 

Lục Ngạn hít một hơi thật sâu, khẽ cười với tôi: “Đại sư Linh Châu nhọc lòng rồi, chẳng qua là tôi không tin những thứ này.”

Lời hay khó khuyên quỷ tìm chết.

Nếu họ đã không muốn nghe, vậy tôi chẳng cần nói thêm làm gì.

Tôi muốn nhân nhượng cho yên thân nhưng Chu Kỳ lại không muốn.

Anh ta và Trương Cầm đao to búa lớn, không ngừng nói móc tôi. 

Đến lúc chấm điểm tổng kết, cả Chu Kỳ và Trương Cầm đều cho 9 điểm. Chỉ có mình tôi cho 3 điểm.

Sắc mặt của Lục Ngạn trông rất khó coi.

Có nhiều người nổi tiếng tham gia chương trình lần này, nếu đạt điểm thấp nhất thì danh tiếng của anh ta sẽ gặp trở ngại.

Chưa kể anh ta còn đích thân thuê người thiết kế và trang trí ngôi nhà này, tiêu tốn rất nhiều thời gian và công sức. Bản thân anh ta rất hài lòng về nó.

“Lục Linh Châu, tôi bị trừ điểm chỗ nào?”

Giám khảo nên cho điểm dựa vào sở thích cá nhân và tính chuyên nghiệp của mình.

Tôi cẩn thận xòe tay ra đếm:

“Trong nhà có hố, khó có con nối dõi.”

“Khuyết góc tây nam, gây hại cho mẹ.”

“Đầu giường có gương, chủ nhà đau đầu.” 

“Xà nhà bắt ngang qua giường ngủ, chủ nhà mất ngủ và gặp ác mộng.”

“Nhà hẹp trước rộng sau hay còn gọi là nhà dao nhọn, gây hại cho con cháu.”

“Tôi chấm nhà anh 3 điểm là vì dù nó có rất nhiều vấn đề nhưng không thể hại anh chết bất đắc kỳ tử.”

Mỗi câu tôi nói đều khiến sắc mặt của Lục Ngạn trở nên xám xịt, chờ tôi nói xong thì đã đen như đáy nồi.

7.

Đạo diễn rất phấn khích, lập tức yêu cầu người quay phim hướng máy quay về phía chúng tôi.

Trong các chương trình tạp kỹ, mâu thuẫn xung đột càng lớn thì càng có thể xào nấu nhiều drama. 

Chương trình này được ghi hình trước rồi phát sóng sau. Ghi hình một ngày, nghỉ ngơi một ngày.

Dĩ nhiên là nhân viên công tác phải làm việc liên tục rồi. Họ còn phải làm thêm giờ để chỉnh sửa chương trình hiện tại.

Bầu không khí có phần căng thẳng.

Trương Cầm là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt: “Lục Linh Châu, cô nói vậy vì muốn tạo scandal để nổi tiếng phải không? Cố tình nói mấy thứ ảo ma để thu hút sự chú ý của mọi người. Tôi hiểu rồi, tai tiếng cũng là danh tiếng. Còn nói mình là đạo sĩ, chẳng lẽ là đạo sĩ giả?”

Tôi chăm chú nhìn mặt cô ấy một lúc rồi khẽ gật đầu: “Ừ đó, giả như đôi mắt hai mí của cô vậy.”

“Cô!”

Trương Cầm tức giận đến mức muốn chửi tục. Cô ấy liếc nhìn ống kính, lúc này mới miễn cưỡng nuốt xuống mấy câu văng tục trong miệng.

Chu Kỳ không kiêng kỵ nhiều như cô ấy.

Anh ta cười khẩy, ánh mắt như dao: “Lục Linh Châu, cô đừng ở đây giở trò lừa bịp. Để tôi chống mắt nhìn xem cô bịa được bao lâu.”

“Cắt!”

“Được rồi, buổi ghi hình hôm nay đến đây là kết thúc.”

Mặt mày đạo diễn đong đầy ý cười, rõ ràng là ông ấy rất hài lòng với buổi ghi hình hôm nay.

8.

Tổ chương trình nhanh chóng vào việc, phải mất gần nửa ngày mới chỉnh sửa xong.

Theo đó tôi cũng nhanh chóng đón nhận búa rìu của dư luận, thậm chí còn lên cả hotsearch.

Cửa hàng livestream của tôi có đăng số điện thoại liên lạc trên đó. Chẳng mấy chốc mà chuông điện thoại đổ liên tục.

Không chỉ một mình tôi bị mắng mà bố của Chu Kỳ cũng bị vạ lây.

Năm ngoái nhà họ Chu đầu tư một số dự án thất bại, tất cả đều bị phanh phui. Ai ai cũng nói đồng tiền kiếm được nhờ may mắn cuối cùng sẽ không giữ được.

Ông Chu sáng suốt một đời bị liệt vào danh sách hội người cao tuổi bị lừa đảo. 

Tống Phỉ Phỉ tức đến mức thừa sống thiếu chết.

Cô ấy theo mẹ đến Pháp tham gia một buổi đấu giá, sau khi xem xong chương trình thì lập tức lên chuyên cơ riêng bay xuyên đêm về nước để dạy cho Chu Kỳ một bài học.

Vì có nhiều người khiếu nại nên cửa hàng của tôi bị buộc phải ngừng kinh doanh.

Tôi đọc từng bình luận, cảm thấy mức cát xê 50 ngàn là không đủ bù lỗ. 

Người hâm mộ của Lục Ngạn và Chu Kỳ hiện như đang phát rồ, cái gì cũng chửi được. Mà càng nhiều người chửi thì tự nhiên nhiệt độ sẽ càng tăng.

Tổ chương trình sợ tôi không chịu được áp lực của dư luận mà bỏ ghi hình nên đặc biệt trả cho tôi mức cát xê là 200 ngàn. 

Vậy nên hôm sau tinh thần tôi phơi phới đi đến nhà của ảnh hậu. 

Chu Kỳ tức tối cười lạnh: “Tôi chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như cô, bị mắng cả ngày còn dám vác mặt đến tham gia chương trình.” 

Tôi quay lại, mỉm cười nhìn anh ta: “Như nhau cả thôi, anh bị bố mắng suốt một ngày, chẳng phải cũng đến đây sao?” 

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!