Linh Châu 30: Ma sâm – P.1

Bạn từng nghe nói qua ma sâm hay chưa?

Hướng lên là dương, thứ mọc ra gọi là nhân sâm.

Hướng xuống là âm, thứ mọc ra gọi là ma sâm.

Truyền thuyết kể rằng chỉ những trinh nữ xinh đẹp mới có thể thu hoạch được ma sâm.

Tôi và đám bạn bị một nhóm người đào sâm lợi dụng điểm yếu bắt ép lên núi giúp họ thu hoạch ma sâm. 

Nhưng họ nào ngờ tôi là đạo sĩ Mao Sơn, còn bạn tôi là truyền nhân duy nhất của địa sư.

Tên truyện: Linh Châu 30 – Ma sâm

Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: do_you_love_me – Pinterest

Editor: Tuyết Vũ

“Nhân sâm là cây sống lâu năm, cao khoảng 0,6m; có phần rễ mọc thành củ to.
Lá cây là lá kép mọc thành vòng, có cuống dài, mỗi lá kép gồm nhiều lá chét mọc thành hình chân vịt. Các lá chét dạng hình trứng, mép lá có răng cưa sâu. Ở cây nhân sâm 1 năm (sau khi gieo được 2 năm), chỉ có 1 lá kép với 3 lá chét. Cây nhân sâm 2 năm có 1 lá kép và 5 lá chét, nhân sâm 3 năm mọc 2 lá kép, nhân sâm 4 năm mọc 3 lá kép. Với cây nhân sâm 5 năm trở lên sẽ có 4 – 5 lá kép, tất cả đều có 5 lá chét (trường hợp đặc biệt có thể có 6 lá chét).
Cây nhân sâm bắt đầu ra hoa, kết quả từ năm thứ 3 trở đi.”

1.

“Xem đi xem đi, đây là sâm vương lục phẩm diệp thượng hạng đó!” 

“Không cần tám mươi tám, không cần sáu mươi sáu, chỉ cần trả ba mươi tám là được!”

Mới sáu giờ sáng mà chợ nhân sâm ở núi Trường Bạch đã vô cùng nhộn nhịp.

Hai bên đường, các chủ sạp đang sắp xếp hàng hóa, không được mấy người ra ngoài mời chào khách.

Đám người bán dạo rõ ràng nhiệt tình hơn nhiều.

Chợ nhân sâm này rất lớn, ở đây không chỉ bán nhân sâm mà còn bán các loại đặc sản địa phương như nhung hươu, nấm linh chi và thiên ma*.

(*thiên ma: một vị thuốc đông y)

Chúng tôi dạo quanh chợ một vòng, không khỏi cảm thấy choáng ngợp trước hàng loạt của ngon vật lạ ở miền núi.

Nghe thấy tiếng rao hàng ồn ã, chúng tôi tò mò kéo đến xem. 

Tống Phỉ Phỉ có một tật xấu, hễ nhìn thấy cái gì cũng đều muốn động tay vào.

Đồng tiền đại gian đại ác đã tiếp cho cô ấy dũng khí bất tận.

Lần này cô ấy vẫn theo thói quen cầm lấy nhân sâm từ tay chủ sạp ngắm nghía thật kỹ.

“Một, hai… sáu! Ôi chao, có sáu lá thật này!”

Nhân sâm ở các sạp khác hầu hết đều được đặt trên hộp giấy phủ rêu, chỉ chừa lại phần thân sâm.

Chỉ có chủ sạp hàng này là bán nhân sâm còn lá, phía trên còn có một chùm hạt nhân sâm màu tỏ, nhìn như mới được đào lên khỏi mặt đất, còn rất tươi mới.

Chủ sạp rất phấn khởi, huơ tay hào hứng giới thiệu nhân sâm của mình.

“Đây thực sự là sâm Lão Sơn!”

2.

Tống Phỉ Phỉ trợn mắt, tôi cũng bĩu môi.

Sau khi Lưu Đại Tráng được người cứu thoát, chúng tôi lần mò mãi mới tìm được quê nhà của hắn, chính là núi Trường Bạch.

Nghe nói trước đó vài ngày hắn đã đến chợ nhân sâm này, vậy nên chúng tôi đến đây xem thử có tìm được tin tức gì hay không.

Trước khi đến, chúng tôi đã có sự chuẩn bị đầy đủ.

Nhân sâm được chia thành bốn cấp.

Cấp một là sâm Lão Sơn, một loại nhân sâm hoang dã mọc tự nhiên trong núi sâu. Đây cũng là địa tinh trong truyền thuyết, linh vật được thiên nhiên thai nghén và nuôi dưỡng. Trong số đó, sâm vương thượng hạng nhất là lục phẩm diệp.

Cấp hai là sâm Lâm Hạ. Người ta gieo hạt nhân sâm trên núi rồi để chúng sinh trưởng trong môi trường tự nhiên, cũng có thể xem là một nửa sâm núi hoang dã. 

Tiếp theo là sâm Di Sơn. Ban đầu hạt được gieo trong rừng, chờ nhân sâm nảy mầm thì sẽ chuyển ra vườn nhà để trồng.

Kém nhất là sâm Viên, trồng trong vườn nhà gần giống với củ cải lớn.

Sâm vương lục phẩm diệp thượng hạng nếu được trồng nhân tạo thì phải mất sáu năm mới có thể trưởng thành, còn nếu để phát triển tự nhiên thì phải mất đến hàng trăm năm.

3.

Tôi mỉm cười chỉ vào đống tứ phẩm diệp trên đất, lắc đầu với ông chủ: “Nếu thật sự là sâm Lão Sơn, chưa nói đến lục phẩm diệp, chỉ nhiêu đây tứ phẩm diệp cũng có thể bán được mấy trăm ngàn rồi.”

Năm đầu tiên nhân sâm chỉ có một lá kép gồm ba lá chét gọi là tam hoa.

Năm thứ hai, lá kép này sẽ phát triển đầy đủ gồm năm lá chét, thường gọi là lá bàn tay.

Sâm ba năm sẽ mọc ra hai lá kép gọi là nhị giáp.

Nhân sâm dưới ba năm không thể thu hoạch được, người đào sâm một khi gặp phải sẽ đánh dấu để lại cho lớp người sau. 

Sau vài năm, nhị giáp sẽ mọc lá kép thứ ba gọi là đăng thai.

Trải qua hàng chục năm, đăng thai sẽ mọc lá kép thứ tư gọi là tứ phẩm diệp.

Phải mất hàng trăm năm mới đạt tới ngũ phẩm diệp.

Ngũ phẩm diệp đã được xem là bảo vật quý hiếm.

Từ lục phẩm diệp, lá kép sẽ không tăng thêm nữa mà chỉ mọc thêm đầu sâm, mỗi một trăm năm sẽ tăng thêm một đầu sâm.

Nhắc đến sâm già ngàn năm trong truyền thuyết, nghe nói nó thể hóa thành hình người, dân gian thường gọi là búp bê nhân sâm.

Ông chủ không hề khó chịu khi nghe tôi giảng giải chi tiết về phẩm cấp của các loại nhân sâm.

Khuôn mặt nhăn nheo của ông ta nở nụ cười toe toét lộ cả hàm răng ố vàng: “Úi cha, gặp người có hiểu biết rồi! Nếu đã biết nhiều như vậy còn động tay làm gì?”

Giọng nói của chủ sạp rất lớn. Lời vừa dứt, mấy người xung quanh không khỏi lườm qua.

Một chàng trai đeo dây chuyền vàng nghe thấy động tĩnh lập tức chen qua đám đông đi về phía chúng tôi.

Anh ta cao ráo, đẹp trai, ngoại hình bắt mắt hiếm thấy.

4.

Nhân sâm trên tay Tống Phỉ Phỉ bị rơi mất vài cọng rễ.

Cô ấy cau mày, chuyển sang cầm bằng tay phải. Không di động nó thì không sao, mới động một chút mà đã rơi rớt nhiều rễ sâm hơn.

Sau hai ba lần sang tay, trong lòng bàn tay trắng nõn và mềm mại của cô ấy chỉ còn lại củ nhân sâm trụi lủi.

Nếu không có rễ sâm, chất lượng sẽ bị tổn hại, giá thành đương nhiên sẽ giảm mạnh.

Chủ sạp vui vẻ hô lên: “Ơ kìa, cô làm hư lục phẩm diệp của tôi rồi! Đây là sâm già 500 năm được truyền lại qua ba đời nhà tôi đó!” 

Không phải chứ, người dân ở đây cứ thích nói bừa vậy sao? Ít ra cũng nên giả vờ tức giận một chút chứ? 

Tống Phỉ Phỉ thậm chí chẳng buồn nhíu mày, thản nhiên hỏi: “Nói đi, muốn bao nhiêu?”

Chủ sạp nheo mắt giơ ba ngón tay: “Ba trăm tám mươi tám ngàn, không bớt một xu.”

“Lão Ngô, ông lại ở đây tống tiền người ta nữa hả! Biến đi, đừng làm mất mặt người Đông Bắc chúng tôi!”

Chàng trai thô lỗ túm cổ áo chủ sạp đẩy sang một bên. 

Còn chủ sạp thấy anh ta như chuột thấy mèo, co rúm người lại, cố nặn ra nụ cười khó coi: “Hàn gia, tôi… tôi chỉ đùa với mấy cô bé này thôi, là vậy đó, đang đùa thôi mà!” 

Nói xong, ông ta vội vàng đóng sạp bỏ chạy, thậm chí còn quên luôn nhân sâm trên tay Tống Phỉ Phỉ.

5.

Chàng trai trẻ tên là Hàn Minh, người trong chợ gọi anh ta là Hàn gia.

Ở độ tuổi hai lăm hai sáu, anh ta thích ra tay nghĩa hiệp khi gặp chuyện bất bình. 

Anh ta lấy nhân sâm từ tay Tống Phỉ Phỉ rồi cẩn thận chỉ cho chúng tôi những chiêu trò của lão Ngô.

Lục phẩm diệp này là dùng keo dán thành. Nó chẳng qua chỉ là sâm Viên một năm tuổi, không đáng bao nhiêu tiền.

“Các em gái, nếu tin tưởng anh đây thì theo anh đi mua đồ, sẽ không có ai dám lừa các em đâu!”

Hàn Minh nhiệt tình thể hiện trọn vẹn sự hiếu khách của người Đông Bắc.

Anh ta không những mời bọn tôi ăn một bữa thịt ngỗng chính hiệu hầm trong nồi sắt mà còn vỗ ngực muốn giúp khi biết bọn tôi muốn tìm người.

Cả khu chợ này, không có ai là anh ta không biết.

Sau khi liên tục hỏi thăm mấy chủ sạp, cuối cùng Hàn Minh cũng tìm ra tin tức của Lưu Đại Tráng.

Lưu Đại Tráng có một người em họ tên là Lưu Khải Toàn, một người đào sâm nổi tiếng ở vùng này.

Lần trước Lưu Đại Tráng về nhà là vì người em họ này.

Nhà của Lưu Khải Toàn nằm ở dưới chân núi Trường Bạch.

Ngôi làng không lớn, chỉ có vài chục hộ gia đình nằm rải rác trên sườn núi uốn lượn. Mỗi nhà trong làng đều có một khoảng sân rất rộng. Trong sân trồng hoa quả, rau củ, càng đến gần càng ngửi thấy mùi phân bón nồng nặc.

Đây là hương vị đặc trưng của vùng nông thôn.

6.

Lúc chúng tôi đến nơi, Lưu Khải Toàn đang dắt ngựa dọn dẹp đồ đạc trong sân.

Trên mặt đất đặt một chiếc bàn làm bằng gỗ đào màu nâu xám, bên trên bày biện rất nhiều dụng cụ, nào là khoan xương hươu, gậy, dao găm, kéo, dây nhung đỏ, vải dầu và đồng tiền xu…

Lưu Khải Toàn đang cẩn thận lau chùi chúng.

Kéo được mài đến mức sáng bóng, vô cùng sắc bén, hai đồng tiền xu nhìn mới và sạch đến độ không thể nhìn ra niên đại.

Nghe thấy chúng tôi đang tìm Lưu Đại Tráng, Lưu Khải Toàn nhướng mi liếc nhìn tôi một cái: “Lưu Đại Tráng phạm tội gì hả?”

Hỏi xong, ông ta không đợi chúng tôi trả lời mà bắt đầu cười khẩy: “Thằng cha này từ nhỏ đã là một kẻ lập dị, không chịu học nghề tổ truyền mà cứ phải nhúng tay vào những thứ bẩn thỉu đó. Tôi biết sớm muộn gì anh ta cũng sẽ gây họa!”

Lưu Khải Toàn nói tới đây thì chợt ngậm miệng không nói nữa. Dù cho Tống Phỉ Phỉ lấy ra bao nhiêu tiền mua chuộc thì ông ta cũng không mảy may lay động.

Tôi mở điện thoại cho ông ta xem lệnh truy nã Lưu Đại Tráng: “Hắn vượt ngục, hiện tại là tội phạm bị truy nã cấp một, ông biết tội chứa chấp tội phạm nghiêm trọng thế nào không?” 

Lưu Khải Toàn cười khẩy, giơ hai bàn tay gầy guộc khô đét ra: “Tôi không biết gì cả. Nếu các người cảm thấy tôi đáng ngờ thì cứ tống cổ tôi vào tù đi.”

Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc.

Kiều Mặc Vũ mất kiên nhẫn, đập bàn đứng dậy: “Chắc chắn ông biết hắn ở đâu! Ra điều kiện đi, Tống Phỉ Phỉ có nhiều tiền lắm, Lục Linh Châu có nhiều sức lực. Còn tôi có thừa sự thông minh và thủ đoạn!”

7.

Lưu Khải Toàn đứng dậy, cau mày tiễn khách.

Cuối cùng Hàn Minh phải ra mặt kéo ông ta lại, nói hết nước hết cái mới khuyên được ông ta không đuổi chúng tôi ra ngoài. 

Tôi nghi ngờ nhìn Hàn Minh từ trên xuống dưới. Nghe nói người ở vùng Đông Bắc rất nhiệt tình, nhưng sự nhiệt tình này hơi thái quá rồi đúng không? 

Anh ta không những đãi chúng tôi ăn tối, giúp chúng tôi tìm người mà bây giờ còn cầu xin người khác giúp chúng tôi. 

Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm.

“Các em gái, được rồi đó!”

Hàn Minh quay lại, mỉm cười nháy mắt với chúng tôi: “Chú Lưu nói chỉ cần giúp chú ấy vào núi đào sâm một lần, chú ấy sẽ cho chúng ta biết tung tích của Lưu Đại Tráng.”

Tống Phỉ Phỉ ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Hàn Minh: “Cái gì, anh cũng muốn đi theo vào núi?”

Hàn Minh vỗ ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Các em đã gọi anh một tiếng anh Hàn, vậy việc của các em cũng chính là việc của anh. Lên núi đao, xuống biển lửa quyết không từ chối.”

Chắc chắn Hàn Minh có chuyện gì đó mờ ám. Nhưng chúng tôi đã phòng bị rồi nên không quá lo lắng.

Người cần chú ý nhiều hơn là Lưu Khải Toàn.

Người đào sâm có quy định nghiêm ngặt và nhiều điều cấm kỵ.

Tại sao ông ta lại để ba cô gái trẻ chúng tôi đi theo lên núi?

8.

Người đào sâm gọi việc này là “mở núi”. Trước khi mở núi thì phải “lập nhóm”.

“Lập nhóm” tức là một nhóm người cùng đi vào núi đào sâm.

“Lập nhóm” phải có ít nhất ba người, cũng có thể lên đến hàng chục người.

Nhóm người này có sự phân công công việc rõ ràng. Thường sẽ có một “đầu gậy” sắp xếp trật tự và phân công trong lúc mở núi, một “cán gậy” xử lý những việc đời thường trong nhóm. Các thành viên còn lại đều được gọi là “lưng gậy”. Ngoài ra còn có một thành viên đặc biệt gọi là “cầm nồi”, chịu trách nhiệm đun nước nấu cơm.

Lập nhóm vào núi cũng phải chọn ngày tốt hoàng đạo.

Dân gian thường tính thế này “ba sáu chín”, “ba con tám”, “sáu sáu thuận lợi” .

Ngày vào núi sẽ là các ngày mồng ba, sáu, tám, chín, mười tám và hai mươi tám âm lịch.

9.

Nhà của Lưu Khải Toàn gồm sáu phòng lợp ngói lớn. Ông ta dọn dẹp phòng ốc, sắc mặt âm trầm để chúng tôi vào ở.

Ngày mai mọi người sẽ tập trung vào núi đào sâm.

Mặc dù Lưu Khải Toàn nhìn hơi khó ưa nhưng tài nấu nướng không tệ.

Dưa muối chua, thịt nướng nồi, miến thịt heo dưa chua, gà nấu nấm.

Tôi hết sức thỏa mãn với bữa ăn này nên nhìn người nấu cũng thuận mắt hơn. 

Sáng sớm hôm sau, một người đàn ông trung niên đi vào sân.

Người này rất thấp, nước da ngăm đen, chỉ cao hơn một mét sáu một chút.

Lưu Khải Toàn gọi người này là Hắc Địa Cang.

Hắc Địa Cang mang theo rất nhiều đồ, tất cả đều là dụng cụ dùng ngoài trời rất chuyên nghiệp.

Vẻ mặt của Lưu Khải Toàn không được tốt lắm khi nhìn thấy Hắc Địa Cang: “Đêm qua tôi nằm mơ thấy hổ xuống núi ăn thịt người, hôm nay không thích hợp lên núi.”

Đám người chúng tôi không có dị nghị gì.

Ẩm thực vùng Đông Bắc rất ngon, đừng nói là ở lại một ngày, cho dù là một tháng tôi cũng vui lòng. 

Nhưng ngoài chúng tôi, đừng nói chỉ có một mình Hắc Địa Cang cùng đi lên núi đấy chứ? 

Người đứng đầu dẫn người vào núi đào sâm luôn có quy tắc đi lẻ về chẵn. Khi đi số người là lẽ, lúc về số người là chẵn. Vì nhân sâm mang về cũng được xem là một thành viên của đội đào sâm, ngụ ý là may mắn được mùa bội thu.

Nhưng ba người chúng tôi cộng thêm Hàn Minh, Lưu Khải Toàn và Hắc Địa Cang rõ ràng là chỉ có sáu người.

Trừ khi…

Bọn họ không có ý định đào sâm mang về.

10.

Chúng tôi ăn ở nhà Lưu Khải Toàn suốt hai ngày, sắc mặt ông ta ngày càng khó coi, chắc là bực bội vì chúng tôi ăn như hạm.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hừng sáng, Lưu Khải Toàn đã nóng lòng hét gọi chúng tôi dậy: “Hôm nay là mùng sáu âm lịch, một ngày tốt lành.”

Chúng tôi đeo giỏ trên lưng, hì hục đi bộ lên núi khi sắc trời còn tối.

Cánh rừng nguyên sinh ở vùng Đông Bắc có sự khác biệt so với mấy nơi khác.

Những cây cổ thụ cao chót vót, những hàng thông trải dài không dứt. 

Thảm thực vật ở đây vô cùng phong phú, đặc biệt còn có rất nhiều thảo dược trung y quý báu.

Khu rừng này được đất đen nuôi dưỡng nên vô cùng màu mỡ.

“A, đây là nấm đầu khỉ!”

Kiều Mặc Vũ nhảy vội đến chỗ một thân cây khô nằm rạp trên mặt đất, cẩn thận hái hai cây nấm đầu khỉ mập mạp màu trắng trên đó.

Tôi và Tống Phỉ Phỉ cũng ngồi xổm xuống, nhặt nấm bỏ vào giỏ sau lưng.

Sắc mặt của Lưu Khải Toàn tối sầm: “Các cô lấy giỏ trúc ở đâu ra vậy?”

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Nhà ông có sẵn đó thôi.”

Khu rừng nguyên sinh này quả thật lý thú. Đủ loại nấm mọc khắp nơi trên mặt đất. Ngoài ra còn có nhiều dược liệu đa dạng như hoàng kỳ, ngũ vị tử, thiên ma, tế tân…

Hoàn toàn tự nhiên! ! !

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!