Linh Châu 30: Ma sâm – P.2

11.

“Ôi mẹ ơi! Đó là nấm linh chi!”

Thấy tôi lại bổ nhào đến chỗ cây nấm linh chi to cỡ lòng bàn tay, Lưu Khải Toàn cuối cùng cũng nổi cáu: “Nếu còn tiếp tục chạy lung tung thì lập tức cút khỏi đây ngay!”

Hắc Địa Cang cũng rất tức giận: “Các cô cứ chạy loạn xạ như vậy, hai ngày nữa cũng không tới nơi!”

Lưu Khải Toàn liên tục nhìn đồng hồ, trên mặt hiện rõ vẻ khẩn trương.

Hàn Minh mỉm cười bước tới giải hòa, sau đó lại đến an ủi chúng tôi: “Nếu các em thích hái mấy món lâm sản tự nhiên này thì lần sau chúng ta đi riêng, lúc đó muốn hái bao nhiêu tùy thích!”

Thế là chúng tôi vội vã đi tiếp, tốc độ quả thật đã tăng lên rất nhiều.

Đi bộ không biết bao lâu, Lưu Khải Toàn cuối cùng cũng dừng lại ở một khe núi.

Lúc này trời đã tối hẳn.

Tôi nhìn lên, thấy xung quanh là những đỉnh núi khổng lồ nối tiếp nhau trông như một con thú khổng lồ nằm trong đêm tối khiến người ta bất giác cảm thấy sợ hãi.

Đây là áp lực từ thiên nhiên hùng vĩ.

Hắc Địa Cang lấy lều ra bắt đầu dựng trại.

Lưu Khải Toàn đưa cho chúng tôi mấy miếng lương khô, vẻ mặt ôn hòa hơn rất nhiều: “Ăn xong rồi nghỉ ngơi đi, ngày mai phải dậy sớm đó.”

Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng chim kêu đánh thức.

Tiếng chim này rất lạ, hơi giống tiếng còi xe cảnh sát.

“Lý ngũ~ Lý ngũ~”

Tôi mở lều bước ra ngoài, sửng sốt đến mức không nói nên lời trước cảnh tượng trước mắt.

12.

Trời vẫn còn tối. Nhưng trên đỉnh núi cao nhất phía đông đã le lói vài tia nắng sớm. 

Màu cam xen lẫn một chút sắc tím mơ hồ, trở thành dải màu cam tím giao nhau. Ngay cả họa sĩ chuyên nghiệp nhất cũng không thể tạo ra thứ màu sắc tuyệt đẹp như vậy.

Không biết Kiều Mặc Vũ và Tống Phỉ Phỉ đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, cả hai đều nhìn say mê.

“Trên có tử khí, dưới có nhân sâm.” Kiều Mặc Vũ kinh ngạc nhìn đỉnh núi, “Hóa ra lời đồn đại là có thật.”

Tôi tò mò nhìn con chim đang đậu trên cành.

Đây hẳn là loài chim nhân sâm trong truyền thuyết. Tôi mới nhìn thấy nó lần đầu tiên.

Lông màu xám nhạt, mỏ và mắt màu đỏ. Nghe nói loài chim này thích ăn hạt nhân sâm. Chỗ nào có chim nhân sâm thì chỗ đó có nhân sâm.

Lưu Khải Toàn lấy ra vài cây gậy gỗ nhẵn bóng đưa cho chúng tôi: “Đây là gậy tìm rồng. Từ giờ trở đi không được nói chuyện nữa. Dùng gậy này vén cỏ, gặp chuyện gì cũng không được dừng lại, nhất định phải tiếp tục tiến về phía trước. Trừ khi nghe tôi hô lên “đánh người què” thì mới được quay ngược lại, hiểu rõ chưa?”

“Còn nữa, gặp rắn thì không được hô lên có rắn mà phải gọi là tiền xuyến tử*, hiểu chưa?”

(*tiền xuyến tử: động vật tiết túc hoặc là dây xâu tiền)

Nghe nói người đào sâm chia quá trình đào sâm thành ba phần.

Người đào sâm gọi việc đào sâm là “mở núi”. Trước khi mở núi thì phải “lập nhóm”. 

Quá trình tìm kiếm nhân sâm sau khi lên núi được gọi là áp núi. Đào nhân sâm xong thì có thể xuống núi.

Đôi khi trong tình huống đặc biệt, dù không đào được nhân sâm cũng phải xuống núi.

Ví dụ như trong quá trình đào sâm, nếu hai lần liên tiếp gặp phải nhân sâm tứ phẩm diệp thì phải rút lui.

Bởi vì “tứ” và “tử” có cách phát âm giống nhau*.

(*四: tứ, 死: tử, cả hai đều phát âm là [sǐ])

Trong tình huống này, nếu tiếp tục vào núi thì có thể xảy ra chuyện bất trắc hoặc có người chết nên phải xuống núi ngay.

13.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi đào sâm nên cả đám đều rất hào hứng.

Lần này Lưu Khải Toàn nói cái gì chúng tôi cũng gật đầu theo, không mảy may tranh cãi.

Tôi tưởng ông ta sẽ đi theo hướng có ánh sáng tím, không ngờ ông ta lại dẫn chúng tôi đi vòng ra sau ngọn núi.

Nhân sâm cần ánh sáng mặt trời, tự nhiên sẽ mọc ở sườn núi đón nắng. Tại sao ông ta lại dẫn chúng tôi đến nơi khuất bóng? 

Chẳng lẽ thứ ông ta muốn đào hoàn toàn không phải là nhân sâm.

Núi dưỡng ra nhân sâm gọi là núi sâm. Theo lời đồn thì có hai loại nhân sâm mọc ở núi sâm.

Nhân sâm đào ở nơi có nắng gọi là dương sâm. Đây là loại sâm Lão Sơn thấy trên thị trường.

Còn loại đào ở nơi khuất bóng gọi là ma sâm. Đây chính là món ăn khoái khẩu của người khổng lồ tóc đỏ.

Thứ mà Lưu Khải Toàn muốn tìm không phải là ma sâm mà là người khổng lồ tóc đỏ. 

Nghĩ đến đây, máu trong người tôi dồn hết cả lên đỉnh đầu.

Cơn giận như thủy triều trào dâng khiến mặt tôi đỏ bừng, hô hấp dồn dập. 

Không xong rồi, lần này là người khổng lồ tóc đỏ!

14.

Người khổng lồ tóc đỏ cao khoảng bốn mét, có bản chất tàn bạo và sức mạnh phi thường. Cho dù là gấu đen hay mãnh hổ hung thú khiến người người khiếp sợ thì trước mặt người khổng lồ tóc đỏ, chúng cũng chỉ là thức ăn mà thôi.

Không hề nói quá đâu nha, bởi vì người khổng lồ tóc đỏ thích bắt sống thú rừng để lột da ăn thịt chúng. Phần da còn lại đó sẽ được dùng làm chiến tích mặc trên người.

Theo lời đồn đại thì sâu trong hang động của người khổng lồ tóc đỏ có vô số thiên tài địa bảo. Nào là nhân sâm ngàn năm, linh chi vạn năm, còn có hà thủ ô hóa hình…

Nhiều kẻ tham lam từng cố gắng săn lùng những kho báu này nhưng cuối cùng đều bị người khổng lồ tóc đỏ xé nát thành từng mảnh.

Vào thời nhà Thanh, tương truyền rằng có một đội quân trăm người mang súng kíp và tên nỏ vào núi. Binh lính chết như rạ mà còn chưa chạm tới được một sợi tóc của người khổng lồ tóc đỏ.

Lưu Khải Toàn ơi Lưu Khải Toàn, ông tìm đâu ra lá gan này hay vậy!

Mẹ kiếp!

Tại sao tôi lại không nghĩ ra ý tưởng này cơ chứ!

Tôi giả vờ đi vệ sinh, cùng Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ ngồi xổm trên bãi cỏ.

Tôi: “Nghe nói đầu của người khổng lồ tóc đỏ còn to hơn cối xay đá!”

Kiều Mặc Vũ: “Cái gì? Linh chi còn to hơn cối xay đá?”

Tôi: “Nghe nói đạn pháo cũng không thể xuyên thủng da thịt nó!”

Tống Phỉ Phỉ: “Cái gì? Chẳng kém Hạn Bạt là bao?”

Chưa chết qua… khụ… chưa thử qua, thử rồi mới biết!

Ba chúng tôi bị người khổng lồ tóc đỏ và kho báu của nó làm cho đầu óc quay cuồng. Không ai ý thức được một vấn đề hết sức nghiêm trọng.

15.

Sau khi đi vệ sinh, chúng tôi viện cớ đói bụng nên không muốn đi tiếp. 

Người hay nổi cáu như Lưu Khải Toàn vậy mà không hề tức giận, ngược lại hết sức dung túng cho chúng tôi. Bởi vì thời gian còn sớm, hơn nữa ông ta cũng không thật sự đến đây đào sâm. 

“Bổng chùy! Bổng chùy!”

Hàn Minh cúi đầu dùng gậy gỗ vén cỏ, anh ta là người nghiêm túc nhất trong số những người có mặt.

Nghe thấy tiếng la phấn khích của anh ta, Lưu Khải Toàn lập tức lên tiếng đáp lại: “Loại nào?”

“Tứ phẩm diệp!”

Chúng tôi lập tức chạy về phía Hàn Minh.

Lưu Khải Toàn lấy ra một sợi dây bông màu đỏ rồi buộc hai đồng tiền xu vào hai đầu, sau đó cẩn thận buộc sợi dây đỏ một vòng quanh lá sâm.

“Có nhìn rõ không? Trời còn tối, giao cô phụ trách đào sâm.”

Tôi gật đầu, nghiêm túc nhìn thật kỹ. 

Ma sâm thuộc âm, không thích đàn ông chạm vào. Nếu gặp phải đàn ông, nó sẽ giống như chuột chũi, ẩn xuống bùn đất, biến mất không để lại dấu vết.

16.

Lưu Khải Toàn kiên nhẫn dạy tôi từng bước, những người khác nhìn theo không chớp mắt. 

Lưu Khải Toàn dùng bổng chùy (một sợi dây đỏ có buộc đồng tiền xu ở hai đầu) khoanh một hình vuông rộng khoảng một mét vuông xung quanh nhân sâm để khóa nó lại, sau đó cắm gậy tìm rồng xuống đất, quá trình này được gọi là “định vật”.

Chỉ khi định vật thì nhân sâm mới không thoát được.

Trong quá trình đào sâm, trước tiên phải động thổ. 

Lưu Khải Toàn lấy ra bộ dụng cụ đã chuẩn bị sẵn, giải thích cặn kẽ từng thứ một.

“Không thể dùng dụng cụ bằng sắt đào sâm mà phải dùng xương hoặc sừng hươu.”

Ông ta vừa nói vừa dùng một cái tiêm* làm từ xương hươu để đào từng cọng rễ nhân sâm. Sau khi dọn sạch hết đất xung quanh, ông ta lại lấy cỏ rêu để nhấc toàn bộ nhân sâm ra khỏi mặt đất, tiếp đó dùng lá bạch dương trộn với một ít đất thô và dây rơm để làm thành “bánh bao sâm”.

(*cái tiêm: dạng thanh dài có đầu vót nhọn)

Quá trình này tốn rất nhiều thời gian vì nhân sâm có nhiều rễ. Một khi không cẩn thận tổn hại đến rễ sâm, chất lượng sẽ bị ảnh hưởng khiến giá cả chênh lệch rất nhiều.

Tôi không biết mình đã ngồi xổm trên mặt đất bao lâu, chân vừa đau vừa tê, lúc đứng dậy, đầu gối mềm nhũn như muốn khuỵu xuống.

“Xong rồi!”

Lưu Khải Toàn đứng dậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa đi được hai bước, Hắc Địa Cang lại hô lên: “Bổng chùy!”

17.

Không đúng, sao nơi này có nhiều nhân sâm như vậy? Chẳng khác nào củ cải trong vườn, chỉ cần đi vài bước là có thể giẫm phải một củ.

Lưu Khải Toàn gằn giọng hỏi: “Loại nào?”

Hắc Địa Cang không trả lời ngay.

Lưu Khải Toàn sốt ruột hỏi lần thứ hai: “Rốt cuộc là loại nào?”

“Tứ… tứ phẩm diệp.”

Âm điệu của Hắc Địa Cang phát run, sắc mặt khó coi như gặp phải ma.

Lưu Khải Toàn cúi đầu, vẻ mặt khó đoán.

Một lúc lâu sau, ông ta nghiến răng nói: “Đi tiếp!”

Chúng tôi không hái nhân sâm tứ phẩm diệp mà đi vòng qua nó, tiếp tục hướng về sườn núi khuất bóng. 

Đi được khoảng mười mét, đến lượt Tống Phỉ Phỉ hô lên: “Ơ, bổng chùy!”

Lưu Khải Toàn lảo đảo, phải bám vào thân cây bên cạnh để giữ thăng bằng: “Loại… loại nào?”

Tôi nhìn kỹ hơn, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng: “Tứ phẩm diệp.”

Trên núi yên tĩnh đến chết người, Hắc Địa Cang là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Đầu lĩnh, chúng ta xuống núi đi! Ba lần liên tiếp gặp phải tứ phẩm diệp, chuyện này quá là tà môn!”

18.

Lưu Khải Toàn dừng lại, trừng mắt nhìn Hắc Địa Cang: “Xuống núi cái con khỉ! Ở đây có nhiều người như vậy, làm sao biết người gặp nạn sẽ là mình chứ?”

Lời nói của ông ta đã trấn an chúng tôi rất nhiều.

Đúng đó, một ông chú năm sáu chục tuổi, một gã Hắc Địa Cang thoạt nhìn không được thông minh cho lắm, nhìn tới nhìn lui, dù có xui xẻo cũng không đến lượt chúng tôi!

Lưu Khải Toàn nhất quyết tiến về phía trước, chúng tôi cũng không phản đối.

Hắc Địa Cang thấy mình có khuyên thế nào cũng vô ích nên đành cúi mặt đi theo, chỉ là bước chân càng lúc càng chậm, lúc đầu là người dẫn đường sau tụt dần thành người đi cuối.

Trời sẩm tối, chúng tôi đeo đèn pin lên tay rồi tiếp tục lên đường.

“Sột soạt sột soạt~”

“Tiếng gì vậy?”

Một bóng đen lướt nhanh qua trước mắt tôi.

Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi tanh trong không khí.

Hắc Địa Cang hét lên: “Là tiền… tiền xuyến tử! Một con tiền xuyến tử rất lớn!!!”

Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã bỏ qua một vấn đề hết sức nghiêm trọng.

Sâm lớn ắt phải có rắn lớn bảo vệ.

Bảo vệ ma sâm chắc hẳn không phải là một con rắn bình thường đâu nhỉ?

19.

Gió núi thổi qua, tiếng ù ù lạnh sống lưng vang vọng giữa núi rừng rậm rạp. 

Âm thanh này hòa lẫn với tiếng sói tru ở xa khiến toàn thân người ta tê dại, lạnh buốt.

“Cái rắm, đó là tiếng sói tru phải không?”

Hàn Minh cuối cùng cũng ngừng cười, đôi mắt đen nhánh láo liên, vẻ mặt hết sức sợ hãi: “Em gái Phỉ Phỉ, anh đây thật sự liều mạng vì bạn rồi đó!”

Trong khu rừng nguyên sinh tối như bưng, một con mãng xà khổng lồ không rõ hình dáng đang lẩn quẩn đâu đó nhìn chằm chằm vào bạn, sẵn sàng vồ lấy và nuốt chửng bạn bất cứ lúc nào.

Mới nghĩ đến thôi đã có cảm tưởng giống như ăn một que kem giữa trời tuyết đóng băng, quả là khó tả!

“Đừng nói nữa, tắt đèn đi!” Lưu Khải Toàn khẽ “suỵt” với chúng tôi, dẫn đầu tắt đèn trên tay.

“Chỉ có thể đuổi con tiền xuyến tử này đi, không được gây thương hại đến nó, biết chưa?”

Hàn Minh dở khóc dở cười: “Lưu gia này, tôi muốn làm tổn thương nó thì cũng phải có bản lĩnh đó mới được!”

Chúng tôi di chuyển trong rừng tối. Hôm nay là ngày mùng tám âm lịch, vầng trăng lưỡi liềm trên trời chỉ có thể miễn cưỡng chiếu sáng ra vài bóng đen mơ hồ. 

Khi một người mất đi thị giác thì thính giác sẽ trở nên cực kỳ nhạy bén.

20.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của mọi người, nhẹ nhàng nhất là tôi, còn nặng nề nhất là Hắc Địa Cang.

Hắc Địa Cang thở khò khè như một ống khói bị nghẽn hay như một người bị hen suyễn sắp chết.

Xa xa có tiếng vảy cọ trên nền lá.

Âm thanh đó vọng lại từ xa đến gần, từ trước ra sau chúng tôi rồi im bặt.

Thế giới lúc này chìm trong yên tĩnh.

Mấy chú chim trên đầu và côn trùng trên cỏ cũng ngừng kêu.

Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng thở dốc nặng nề của một vài người trong số chúng tôi.

Lông tơ sau lưng tôi bất chợt dựng đứng, tim như bị ai đó nhào nặn.

Tôi hét lên: “Tránh ra!”

Sau đó chẳng cần nhìn lại mà lăn thẳng xuống nền đất bên cạnh.

Một con rắn lớn màu nâu xám có bề ngang to bằng cái thùng nước bò lướt qua tôi, suýt chút nữa va vào người tôi. 

Đầu nó màu đen, to như cối xay, hình tam giác. Trên đầu có hai sọc trắng kéo dài đến sau gáy trông như một cặp lông mày trắng.

Con rắn khổng lồ trượt một phát lao mình về phía đỉnh núi rồi nhanh chóng biến mất trước mắt chúng tôi.

Đùi của tôi bị đuôi của nó quật trúng như thể bị búa đập mạnh. Cơn đau khiến tôi toát mồ hôi lạnh.

“Linh Châu, cậu ổn chứ?” Kiều Mặc Vũ và Tống Phỉ Phỉ bò qua, cả hai đều tỏ ra sợ hãi.

Tôi nghiến răng đứng dậy, gượng cười một tiếng: “Không sao, chuyện nhỏ ấy mà.” 

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!