Đường Tam trùng sinh – C.800

Chương 800: Tiêu Hà và vương phi


Hơn nữa Mỹ công tử mới vừa thành Thần được bao lâu? Phải biết là còn chưa đến một năm! Vậy mà nàng đã đạt đến cảnh giới thế này, không thể không nói đây chính là một kỳ tích. Thậm chí còn không chỉ là kỳ tích đơn giản bình thường.

Ánh sáng lại loé lên, dao động không gian từ từ thu lại, bọn họ xuất hiện trong một căn phòng hoa lệ. Vừa đến đây, Tiêu Hà khẽ run rẩy.

Quen thuộc, mọi thứ ở đây đều quá quen thuộc với hắn, tất cả vẫn không thay đổi so với lúc hắn chưa rời đi. Mọi thứ vẫn được giữ nguyên như cũ.

Đã từng, hắn đã từng là chúa tể ở đây, là người nắm quyền chân chính. Cho dù là vì kế hoạch không thể không xa lánh thê tử, thê tử cũng chưa từng can thiệp vào việc thống trị của hắn đối với yêu tộc Khổng Tước hay là cả thành Gia Lý.

Ở phương diện quản lý thành, hắn tự cho rằng mình đã là người làm tốt nhất, khiến cho một toà chủ thành ở nơi xa xôi hẻo lánh có thể phát triển mạnh mẽ, thậm chí sự phồn hoa và tài phú cũng không hề thua kém những toà chủ thành ở khu vực trung tâm kia.

Trùng sinh làm nhân loại, một lần nữa quay về đây, lòng hắn sao có thể không rối ren?

Đúng lúc này, ánh sáng bạc loé lên, hai thân ảnh gần như trong chớp mắt xuất hiện cách bọn họ không xa.

“Tiểu Mỹ.” Tiếng gọi xen lẫn tiếng khóc cất lên, Tô Cầm đã đi tới trước một bước, ôm chặt Mỹ công tử vào lòng, nước mắt trong nháy mắt tuôn ra.

Mỹ công tử cũng ôm lấy mẫu thân, nước mắt giàn giụa trên mặt. Thật sự quay lại rồi, buông lỏng tất cả mọi thứ, nhớ lại từng chuyện nguy hiểm ở Tổ Đình, đối với nàng lúc này giống như trải qua hai kiếp làm người vậy!

Cùng đến với Tô Cầm chính là thành chủ thay thế hiện tại, cũng là đại trưởng lão của yêu tộc Khổng Tước, là vương phi của Khổng Tước Đại Yêu Vương tiền nhiệm. Vương phi nhìn Mỹ công tử và Tô Cầm ôm lấy nhau, khoé mắt không nhịn được cũng đỏ au, vỗ về nói: “Về là tốt, về là tốt.”

Khi bọn họ xuất hiện, ánh mắt của Khổng Tước Đại Yêu Vương gần như lập tức dính chặt lấy vương phi đang khoác lên người bộ y phục lộng lẫy kia, ánh mắt si mê đến ngây ngốc. Còn có chuyện gì có thể gây kích thích hơn so với việc sau khi sống lại được gặp người yêu?

Giống như năm đó khi Đường Tam trùng sinh đến Yêu Tinh Đại Lục, lần đầu tiên nhìn thấy Mỹ công tử ở tiệm trà sữa, cảm giác cũng y như vậy. 

Vương phi là cường giả Đại Yêu Vương, tự nhiên cũng lập tức cảm nhận được khác thường, theo bản năng quay đầu nhìn lại. Nhìn thấy một nhân loại đứng bên cạnh Đường Tam, ánh mắt sao lại kỳ lạ như thế, không biết vì sao, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, vương phi chỉ cảm thấy như tim bị hụt đi một nhịp. Thế nhưng đây rõ ràng là một nhân loại xa lạ, từ khí tức trên người có thể thấy đây là một nhân loại không thể bình thường hơn nữa! Nàng vô thức nhìn sang Đường Tam, hỏi: “Vị này là?”

Đường Tam trả lời: “Hắn là Tiêu Hà.” 

Tiêu Hà giơ tay, ngăn Đường Tam giới thiệu. Đường Tam hiểu, hắn muốn tự mình nói.

Tiêu Hà tiến lên trước một bước, do dự một chút rồi lại bước tiếp, ngay lập tức kéo gần khoảng cách với vương phi. Vương phi có chút nghi hoặc, nhưng trong mắt lại có thêm mấy phần cảnh giác và ngại ngùng. Tên nhân loại này là ai? Tại sao lại bất lịch sự như thế, sao cứ nhìn chằm chằm vào nàng? Nếu không phải do Mỹ công tử và Đường Tam dẫn theo, với tính khí của nàng thì đã sớm nổi giận rồi.

“Thanh Trúc, Thanh Trúc… là ta!” Giọng nói của Tiêu Hà run rẩy, nước mắt không kiềm được chảy xuống. Còn vương phi lúc này, cơ thể mềm mại chấn động, hai mắt mở lớn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin được nhìn hắn. Tên thật của vương phi là Thanh Trúc. Trong yêu tộc Khổng Tước có hai tên họ phổ biến, phân biệt là Uông và Lạc. Họ Uông thịnh vượng, bởi vì Khổng Tước Đại Yêu Hoàng trước đây họ Uông, còn họ Lạc tương đối ít hơn một chút. Chỉ là năm đó trượng phu của Khổng Tước Đại Yêu Hoàng mang họ Lạc, vì vậy con cháu đích truyền của nàng cũng mang họ Lạc. Trong số trưởng lão của yêu tộc Khổng Tước cũng có một phần ba là họ Lạc.

Trong yêu tộc Khổng Tước cũng chỉ có những trưởng lão cấp một mới biết cái tên Lạc Thanh Trúc này. Bình thường làm gì có ai dám gọi thẳng tên vị này, đều gọi nàng là vương phi. Thời khắc này, đột nhiên bị gọi ra tên thật, hơn nữa còn với ngữ khí như vậy, rồi còn có ánh mắt kỳ quái, vương phi lập tức nhận lấy kích thích mãnh liệt: “Ngươi, ngươi là ai?” Sắc mặt nàng không dám tin nhìn Tiêu Hà trước mặt.

Tiêu Hà lý nhí nói: “Ta vốn dĩ không được gọi bằng cái tên kia, chỉ vì lấy nàng, ta đã đổi tên ta thành chữ “Thanh” ở trong tên nàng. Khi đó nàng nói, chúng ta chính là Thanh Thanh tương ánh*, nàng còn nhớ chứ?”

(*Tương ánh: chiếu sáng lẫn nhau.)

Nếu như nói cái tên Lạc Thanh Trúc này chỉ trưởng lão trở lên mới biết, vậy thì câu chuyện “Thanh Thanh tương ánh” này chỉ có nàng và “hắn” biết mà thôi.

Ngay lập tức, khuôn mặt xinh đẹp của vương phi trở nên trắng bệch, hai mắt mở lớn nhìn Tiêu Hà trước mặt, toàn thân không tự chủ được mà run rẩy. Phía bên kia, Tô Cầm còn đang cực kỳ kích động vì được trùng phùng với con gái sau bao ngày xa cách, vừa nghe thấy giọng nói này cũng không kiềm được mà quay đầu nhìn Tiêu Hà rồi lại nhìn Mỹ công tử, trong mắt cũng lộ ra vẻ khó tin.

“Ngươi…” Vương phi Lạc Thanh Trúc không ngừng run rẩy, thần thức hoàn toàn đặt lên người Khổng Tước Đại Yêu Vương, nhưng đây chỉ là một nhân loại, không có một chút khí tức nào của yêu tộc Khổng Tước! Mặc dù cảm giác hắn mạnh hơn nhiều so với nhân loại bình thường nhưng cũng chỉ là nhân loại mà thôi!

Tiêu Hà hít thật sâu một hơi rồi bình tĩnh điều chỉnh lại cảm xúc của mình: “Ta phải cảm ơn Tiểu Mỹ và Đường Tam. Khi bọn họ ở Tổ Đình đã dùng một cơ thể nhân loại để phục sinh ta. Sau khi ta chết, Đường Tam đã dùng thần khí lưu giữ lại thần thức của ta. Bọn họ thật sự thành công rồi.”

Lạc Thanh Trúc vô thức tiến về trước, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt Tiêu Hà, nhìn khuôn mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt lại vô cùng quen thuộc đó, trong nhất thời cảm xúc ngổn ngang. Nước mắt lại không khống chế được mà trào ra.

Tô Cầm nhìn bọn họ rồi lại nhìn Mỹ công tử, nhẹ giọng hỏi: “Thật… thật sao?”

“Vâng.” Mỹ công tử nhẹ gật đầu.

Khi đó Tô Cầm cũng nghe Đường Tam nói với Mỹ công tử sau này sẽ tìm cách phục sinh Khổng Tước Đại Yêu Vương, nhưng lúc đó cũng nghĩ chỉ là một câu an ủi mà thôi, không ngờ hắn thật sự làm được.

Tiêu Hà nhìn Lạc Thanh Trúc đang khóc không thành tiếng trước mặt, giơ tay lên định lau nước mắt cho nàng, nhưng Lạc Thanh Trúc lại theo bản năng lùi về sau một bước, dù sao thì gương mặt này đối với nàng vẫn còn quá xa lạ.

“Xin lỗi.” Tiêu Hà buông tay, thấp giọng nói, “Những năm nay đã để nàng chịu uỷ khuất rồi. Cho ta một chút thời gian, để chúng ta có thể từ từ thích ứng lại được không? Cho dù nàng quyết định thế nào thì ta cũng nghe theo nàng.”

Lạc Thanh Trúc lúc này chỉ khóc, giống như muốn đem tất cả bi thương trong lòng mà nàng phải chịu trong thời gian này giải toả hết ra ngoài. Tô Cầm vội vàng bước tới, định khuyên nhủ nhưng bị Đường Tam ngăn lại.

Từ sau khi Khổng Tước Đại Yêu Vương mất, vương phi Lạc Thanh Trúc mặc dù vẫn luôn giúp Mỹ công tử quản lý thành Gia Lý, nhưng trong lòng từ đầu đến cuối đều ngập tràn bi thương, lúc này có thể khóc ra được thì chính là thời điểm tốt nhất để phóng thích những chịu đựng trước đó. Để nàng khóc đương nhiên là tốt nhất.

Đường Tam ra hiệu bằng ánh mắt với Mỹ công tử và Tô Cầm, Mỹ công tử khua nhẹ tay về, một vầng sáng bạc bao quanh ba người, bọn họ đã vô thanh vô tức biến mất giữa căn phòng, trực tiếp đi đến chỗ ở của Tô Cầm ở phủ Thành Chủ, để  Tiêu Hà và Lạc Thanh Trúc ở lại.

Nhìn thấy thê tử đang đẫm lệ, Tiêu Hà không nhịn được cũng rơi nước mắt, nhẹ nhàng nói: “Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, kỳ thật trong lòng ta đã ái mộ ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng. Nàng biết không? Ta không hề tự ti. Ta cũng không biết mình lấy dũng khí ở đâu nữa, khi đó ta đã thầm thích nàng rất nhiều. Trong lòng ta tự thề rằng nhất định phải nỗ lực, nhất định phải trở nên cường đại.”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!