Đường Tam trùng sinh – C.801

Chương 801: Quay lại là tốt rồi


“Kiếp này có thể gặp được nàng là may mắn lớn nhất của ta, thế nên bằng mọi giá ta phải thực hiện được lời đã hứa với nàng. Trong hơn một thập kỷ qua đã để cho nàng phải chịu uỷ khuất, ta thật sự có lỗi với nàng. Ta biết nàng rất khó tiếp nhận ta với cơ thể nhân loại này, cho dù nàng quyết định thế nào thì ta cũng không hề oán trách, ta chỉ hy vọng sau này có thể được nhìn thấy nàng thường xuyên, như vậy ta đã mãn nguyện lắm rồi. Nói thật ta của trước đây không phụ lòng mong đợi của yêu tộc Khổng Tước. Không có Hoàng giả, để có thể quản lý thành Gia Lý, ta gần như không có lúc nào không ở trong tâm trạng căng thẳng. Người duy nhất ta phải xin lỗi chính là nàng, vì sự ra đi của ta đã để cho nàng phải buồn lòng. Bây giờ ta quay lại rồi, một thân một mình, cơ thể nhân loại cũng rất tốt, ít nhất không còn bị thân phận ràng buộc nữa. Có thể để cho ta toàn tâm toàn ý yêu nàng, không còn bị nhân thế này gây phiền nhiễu.”

Lạc Thanh Trúc ngẩng đầu nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy: “Quay… quay lại là tốt. Quay lại là tốt rồi.”

Nói đến đây, nàng rốt cuộc không khống chế được cảm xúc của mình, nhào vào ngực Tiêu Hà khóc thật lớn.

Trong phòng Tô Cầm.

Mỹ công tử kể từng chuyện nàng đã trải qua ở Tổ Đình lần này cho Tô Cầm. Tô Cầm nghe đến mức có thể nói là kinh hồn bạt vía, thỉnh thoảng còn nhìn qua Đường Tam.

Trước khi đến Tổ Đình báo cáo công tác, Mỹ công tử không hề nói cho mẫu thân biết bọn họ sắp phải đối mặt với những khó khăn nguy hiểm thế nào. Bây giờ Tô Cầm mới biết, lần báo cáo này hoá ra lại đáng sợ đến thế, vậy mà bọn họ lại có thể hoàn thành. Mỹ công tử hiện tại đã đạt đến cấp bậc Đại Yêu Vương, Đường Tam cũng đã đột phá thành Thần.

“Mẹ, người yên tâm, đều đã qua, tất cả đã qua rồi. Bọn con đều trở về rồi. Thời khắc gian nan nhất cũng đã qua, sau này mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn. Chỉ là bên phía cứ địa tập trung…” Nói đến đây, khoé mắt của Mỹ công tử đỏ ửng.

Mỗi khi nàng nhớ đến hàng ngàn đồng bào gặp tử nạn, trong lòng lại đau như cắt.

Tô Cầm ôm con gái một cái, nhẹ thở dài một tiếng, nói: “Ta nhìn thấy được hy vọng quật khởi của nhân loại từ trên người các con, một chủng tộc nhỏ bé muốn vùng lên, sao không thể không có hy sinh? Những người lựa chọn ở lại đều là cam tâm tình nguyện. Con cháu của họ đều được đưa ra biển, đồng thời có thêm nhiều tài nguyên hơn. Hiện tại đã có hơn năm mươi vạn* người di cư ra biển, có sự ủng hộ của tộc Hải, bọn họ đã có thể an cư lạc nghiệp, không còn bị chèn ép nữa. Việc mà các con cần làm sau này không phải là buồn bã vì sự hy sinh này mà là lấy tinh thần hy sinh của bọn họ làm động lực, dẫn dắt đồng bào có được cuộc sống tốt hơn.” 

(*Năm mươi vạn: năm trăm ngàn.)

Nói đến đây, nàng nhìn sang Đường Tam, hỏi: “Tiểu Đường, ngươi nghĩ thế nào?”

Đường Tam nhẹ gật đầu, đáp: “Hiện tại nhân loại chúng ta có hai điểm thiếu sót lớn nhất, một là thiên phú, chúng ta cần có được thiên phú để phát triển của riêng mình, không cần phải dựa vào mỗi Yêu Thần Biến. Yêu Thần Biến vẫn phải chịu sự ràng buộc của tộc Yêu Quái và Tinh Quái, sẽ xuất hiện trường hợp độ thuần của huyết mạch không đủ, rất khó để phát triển, muốn từ cửu giai đến cảnh giới cao hơn sẽ càng khó khăn. Thiếu sót thứ hai chính là sự gắn kết. Bây giờ đồng bào di cư ra biển đều đến từ bốn phương tám hướng, bọn họ hiện tại chỉ nỗ lực để sống. Sau này khi cuộc sống được ổn định, làm thế nào để họ có được sự đoàn kết mạnh mẽ hơn, từ đó giúp họ có khả năng phát triển thật sự, chứ không phải chỉ để cầu được cuộc sống ấm no. Đó cũng chính là việc quan trọng mà chúng ta phải suy nghĩ tới.”

Tô Cầm hỏi: “Vậy ngươi có dự tính thế nào?”

Đường Tam híp hai mắt, trả lời: “Tiếp theo đây ta sẽ ra biển một thời gian, một là để tìm cách mở ra thiên phú cho nhân loại, hai là thành lập đất nước thuộc về nhân loại chúng ta. Chỉ có dùng phương thức quốc gia để tồn tại, nhân loại mới chân chính có được lòng đoàn kết và trật tự, mới có thể càng thêm cường đại.”

“Lập quốc?” Tô Cầm thấp giọng kêu lên, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng ánh mắt cũng lập tức bừng sáng.

Mới ngày nào, hai chữ “lập quốc” đối với nhân loại thật xa vời, nhưng thành lập một đất đước thuộc về nhân loại lại chính là khát vọng lớn nhất trong lòng biết bao đời người.

Mà bây giờ, Đường Tam lại nói ra được hai chữ “lập quốc”, làm sao Tô Cầm không kích động được chứ?

“Có phải quá vội vàng rồi không?” Tô Cầm kìm nén sự kích động trong lòng hỏi.

Đường Tam đáp: “Đương nhiên còn phải chuẩn bị nhiều thứ trước khi lập quốc, cũng phải xem tình hình đồng bào chúng ta hiện tại, đồng thời phải hợp nhất lại được ở một mức độ nhất định, cũng phải tiếp tục tiến hành di dân. Muốn thành lập một đất nước nào có phải là chuyện dễ dàng, chúng ta còn phải nỗ lực thêm nhiều mới được, nhưng có lẽ ta có một vài cách. Đất nước sẽ được thành lập ở ngoài biển khơi, cách xa đại lục như vậy nên sẽ không còn nằm trong tầm khống chế của hai tộc Yêu – Tinh, còn có sự bảo vệ của tộc Hải, chỉ cần hoàn toàn phong bế tin tức, không để lọt ra ngoài, Tổ Đình không rõ tình hình cụ thể thì sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta.”

Tô Cầm gật đầu, nói: “Lập quốc trên biển quả thật an toàn hơn nhiều. Chúng ta còn cần tiếp tục đưa thêm đồng bào ra đó nữa.”

Đường Tam trả lời: “Đúng vậy. Lần này sau khi quay lại, Tiểu Mỹ đã chính thức là thành chủ của thành Gia Lý. Chúng ta âm thầm ra tay, bắt đầu tập hợp thêm đồng bào ở khắp mọi nơi và đưa bọn họ ra biển. Khi nào chúng ta có thể đưa hơn một phần ba số nhân loại di cư đến biển, Tiểu Mỹ có thể trở thành Hoàng giả thì chúng ta mới có tư cách bảo vệ tộc nhân.”

Tô Cầm cau mày: “Trở thành Hoàng giả làm gì dễ dàng như vậy, thử thách thành Hoàng dường như vô cùng khó khăn. Chủ yếu là Tiểu Mỹ có huyết mạch nhân loại, lần này các ngươi đã gặp phải khó khăn như thế, cái tên Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng kia làm sao có thể để con bé thuận lợi thành Hoàng?”

Đường Tam mỉm cười: “Đợi đến khi Tiểu Mỹ thành Hoàng, bọn chúng không có khả năng ngăn cản nữa rồi. Việc thành Hoàng của nàng không giống như khi báo cáo công tác. Khi đó ta đã có đủ năng lực để bảo vệ nàng. Khi nàng thành Hoàng cũng là lúc chúng ta chính thức tuyên bố với hai tộc Yêu – Tinh, nhân loại chúng ta đã hoàn toàn có thể đứng lên. Nhất định phải để cho chúng ném chuột sợ vỡ bình, không dám làm gì cả.”

Tô Cầm nhìn thấy sự tự tin trong mắt Đường Tam, không khỏi lộ ra nét cười. Lần này Đường Tam có thể ở bên cạnh Tiểu Mỹ báo cáo công tác thành công, bản thân hắn cũng thành Thần, khiến nàng cảm thấy Đường Tam giống như một con đại bàng dũng mãnh có thể bay xa vạn dặm. Khí chất cả người đã trở nên hoàn toàn khác biệt. 

Một người trẻ tuổi không gì là không làm được, có thể khiến cho tất cả Hoàng giả đều phải làm nền cho hắn khi độ kiếp, thật là phi thường!

“Cho dù ngươi làm gì thì ta cũng đều toàn lực ủng hộ ngươi.” Tô Cầm mỉm cười nói.

Mỹ công tử đột nhiên lên tiếng: “Mẹ. Còn có hai chuyện mà con muốn nói với người.”

Tô Cầm quay đầu nhìn nàng, đáp: “Nói đi.”

Mỹ công tử nhìn Đường Tam rồi nhẹ giọng nói: “Ông ngoại rất nhớ người.”

Tô Cầm vừa nghe thấy câu này, nét cười trên khuôn mặt cũng vụt tắt, vành mắt đỏ lên, mím chặt môi: “Ta… Ta không có mặt mũi quay về gặp ông ấy…” Nói đến đây, nước mắt không kiềm được mà trào ra.

“Không phải đâu, mẹ, ông ngoại muốn con nói với người, tất cả đều đã qua rồi, ông ấy chỉ mong người có thể quay về bên cạnh ông ấy. Ông ngoại già rồi, rất muốn người quay về.” Sau đó, nàng đem tình hình và những gì Bạch Hổ Đại Yêu Hoàng nói với nàng kể lại một lượt.

Nghe những gì Mỹ công tử kể, Tô Cầm sớm đã khóc không thành tiếng, lia lịa gật đầu: “Về, ta chuẩn bị lên đường về ngay.”

Nghe thấy mẹ đồng ý, Mỹ công  tử nắm lấy tay nàng, ôn nhu nói: “Mẹ ở với con thêm mấy ngày rồi đi, đã lâu không được gặp mẹ, con cũng rất nhớ mẹ!”

Nhìn hai mẹ con đang ôm nhau khóc, Đường Tam ho khan nhẹ một tiếng rồi nói: “Thật ra chúng ta đã có pháp trận Truyền Tống, muốn gặp nhau cũng đâu có khó, chỉ mất mấy phút là có thể truyền tống tới nơi, thế nên lúc nào cũng có thể gặp mặt.”

Mỹ công tử ngây người. Đúng rồi! Mặc dù là chia tay nhưng có pháp trận Truyền Tống siêu xa đó, khoảng cách không còn là vấn đề, muốn về cung Bạch Hổ lúc nào mà chẳng được.

Đường Tam nhắc nàng: “Nàng nói chuyện còn lại đi.”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!