Đường Tam trùng sinh – C.808

Chương 808: Sáu đại Vương giả


Trung Trụ Vương của Hải Cự Nhân cùng bốn Hải Cự Nhân Vương còn lại đưa bọn họ đến toà cung điện lớn nhất rồi mời Đường Tam và Mỹ công tử ngồi xuống, Trung Trụ Vương thì ở bên cạnh, bốn Hải Cự Nhân Vương thì ngồi vị trí trên đầu.

Trung Trụ Vương trầm giọng nói: “Đi mời Hải Thiên Thụ Vương đến đây.”

“Vâng!” Lập tức có người đi ngay.

Đường Tam đang quan sát tòa cung điện khổng lồ này, hai bên cung điện, mỗi bên có hai mươi bốn cây cột, điện chính cao gần ba trăm mét. Phải biết là cho dù có ở trên đất liền, muốn xây dựng một toà cung điện thế này cũng là chuyện cực kỳ khó khăn. E rằng chỉ có Tổ Đình mới có khả năng làm được. Ở nơi đại dương sâu thẳm thế này đương nhiên đã khó càng thêm khó.

Hắn thậm chí có thể chắc chắn, trong cả Vô Tận Lam Hải cũng chỉ có tộc Hải Cự Nhân mới có được năng lực thế này, tộc Hải Long vẫn không thể làm được.

Đây chính là nội hàm, nội hàm của tộc Hải Cự Nhân.

Lúc này chỉ nghe Trung Trụ Vương nói: “Hải Thần đại nhân, cung điện của tộc Hải Cự Nhân bọn ta đã tồn tại hơn ba ngàn năm, là kết tinh trí tuệ và lực lượng của vô số tổ tiên. Ở đây ghi dấu lịch sự phát triển của tộc ta. Theo truyền thuyết, tộc ta xuất hiện cùng với đại hải. Đại hải khi đó rất hoành hành. Đất liền thường xuyên bị đại dương tấn công, căn bản không có cách nào tồn tại. Có lẽ Vị Diện Chi Chủ nhìn thấy sự khó khăn của sinh linh nên đã ban cho bọn ta năng lực Định Hải*. Vì vậy tộc Hải Cự Nhân còn được gọi là Định Hải Thần Châm. Từ đó về sau, đại hải bắt đầu trở nên ôn hoà hơn, không còn hoành hành nữa. Sinh linh trên đất liền cũng có thể sinh sôi nảy nở. Tộc ta nhờ vào công lao định hải cũng dần dần có được linh trí, dẫn dắt tộc Hải an cư lạc nghiệp ở trong đại hải, không ngừng tiến hoá. Mỗi khi tộc nhân tộc ta chết đi sẽ hoá thành Hải Trụ chống trời, định hải từ sâu trong đáy biển, tiếp tục bảo vệ đại hải. Cũng vì thế nên tộc ta nhận được sự tôn kính của tộc Hải. Rất nhiều tộc Hải nhỏ yếu lựa chọn đến dựa vào bọn ta, nhờ bọn ta bảo vệ.”

(*Định hải: cố định, ổn định biển cả.)

“Tộc ta sở dĩ phân bố đều khắp Vô Tận Lam Hải cũng vì để định hải. Chỉ khi khu vực biển được ổn định, tộc Hải mới có thể an cư lạc nghiệp, cũng có thể giúp cho sinh linh lục địa không bị đại hải tấn công. Thế nên tộc ta cũng luôn nhận được sự phản hồi của vị diện, trở thành chủng tộc mạnh nhất trong Vô Tận Lam Hải, luôn bảo vệ hết thảy mọi thứ ở đây, cũng nhận được sự tôn sùng của tộc Hải. Nếu như nói trong Vô Tận Lam Hải, ai có khả năng tiến hoá đến cấp bậc Hoàng giả, vậy tộc ta chính là người có khả năng lớn nhất. Mà khi đó, Vô Tận Lam Hải cũng đã chân chính có được Hải Hoàng của mình, từ đó giúp hải vực càng thêm ổn định.”

Đường Tam chỉ lẳng lặng nghe hắn nói, nhìn thấy sự buồn bã trong mắt hắn mới điềm nhiên lên tiếng: “Tộc Hải Cự Nhân có lịch sử lâu đời, càng có cống hiến lớn cho Vô Tận Lam Hải, những thứ này không cần nghi ngờ gì nữa. Nhưng Trung Trụ Vương kể cho ta nghe những điều này để làm gì? Vẫn nên nói thẳng ra đi.”

“Hắn nói những thứ này là vì muốn ngươi rời khỏi Lam Hải.” Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp từ bên ngoài vọng vào. Ngay sau đó, một thân ảnh khổng lồ từ ngoài tiến vào trong.

Đó là một lão già, một lão già có thân cao hơn trăm mét, thân hình cực kỳ hùng tráng. Nhưng khác với tộc Hải Cự Nhân chính là làn da của hắn có màu xanh sẫm, nhìn như có vô số nếp nhăn, trong tay cầm một thứ giống như cây trượng phát ra ánh sáng xanh, sải bước đi vào.

Khí tức của vị này cực kỳ cường đại, thậm chí không hề thua kém Trung Trụ Vương. Khi hắn bước vào, cánh cửa cung điện cũng dần dần khép lại. Khí tức trong cung điện dường như cũng trở nên nặng nề hơn mấy phần.

Mỹ công tử ngồi bên cạnh Đường Tam sắc mặt trầm xuống, định nói gì nhưng lại bị Đường Tam nắm tay lại.

Ánh mắt Đường Tam bình thản nhìn ông lão vừa bước vào kia: “Vị này có lẽ chính là Hải Thiên Thụ Vương?”

“Không sai, chính là ta.” Hải Thiên Thụ Vương vừa nói vừa sải bước đi thẳng đến phía Đường Tam và Trung Trụ Vương.

Đường Tam hỏi: “Muốn ta rời khỏi Lam Hải là có ý gì nữa?” Hắn vừa nói, ánh mắt vừa hướng sang Trung Trụ Vương.

Ánh mắt của Trung Trụ Vương lúc này có hơi phức tạp, than nhẹ một tiếng rồi nói: “Hải Thần đại nhân, ta không hề có chút nghi ngờ nào đối với thân phận của ngài. Ta cũng cảm nhận được rõ ràng những gì ngài làm cho Vô Tận Lam Hải. Chính vì bọn ta đã ăn sâu cắm rễ vào Vô Tận Lam Hải, càng là chủng tộc có lịch sử lâu đời, vì vậy ta mới càng thêm cảm nhận được chỗ tốt mà ngài mang đến. Ngài vì Vô Tận Lam Hải giải quyết hải ôn, ngưng tụ khí vận, để cho tộc Hải có cơ hội phát triển, để Vô Tận Lam Hải càng thêm bừng bừng sinh cơ. Tất cả những việc này đều đáng được bọn ta tôn trọng. Nhưng…”

Nói đến đây, hắn ngừng lại một chút, sau đó lại thở dài một tiếng rồi nói: “Nhưng vì sự có mặt của ngài mà Vô Tận Lam Hải bắt đầu trở nên thay đổi. Sự thay đổi này không phải là thứ bọn ta muốn thấy. Tộc ta vì để Vô Tận Lam Hải có thể bình an phát triển mà đã cống hiến vô số năm, ta nhất định phải có lời giải thích với tộc nhân. Bọn họ đứng ở mọi ngóc ngách trong Vô Tận Lam Hải, hoá thành Định Hải Thần Châm, nhận lấy sự thăng trầm của thời gian, nhưng tới hôm nay, tộc ta lại mất đi cơ hội trở thành Hải Hoàng, việc này e rằng đối với mỗi tộc nhân bọn ta sẽ là chuyện không thể chấp nhận được. Vì vậy ta muốn mời ngài rời khỏi Lam Hải. Chỉ cần ngài thề vĩnh viễn không đặt chân đến hải vực nữa, bọn ta sẽ thả ngài đi.”

“Phải là huyết thệ.” Hải Thiên Thụ Vương nói thêm.

Đường Tam lẳng lặng lắng nghe, mãi đến lúc này mới nói: “Ta là Hải Thần thì ảnh hưởng gì đến các ngươi? Chẳng lẽ mục tiêu của chúng ta không phải là vì tương lai của Vô Tận Lam Hải sao?”

Trung Trụ Vương lắc đầu, đáp: “Người ngay không nói lời ám muội, ngài là Hải Thần, hơn nữa ta còn có thể cảm nhận được trên người ngài phát ra thần lực rất đặc biệt. Nó không giống với những Hoàng giả trên đất liền kia. Ngài có thể ngưng tụ được lực lượng tín ngưỡng. Mà theo những gì tổ tiên bọn ta truyền lại, thân là Định Hải Thần Châm, bọn ta phải cống hiến cho Vô Tận Lam Hải, mỗi một cây Hải Trụ sẽ hấp thu tín ngưỡng ở khu vực mà nó toạ trấn, dần dần về sau, sẽ có một ngày tộc ta xuất hiện Hải Thần chân chính. Giống như năng lực của ngài hiện tại, đương nhiên sẽ còn mạnh hơn ngài bây giờ rất nhiều. Dù sao thì hiện tại ngài mới chỉ là thập giai.”

Nhìn Trung Trụ Vương, rồi lại nhìn những Hải Cự Nhân Vương khác, Đường Tam đột nhiên cười: “Nếu như Thần Chỉ có thể đạt thành dễ dàng như thế, các ngươi cho rằng vì sao Yêu Tinh Đại Lục có nhiều Hoàng giả thập nhị giai như vậy, lại chưa từng có ai thành công?”

Trung Trụ Vương sững người.

Đường Tam tiếp tục nói: “Thần Chỉ không phải đơn thuần chỉ dựa vào tín ngưỡng mà hình thành. Lực lượng tín ngưỡng quả thật mang lại chỗ tốt, nhưng kiến thức của các ngươi lại bị ngược rồi. Đáng lẽ phải có Thần trước rồi mới có tín ngưỡng, chứ không phải có tín ngưỡng rồi mới sinh ra Thần. Muốn thành Thần, điều cần thiết là lấy vị diện làm cơ sở sau đó sinh ra những vị trí chứa Thần Chỉ, Thần Chỉ được sinh ra mới hấp thu lực lượng tín ngưỡng, từ đó đề thăng nơi chứa những Thần Chỉ này, nơi đó được gọi là Thần Giới! Trong khi Pháp Lam Tinh vẫn chưa có Thần Giới thuộc về mình. Vì vậy, chỉ cần vị diện này không trở thành Thần Giới, cho dù các ngươi có hóa thành Định Hải Thần Châm bao nhiêu năm, số lượng có lớn thế nào đi nữa thì cũng không thể xuất hiện Hải Thần. Nếu không thì vì sao đến cả hải ôn các ngươi cũng không giải quyết được?”

“Các ngươi nhất định muốn hỏi vì sao ta có thể có được Thần Chỉ. Vậy thì bây giờ ta có thể nói rõ ràng với các ngươi, Thần Chỉ của ta không đến từ vị diện này mà đến từ một vị diện khác. Không lâu sau nữa ta sẽ rời khỏi, không chỉ rời khỏi hải vực mà thậm chí sẽ rời khỏi cả Pháp Lam Tinh, quay về thế giới mà ta kế thừa Thần Chỉ. Vì vậy các ngươi không cần lo lắng ta sẽ bá chiếm Vô Tận Lam Hải.”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!