Liệp diễm kinh hồn 1: Người đàn ông ngoài thôn – Phần cuối

11.

Tôi quả thật không nói dối Quý Kiêu.

Sau trung thu, ngày nào anh ta cũng có thể nằm, muốn ngủ bao lâu cũng được. Không chỉ thế, mỗi ngày còn có người hầu hạ thay quần áo, đút cơm tận miệng.

Sau một tháng, phụ nữ trong thôn lần lượt có tin vui.

Mọi người ai cũng vui vẻ, chỉ là có chuyện sầu não phát sinh, Quý Kiêu bỏ ăn rồi.

Mấy người chưa mang thai đều thấp thỏm không yên.

Mọi người thay nhau đi khuyên anh ta nhưng không có tác dụng, cuối cùng lại đến nhờ tôi. Vì tôi là người đã đưa anh ta về.

Thế là tối đến, tôi mang ít đồ ăn đến gặp anh ta.

Một tháng không gặp, Quý Kiêu đã thay đổi hoàn toàn, tóc tai xuề xòa che khuất tầm mắt. Cơ bụng tám múi trước đây cũng không còn, hiện giờ đã có chút mỡ thừa. Vì không được ra ngoài, làn da rám nắng của anh ta cũng trở nên trắng hơn.

Quý Kiêu bây giờ khác hẳn với chàng trai tựa như ánh mặt trời của trước đây.

Nhớ đến thiếu niên đã từng tỏa sáng rực rỡ trên sân vận động, tôi có cảm giác như vừa tỉnh mộng.

Thấy tôi, Quý Kiêu giơ tay, nhưng vì không có sức lực nên rất nhanh đã rơi xuống.

Tôi thở dài, ngồi xuống mép giường, bưng bát cháo thịt đến đút cho anh ta.

“Nghe nói anh bỏ ăn? Vẫn nên ăn chút gì đó đi.”

Anh ta nhìn tôi, cười khẩy: “Ăn để tiếp tục bồi mấy người hả?”

Tôi cau mày: “Đừng nói khó nghe như thế. Quý Kiêu, tôi đã từng cho anh cơ hội. Tôi từ chối lời tỏ tình của anh, nhưng anh lại sai người tung tin hãm hại, sau đó còn chuốc thuốc tôi.”

“Tôi giảm lượng thuốc trong canh mềm xương, nhưng tối đấy anh không hề từ chối mẹ tôi. Mấy người Hồ Hương cởi quần áo anh, anh cũng không cự tuyệt.”

Bị tôi vạch trần mấy chuyện này, mặt anh ta tái nhợt, vô thức cúi đầu không dám nhìn tôi. Nhưng bây giờ anh ta đã chẳng quan tâm đến thể diện nữa.

“Nhuyễn Nhuyễn, em biết không, mọi người đang phạm pháp. Em cũng không muốn như thế này đúng không? Em thả anh ra đi, trước đây anh là thằng khốn, nhưng bây giờ anh đã bị trừng phạt rồi không phải sao?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không thể thả anh ra.”

Tôi không thể đẩy cả thôn vào chỗ mạo hiểm. Nơi đây có mẹ, em trai, còn có bà con, họ hàng của tôi.

Im lặng một lúc, Quý Kiêu nói: “Vậy chúng ta kết hôn đi, có phải kết hôn rồi thì không cần chạm vào bọn họ nữa đúng không?”

12.

Quả thật là vậy.

Kết hôn với tôi, anh ta có thể tạm biệt tất cả.

Đàn ông trong thôn sau khi hoàn thành nhiệm vụ phối giống thì có thể tìm một phụ nữ trong thôn để kết hôn.

Thời hạn ba năm còn chưa tới, nhưng vì Quý Kiêu một lòng muốn chết, tôi có thể tìm trưởng thôn xin cho anh ta.

Trong lúc tôi suy nghĩ, Quý Kiêu lại cầu xin tôi: “Nhuyễn Nhuyễn, anh thật sự biết lỗi của mình rồi, trước kia anh không nên làm tổn thương em, sau này anh sẽ ở lại đây, chúng ta cùng sống thật tốt.”

“Ừm, sống tốt.”

Tôi dựa vào ngực anh ta mỉm cười.

Quý Kiêu à Quý Kiêu, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho anh.

Dù sao thì tôi cũng là sinh viên duy nhất trong thôn, sau nhiều lần cầu xin, cuối cùng trưởng thôn cũng đồng ý thỉnh cầu của tôi.

Mẹ và em trai tôi rất vui, tấp nập sắp xếp đồ đạc.

Mẹ hứa với tôi: “Nhuyễn Nhuyễn, sau này mẹ sẽ không bao giờ đi vào phòng của các con.”

Rất nhanh đã tới ngày kết hôn.

Tôi mặc đồ cưới màu đỏ, ngồi im trong phòng đợi Quý Kiêu đến vén khăn.

Tôi hết đợi rồi chờ, nhưng thứ chờ được lại là tin Quý Kiêu bỏ trốn.

Đàn ông trước khi kết hôn không cần phải phối giống. Hơn nữa mấy ngày nay mọi người đã ngừng đưa canh mềm xương cho anh ta.

Anh ta đã bỏ trốn cùng Hồ Hương.

Tuy bị giam một quãng thời gian nhưng anh ta từng là hotboy. Hồ Hương bị anh ta quyến rũ cũng không có gì bất ngờ.

Sau khi hay tin, tôi biết mình thua rồi. 

Hôm đó tôi đến cầu xin trưởng thôn, bà đã nói: “Cháu à, cậu ta không phải người tốt, cậu ta đang lợi dụng cháu.”

Tôi biết anh ta đang lợi dụng tôi, nhưng tôi không muốn hại ai cả.

Tôi nói: “Cháu chỉ muốn cứu anh ta một mạng.”

Nếu anh ta thật sự chết vì bỏ ăn thì tôi chính là người hại chết anh ta.

“Nhuyễn nha đầu à, cháu biết thôn chúng ta có nguồn gốc thế nào không? Rất nhiều năm về trước, tổ tiên chúng ta vì chạy nạn mà định cư ở đây. Trong đây có nhiều thú hoang và chướng khí, địa hình lại hiểm trở nên mới có thể ngăn cách với bên ngoài, tổ tiên chúng ta luôn sống yên bình tại đây.”

“Bỗng có một ngày, một vị tổ tiên trẻ tuổi đã cứu được chàng thư sinh lên núi hái thuốc. Họ ở trong núi yêu nhau rồi kết hôn, hứa cùng nhau đầu bạc răng long. Sau này thư sinh nói muốn ra ngoài đón mẹ, tổ tiên đã đồng ý. Nhưng chàng thư sinh kia mãi không trở về. Cho đến năm năm sau, phò mã mang theo binh lính tới đây truy tìm hồ yêu. Lúc đó tổ tiên mới phát hiện hóa ra vị phò mã này chính là chồng của nàng. Vì để chống lại quân binh, đám người tổ tiên bị tổn thất nặng nề. Trai tráng trong thôn cũng ngày càng ít đi. Vì vậy sau này mới có luật lệ phối giống.”

“Đàn ông toàn là loại bạc tình, đối với chúng ta, họ chỉ có giá trị duy nhất là cung cấp giống.”

Hôm đó tôi đã đặt cược với bà trưởng thôn: Nếu từ bây giờ Quý Kiêu sống hạnh phúc bên tôi thì sẽ giữ lại mạng cho anh ta, đối xử với anh ta như người một nhà. Nếu anh ta phản bội tôi, sẽ tùy ý để thôn xử lý, còn tôi phải ở lại trong thôn, sau này không được ra ngoài nữa.

Bây giờ xem ra tôi thua rồi.

13.

Tôi cởi đồ cưới, cùng mọi người tìm kiếm cả đêm.

Quý Kiêu được tôi dẫn vào đây, đi đường núi suốt hai giờ đồng hồ nên chưa chắc đã nhớ đường. Mấu chốt là Hồ Hương, cô ấy biết đường xuống núi.

Nhưng có lẽ cô ấy không rành đường lắm, đường mà cô ấy biết hiện giờ đã thành rừng rậm có nhiều thú hoang. 

Rạng sáng, chúng tôi tìm thấy Quý Kiêu và Hồ Hương bên mép cầu treo. Cả hai trông vô cùng nhếch nhác, đang bị mấy con lợn rừng bao quanh.

Hồ Hương thấy chúng tôi, kêu to: “Cứu với.”

Vừa nói xong, cánh tay cô ấy bị một con lợn rừng cắn trúng.

“Đừng cầu xin họ, họ tới bắt chúng ta đó, chạy nhanh lên.”

Quý Kiêu nhìn chúng tôi, sợ tới mức cầm gậy gộc huơ lung tung, muốn đuổi lợn rừng đi. Nhưng động vật trên núi nào sợ mấy cái này.

Không lâu sau, một con lợn rừng rống lên lao về phía anh ta.

“Cẩn thận!”

Hồ Hương hoảng hốt muốn giúp anh ta. Cùng lúc đó, cô ấy bị Quý Kiêu giữ chặt làm lá chắn.

Ngực Hồ Hương liên tục chảy rất nhiều máu khiến áo cô ấy nhuộm thành màu đỏ.

“Anh… tại sao vậy?”

Cô ấy không thể tin nhìn Quý Kiêu, rõ ràng đã phản bội thôn để được ở bên anh ta, sao giờ lại thành ra thế này?

Thấy Hồ Hương không còn tác dụng gì, Quý Kiêu không do dự ném cô ấy xuống đất.

Anh ta “hừ” một tiếng, cười đểu: “Cô nghĩ tôi sẽ thích cô hả? Mơ đi.”

“Hồ Hương!”

Chúng tôi không nhịn được nữa, nhanh chóng đi sang.

Đáng tiếc không kịp.

Tuy đã đuổi được lợn rừng đi, nhưng vẫn không kịp cứu Hồ Hương. Tim cô ấy bị thương nặng, chảy rất nhiều máu, không sống được.

Quý Kiêu lại bị bắt về.

Đối với đàn ông chạy trốn, thôn dân sẽ không tha. Hơn nữa anh ta còn giết người.

Bọn họ cho anh ta uống canh mềm xương rồi rạch mặt anh ta, tránh cho mấy cô gái nhỏ tuổi bị anh ta mê hoặc.

Nếu không phải giữ lại còn có tác dụng thì anh ta đã bị giết từ lâu rồi.

Bà trưởng thôn tức đến mức đổ bệnh, bà nói: “Đàn ông quả nhiên không phải loại tốt lành gì, con bé Hồ Hương này ngốc quá.”

Tôi đi đến phòng giam của Quý Kiêu. Từng là một chàng trai năng động, nay lại nằm trên đất thở thoi thóp như chó nhà có tang.

Tôi đi đến trước mặt anh ta, ngồi trên ghế, thờ ơ nói: “Sau lần này, tôi cũng không thể cứu được anh nữa rồi.”

14.

“Hồ Nhuyễn, là cô! Là cô cố ý phải không? Cô biết rõ bọn tôi không thể trốn thoát?”

Quý Kiêu tức điên nhìn chằm chằm vào tôi. Nếu lúc này anh ta còn sức, nhất định sẽ liều mạng với tôi.

Tôi gật đầu, thẳng thừng thừa nhận: “Đúng, tôi cố ý đó.” 

Tôi cũng không muốn làm tổn thương ai cả. 

Tôi rời khỏi thôn Hồ, một là vì muốn xem thế giới bên ngoài, hai là vì muốn tìm cách cứu những người đàn ông trong thôn. 

Nhưng Quý Kiêu, anh ta làm tổn thương tôi và lợi dụng tôi hết lần này đến lần khác. 

Bây giờ, tôi sẽ không nương tay nữa.

“Quý Kiêu, nếu anh không bỏ trốn thì tạm thời có thể sống tốt. Chờ mấy năm nữa, có lẽ tôi sẽ nghĩ ra cách giúp anh trốn thoát.”

Anh ta không phải người của thôn Hồ, rời khỏi đây vẫn có thể sống. 

Những lời tôi nói đều là thật lòng. nhưng Quý Kiêu không thèm nghe.

Anh ta tức giận mắng: “Dối trá! Cô không thả tôi đi thì sao có thể giúp tôi trốn thoát?” 

Không còn gì để nói với một tên điên. 

Tôi không lừa anh ta. Tôi đang mang thai, không muốn đứa bé sinh ra đã không có cha nên không đành lòng, định cứu anh ta.

Nhưng tôi không muốn lúc nào cũng phải đề phòng người bên cạnh mình, thế nên tôi đã yêu cầu mọi người dừng đưa canh mềm xương và thả lỏng cảnh giác. 

Nếu Quý Kiêu biết ý, tôi sẽ bỏ qua quá khứ. 

Tiếc là anh ta lại khiến tôi thất vọng, còn bỏ trốn với Hồ Hương. 

Tôi hét về phía cửa: “Đưa anh ta xuống, nhớ canh giữ cho kỹ.”

 “Vâng, thưa trưởng thôn.”

Từ hôm nay, tôi đã là trưởng thôn. 

Từ nhỏ tôi đã thông minh, vì thế bà trưởng thôn rất coi trọng tôi, luôn muốn tôi thế chỗ bà. 

Nhưng tôi không muốn. 

Ba năm trước, sau khi mẹ bốc trúng thăm, tôi đến gặp trưởng thôn xin bà tha cho em trai tôi. 

Nhưng bà ấy nói đây là luật lệ từ xưa của thôn, không thể thay đổi. Nếu nhà tôi không muốn giao em trai thì đi tìm một người ngoài thôn, dù sao thì tôi vẫn luôn muốn đi nhìn thế giới bên ngoài. 

Tôi vào đại học, ngày đầu tiên đến trường đã nhìn trúng Quý Kiêu nổi bật trong đám đông. Anh ta cao ráo, đẹp trai, là một nguồn giống tốt. 

Nhưng càng đọc nhiều sách, tôi càng do dự.

Tôi biết luật lệ của thôn Hồ trong ngàn năm nay là sai. Phụ nữ là người thì đàn ông cũng vậy. Họ không đáng bị đối xử như thế. 

Vì vậy tôi đã lưỡng lự không hành động. 

Tôi đơn phương anh ta ba năm, cũng quan sát anh ta ba năm. Cuối cùng tôi phát hiện anh ta không phải là người hiền lành và vô hại như vẻ bề ngoài.

Anh ta hay đổi bạn gái, thường xuyên lừa tình họ. Thậm chí có cô gái còn bị anh ta chụp ảnh khỏa thân rồi tự tử. 

Tôi nhẫn nhịn cho đến khi anh ta chủ động tìm đến. Từ chối ở quán karaoke cũng chỉ là chiêu lạt mềm buộc chặt.

Tôi biết tin đồn trong trường là do anh ta tung ra, cũng biết đồ uống lúc xem phim bị bỏ thuốc. Nhưng cũng chả sao, dù gì sớm hay muộn cũng phải lên giường.

Đối với tôi, sớm một chút hay muộn một chút cũng không khác mấy.

Tôi chỉ cảm thấy tiếc. Đời này tôi không thể rời khỏi thôn Hồ được nữa.

15.

Sau khi trở thành trưởng thôn, tôi đã lập thêm nhiều quy định mới:

Rút thăm ba năm một lần thành năm năm một lần.

Nếu đàn ông bị giao ra có người trong lòng, hai người đều thích nhau thì không cần phải phối giống. Không giao đàn ông thì có thể lấy lương thực và thuốc để đổi.

Quý Kiêu không chết, nhưng không có cô gái nào thích anh ta.

Ở thôn Hồ, đàn ông giết phụ nữ sẽ bị phỉ nhổ.

Hai năm sau, chúng tôi ném anh ta ở chỗ Hồ Hương chết, để anh ta tự sinh tự diệt.

Nửa năm sau, cảnh sát tìm tới.

Người nhà Quý Kiêu báo cảnh sát, cảnh sát tìm rất lâu, cuối cùng mới tìm được nơi này.

Tôi chủ động nhận, năm năm trước Quý Kiêu cùng tôi về quê, sau khi chúng tôi cãi nhau thì anh ta đã bỏ đi. 

Mọi người trong thôn đều khai giống hệt lời tôi.

Sau đó họ tìm thấy xác Quý Kiêu ở trong núi. Anh ta chết vì bị thú hoang tập kích, không phát hiện ra dấu vết của người khác.

Cuối cùng vụ án được quy là một vụ tai nạn, bọn họ không điều tra được gì mới rời đi.

Năm này qua năm khác, đàn ông trong làng ngày càng ít dần.

Hôm nay tôi đi hái thuốc, bỗng phát hiện một người đàn ông bị ngất trong núi. Người này trông rất quen.

Dường như mấy hôm trước cảnh sát mới đưa tin truy nã hắn trên bản tin.

Tôi nhớ rồi.

Hắn là một kẻ giết người liên hoàn, đã cưỡng bức, sát hại hơn mười cô gái trẻ, đang bị cảnh sát truy nã.

Tôi mang hắn trở về.

Sau khi tỉnh lại, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt thèm thuồng.

Tôi biết thôn lại được cứu rồi.

Hết truyện 1.

Phần trước

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!