Liệp diễm kinh hồn 1: Người đàn ông ngoài thôn – P.2

6.

Mặt tôi trở nên tái nhợt.

Tôi chợt hiểu ý mẹ.

Ngày mai sẽ bàn giao, mẹ định tối nay kiểm tra hàng.

Ban đầu tôi muốn nói với mẹ rằng tôi đã thử qua, khí lực rất tốt, đủ để cả làng dùng trong vài năm. Nhưng lời đến miệng lại bị tôi nuốt xuống.

Tôi không muốn nói cho mẹ nghe chuyện đã xảy ra trước đó, nếu không chỉ sợ Quý Kiêu sẽ phải chịu tội.

Thôn Hồ hơi giống xã hội mẫu hệ ngày xưa, ở đây phụ nữ là trời, vợ là trời.

Đàn ông biết vâng lời sẽ được phụ nữ tôn trọng và sống bình yên cho đến ngày chết vì sinh bệnh. Còn đàn ông dám coi thường phụ nữ sẽ bị trừng phạt nặng nề, sống không bằng chết.

Tôi nằm trên giường giả vờ ngủ. Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng người thức dậy.

Là mẹ ra ngoài.

Tối nay mẹ đặc biệt trang điểm và mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa rất ngắn, mái tóc dài xõa ngang lưng, quả thật rất xinh đẹp và quyến rũ.

Việc kiểm tra thường rất nhanh, nhưng tôi đợi nửa tiếng mà mẹ vẫn không quay lại.

Tôi không thể chịu được nữa nên bước ra khỏi giường đi về phía cửa phòng.

Cánh cửa đã đóng, bên trong đèn tắt tối thui. Nhưng người bên trong không ngủ.

Tiếng thở hổn hển của đàn ông xen lẫn với tiếng rên rỉ của phụ nữ xuyên qua cánh cửa vọng thẳng vào màng nhĩ của tôi.

Tôi mơ hồ nghe tiếng của mẹ: “Dì hay nha đầu Nhuyễn Nhuyễn tuyệt hơn?”

“Đều tuyệt, cả hai người đều tuyệt.”

Lúc này tim tôi như bị kim đâm, đau đớn dữ dội.

Đứng được một lúc, tôi đang định rời đi thì chợt phát hiện em trai tôi đã đến trước cửa từ lúc nào, nó đang ngồi trên xe lăn im lặng nhìn tôi.

Trong bóng tối, ánh mắt nó sáng lên.

Trong lúc nhất thời tôi nghĩ đến bố, người đã biến mất khỏi ký ức của tôi từ lâu.

Cửa gỗ cách âm không tốt, đương nhiên nó cũng nghe được tiếng động trong phòng.

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, khẽ nói: “Chị ơi, người đàn ông này không tốt đâu.”

Tôi mỉm cười: “Chị biết.”

7.

Mãi đến ba giờ sáng mẹ mới trở lại, nhưng vẫn dậy trước sáu giờ.

Hôm nay trông mẹ rạng rỡ hẳn lên, tâm trạng có vẻ rất tốt. 

Quý Kiêu cũng giống vậy, trong lúc nói chuyện với tôi, mắt cứ liếc nhìn mẹ đang bận rộn làm việc.

Tôi nhìn từng người một nhưng không nói gì cả.

Ăn sáng xong, mẹ hỏi Quý Kiêu có mệt không, có muốn theo tôi ra ngoài chơi không.

“Không mệt đâu dì, con đang rất vui.”

Mẹ nghe vậy thì mỉm cười, trên mặt hiện lên hai vệt ửng hồng.

“Không mệt là tốt rồi, ý dì là tuổi trẻ thật tốt.”

Đúng vậy, tuổi trẻ đương nhiên là tốt rồi.

Vừa trẻ tuổi vừa có thể lực tốt, mặt hàng chất lượng cao này sẽ cho ra đời những đứa trẻ khỏe mạnh hơn. 

Tôi đưa Quý Kiêu đến ngọn núi phía sau. Ở đó có một suối nước nóng từ rất lâu đời, phụ nữ trong thôn rất thích đến đây tắm rửa.

Nhà nào dẫn đàn ông từ bên ngoài về thường sẽ đưa đến đây. Một là đưa người đi ngắm cảnh, hai là để người ngoài rửa sạch bụi bẩn, từ đó trở thành một nguồn giống sạch sẽ.

Lúc chúng tôi đến nơi, ở đó đã có người. Tôi nhìn thoáng qua, thấy họ đều là bạn chơi với mình từ nhỏ.

Họ không thích thế giới bên ngoài, đi học được vài năm thì ở luôn trong thôn. Ai cũng đều vui mừng khi gặp được tôi.

Hồ Hương dẫn đầu hô lên: “Nhuyễn Nhuyễn, em về rồi à? Chị nhớ em lắm đó.”

“Nhanh xuống đây.”

Sau khi chào hỏi, ánh mắt của họ dán lên người Quý Kiêu đang nắm tay tôi.

“Anh này là ai?”

“Đây là Quý Kiêu, bạn trai của em.”

“Thì ra là em rể. Chào em rể. Nào, cởi quần áo đi tắm đi.”

Trong hồ dày đặc hơi nước, trên người ai nấy cũng mặc một lớp áo mỏng để lộ những đường cong quyến rũ mê người. 

Quý Kiêu nhìn đăm đăm cảnh xuân trước mắt, nhưng vì có tôi ở bên cạnh nên đành phải nhịn xuống.

Anh ta giả vờ điềm tĩnh nói: “Nhuyễn Nhuyễn, những cô gái này là người trong thôn của em phải không?”

“Vâng, nhìn đẹp lắm đúng không?” Tôi gật đầu, mỉm cười hỏi ngược lại.

Tôi đã từng nói qua, phong thủy của thôn Hồ có thể nuôi dưỡng con người, tất cả phụ nữ trong thôn chúng tôi đều rất xinh đẹp. Đây hoàn toàn không phải là lời nói quá.

Quý Kiêu không trả lời, nhưng vẻ mặt của anh ta đã nói lên tất cả.

Thấy anh ta nhìn hồ tắm không rời mắt, tôi tiện tay đẩy anh ta xuống. 

Vừa xuống nước, anh ta đã được đám con gái vây quanh.

“Em rể, có nóng không? Để chị giúp cậu cởi đồ nhé?”

“Ồ, có cơ bụng nữa này, chị sờ được không?”

“Sao cậu xấu hổ thế? Nhìn cậu kìa, tai đỏ cả rồi.”

Tôi không xuống nước mà chỉ lặng lẽ đứng trên bờ mỉm cười.

Mặc dù Quý Kiêu đang nhìn tôi, giả vờ từ chối nhưng khóe miệng đã cười toe toét đến tận mang tai.

Nếu có mang theo điện thoại di động, không chừng anh ta đã khoe khoang với đám anh em của mình.

Suy cho cùng, đây là diễm phúc từ trên trời rơi xuống.

Tôi đứng đó mấy phút, thấy anh ta nửa đẩy nửa cởi đồ trên người, vấn đề bây giờ chỉ còn là thời gian. 

Tôi đúng lúc lên tiếng: “Mọi người chơi trước đi, em về lấy đồ.”

8.

Mãi đến ba giờ chiều Quý Kiêu mới trở về.

Về đến nhà, trông anh ta có vẻ hơi mất tự nhiên. Môi sưng tấy và trên cổ có nhiều vết đỏ rõ rệt.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy, lấy bộ quần áo đã chuẩn bị đưa cho anh ta.

“Mau thay đồ đi, tối nay chúng ta có hoạt động.”

“Hoạt động gì? Nhuyễn Nhuyễn, anh hơi mệt, buổi tối không muốn ra ngoài.”

Tất nhiên tôi biết tại sao anh ta lại mệt như vậy. Đêm qua phục vụ mẹ tôi, sáng nay còn phục vụ đám người Hồ Hương, dù cơ thể có là sắt đá cũng không chịu nổi.

“Không được, cả thôn phải cùng nhau tổ chức tết trung thu. Chờ hoạt động buổi tối kết thúc, sau này anh có thể nằm bao lâu tùy thích. Em sẽ không quản thúc anh.” 

“Thật ư?”

“Em hứa.”

Cuối cùng Quý Kiêu cũng mặc quần áo mà tôi đưa. 

Bộ đồ này có người phụ trách cất giữ, ba năm mới lấy ra một lần, mỗi lần chỉ mặc một ngày.

Từ nhỏ đến lớn, tôi đã nhìn thấy không ít người mặc qua nó, trong số đó Quý Kiêu là người mặc đẹp nhất.

Tôi dẫn Quý Kiêu đến giữa thôn, đến nơi đã thấy mọi người tụ tập đông đủ. 

Vừa nhìn thấy anh ta, hai mắt của bà trưởng thôn lập tức sáng lên. Những người khác cũng mỉm cười thể hiện ánh mắt hài lòng.

Quý Kiêu cảm thấy có chút không thoải mái khi bị mọi người nhìn vào, nhịn không được hỏi tôi: “Sao bọn họ lại kỳ quái như vậy?”

“Ồ, kỳ quái thế nào?”

“Anh không thể nói rõ được, chỉ cảm thấy trong lòng không thoải mái.”

Quý Kiêu vừa nói vừa nhìn đám đông ngồi kín hàng chục bàn, kinh ngạc hỏi tôi: “Sao toàn là phụ nữ không vậy? Em trai em đâu?”

“Nó không được khoẻ, đang ở nhà.”

“Còn những người đàn ông khác thì sao?”

Quả thật là một câu hỏi hay.

Đến kiểm tra, những người đàn ông khác tự nhiên không cần có mặt, chỉ cần có anh ta làm nhân vật chính là được rồi.

Tôi đang suy nghĩ nên trả lời thế nào thì mẹ tôi đã bước tới kéo anh ta lại.

Mẹ kéo Quý Kiêu đứng vào khoảng trống giữa các bàn tròn, vui vẻ khoe với thôn dân.

“Mọi người, đây là Quý Kiêu, 21 tuổi, hôm qua Nhuyễn Nhuyễn nhà tôi mới từ thành phố mang về, nhìn xem, có hài lòng không?”

Mẹ vừa nói xong, Hồ Hương ngồi ở cuối bàn cười ngọt ngào: “Hài lòng, rất hài lòng.”

Hồ Hương cười xong, mấy cô gái bên cạnh cũng cười một cách ái muội.

“Cô ba, Hồ Nhuyễn của cô vẫn là tốt nhất.”

“Đúng đó, người học đại học có khác, nhiều năm qua tôi chưa từng thấy trong thôn có người tài giỏi như vậy.”

“Ôi chao, vóc dáng của cậu trai này không tệ đâu nha.” 

Đôi mắt của mấy người phụ nữ như dao găm, dường như muốn xuyên qua bộ hỉ phục màu đỏ nhìn thấu cơ thể của Quý Kiêu. 

Sắc mặt của Quý Kiêu có chút tái nhợt, dù sao anh ta cũng là học sinh ưu tú, đã đọc qua không ít sách.

Anh ta nhanh chóng quét mắt qua đám đông rồi dừng lại chỗ tôi.

“Nhuyễn Nhuyễn, chuyện gì vậy? Họ nói vậy là có ý gì?”

Tôi mỉm cười: “Anh đã từng nghe câu nói này chưa? Thợ săn cao cấp thường xuất hiện với vai trò là con mồi.”

9.

Nói xong, Quý Kiêu cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn. Anh ta hất tay mẹ tôi rồi lao ra ngoài nhanh nhất có thể.

Đáng tiếc…

Hai ngày liên tục uống canh mềm xương, lại còn ra sức cả ngày, sao mà còn sức lực?

Hơn nữa phụ nữ trong thôn chúng tôi còn dám bắt cả hươu rừng và chó sói, nói chi đến con tôm chân mềm thế này.

Quý Kiêu chỉ chạy được vài chục mét thì bị mẹ tôi và những người khác bắt được. Họ túm cổ áo anh ta kéo lại như đại bàng bắt gà.

Nhìn Quý Kiêu ngã trên mặt đất, thôn dân có chút bất mãn.

“Tam Nương, cảm giác đồ nhà cô không đủ tốt nha.” 

“Ơ kìa, tốt chứ, tối hôm qua tự tôi đã kiểm tra hàng, chẳng phải đám người Hồ Hương chiều nay cũng đã thử qua sao?”

Mẹ nói xong, đám người Hồ Hương cười gật đầu: “Cô ba không lừa mọi người đâu, thật sự rất tốt.”

Trong lúc mọi người đang nói chuyện rôm rả, Quý Kiêu dần tỉnh táo lại.

Những từ như “kiểm tra” và “phối giống” văng vẳng bên tai khiến anh ta rùng mình sợ hãi, vùng vẫy muốn cử động nhưng bị mẹ tôi giữ chặt.

Người đàn ông cao hơn 1,8 mét lúc này bất lực không thể chống trả, giống như cá nằm trên thớt chờ bị làm thịt.

Mắt anh ta đỏ hoe, chăm chú nhìn tôi, mắt như muốn nổ tung.

“Hồ Nhuyễn, em muốn làm gì? Em điên rồi hả?”

Nói đúng rồi.

Tôi bước tới, nâng cằm anh ta lên, chạm vào khuôn mặt đẹp trai ấy từng chút một. Rõ ràng vẫn là khuôn mặt đó, nhưng bây giờ tôi lại không thích chút nào.

Tôi cười khúc khích và nói: “Chẳng phải anh thích chơi đùa phụ nữ sao? Là bạn gái của anh, đương nhiên em muốn thỏa mãn anh rồi.”

“Em… em có ý gì? Anh chỉ thích em thôi. Anh thích chơi đùa phụ nữ khi nào?”

Này anh, thứ đạo đức giả, sợ rằng cả người từ trên xuống dưới chỉ có cái miệng là cứng thôi. À không, còn có một chỗ nữa.

“Còn giả vờ à? Đêm đó em nghe anh nói chuyện điện thoại rồi. Anh không thích mẹ em sao? Còn có Hồ Hương… Mấy dì mấy em trong thôn này không đẹp ư? Tối nay anh có thể hưởng thụ thật tốt rồi đó.”

Nói xong, tôi giục bà trưởng thôn: “Muộn rồi, chúng ta ăn tiệc đi.”

10.

Trong thôn có quy định, 15 tháng 8 là ngày trọng đại.

Vào ngày này, tất cả phụ nữ sẽ tụ tập lại ăn bữa cơm đoàn viên.

Đồng thời, cứ cách ba năm sẽ rút thăm một lần để xem lần sau tới nhà nào nhận trách nhiệm phối giống.

Ngoài ra đây còn là ngày “khai trai*”.

(*khai trai: ngày bắt đầu ăn mặn sau khi hết kỳ ăn chay)

Cái gọi là khai trai chính là động phòng.

Quý Kiêu bị đưa vào phòng.

Đáng lẽ đàn ông không được ngồi trên bàn ăn cơm, nhưng anh ta phải hết mình vào tối nay nên không thể thiếu mấy món đồ bổ tráng dương được.

Còn đám phụ nữ đang trong độ tuổi sinh đẻ như chúng tôi đương nhiên không cần quan tâm đến những loại đồ bổ kia.

Sau bữa tối, Hồ Hương là người bốc trúng thăm. Nhưng cô ấy rất vui, bốc được cũng không lo lắng, còn cười hì hì cất vào túi.

Làm xong đâu đó, các bà dì đã mãn kinh dẫn mấy bé gái đi dọn bàn.

Phụ nữ lần lượt vào nhà, chờ một tiệc tối khác vào đêm nay.

Tôi đi theo mọi người, đứng ở cuối hàng.

Mỗi người từ trong phòng đi ra đều mang theo vẻ mặt hài lòng.

Suy cho cùng, người phối giống trước đây đã chết vào hai năm trước. Mà người lần này lại có chất lượng quá tốt. 

Mấy người ra sau thì không được vui như vậy. Bọn họ tới tấp trách bọn Hồ Hương buổi chiều không nên kiểm hàng trước.

Tầm năm giờ sáng, cuối cùng cũng tới lượt tôi vào phòng.

Trong phòng có mùi rất kinh khủng. Là mùi của nước tiểu cùng những thứ mùi ghê tởm khác trộn lẫn vào nhau khiến người ta buồn nôn.

Quý Kiêu nằm trần trụi trên giường, chân tay bị người ta dùng dây thừng trói vào chân giường, trên người đâu đâu cũng là vết bầm tím. Anh ta nằm đơ ra trên giường như một con cá chết.

Tôi khoanh tay nhìn anh ta một lúc lâu, chờ cô gái trên người anh ta rời đi, trong phòng chỉ còn hai chúng tôi.

Lúc này tôi mới lên tiếng: “Vui không? Có hài lòng không?”

Lúc này Quý Kiêu mới phát hiện ra tôi.

Đôi mắt xám đục của anh ta cuối cùng cũng hiện lên tia sáng.

Người đàn ông từng coi tôi như món đồ chơi nay lại cúi đầu, khóc lóc cầu xin tôi: “Nhuyễn Nhuyễn, anh biết sai rồi, cứu anh với.”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!