Đường Tam trùng sinh – C.824

Chương 824: Đường Tam đi xa


Tiêu Hà gật đầu nói: “Được, vậy gọi là Kiến Mộc Chi Quốc. Tiếp theo ta sẽ ưu tiên thúc đẩy hoạt động tổng thể của kế hoạch này. Trong vòng một tháng sẽ có thể nhìn thấy kết quả sơ bộ. Nếu ngươi muốn rời đi thì cứ đi đi, nhưng ít nhất phải giữ cách thức liên lạc. Nếu ở đây xảy ra bất cứ chuyện gì, bọn ta cũng kịp thời liên hệ với ngươi.”

Đường Tam khẽ gật đầu: “Giữa ta và Tiểu Mỹ có phương thức liên hệ đặc biệt, khi cần thiết, dù ta đang ở đâu thì nàng cũng có thể lập tức liên hệ với ta. Ta sẽ trực tiếp sử dụng Thời Không Chi Tháp truyền tống cự ly xa để trở về đảo Nguyệt Nha.”

Hiện tại đã khác. Có Thời Không Chi Tháp đảm bảo, hơn nữa giữa hắn và Mỹ công tử còn có Tu La Thần Kiếm làm cầu nối liên hệ, một khi gặp phải bất kỳ vấn đề gì, chỉ cần Mỹ công tử dẫn động Tu La Thần Kiếm thì sẽ lập tức kích hoạt liên hệ với Đường Tam. Đường Tam sẽ tức tốc quay về.

“Vậy ngươi phải nhanh lên, gia tăng năng lực thiên phú cho nhân loại chúng ta chính là chuyện quan trọng nhất cho sự phát triển của Kiến Mộc Chi Quốc trong tương lai. Không có thiên phú làm cơ sở, nhân loại sẽ vĩnh viễn sống dưới cái bóng của tộc Yêu Quái và tộc Tinh Quái, vẫn chỉ có thể dựa vào bọn chúng mới có được Yêu Thần Biến và Thiên Tinh Biến.”

Nghe những lời này của Tiêu Hà, Đường Tam không khỏi cảm thấy kỳ quái. Vị này đã chấp nhận thay đổi thân phận hiện tại, nhưng thay đổi cũng quá nhanh rồi!

Tiêu Hà bất đắc dĩ nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta đây gọi là nhập gia tùy tục. Hơn nữa gần đây Thanh Trúc đã cấp huyết mạch cho ta, sau khi trùng tu lại Khổng Tước biến, ta ngày càng cảm nhận được chỗ tốt của nhân loại. Dùng cơ thể nhân loại tu luyện Yêu Thần Biến sẽ dễ cảm ngộ hơn nhiều so với cơ thể yêu tộc Khổng Tước ban đầu. Ta nghĩ không ai có thể hiểu rõ chuyện này hơn ta vì ta đã tu luyện qua cả hai cơ thể. Việc này khiến ta hiểu thêm rằng nhân loại có tiềm năng vô cùng to lớn. Nếu không có đủ tiềm năng, ngươi và Tiểu Mỹ sẽ không có tốc độ đề thăng lên cảnh giới Đại Yêu Vương nhanh như vậy. Cả hai người các ngươi đều chưa tới hai mươi tuổi! Đây là chuyện chưa từng xảy ra trong lịch sử của Yêu Tinh Đại Lục, nói cách khác, đối với nhân loại, thứ còn thiếu chính là cơ hội, về các phương diện cơ bản, nhân loại đã sớm vững chắc.”

Đường Tam khẽ gật đầu: “Đúng vậy, thứ nhân loại còn thiếu chỉ là cơ hội.”

Mỹ công tử vẫn luôn đứng yên bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Huynh muốn đi ra ngoài, không định dẫn ta đi cùng sao?”

Nghe trong giọng nói của nàng chất chứa cảm xúc, Đường Tam cười khổ: “Ta không có ý đó, nhưng ta lo lắng bên này có thể xảy ra chuyện bất cứ lúc nào. Nếu ta đi quá xa, không có pháp khí nào có thể trực tiếp liên hệ, chỉ có thể dựa vào mối liên hệ giữa chúng ta để báo tin cho ta biết. Nếu không thì như vầy đi, ban ngày thì ta ra ngoài, tối sẽ truyền tống trở về. Hôm sau ta sẽ truyền tống trở lại địa điểm ngày hôm trước, tiếp tục khám phá tìm tòi.”

Tiêu Hà ở bên cạnh nói: “Tiểu Mỹ, hắn muốn đi tìm cơ hội, cần phải an tĩnh suy xét. Nếu con ở cạnh hắn, tâm tư của hắn sẽ đặt trên người con, làm sao hắn có thể tìm ra cơ hội thích hợp?”

Mỹ công tử đột nhiên bật cười: “Cha, từ khi nào người trở nên dạt dào tình cảm như vậy, sao con có thể trách huynh ấy được!”

Tiêu Hà cười nói: “Con chính là không muốn hắn đi. Ta là người từng trải, sao ta có thể không hiểu tâm tư nhỏ bé kia của con?”

Mỹ công tử đỏ mặt, đi đến trước mặt Đường Tam, nói: “Huynh muốn đi thì đi sớm đi. Ta cũng lo lắng Tổ Đình sẽ có hành động đối với chúng ta. Bất quá, nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, ta sẽ không gọi huynh về. Huynh cứ việc đi tìm kiếm, nhưng đừng đi lâu quá.”

“Ta biết rồi, nhất định sẽ không quá lâu. Ta đã có một vài ý tưởng và hướng đi, bất quá cần phải ra ngoài tìm hiểu nhiều hơn để hoàn thiện ý tưởng của ta. Tiếp theo có lẽ ta sẽ đến Nhật Thần Đế Quốc bên phía tộc Tinh Quái để tìm thêm ý tưởng. Đến lúc thích hợp ta sẽ dẫn nàng đi cùng. Trên Yêu Tinh Đại Lục, việc liên lạc phải luôn duy trì ổn định.”

“Được.”

Giao việc xây dựng Kiến Mộc Chi Quốc cho Tiêu Hà, Đường Tam rất yên lòng. Cái gọi là Kiến Mộc Chi Quốc hiện tại chỉ mới ở giai đoạn sơ khai. Vấn đề xây dựng quốc gia thật sự không vội, nhưng dân di cư ngoài biển cần được quản lý thống nhất thông qua thể chế quốc gia. Đây là một chiến lược lâu dài để có thể tiếp nhận nhiều di dân hơn.

Vương phi đã cử một trưởng lão cấp bậc Đại Yêu Vương đến hỗ trợ Tiêu Hà. Trước khi bước đầu của kế hoạch hoàn thành, Tiêu Hà có thể thông qua trận Truyền Tống đến bất cứ hòn đảo nào. Việc hắn phải làm bây giờ là xây dựng một chế độ thống nhất, sau đó thị sát các đảo, thống kê nhân số và tình huống cụ thể, tiến hành đăng ký lập sổ sách. Đồng thời hình thành thông lệ rằng sau này bất kỳ di dân nào đến đều phải làm theo các bước đăng ký nhất định và thống nhất xác lập nơi ở. Một bộ kế hoạch tổng thể như vậy rất rườm rà. Bên phía học viện Cứu Rỗi, Trương Hạo Hiên cũng đặc biệt phái hơn mười học viên đến cho Tiêu Hà điều động.

Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, Đường Tam trở nên rảnh tay, hắn không thể đích thân xử lý từng chi tiết nhỏ nhặt. Thế giới nhân loại rộng lớn như vậy, nếu hắn muốn sắp xếp mọi thứ thỏa đáng cho nhân loại thì không biết phải mất bao nhiêu năm nữa. Chưa kể, nếu một tay hắn an bài tất cả, vậy thì nhân loại sẽ không bao giờ có thể thật sự trưởng thành.

Điều mà Đường Tam phải làm bây giờ là giữ cho mình ở trạng thái tốt nhất để đi tìm tương lai cho nhân loại. Còn tương lai ra sao thì phải do nhân loại tự mình tiếp tục nỗ lực.

Xưa có câu chuyện kể rằng nhân loại nuôi một con chim non, mỗi ngày đúng giờ đều bón sâu cho nó ăn. Dần dà chim non hình thành thói quen. Đến khi nó lớn lên, trên đường nhìn thấy một con sâu béo ngậy, nhưng nó chỉ bước tới, đứng bên cạnh há miệng chờ con sâu tự chui vào miệng chứ không trực tiếp mổ ăn.

Bảo hộ quá mức chỉ khiến cho sinh vật đánh mất khả năng sinh tồn. Đây là lý do tại sao Đường Tam không trực tiếp tham gia điều hành quản lý quốc gia của nhân loại. Hắn tin tưởng với thiên tính sáng tạo của nhân loại, trong tương lai không xa, bọn họ nhất định có khả năng thành lập thể chế quốc gia phù hợp cho mình. Còn hắn chỉ cần là người âm thầm bảo hộ, thủ hộ cho nhân loại có cơ hội thức tỉnh là đủ rồi.

Hắn cuối cùng sẽ phải rời khỏi thế giới này, sự tồn tại của hắn quá đỗi đặc biệt đối với nhân loại tại đây. Đường Tam chỉ hy vọng sau khi hắn rời đi, tất cả nhân loại đều quên đi hắn, chỉ cần họ thật sự có năng lực sinh tồn của riêng mình, họ sẽ có thể chiến đấu chống lại bất kỳ chủng tộc nào trên vị diện này. Đây cũng là việc mà hắn đã hứa với Vị Diện Chi Chủ, cố gắng không can thiệp vào sự phát triển của nơi đây.

Đối với Pháp Lam Tinh, vẫn là câu nói cũ, tộc Yêu Quái và tộc Tinh Quái đã phát triển quá độ, rất không công bằng với các chủng tộc khác trên tinh cầu. Dạng bất công như vậy khiến khí vận của Pháp Lam Tinh bị thay đổi quá mức, dẫn đến ảnh hưởng toàn bộ vị diện. Đây cũng là lý do quan trọng khiến cho Vị Diện Chi Chủ cuối cùng đồng ý với đề nghị của hắn. Nếu vị diện Pháp Lam Tinh đang ở trạng thái đặc biệt tốt, như vậy cách tốt nhất để Vị Diện Chi Chủ giải quyết vấn đề là tiêu diệt hắn bằng mọi giá.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!