Đường Tam trùng sinh – C.877

Chương 877: Có chỗ nào sai?


Các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ nhát gan đã quen, lúc này trong lòng không khỏi sợ hãi. Mặc dù Đường Tam bình tĩnh như vậy, nhưng thành Kiến Mộc không có Hoàng giả! Không có Hoàng giả chính là yếu điểm chí mạng của bọn họ. Bọn họ thật sự có thể cứng rắn đối chọi với tinh tộc Kim Cương ư?

Thần thức của Đường Tam cũng không vì phát hiện ra phủ Thành Chủ mà dừng lại, càng nhanh chóng mở rộng thêm.

Cường độ thần thức của ba Đại Tinh Vương và mười Tinh Vương khi kết nối với nhau thật kinh khủng, ngay cả những Hoàng giả bình thường cũng không có thần thức mạnh hơn bọn họ.

Huống chi Đường Tam không phải là Đại Tinh Vương bình thường, hắn đã từng là Thần Vương. Sự thiếu hụt năng lượng sinh mệnh trong thành Kim Cương sẽ ảnh hưởng đến các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ, nhưng đối với Đường Tam thì không hề ảnh hưởng. Hắn có nhiều loại lạc ấn huyết mạch, có thuộc tính năng lượng nào mà hắn không thể hấp thu?

Mở rộng thần thức, các trưởng lão thấy tầm nhìn của mình trở nên thay đổi. Bọn họ chỉ cảm thấy thần thức được Đường Tam điều khiển tiếp tục tăng lên rất cao, phạm vi cảm giác ngày càng lớn.

Thời gian dần qua, toàn bộ thành Kim Cương đều được thần thức của Đường Tam bao phủ.

Trong cảm giác từ thần thức, phủ Thành Chủ đã có động tĩnh, hiển nhiên là đã nhận được tin tức. Từng thân ảnh từ trong phủ Thành Chủ bay vụt đến, có khoảng hơn mười người với vẻ tức giận ra mặt. Bay phía trước nhất chính là Kim Thành Vũ. Bọn họ bay thẳng đến dịch quán, chỉ mất một lát là đã đến nơi.

Kim Thành Vũ và những người khác dường như không phát hiện ra thần thức của Đường Tam đã bao trùm toàn thành. Mặc dù đám Kim Cương Tinh này có khí tức mạnh mẽ, nhưng tất cả hành động của bọn chúng đều nằm trong sự giám sát của Đường Tam. Đây là…

Trong lòng các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đã yên tâm hơn vài phần, tuy rằng bọn họ tiếp xúc với Đường Tam không lâu lắm, nhưng phải thừa nhận rằng, từ khi vị tộc trưởng này đến, toàn bộ tộc Lam Kim Thụ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Vậy thì bọn họ sẽ nhìn xem, tộc trưởng có thể tạo ra được kỳ tích hay không. Dù sao, bọn họ có hơn mười Tinh Vương và Đại Tinh Vương, dẫu có xé rách mặt thì đối phương cũng không thể làm gì bọn họ. Chẳng phải Kim Cương Thiên Tinh Hoàng không có ở đây sao? Không có Hoàng giả, bọn họ vẫn có khả năng để rời đi.

“Tộc trưởng Lam Kim, ngươi có ý gì?” Kim Thành Vũ còn chưa đến mà giọng nói đã truyền tới.

Sau đó, Kim Thành Vũ nổi giận đùng đùng dẫn hơn mười tên Vương giả tinh tộc Kim Cương xông tới, trong đó có một Đại Tinh Vương, còn lại là Tinh Vương.

Vừa vào cửa, Kim Thành Vũ liếc nhìn đại sảnh một lần, trong đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Kim Thành Vũ không bao giờ ngờ tới, còn chưa vào ở mà Đường Tam đã đột nhiên bộc phát.

Kim Thành Vũ đương nhiên là cố ý dẫn tộc Lam Kim Thụ đến đây, hắn muốn xem lần này tộc Lam Kim Thụ sẽ tiếp tục nhẫn nhịn hay phản kháng. Lúc trước Đường Tam đồng ý ở lại chỗ này, trong lòng hắn còn có chút đắc ý, thầm nghĩ cho dù là tộc trưởng Lam Kim thì cũng không khác biệt gì so với trước đây. Nhưng hắn không ngờ tới, mình vừa về đến phủ Thành Chủ, còn chưa ngồi ấm chỗ thì bên này đã gặp chuyện không may. Nghe tinh quái thuộc tính thổ báo cáo, hắn có chút khó mà tin được. Hoả Kim Cương Tinh Vương mà hắn để lại có thực lực không kém, hoả lại khắc mộc nên hắn cho rằng dù Hỏa Kim Cương Tinh Vương không thể chống lại hơn mười Tinh Vương, Đại Tinh Vương của tộc Lam Kim Thụ, thì phát tín hiệu cảnh cáo hay chiến đấu một lúc vẫn có thể làm được.

Ai có thể nghĩ tới Hỏa Kim Cương Tinh Vương lại trực tiếp chết đi? Đúng vậy, hắn đã chết! Là thành chủ thành Kiến Mộc, Cận Miểu Lâm dám ra tay ở thành Kim Cương, còn giết chết một tên Hoả Kim Cương Tinh Vương, người này điên rồi sao?

Kim Thành Vũ không thèm suy nghĩ nhiều mà lập tức triệu tập thuộc hạ chạy đến.

Sau khi đến đây, cảm nhận được biến hoá xung quanh, trong lòng hắn đúng là có chút chấn động. Hắn biết rõ dịch quán này được tạo thành từ khoáng thạch gì, tuy rằng hắn là thuộc tính thổ nhưng hắn cũng hiểu, trong khoáng thạch nơi này ẩn chứa năng lượng thuộc tính hỏa khổng lồ đến cỡ nào, thế mà hiện tại, năng lượng trong đó đã hoàn toàn biến mất, không sót lại chút nào.

Phải biết rằng, khoáng thạch ở cấp độ này nếu được nuôi dưỡng đủ lâu thì sẽ có khả năng thành tinh, nhưng bây giờ đều đã biến mất, tất cả khí tức thuộc tính hỏa đều không còn, chúng hoàn toàn trở thành tảng đá bình thường.

Tộc trưởng Lam Kim đã làm như thế nào? Tộc Lam Kim Thụ là thuộc tính sinh mệnh, làm sao có thể xua tan những nguyên tố Hoả này?

Điều này khiến Kim Thành Vũ nghĩ đến cách đây không lâu, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đã bị Thụ Tổ đánh bay. Với lực phòng ngự của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng mà còn bị thương, vì vậy mới phải về thánh sơn Kim Cương bế quan. Chuyện này quá mức xấu hổ, đến bây giờ Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vẫn còn đóng cửa từ chối tiếp khách, ai cũng không gặp.

Chẳng lẽ Cận Miểu Lâm thật sự có thể mượn một phần sức mạnh từ Thụ Tổ?

Trong chốc lát, Kim Thành Vũ đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn nghiêm nghị trừng mắt nhìn Đường Tam.

Đường Tam chậm rãi mở to mắt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười ấm áp, nói: “Sao Kim phó thành chủ lại tới nữa rồi? Bọn ta đang chuẩn bị nghỉ ngơi đây.”

Kim Thành Vũ tức giận nói: “Tộc trưởng Lam Kim, vừa rồi có phải chính ngươi ở chỗ này giết chết tộc nhân của ta, còn có rất nhiều tinh quái thuộc tính hỏa?”
Đường Tam gật đầu, nói: “Đúng vậy. Tộc nhân mà ngươi để lại chủ động tấn công ta. Ta là thành chủ, theo quy định của Tổ Đình, người dám tập kích thành chủ, giết không tha. Ta làm theo quy định của Tổ Đình. Ngươi đã nhận được tin tức thì hẳn cũng biết hắn là người ra tay trước.”

Kim Thành Vũ khựng lại, hắn đương nhiên biết Đường Tam nói sự thật. Thành chủ một thành có địa vị gần bằng Hoàng giả, dám tấn công thành chủ thì giết không tha.

“Là ngươi thôn phệ nguyên tố Hoả ở đây mới khiến tộc nhân của ta tấn công ngươi.” Kim Thành Vũ tức giận phản bác.

Đường Tam lạnh nhạt nói: “Tộc Lam Kim Thụ bọn ta là thuộc tính sinh mệnh, hệ mộc. Ở trong thế giới thuộc tính hỏa không thích hợp sinh tồn, cũng không có cách nào nghỉ ngơi. Phó thành chủ đưa bọn ta tới đây, nói nơi này là dịch quán, bọn ta không tiện từ chối, chỉ có thể ở lại chỗ này. Nhưng ta muốn tộc nhân của ta được nghỉ ngơi thoải mái hơn nên đã trừ bỏ một ít đau đớn mà tộc nhân phải chịu, để nơi này trở nên thích hợp hơn cho bọn ta nghỉ ngơi. Ta làm như thế chỉ là nhập gia tùy tục mà thôi. Tinh Vương của quý tộc chẳng những không giúp bọn ta, thậm chí còn chưa hỏi thăm đã trực tiếp công kích, trong tình huống đó chẳng lẽ ta phải cam chịu để hắn và các tinh quái cùng thuộc tính mang đến nguy hiểm cho bọn ta hay sao? Ta không thể không giết bọn họ để tự cứu lấy mình. Ta có chỗ nào làm sai sao? Kim phó thành chủ tới đây để khởi binh vấn tội à?”

Lời nói của Đường Tam vô cùng tinh tế, về mặt đạo lý hoàn toàn chiếm ưu thế.

Đến lúc này Cận Miểu Sâm mới hiểu tại sao từ khi vào thành ca ca lại nhẫn nhịn, giờ nghĩ lại quả thật mọi chuyện đều hợp lý, và không để lại bất cứ cái cớ nào cho đối phương.

Quả nhiên sau khi bị Đường Tam chất vấn, khí thế của Kim Thành Vũ rõ ràng đã yếu hơn rất nhiều, nhưng vẫn cứng rắn nói: “Cho dù là vậy, ngươi cũng có thể yêu cầu giải thích? Nơi này là thành Kim Cương, không phải thành Kiến Mộc của các ngươi, sao có thể tùy ý giết hại tộc nhân của tộc ta, thậm chí còn là một vị Vương giả?”

Đường Tam lạnh nhạt nói: “Nếu Kim phó thành chủ bất mãn như vậy, không bằng chúng ta đến Tổ Đình, để các vị Hoàng giả quyết định xem rốt cuộc là ai đúng ai sai, thế nào?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!