Đường Tam trùng sinh – C.878

Chương 878: Thụ Tổ chiếu rọi, tộc nhân trở về


Trong mắt Kim Thành Vũ hiện lên sát khí, không thể nghi ngờ là Đường Tam nói đúng. Thân là thành chủ, Đường Tam đến thăm một thành chủ khác, lại bị đối xử bất công, hắn không nói chuyện này mà chỉ luận sự, nếu hắn đi bái kiến Tổ Đình, cho dù là Hoàng giả cũng không thể bao che cho tinh tộc Kim Cương. Ai bảo bọn họ sai ngay từ đầu?

Hơn nữa, tinh tộc Kim Cương ở Nhật Thần Đế Quốc vốn có thanh danh không tốt lắm. Bây giờ Thụ Tổ đã thức tỉnh, có lẽ không có nhiều Hoàng giả của Nhật Thân Đế Quốc đứng về phía họ. Về phần Hoàng giả của Thiên Vũ Đế Quốc chắc chắn sẽ không tiếp tay.

“Ta đương nhiên sẽ bẩm báo chuyện này với miện hạ, để miện hạ quyết định. Nhưng hiện tại, tộc trưởng đang ở thành Kim Cương, lại muốn gây chiến. Thành Kim Cương không chào đón những vị khách như vậy! Dừng ở lại đây và rời khỏi thành Kim Cương ngay lập tức.”

Kim Thành Vũ cũng biết bọn họ không chiếm được tiện nghi khi đến Tổ Đình, bây giờ tất cả những gì hắn có thể làm là ngậm bồ hòn làm ngọt*, sau đó xảy ra chuyện gì, vẫn cần Kim Cương Thiên Tinh Hoàng tự mình quyết định.

(*Ngậm bồ hòn làm ngọt: Chịu đắng cay mà vẫn phải tỏ vẻ hoà nhã)

Đuổi nhóm người Đường Tam là lựa chọn tốt nhất hiện nay. Hắn thật sự không thể tấn công người đứng đầu một thành ở đây! Ngay cả khi hắn có thể thắng, một khi chuyện này được truyền đi, nhất định Tổ Đình sẽ không ngồi yên.

Nghe xong Kim Thành Vũ nói, tất cả trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đều không khỏi thả lỏng. Giết một Tinh Vương là bọn họ đã chiếm được tiện nghi, hơn nữa đối phương còn để họ đi. Bây giờ nghĩ lại, bọn họ đi bái kiến Tổ Đình​​ nói chuyện này thì cũng không thiệt! Tộc trưởng thật là lợi hại!

Nhưng bọn họ không ngờ tới, Đường Tam vẫn ngồi ở đó, thậm chí không có ý định đứng dậy.

“Nếu quý tộc không chào đón bọn ta, đợi bọn ta hoàn thành xong việc, đương nhiên sẽ rời đi.”

“Xong việc?” Kim Thành Vũ sửng sốt một chút, thầm nghĩ không ổn. Hắn muốn làm gì nữa đây?

Kim Thành Vũ còn chưa kịp suy nghĩ, đôi mắt của Đường Tam đã sáng lên quang huy màu lam kim, trầm giọng hét lên: “Xin mời ý chí Thụ Tổ.”

Lời vừa nói ra, trên người hắn lập tức phát ra một tia sáng màu lam kim, ánh sáng bao phủ tất cả trưởng lão tộc Lam Kim Thụ ở đây.

Ngay lập tức, lạc ấn Thụ Tổ trong cơ thể mỗi trưởng lão tỏa ra ánh sáng giống nhau, khí tức của họ nhanh chóng kết nối với Đường Tam, bao gồm cả huyết mạch và thần thức.

Một luồng khí tức sinh mệnh nồng đậm đột nhiên bùng phát, ánh sáng lam kim chói lọi trực tiếp xuyên thủng khoảng không nơi họ đang đứng. Tòa nhà hóa thành tro tàn, tia sáng chói mắt bắn lên tận trời, trong nháy mắt đã vọt tới ngàn thước.

Ánh sáng lam kim khuếch tán trong không trung, biến thành quang ảnh cực lớn.

Khi ánh sáng màu lam kim vừa bay lên, Kim Thành Vũ muốn ngăn cản, nhưng vừa động, liền cảm thấy không gian xung quanh mình đều trở nên sền sệt, một cỗ khí tức uy nghiêm không gì sánh bằng áp chế trên người hắn, khiến hắn không thể động đậy. Các Đại Tinh Vương, Tinh Vương của tinh tộc Kim Cương khác cũng thấy như thế, họ đều không thể di chuyển, chỉ có thể bất lực nhìn tòa nhà bị phá trong nháy mắt, ánh sáng màu lam kim phóng lên trời.

Ánh sáng màu lam kim khuếch tán ra phía ngoài, hóa thành một cái cây, quang ảnh hư ảo của Thụ Tổ dần dần trở nên rõ ràng, khí tức sinh mệnh nồng đậm đến tận cùng khiến các loài thực vật bên ngoài thành Kim Cương không tự chủ mà tỏa ra ánh sáng sinh mệnh của mình, tương hợp lẫn nhau.

Trong thành Kim Cương, các tinh quái hệ thạch đều cảm nhận được khí tức sinh mệnh khổng lồ, họ cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang trào ra bên ngoài. Quang ảnh màu lam kim cực lớn hấp thu năng lượng sinh mệnh trên người bọn chúng, tuy rằng tốc độ không nhanh, nhưng vẫn khiến bọn chúng kinh hãi và không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Thụ Tổ chiếu rọi, tộc nhân trở về.” Giọng nói của Đường Tam vang vọng khắp thành Kim Cương, bao trùm mọi ngóc ngách.

Những chấm ánh sáng màu lam kim bắt đầu rơi xuống từ các nhánh của quang ảnh Thụ Tổ, rơi xuống thành Kim Cương.

Ngay sau đó, những tia sáng màu lam kim hiện lên trong thành Kim Cương, hóa thành những bóng cây hư ảo. Những bóng cây này có kích thước khác nhau, nhưng tất cả đều tỏa ra ánh sáng màu lam kim.

“Đón bọn họ về.” Đường Tam trầm giọng quát lên.

Từng thân ảnh lần lượt bay ra từ bóng của Thụ Tổ khổng lồ, họ là mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ, cành cây rơi xuống, đất rung núi chuyển. Lúc này, bọn họ hóa thành cành cây, bay về phía có quang ảnh tộc Lam Kim Thụ.

Từng thân ảnh màu lam kim được giải cứu, trở lại bên trong quang ảnh Thụ Tổ.

Có hàng trăm quang ảnh như vậy, phần lớn đều rất yếu, chỉ còn lại thân cây hoặc cành cây, thân thể nguyên vẹn còn không đến một phần mười.

Kim Thành Vũ nhìn tàn tích của đám người Lam Kim Thụ được mang về, sắc mặt rốt cuộc đã đại biến.

Thụ Tổ, thật sự là lực lượng của Thụ Tổ. Tộc Lam Kim Thụ vậy mà có thể mang lực lượng của Thụ Tổ ra khỏi thành Kiến Mộc, lực lượng kinh khủng như vậy, dù là miện hạ thì có thể địch lại sao?

Quan trọng hơn, Tổ Đình đã thông báo, yêu cầu các tộc thả tộc nhân Lam Kim Thụ, đưa họ về thành Kiến Mộc. Vừa rồi hắn còn thề son sắt với Đường Tam, thành Kim Cương không giam cầm tộc nhân Lam Kim Thụ. Lúc này, sự thật đã bày ra trước mặt, hắn không thể không thừa nhận.

Quang huy Thụ Tổ kéo dài trong năm phút và tất cả tộc nhân còn sống hoặc đã chết của tộc Lam Kim Thụ ở thành Kim Cương, những người có thể cảm nhận được ý chí của Thụ Tổ đều được dẫn trở về.

Khi quang huy Thụ Tổ dần thu liễm, mặt trời chiếu rọi vào vị trí ban đầu của khách sạn, giờ đã trở thành một khu đất trống. Đường Tam và mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ xuất hiện lần nữa trước mặt Kim Thành Vũ và những cường giả khác của tinh tộc Kim Cương.

Sắc mặt của Đường Tam trầm như nước, các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đều lộ ra vẻ bi thương và phẫn nộ.

Bên cạnh họ là những cành cây và thân cây bị gãy, không hoàn chỉnh. Ngay cả mười mấy thành viên tộc Lam Kim Thụ còn sống cũng đều trong tình trạng tàn tạ, không hề có sức sống.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả năng lượng sinh mệnh của họ đã bị Kim Cương Tinh trong thành Kim Cương hấp thu và phá hủy.

Đây là những người vẫn còn năng lượng sinh mệnh, có thể cảm nhận được ý chí của Thụ Tổ. Những tộc nhân đã chết hoàn toàn, mất đi năng lượng sinh mệnh, hóa thành tro thì rất khó cảm nhận được ý chí của Thụ Tổ.

Thụ Tổ đã ngủ say nhiều năm như vậy, có bao nhiêu tộc nhân Lam Kim Thụ đã chết ở thành Kim Cương này, có bao nhiêu Kim Cương Tinh dùng năng lượng sinh mệnh của họ để nuôi dưỡng mình?

Kim Thành Vũ phát hiện cơ thể đã có thể cử động trở lại, nhưng lúc này, hắn có chút hoảng hốt.

“Tộc trưởng Lam Kim Thụ, chuyện này ta có thể giải thích. Ngài tìm được những thứ này, đều là dân tự giữ, không liên quan gì đến bản thành này.” Hắn vội vàng giải thích.

Đường Tam thản nhiên nói: “Không liên quan sao? Thần thức của ta đã in lạc ấn vào nguồn gốc của mỗi tộc nhân, trong đó có hơn một phần ba là đến từ phủ Thành chủ, ngươi giải thích thế nào?”

Những lời này khiến Kim Thành Vũ cứng miệng không trả lời được.

“Súc sinh, các ngươi là lũ súc sinh!” Cận Miểu Sâm quỳ xuống trước thân thể của những tộc nhân chỉ còn lại các chi của tộc Lam Kim Thụ, khóc không thành tiếng.

Nếu lúc trước nói Đường Tam đánh chết Hoả Kim Cương Tinh Vương vì đối phương chủ động công kích, đồng thời giết chết rất nhiều tinh quái thuộc tính hỏa thì có chút quá đáng, nhưng giờ phút này, chứng cứ bày ra trước mắt, người trong thành Kim Cương không còn lời gì để nói.

Tộc Lam Kim Thụ là tài nguyên năng lượng sinh mệnh quý giá nhất của Nhật Thần Đế Quốc, điều này tất cả các chủng quần đều biết, ngay cả Thiên Vũ Đế Quốc cũng biết và thèm muốn. Nhưng dù nói thế nào, tộc Lam Kim Thụ cũng khống chế một tòa thành, cũng là truyền thừa của Thụ Tổ.

Đặc biệt là từ khi Tổ Đình vừa ban bố thông báo, hơn nữa Kim Thành Vũ còn thề son sắt trước đó rằng không có tình huống bắt giữ tộc nhân Lam Kim Thụ ở trong thành Kim Cương, bây giờ, sự thật đang ở trước mặt, hắn không thể ngụy biện được nữa.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!