Đường Tam trùng sinh – C.889

Chương 889: Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, vẫn*!


(*Vẫn: chết)

Nhưng khi hắn trở lại mặt đất thì phát hiện Đại Địa Tù Lung trên không trung đã lại trở nên yên tĩnh. Dao động năng lượng bên trong vẫn đang tăng lên nhưng không xuất hiện vụ nổ nào cả. 

Vì vậy nên Đường Tam rất muốn cảm ơn Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đã phóng thích Đại Địa Tù Lung. Không có Đại Địa Tù Lung che chắn, một khi Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng phát hiện có chỗ không đúng thì việc thôn phệ của Đường Tam có khả năng phải dừng lại, khi đó Đường Tam chỉ có thể cưỡng ép kích nổ hai khí âm dương trong cơ thể Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, thật khó nắm chắc có thể nổ chết đối phương hay không.

Nhưng hiện tại có Đại Địa Tù Lung che chắn đã cho Đường Tam rất nhiều thời gian. Không phải Đường Tam đã đánh bại Kim Cương Thiên Tinh Hoàng mà là lòng tham đã đánh bại hắn.

Bất chấp tất cả điên cuồng thôn phệ, hấp thu luôn những thứ không nên hấp thu, cộng với lực lượng của Thụ Tổ được Đường Tam dẫn dắt khiến năng lượng sinh mệnh điên cuồng rót vào. Mọi thứ đã không thể nghịch chuyển.

Cảm giác khí tức huyết mạch của mình ngày càng suy yếu, ánh sáng vàng trên bề mặt cơ thể cũng ngày càng nhạt đi. Nếu hai khí âm dương trong cơ thể Kim Cương Thiên Tinh Hoàng không bị Đường Tam khống chế thông qua khí Hỗn Độn thì hắn đã bị nổ tung mà chết.

Cuối cùng việc thôn phệ lạc ấn huyết mạch gần như đã hoàn thành, lạc ấn huyết mạch của một Hoàng giả cần có nhiều thời gian để tiêu hoá hấp thu. Nhưng Đường Tam nhất định đã thu được rất nhiều.

Điềm tĩnh tháo chiếc nhẫn vàng to lớn trên ngón tay của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, Đường Tam vỗ vai đối phương rồi nói: “Tham lam là nguồn gốc của tội lỗi. Đây là lời khuyên của ta dành cho ngươi. Nếu có kiếp sau, nhớ bỏ lòng tham đi nha.”

Giây tiếp theo, trong mắt Đường Tam loé lên tia sáng. Dưới sự dẫn dắt của thần thức của hắn, Đại Địa Tù Lung xung quanh lập tức trở lại như cũ. Đây là nhờ lạc ấn huyết mạch từ Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Huyết mạch chi lực của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng bị hắn thôn phệ, khí tức huyết mạch của hắn hiện tại có thể được điều chỉnh giống với Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Đương nhiên hắn cũng có thể khống chế Kim Tinh Khải Giáp biến thành Đại Địa Tù Lung.

Ánh sáng vàng thu liễm vào trong, nhưng không rơi trên người Kim Cương Thiên Tinh Hoàng mà ngược lại bị chiếc nhẫn vàng Đường Tam vừa lấy được hấp thu. Sau đó hắn đặt chiếc nhẫn này vào trong nhẫn trữ vật của mình. Tất cả đều được hoàn thành dưới sự che chắn của ánh sáng vàng.

Giây tiếp theo, thân thể của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng bị hắn đẩy mạnh một cái, bay thẳng lên trời cao. Đường Tam vừa đánh ra một chưởng này vừa thu hồi lại khí Hỗn Độn của mình.

Quả cầu ánh sáng màu vàng bay lên trên trời, hai khí âm dương trong cơ thể đã bành trướng thành hình tròn của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng điên cuồng bạo phát.

“Không—” Hắn điên cuồng hét loạn, nhưng cơ thể bay cao hàng nghìn mét đã giống như một quả bóng bay, phát nổ vang dội.

“Ầm ầm ầm—” Tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến cho cả bầu trời như bị hủy diệt.

Thân thể của Đường Tam giống như sao băng từ trên trời rơi xuống. Hắn lập tức thu liễm hết mọi khí tức của mình, đồng thời kích phát lạc ấn Thụ Tổ trên người mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đang ở bên dưới.

Quang ảnh Thụ Tổ khổng lồ mọc lên từ mặt đất bao trùm lấy cơ thể hắn.

Bầu trời thật sự đã bị xé rách, trong tiếng nổ vang trời đó, một khoảng không đen kịt đột ngột xuất hiện, điên cuồng thôn phệ hết mọi khí tức trong không trung.

Không chỉ có vậy, cả bầu trời lập tức trở nên tối tăm. Phía trên thành Kim Cương, sắc trời dần chuyển sang màu đỏ thẫm, giây phút đó, gió tanh mưa máu từ trên trời trút xuống.

Hoàng giả chết đi, trời đổ mưa máu. 

Cái chết của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng không giống với cái chết của Thuỷ Tinh Đại Yêu Hoàng. Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng chết vì tuổi thọ đã tận, buông xuôi mà chết, trên thực tế, Thuỷ Tinh Đại Yêu Hoàng kỳ thật đã chuyển thế nhờ vào cơ thể của Đường Tam.

Trong khi đó, hôm nay Kim Cương Thiên Tinh Hoàng là bị ép chết, chính xác là bị giết. Trên Yêu Tinh Đại Lục, không biết đã bao nhiêu năm không có Hoàng giả nào chết vì bị giết. Càng huống hồ, kẻ giết Hoàng giả còn không phải là Hoàng giả.

Khi quả cầu ánh sáng màu vàng bay lên bầu trời, gió tanh mưa máu trút xuống, cả thành Kim Cương dường như cùng lúc bị đóng băng.

Trời đất u ám, mặt trời và mặt trăng không còn chiếu sáng. Đừng nói tới các cường giả của tinh tộc Kim Cương đang đờ đẫn run rẩy đứng đó, ngay cả Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng cũng nhìn lên mưa máu trên trời, ngẩn người nhìn quang ảnh của Thụ Tổ trước mặt, trong lòng cũng có cảm giác phát run.

Chết rồi, vậy mà thật sự chết rồi. Vụ nổ khủng bố đó thậm chí còn muốn thổi bay cả bầu trời. Nguồn năng lượng đáng sợ đó mang đến cảm giác cổ xưa. Thụ Tổ, Thụ Tổ đã chân chính thức tỉnh chứ không chỉ một phần!

Dù là Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng hay bất kỳ tộc Tinh Quái nào đang có mặt cũng không bao giờ ngờ tới Đường Tam có thể giết chết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Hắn bất quá chỉ là Đại Tinh Vương, sao có khả năng giết chết một Hoàng giả!

Thế nhưng Kim Cương Thiên Tinh Hoàng thật sự đã chết, cùng với việc Thụ Tổ hiển linh, không nghi ngờ gì chuyện này là do Thụ Tổ nhúng tay vào! Chỉ có Thụ Tổ mới có lực lượng như vậy.

Trong lúc nhất thời, thành Kim Cương rơi vào sự tĩnh lặng khó tả. Dưới cơn mưa máu, trong thành Kim Cương là một khoảng im lặng chết chóc.

Mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đều được bao phủ trong quang ảnh khổng lồ của Thụ Tổ. Giờ phút này, ngay cả Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng cũng không dám bước tới kiểm tra!

Thụ Tổ có thể giết một Hoàng giả thì sao không thể giết thêm một Hoàng giả khác?

Người đầu tiên phản ứng lại chính là Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng, nhìn thấy quang ảnh khổng lồ của Thụ Tổ trước mặt, hắn cúi người hành lễ, cung kính nói: “Hậu bối Nhiếp Hồn ra mắt Thụ Tổ.”

Quang ảnh Thụ Tổ hấp thu một lượng khí tức sinh mệnh khổng lồ, giờ phút này, ngay cả Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng cũng cảm thấy khí tức sinh mệnh trên người mình bắt đầu trôi đi, cả tòa thành dường như bị lực thôn phệ này bao trùm, tất cả đều đang dần mất đi năng lượng sinh mệnh.

Biến hoá như vậy khiến trong lòng Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng không khỏi hoảng sợ, bản thân hắn còn đỡ, dựa vào thần thức cường đại của mình, hắn có thể khống chế việc sinh mệnh lực trôi đi, nhưng các Tinh Vương, Đại Tinh Vương của tinh tộc Kim Cương đang có mặt không thể khống chế được chuyện này. Điều đáng sợ hơn là phần thôn phệ này nhắm vào toàn bộ thành Kim Cương.

“Thụ Tổ xin bớt giận. Không phải tất cả mọi sinh linh trong thành Kim Cương đều làm tổn hại đến tộc Lam Kim Thụ. Xin Thụ Tổ cho bọn họ một con đường sống.”

Kim Thành Vũ lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngây ngốc, hắn không bao giờ ngờ được Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vậy mà chết đi, thật sự chết đi rồi!

Nếu biết trước kết quả sẽ như vậy thì khi đám người Đường Tam vừa đến, hắn sẽ tiếp đón và chiêu đãi bọn họ thật chu đáo bằng bất cứ giá nào, đồng thời giao trả hết các tộc nhân Lam Kim Thụ.

Cái chết của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng chắc chắn là tai ương đối với tinh tộc Kim Cương. Lúc này đây, thảm kịch đầu tiên của bọn họ đã ở ngay trước mắt.

Không chết không thôi, chính là không chết không thôi! Trước đó Đường Tam đã nói sẽ khiến cho tinh tộc Kim Cương không chết không thôi, đồng thời thông báo cho dân chúng trong thành Kim Cương phải rời đi trong vòng mười hai giờ đồng hồ. Kim Thành Vũ và các cường giả của tinh tộc Kim Cương đều xem đó là lời nói đùa. Nhưng bây giờ sự thật bày ra trước mắt, bọn họ mới thật sự là trò đùa.

Cục diện đáng sợ như vậy thật khó tin. Thụ Tổ thật sự đã giáng lâm và giết chết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, hơn nữa còn thôn phệ năng lượng sinh mệnh của cả tòa thành!

Trong quang ảnh của Thụ Tổ, Đường Tam lúc này đang được nhị trưởng lão và tam trưởng lão thủ hộ sau khi nhị trưởng lão tiếp được hắn từ trên trời rơi xuống. Lúc này đây, các trưởng lão đều rơi nước mắt.

Khi bọn họ nhìn thấy Kim Cương Thiên Tinh Hoàng chết đi, trong lòng có cảm giác không thể tin được. Khi cảm nhận được khí tức của Thụ Tổ ở xa, bọn họ mơ hồ đoán được lực lượng của Thụ Tổ đã giáng lâm. Thế nhưng việc giết chết một Hoàng giả là quá khoa trương rồi. Hiện tại trong lòng họ đều đang nghĩ, hoá ra tộc trưởng không hề liều lĩnh, tất cả đều đã được Thụ Tổ sắp xếp.

Chính là như vậy, đừng nói là người ngoài, ngay cả các tộc nhân Lam Kim Thụ cũng đều cho rằng tất cả là do quang huy của Thụ Tổ chiếu rọi, vì thế mới có khả năng giết chết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Giờ phút này, trong lòng họ tràn đầy tự hào. Bọn họ biết, từ lúc này, tộc Lam Kim Thụ đã có thể đứng lên, không còn chủng tộc nào dám ức hiếp tộc Lam Kim Thụ thêm nữa.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!