Đường Tam trùng sinh – C.942

Chương 942: Ảnh Ma


Đại Miêu đeo chiếc nhẫn trữ vật trên bàn vào tay mình rồi mới đứng lên, sải bước đi về phía Ảnh Ma.

Thân hình Ảnh Ma dưới lực ép của Sát Thần Lĩnh Vực đã hiện ra. Chiều cao chỉ khoảng một mét rưỡi, da có màu xám nhạt, kết cấu trong suốt. Toàn bộ bề mặt cơ thể có lớp khói lượn lờ, đầu có hình hạt táo, một đôi mắt nhỏ ở hai bên đầu, tứ chi mảnh khảnh. Lúc này trong ánh mắt hắn tràn ngập vẻ kinh hãi.

Ảnh Ma có một loại năng lực thiên phú, chính là Thám Bảo*. Cho dù có nhẫn trữ vật ngăn cách thì bọn chúng đều có thể có cảm ứng nhất định. Ảnh Ma này vốn là khách trong tiệm, hắn đương nhiên có thể cảm giác được Đường Tam và Đại Miêu đều là cường giả cấp Vương giả trở lên. Nhưng khi chiếc nhẫn trữ vật kia xuất hiện, hắn lập tức cảm nhận được có một kho báu trong đó, lúc này mới lựa chọn mạo hiểm, không ngờ lại một chân đá phải tấm sắt. 

(*Thám Bảo: Tìm kiếm, thăm dò kho báu)

“Tha mạng, tha mạng. Trong Tổ Đình không thể đánh nhau. Ta không làm gì cả.” Ảnh Ma kia vô cùng tinh ranh. Hắn nhấn mạnh Tổ Đình không thể chiến đấu, lại nhấn mạnh mình không làm cái gì, lấy trộm tang vật, hắn quả thật cũng không thành công. Nếu đội tuần tra đến thật đúng là không dễ giải thích. 

Đường Tam điềm nhiên nói: “Vậy sao?” Một tia sáng lóe lên, đó là quang ảnh được khống chế hoàn toàn bởi thần thức, ghi chép rõ ràng toàn bộ quá trình cái bóng xám kia ra tay với bọn họ như thế nào, lại bị Đại Miêu khống chế ra sao. 

“Tổ Đình ra nghiêm lệnh không được gây xung đột, ngươi lại chủ động ra tay với bọn ta, lại còn là hành vi trộm cắp. Chết còn chưa hết tội. ” 

Ảnh Ma rùng mình một cái, hắn nhận ra bản thân thật sự đá phải tấm sắt, đối phương vậy mà có thể dùng thần thức ghi lại tình huống vừa xảy ra, chỉ riêng phần lực lượng thần thức này thôi đã biết chắc chắn người này không hề kém hơn vị cường giả đang khống chế mình. Hai vị này đều không phải là Yêu Vương mà là Đại Yêu Vương. 

Nếu là ngày bình thường ở Tổ Đình, Đại Yêu Vương sao có thể xuất hiện ở đây. Lúc này xuất hiện, Ảnh Ma cũng chẳng nghi ngờ gì, ai bảo cuộc chiến chiếm Hoàng gần như khiến toàn bộ cường giả thập nhất giai tập trung ở Tổ Đình chứ.

“Ta sai rồi. Hai vị đại nhân tha mạng. Ta thật sự biết sai rồi. Ta đồng ý chuộc tội, nguyện dùng bảo vật trên người ta mua cái mạng này.” Trong Sát Thần Lĩnh Vực, tên vương giả Ảnh Ma cảm giác như Đại Miêu có thể sẽ giết mình bất cứ lúc nào, có chứng cớ mà Đường Tam đưa ra, bị giết cũng không oan uổng. 

“Đưa hắn tới đây nói chuyện đi.” Đường Tam gật đầu với Đại Miêu.

“Được.” Đại Miêu trả lời một tiếng, Sư Hổ Kim Cương cuốn lấy Ảnh Ma, một lần nữa trở lại bàn. 

Đường Tam vẫn luôn cúi đầu, không để Ảnh Ma nhìn thấy tướng mạo của mình, thản nhiên nói: “Tộc Ảnh Ma các ngươi lần này có bao nhiêu tên đến Tổ Đình cướp gà trộm chó?”

“Không có. Mặc dù ngài là người dự thi, nhưng cũng không thể sỉ nhục nhất tộc Ảnh Ma bọn ta như vậy.” Ảnh Ma kia căm phẫn nói. 

“Sỉ nhục sao?” Đường Tam cũng nở nụ cười, “Một Ảnh Ma cấp bậc Vương giả như ngươi cũng chạy tới để trộm cắp, còn không biết xấu hổ nói ta sỉ nhục các ngươi? Đừng quên là cái mạng quèn của ngươi còn nằm trong tay bọn ta đó. Ngươi tin hay không, ta có hàng trăm hàng ngàn cách để ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong? ” 

Vừa dứt lời, Đường Tam liền phóng thích thần thức, thay Đại Miêu khống chế Ảnh Ma kia. 

Lập tức, Ảnh Ma chỉ cảm thấy trong ý thức, dường như bản thân đã đi tới địa ngục, xung quanh thay đổi, trước mặt hắn tựa như không phải là hai cường giả hai tộc Yêu – Tinh nữa mà là hai ác ma. Thần thức của bản thân càng có cảm giác như bị nuốt chửng và phân tách ra vậy. 

“Ta nói, ta nói.” Nhất tộc Ảnh Ma trước giờ cũng chẳng phải loại cứng đầu, lập tức đưa ra lựa chọn chính xác. 

Đường Tam thản nhiên nói: “Ta hỏi một câu ngươi trả lời một câu. Ngươi nên hiểu rõ, khi nói dối thần thức sẽ có thay đổi. Nếu ngươi nghĩ ngươi có thể che giấu thì có thể không nói sự thật. Ta trực tiếp trích xuất thần thức của ngươi cũng không phải là không được. ” 

Đại Miêu tức giận nói: “Đúng vậy, trực tiếp lục soát thần thức là được rồi, khỏi phải nói nhảm với hắn. ” 

“Đừng, đừng, đừng. Ta nói, ta sẽ nói ra tất cả.” Ảnh Ma hoảng sợ, hắn đương nhiên biết hậu quả của việc lục soát thần thức là gì, một khi bị lục soát, thần thức chi hải của hắn e rằng sẽ bị nghiền nát, dù có thể sống sót cũng sẽ vĩnh viễn biến thành một kẻ ngốc nghếch. Huống hồ thần thức của nhất tộc Ảnh Ma cũng chẳng cường đại, một khi bị lục soát, có thể sống sót hay không cũng là vấn đề. 

Đường Tam nói: “Ảnh Ma các ngươi lần này tới bao nhiêu người, cầm đầu là ai, có tu vi gì? ” 

Ảnh Ma thành thành thật thật trả lời: “Lần này bọn ta gần như xuất động toàn tộc, từ thất giai trở lên đều tới, khoảng hơn hai ngàn người. Tộc trưởng của bọn ta đích thân dẫn đội, ngài ấy là cường giả thập nhất giai, là vị thập nhất giai duy nhất của cả tộc. Có điều ngài ấy sẽ không tham gia cuộc chiến chiếm Hoàng lần này, bọn ta cũng tự biết bản thân không có khả năng. Ý của tộc trưởng là, bọn ta phải nhân cơ hội này kiếm được một khoản hời lớn. Tích lũy đủ tài nguyên, nói không chừng sau này lại có cuộc chiến chiếm Hoàng, bọn ta cũng có thể có cơ hội. ” 

Lần này ngay cả Đại Miêu cũng phải giật mình.

Hơn hai ngàn Ảnh Ma, toàn bộ đều là thất giai trở lên. Nói cách khác, trong Tổ Đình hiện tại có tới hơn hai ngàn tên trộm!

Lần này không biết sẽ có bao nhiêu người xui xẻo đây. Nhất tộc Ảnh Ma luôn phân bố đều ở các chủ thành. Trộm cắp chính là bản lĩnh của bọn chúng. Bởi vì sở trường nhất là chạy trốn nên thông thường sẽ không gặp phải phiền toái gì. 

Nghe nói tộc trưởng tộc Ảnh Ma từng trộm đồ của cả Hoàng giả, hơn nữa còn thành công.

Đường Tam cười: “Ở trong tộc Ảnh Ma ngươi có thân phận gì?” Đối với cái tên có gì nói đó này hắn vẫn rất hài lòng. 

Ảnh Ma thành thật đáp: “Ta là một trong những trưởng lão trong tộc, xếp thứ tám.” 

“Ồ, bát trưởng lão. Ngươi có thể gọi tộc trưởng của các ngươi tới đây hay không? Ngươi có thể yên tâm, bọn ta không có hề có ác ý gì với hắn. Hắn cũng chưa từng ra tay với bọn ta, dựa theo quy củ của Tổ Đình, bọn ta cũng không thể làm gì được hắn, chỉ là ta có một cuộc làm ăn muốn thương lượng với hắn mà thôi. Là chuyện đôi bên cùng có lợi.” 

Nghe Đường Tam nói thế, bát trưởng lão rùng mình một cái, liên tục lắc đầu, nói: “Không, không được. Nếu ta bán đứng tộc trưởng, sẽ chết, sẽ chết đó.” 

Đường Tam phẩy phẩy tay, nói: “Ta cũng đâu kêu ngươi bán đứng hắn, ngươi chỉ cần trở về nói cho hắn biết là có một khoản làm ăn lớn muốn bàn bạc với hắn là được. Ta tặng cho hắn một món quà gặp mặt.” 

Vừa nói dứt lời, Đường Tam lấy ra một Lam Kim Quả đặt lên bàn. Ngay lập tức khí tức sinh mệnh nồng đậm tràn ngập trong không khí, ngay cả Đại Miêu cũng có cảm giác toàn thân thoải mái.

Ảnh Ma tuy chẳng được cái gì, nhưng kiến thức về bảo vật tuyệt đối không thành vấn đề, bát trưởng lão Ảnh Ma kia thấp giọng kinh ngạc nói: “Lam Kim Quả, lại còn là Lam Kim Quả cấp bậc Vương giả, cái này cho tộc trưởng của bọn ta sao?”

Hắn có chút khó tin nhìn Đường Tam. Hắn biết chính xác thứ này quý giá và hiếm có đến bậc nào. 

Đường Tam nới lỏng khống chế thần thức: “Cầm theo nó và ngươi có thể đi rồi. Ngươi cũng có thể thử nuốt làm của riêng. Ngày mai vẫn là giờ này, ở chỗ này, nếu tộc trưởng các ngươi đồng ý thì đến nói chuyện. Lam Kim Quả này chỉ là tiền đặt cọc.” 

Trong ánh mắt của bát trưởng lão Ảnh Ma tràn đầy vẻ nóng rực, nuốt nước miếng, cẩn thận nhận lấy Lam Kim Quả. Hít sâu một hơi, thái độ đối với Đường Tam đã trở nên vô cùng cung kính: “Được, vị đại nhân này ngài yên tâm, ta nhất định sẽ chuyển lời của ngài. Vậy ta đi trước một bước.” Vừa nói hắn vừa nhìn trộm Đại Miêu bên cạnh một cái, thấy Đại Miêu không có phản ứng gì mới nhanh chóng xoay người, hóa thành một bóng đen rời đi.

Nhìn bóng dáng Ảnh Ma rời đi, Đại Miêu có chút nghi hoặc nói: “Tìm một đám trộm có ích lợi gì, ngươi muốn hợp tác với bọn chúng làm gì?” 

Đường Tam mỉm cười nói: “Ảnh Ma cũng không phải là kẻ trộm bình thường. Tuy rằng thần thức không mạnh là nhược điểm, nhưng bản thân lại có năng lực ẩn nấp cực giỏi. Với tu vi cách xa chúng ta như vậy, vừa rồi nếu không phải hắn chủ động ra tay, chúng ta sẽ không phát hiện ra hắn. Đó chính là thiên phú. Ta cần bọn chúng giúp ta trộm lấy ít đồ. Bản thân tộc Ảnh Ma có vấn đề nghiêm trọng, đó chính là tuổi thọ ngắn, thậm chí tu vi vượt qua cấp độ Vương giả cũng không thể thay đổi được điểm này. Lam Kim Quả đối với bọn chúng mà nói thậm chí còn quan trọng hơn cả thần khí, đối với bọn chúng cũng có hiệu quả tốt hơn các chủng tộc khác. Tộc trưởng tộc Ảnh Ma không thể không động lòng.” 

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!