Yêu thêm lần nữa – P.5

Chương 5: Ta yêu nàng!

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


Băng qua phố dài đông đúc, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía nàng không dứt, nhìn từng cái chỉ tay, từng cái nghiêng đầu của nàng vô cùng thích mắt. 

Đột nhiên vẻ mặt của Đường Tam trở nên cứng ngắc, đưa mắt nhìn về phía góc phố dài tăm tối, đôi lông mày tuấn mỹ cau lại. Hắn đi vài bước, sắp đến gần đám đông thì thân ảnh bất chợt biến mất nhanh như chớp. 

Con hẻm tối này chất đầy đồ lặt vặt, thoạt nhìn có vẻ như không có người qua lại. Đường Tam vội vàng bước tới, lắng nghe âm thanh để xác định vị trí. Sau khi rẽ sang một góc khác, hắn lập tức nhìn thấy một cô nương tóc thắt bím đang khóc thảm thiết, bên cạnh là một ông lão sắc mặt tím tái nằm trên mặt đất. 

“Đừng khóc.” Giọng nói ôn nhu có tác dụng trấn an cô nương đang rưng rưng nước mắt. Nàng ta mở to đôi mắt ngập nước nhìn vị đại ca ca tuyệt đẹp trước mặt đang chạm vài cái lên người ông nội mình. Lúc này sắc mặt tím tái của ông lão cũng trở nên hồng hào hơn đôi chút. 

Cô nương đang khóc kia không nhịn được lên tiếng hỏi: “Đại ca ca là thần tiên sao?” 

Điểm vài huyệt lớn trên người ông lão, cẩn thận bắt mạch, Đường Tam đã rõ sự tình, sau đó nhẹ giọng đáp: “Ngươi cứ xem là vậy đi.” Song thần một thể, vàng thật không sợ lửa.

Cô nương kia vui mừng vỗ tay, sau đó khuôn mặt bầu bĩnh lại chực chờ muốn khóc: “Ông nội làm sao vậy? Ông nội sẽ chết sao?” 

“Không có việc gì, ông ấy vừa ngủ thiếp đi thôi.” Ông lão bị nghẽn khí, chậm một chút e là khó sống. Nếu không phải Đường Tam nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của nàng ta, hắn tuyệt đối không thể không nói một tiếng với Tiểu Vũ mà đã chạy đi. 

Đường Tam đang muốn đi đón người thì sau lưng bất chợt nổi lên sát khí. Hắn nhanh chóng xoay người, thấy một gã mặc đồ đen trong tay loé lên luồng sáng vàng chuẩn bị hạ sát chiêu với mình. Đường Tam lạnh lùng nhướng mày, theo bản năng ngưng tụ hồn lực để đối phó, nhưng một tia chớp mãnh liệt xuyên qua tiếng gió mà tới. Đường Tam ngẩn người, bím tóc dài thoảng hương xoẹt qua người hắn. 

Hồn lực hộ thân không có tác dụng gì, gã bị một cánh tay như ngọc ấn sâu xuống đất hơn nửa thước, miệng hố loan ra nhiều vết nứt, đất đá xung quanh vỡ vụn. Lực tay của Tiểu Vũ cũng không buông lỏng, đôi mắt màu hồng lóe lên ánh sáng đỏ, tức giận đến mức vành mắt đỏ hoe, khuôn mặt xinh đẹp có chút hung dữ: “Ngươi muốn làm gì?”  

Gã đàn ông tội nghiệp bị trúng đòn chí mạng này, mất đi ý thức, chỉ cần Tiểu Vũ dùng sức nhiều hơn một chút, đầu gã sẽ vỡ tung như quả dưa hấu.

Đường Tam đứng lên, trong mắt chỉ có bóng lương quật cường của nàng. Đột nhiên, hắn bước nhanh về phía nàng, ôm lấy cơ thể mảnh mai đang run rẩy vào lòng, nói bằng chất giọng vô cùng ôn nhu: “Ta không sao, Tiểu Vũ. Ổn cả rồi, ngoan.” 

Bọn họ dường như cách những ngày tháng yên bình quá lâu, nếu không có người thèm muốn hồn hoàn và hồn cốt của nàng thì hắn cũng rơi vào cảnh được trời chọn, thử thách vô cùng khắc nghiệt. Nàng đã mất năm năm để hiểu được giá trị của cuộc sống bình thường, tuổi còn trẻ đã trải qua đủ loại thăng trầm. Thống lĩnh vạn quân, đứng đầu thiên hạ gì đó đều không quan trọng, nàng chỉ muốn cùng hắn sống một đời bình yên, bên nhau mãi mãi.

Nhưng hết người này đến người khác ngăn cản nàng, muốn đoạt hắn đi. Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào gã đàn ông không biết còn sống hay đã chết kia, cố gắng che giấu đôi mắt ẩm ướt.  

Hơi ấm sau lưng thật quen thuộc, trái tim lạnh giá cũng dần được sưởi ấm. Tiểu Vũ khịt mũi, quay đầu nhìn hắn từ trên xuống dưới mấy lần, xác nhận Đường Tam không có chuyện gì, sau đó dùng sức vỗ lên ngực hắn, nhẹ giọng nói: “Huynh chạy loạn làm gì!”

Tiểu Vũ căn bản không dùng chút sức lực nào, nhưng cái vỗ này suýt chút nữa khiến cho trái tim Đường Tam tan vỡ. Đặt tay lên gò má thanh tú của Tiểu Vũ, dùng đầu ngón tay vuốt ve đuôi mắt đỏ hoe của nàng, Đường Tam khẽ thì thầm: “Thật xin lỗi, Tiểu Vũ, ta hứa sẽ không chạy lung tung nữa, ta thề sẽ luôn đứng ở nơi nàng có thể nhìn thấy.” 

Chỉ cần nàng rơi nước mắt, hắn lập tức sẽ như quân lính tan rã. 

Đường Tam đã san bằng Võ Hồn Đế Quốc, điều này đã làm tổn hại đến lợi ích của một bộ phận hồn sư, từ đó dẫn đến nhiều kẻ thù ở khắp nơi. Dù cho Hải Thần có uy áp chấn nhiếp bốn biển nhưng vẫn có nhiều kẻ muốn cá chết lưới rách, không màng sống chết. Suy cho cùng, nếu thành công giết được Thần thì sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ. 

Gã này giỏi ẩn nấp ám sát, may mắn cho gã là Đường Tam đang bị mất trí nhớ nên hồn kỹ lĩnh vực không được linh hoạt. Đáng tiếc gã gặp phải một đòn của Nhu Cốt Đấu La, tỉnh lại hay không thì chỉ có trời mới biết.

Giao cho đệ tử Mẫn Đường mang gã đàn ông đi, hộ tống cô gái và ông lão về nhà, Đường Tam quay đầu lại tìm Tiểu Vũ, chỉ thấy nàng đang ngồi xổm quay lưng về phía hắn, giống như một cây nấm nhỏ.

Đường Tam cầm bím tóc dài chạm đất lên, cẩn thận ôm vào lòng, sau đó cùng nàng ngồi xổm xuống: “Tiểu Vũ, sao lại ngồi xổm trên đất? Như vậy sẽ làm bẩn tóc.” 

“Huynh chỉ quan tâm đến mái tóc thôi! Huynh thậm chí còn không quan tâm đến ta!” Tiểu Vũ liếc hắn một cái, quay mặt đi, đưa gáy về phía hắn. 

“… Đây không phải là tóc của nàng sao?” Đường Tam thấp giọng lẩm bẩm một câu khiến Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn hắn, Đường Tam lập tức nghiêm mặt lại, dõng dạc nói: “Là ta sai rồi!” 

“Huynh sai ở đâu?” 

“Ta nên quan tâm nàng trước.” Bản năng sinh tồn cho hắn biết mình phải suy nghĩ cẩn thận, trong đầu hiện lên vô số câu nói, cuối cùng Đường Tam thăm dò hỏi: “Có đói bụng không?” 

Lời vừa nói ra, Tiểu Vũ lập tức bật dậy, đứng thẳng lưng, ngón tay dịu dàng đặt lên chóp mũi Đường Tam, ôn nhu mắng: “Đúng vậy! Ta chẳng mua được trà sữa chỉ để tìm huynh! Ta muốn trà sữa!” 

“Được, ta lập tức đi mua.”

“Ta đã xếp một hàng dài như vậy!” 

“Lần này ta sẽ xếp hàng, Tiểu Vũ đứng đây chờ là được.” Thái độ của nam nhân rất tốt, động tác cũng rất thành thục, Tiểu Vũ định khen hắn vài câu nhưng lại cố tình gây khó dễ: “Huynh còn nhận hoa của người khác!” 

Đường Tam nghẹn lời, nhất thời dở khóc dở cười. 

Lúc chia tay, cô nương kia mỉm cười tặng cho Đường Tam bó hoa mà mình luôn nâng niu để bày tỏ lòng biết ơn. Huống chi “cái cuốc nhỏ*” này mới có bốn tuổi, không nhận tâm ý của người ta thì có chút vô lương tâm. Đường Tam đột nhiên cảm thấy hoa cầm trong tay hơi nóng ran. 

Thấy hắn bối rối, Tiểu Vũ có phần đắc ý. 

Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của nàng, Đường Tam nảy ra một ý, đặt thẳng hoa vào tay Tiểu Vũ, cười bất đắc dĩ: “Tặng cho tiểu cô nương của ta.” 

Đóa hoa màu xanh lam vẫn còn tươi tắn, cành hoa có buộc dây thắt màu hồng trông rất đẹp mắt. Biết rõ đây là tâm ý của bé gái kia, Tiểu Vũ cẩn thận cài nó lên tóc. Bím tóc dài màu đen được tô điểm bằng đóa hoa màu xanh lam tinh xảo, dây thắt màu hồng tung bay, vô cùng tương xứng.

(*Cái cuốc nhỏ: ám chỉ việc đào góc tường nhà người ta của kẻ thứ ba.)

Cuối cùng, thấy Đường Tam mong đợi nhìn mình chăm chú, Tiểu Vũ khẽ hừ một tiếng, ra vẻ tức giận nói: “Đừng nghĩ làm vậy thì ta sẽ tha thứ cho huynh.” 

Đường Tam chỉ cảm thấy trong lòng như có con nai ngọ nguậy, hắn vô cùng yêu thích dáng vẻ ủy khuất của nàng. 

“Ta… Ta nên làm thế nào thì Tiểu Vũ mới tha thứ cho ta?” 

Tiểu Vũ đảo con ngươi, đuôi mắt cong lên, đôi môi mọng hé mở: “Ôm ta thật cao, xoay người tại chỗ ba vòng sau đó hôn ta, nói ta thích Tiểu Vũ nhất.” 

“Hả?” 

“Trước đây huynh luôn dỗ dành ta như thế!” 

Trước khi mất trí nhớ, hắn là một người thích khoa trương vậy sao? Bị dáng vẻ vui tươi của nàng mê hoặc, Đường Tam không chú ý tới nét giảo hoạt trong mắt nàng.

“Đồ cổ hủ không hiểu phong tình! Đáng ghét!” Nàng tức giận dậm chân, mím môi chạy về phía trước, gần như lẫn vào trong biển người hỗn loạn, bóng lưng yêu kiều sắp biến mất.

— Không, Tiểu Vũ! Đừng đi! 

Trong đầu hắn xuất hiện vô số hình ảnh mơ hồ như cơn mưa trút xuống, nỗi sợ hãi băn khoăn đột nhiên tràn ngập tâm trí khiến hắn không thở nổi. Đường Tam bất chợt mở to hai mắt, dùng hết sức lực đuổi theo bóng lưng của nàng, đi ngược dòng người, cho dù đụng phải người qua đường khiến cơ thể lảo đảo thì hắn vẫn luôn chìa tay muốn nắm lấy tay nàng.

Nói ra cũng thật hoang đường, nhiều năm qua hắn đã gặp biết bao nhiêu người, nhưng nàng là người đầu tiên đứng trước mặt hắn, bảo vệ hắn, thương hại hắn, trân trọng hắn. Trưởng lão ngoại môn Đường Lam cho hắn một chỗ đứng, nhưng đệ tử ngoại môn có hơn mấy trăm người, Đường Lam đã già rồi, Đường Tam hoàn toàn có thể dựa vào thủ đoạn của mình để chiếm lấy một phương. Ngoại trừ tuyệt học Đường Môn, chẳng có thứ gì khiến phần đời còn lại của hắn tha thiết. 

Chính là như vậy. Vượt qua ngàn dặm, xuyên qua thời không, xua đi những lớp sương mù dày đặc, vượt qua bóng tối, đây chính là nơi dành cho hắn. 

“A!” Váy trắng tung bay, bím tóc dài lay động. Đèn đường đầy màu sắc, bầu trời đêm như khảm ngọc trai, một cô nương vô cùng xinh đẹp được nhấc bổng lên cao, như đóa hoa lưu ly thoát tục không nhiễm bụi trần. Còn giá đỡ của đóa hoa rực rỡ chính là nam tử tựa tiên nhân.

Cánh tay mạnh mẽ ôm lấy bờ mông căng tròn. Dưới cái nhìn ám muội của người qua đường, Đường Tam đỏ mặt ôm người trong ngực xoay ba vòng.

Pháo hoa của đêm hội đột nhiên nổ tung trên bầu trời, những tiếng nổ liên tiếp khiến tiếng huyên náo của đám đông nhỏ dần. 

Pháo hoa rực rỡ nở rộ trong đêm, đẹp đẽ đến nao lòng. Hai mắt Đường Tam sáng ngời, trong mắt chỉ có nàng: “Tiểu Vũ, ta thích nàng, ta thích nàng nhất! Đường Tam thích Tiểu Vũ nhất!” Tiếng pháo nổ chồng lấp lên giọng nói của hắn, hắn cố sức hét thật to, hy vọng nàng có thể nghe thấy.

Những lời thốt ra đã phá vỡ rào cản trong trái tim hắn, âm thanh vang vọng trong tim như đâm thẳng vào tai. Đường Tam rốt cuộc cũng hiểu đó là tiếng tim đập rung động. 

Trong quá khứ chẳng dài chẳng ngắn của hắn, ám khí Đường Môn chính là chấp niệm cả đời, gần như chiếm trọn thời gian của hắn. Hắn chuyên tâm nghiên cứu, không quản chuyện ấm lạnh của thế gian, mặc dù kết quả thành công nhưng sư môn không dung thứ, chết không hối tiếc. Hắn cho rằng lòng mình như tảng đá cứng, gió mưa không sờn. 

Cho đến khi vô tình lạc vào thế giới này, để hắn nhìn thấy nàng. 

Đến lúc này, sự dịu dàng chỉ dành cho ý trung nhân*.

(*Ý trung nhân: người yêu.)

Gió thổi qua mái tóc dài, trong mắt nàng vẫn còn vẻ kinh ngạc, nàng chợt cười với hắn, đẹp đẽ như đom đóm vào đêm. Ánh đèn sáng rỡ, mọi lưu quang đều bị đôi mắt này mê hoặc, Đường Tam nhận ra thế giới vô tận không có chỗ ẩn náu. 

Mấy mươi năm qua hắn chưa từng động tình, không sợ thiệt hơn, bất kể kết quả ra sao, hắn chỉ nguyện trao đi tình yêu của mình, không quản tính mạng để bảo vệ nàng. Nếu núi cao biển rộng ngăn cản hắn, hắn sẽ san bằng tất cả. Nếu vận mệnh không dung tha, dù phải đạp gió giết Thần, hắn cũng phải phá vòng vây. Dù dầu sôi lửa bỏng hay Hoàng Tuyền Bích Lạc*, hắn đều không sợ hãi. Tình yêu này sẽ tồn tại vĩnh hằng, nguyện trời đất nhật nguyệt chứng giám.

(*Hoàng Tuyền Bích Lạc: trên đến trời xanh, dưới tận suối vàng, thế giới mênh mông rộng lớn.)

Đường Tam biết nàng nhất định đã chờ đợi hắn rất lâu, bãi bể nương dâu, thương hải tang điền. 

“Ta thích nàng, Tiểu Vũ… Ta yêu nàng!”

Pháo hoa đột ngột dừng lại, âm thanh huyên náo của đám đông cũng không thể át đi lời tỏ tình này. Người xung quanh ám muội nhìn, thậm chí còn vỗ tay hoan hô. Đường Tam ngượng ngùng xấu hổ, mặt nóng đến mức bỏng rát, nhưng tình cảm lấp lánh trong đôi mắt kia còn chói mắt hơn cả những vì sao trên trời. 

“… Ca là đồ đại ngốc!” Nước mắt lưng tròng, Tiểu Vũ cúi người ôm lấy hắn, thật lâu không nỡ buông ra. 

Ta rất nhớ huynh, người yêu của ta. 

Những ngôi sao rực rỡ trên bầu trời. Giữa chốn nhân gian đầy khói lửa này, hai người chỉ là một đôi tình nhân bình thường cùng nhau vui đùa, đi qua thế gian vạn dặm.

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!