Yêu thêm lần nữa – P.4

Chương 4: Chỉ muốn bảo vệ nàng

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


“Trúc Thanh, chờ ta, không phải ta muốn mấy đóa hoa này, là bọn họ nhất định muốn đưa cho ta, Trúc Thanh… Trúc Thanh! Nếu nàng không chờ ta! Ta sẽ —— ” 

“Sẽ thế nào?” Mỹ nhân lạnh lùng bước đi thật nhanh không hề ngoảnh lại, lúc này rốt cuộc cũng dừng lại, trong mắt đầy vẻ khiêu khích. 

Đới Mộc Bạch nhân cơ hội này đuổi kịp, đột nhiên in lên khuôn mặt trắng như sứ đó một nụ hôn: “Ta sẽ chạy tới hôn nàng một cái.” 

Điệu bộ của hắn rất thản nhiên, thủ đoạn điêu luyện, mặt không đỏ tim không loạn. Mỹ nhân đỏ mặt, không thèm để ý tới hắn.

“Hì hì—” Nhìn thấy cảnh hài hước này, Tiểu Vũ bật cười, đồng thời vẫy tay với họ, “Chào buổi sáng, Trúc Thanh, Đới thiếu!” 

Kể ra bốn người gặp nhau trong công viên nhỏ cũng thật trùng hợp. 

Đới Mộc Bạch vừa nghe Tiểu Vũ gọi hắn như vậy liền biết tiểu cô nương này muốn gây chuyện, quả quyết hành động trước: “Này, Tiểu Tam Tiểu Vũ, hai người đi đâu về… Ơ? Tiểu Tam bị sao vậy?” Thất Quái có giao tình còn quý hơn cả tính mạng, luôn đối xử chân thành với nhau, Đới Mộc Bạch chỉ liếc mắt một cái đã lập tức phát hiện Đường Tam có gì đó không đúng. 

“Đới lão đại, ngươi quên rồi sao? Ca của ta…” Tiểu Vũ ghé sát vào tai Đới Mộc Bạch, nhỏ giọng nói vài câu. Đới Mộc Bạch đột nhiên rùng mình, dời mắt đã thấy Đường Tam lạnh lùng dùng ánh mắt tàn ác nhìn hắn chằm chằm. 

Đới Mộc Bạch nhất thời không hiểu địch ý của Đường Tam từ đâu tới, nhìn theo ánh mắt của Đường Tam, hắn phát hiện Tiểu Vũ và Trúc Thanh đang nắm tay nói chuyện. Khoảng cách của hắn và Trúc Thanh rất gần, xem ra Tiểu Vũ cũng rất gần với hắn. Khi hắn xoay ngang có thể chạm vào vai của Tiểu Vũ. 

Thấy Đới Mộc Bạch nhìn mình, Đường Tam gật đầu biểu thị sự xa cách. Đới Mộc Bạch thầm nghĩ trong lòng, Tiểu Tam ghen tuông như vậy, sao có thể mất trí nhớ đáng sợ vậy chứ. 

Đới Mộc Bạch quyết định đổ thêm dầu vào lửa: “Bên kia có lễ hội, khá náo nhiệt, buổi tối còn bắn pháo hoa, nàng muốn đi mua sắm không?” Hắn định đưa tay vỗ vai Tiểu Vũ. 

Tiểu Vũ không quá để ý, dù sao thì lúc chiến đấu, các chủ công phối hợp đụng vai đụng lưng là chuyện bình thường. Thất Quái có tình cảm sâu nặng, lão đại lại rất quan tâm huynh muội của mình nên đương nhiên Tiểu Vũ sẽ không đề phòng Đới Mộc Bạch. Nàng định tiếp tục nói chuyện với Chu Trúc Thanh nhưng lại cảm thấy cả người nhẹ bẫng, nửa người dựa vào trong ngực Đường Tam.

Thấy vẻ mặt của Đường Tam không được tốt, lúc này Tiểu Vũ mới ý thức được dường như nàng đã gạt hắn sang một bên, vội vàng sửa sai: “Ca, hắn là lão đại của Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta, Tà Mâu Bạch Hổ Đới Mộc Bạch, còn đây là Chu Trúc Thanh, U Minh Linh Miêu, Tiểu Thất!” 

Chu Trúc Thanh đương nhiên sẽ không càn rỡ như Đới Mộc Bạch, nàng nhẹ giọng gọi “Tam ca”, trong ánh mắt đầy vẻ thân thiết. 

Đường Tam không nhìn vẻ mặt cười xấu của Đới Mộc Bạch, ôn hoà hoàn lễ với Chu Trúc Thanh. 

“Vậy chúng ta đi dạo một chút!” Tiểu Vũ đang lo không biết tiếp theo nên đi đâu, hiện tại đã giải quyết xong. 

Chu Trúc Thanh nắm tay Tiểu Vũ, nhẹ giọng nói: “Nếu cần giúp đỡ nhớ tới chỗ bọn ta.” 

Đường Tam đã sớm nói với Thất Quái chuyện này, để tránh phiền phức nên cần giữ kín. 

“Yên tâm đi Trúc Thanh! Nhất định mà!” Tiểu Vũ ôm Trúc Thanh thật chặt, nép đầu nhỏ của mình lên vai Trúc Thanh, dáng vẻ vô cùng quyến rũ. 

Đường Tam lập tức phát hiện, hắn thích nàng làm nũng hơn là để nàng chăm sóc mình.

Trên đường đến lễ hội, Tiểu Vũ hơi do dự nhìn khắp đường đi, Đường Tam vừa nhìn nàng một cái, nàng lập tức cười với hắn tươi hơn hoa.

Đường Tam thở dài, dừng lại, nhẹ giọng hỏi người rõ ràng đang có tâm sự: “Tiểu Vũ có gì muốn nói với ta sao?” 

Thấy hắn chủ động hỏi, Tiểu Vũ càng thêm khẩn trương, hai tay nhỏ nhắn chắp sau lưng, mũi chân vẽ vòng tròn trên đường lát đá. Nàng chần chờ một chút mới nói: “Dường như ta có chuyện muốn nói với huynh.” 

Đường Tam nghe vậy gật đầu: “Nàng nói đi, ta sẽ nghe.” 

Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, thả lỏng một chút rồi nói: “Thật ra huynh đã đoán trước bản thân sẽ bị mất trí nhớ vì thần thức chi hải của huynh bị tổn thương sau trận chiến với La Sát Thần. Để khôi phục lại thần thức chi hải, huynh quyết định để thần hồn của mình ngủ đông, nhưng phương pháp này có thể khiến huynh mất đi một phần trí nhớ, bất quá sau một thời gian sẽ khôi phục, chỉ là không biết cần bao lâu, cho nên…” 

“Cho nên nàng biết ta là ai. Ta vẫn là ta.” Nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng của nàng, Đường Tam nhẹ giọng nói tiếp. 

Tiểu Vũ rõ ràng là sửng sốt, mấp máy môi mấy lần nhưng không nói nên lời. 

Chủ động nắm lấy đôi tay mềm mại, Đường Tam bắt gặp ánh mắt ngây ngốc của nàng, trong mắt lộ ra ý cười, lời nói ôn nhu hơn gió: “Cảm ơn Tiểu Vũ vẫn luôn bảo vệ ta.”

Người đến người đi vội vàng, mặt trời lặn phản chiếu lên những viên gạch xanh lục. Hai bóng người trải dài cạnh nhau.

“Huynh tin những gì ta nói hay không?” 

“Sao lại không tin? Ngược lại là nàng… Tiểu Vũ, nàng không sợ ta không nhớ ra ư?” 

Tiểu Vũ nhíu mày, nắm chặt đôi tay hắn: “Chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau, cho dù huynh thật sự không nhớ, ta sẽ kể cho huynh nghe quá khứ, cùng huynh đối mặt với tương lai.” Mặc dù đau lòng, nhưng chỉ cần là huynh, ta không sợ gì cả.

Trong mắt là khuôn mặt tươi cười đẹp như hoa của nàng, Đường Tam âm thầm thề rằng, mặc kệ có nhớ hay không, hắn nhất định phải bảo vệ nàng, không để nàng chịu tổn thương dù chỉ một chút. 

“Lúc chúng ta mới mười ba tuổi đã đạt chức quán quân một giải thi đấu hồn sư! Đới lão đại mới mười bảy tuổi! Về sau… Cuối cùng ca cũng gặp được phụ thân như ý nguyện, cùng ông ấy ra ngoài một chuyến, còn ta trở về Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.” 

“Nàng không ở cùng bọn ta ư? Tại sao?”

“Bởi vì lúc đó ta chưa có khả năng ẩn giấu hoàn toàn khí tức, trở về Tinh Đấu là an toàn nhất.” 

Cô nương có bím tóc dài đang nhảy theo vết nứt trên phiến gạch, năm tháng dường như không lưu lại dấu vết trên người nàng, vẫn hồn nhiên ngây thơ. 

“Sau đó thì sao?” 

“Sau năm năm, chúng ta tiếp tục ở bên nhau.” 

Đường Tam thầm nghĩ, hắn rốt cuộc đã dùng bao nhiêu kiên trì trong suốt năm năm không tin tức, chỉ muốn được cùng nàng ngắm trăng. Cho dù hắn không còn ký ức ban đầu, nhưng bây giờ hắn đã không thể rời xa nàng nửa bước. 

Tiểu Vũ cười với Đường Tam. Nàng không hề nói dối, khi ấy nàng luôn ở bên hắn, chỉ là trong trạng thái linh hồn. 

Đường Tam chỉ cười không nói gì, mặc cho nàng nói dối một cách nghiêm túc. Chỉ là đôi mắt ướt át kia lúc này còn đẹp hơn cả ánh trăng. 

Hắn bắt đầu ghen tị với bản thân đã yêu nàng nhiều năm mà không hề hay biết.

Mặt trời sắp lặn, dọc đường đi là những gốc đào được quấn bằng vải lụa sặc sỡ, trên cành treo đèn lồng nhỏ. Hàng trăm cặp đèn lồng treo nơi diễn ra lễ hội, gió thổi qua khiến ánh đèn lắc lư. Bên đường có nhiều gian hàng, tiếng cười nói rôm rả, nhiều gian hàng chật kín người. 

“Tiểu Vũ thích gian hàng nào? Chúng ta đi mua sắm đi.” 

Nhìn cảnh náo nhiệt, Tiểu Vũ có chút chán nản, chỉ vào một gian hàng đang xếp hàng dài: “Gian hàng này thật sôi động, họ đang bán gì vậy?” 

Thị lực của Đường Tam rất tốt, nhìn thoáng qua rồi nói: “Dường như là trà rất ngọt.” Nhận thức của hắn về thế giới này còn có chút xa lạ, cách miêu tả cũng khô khan. 

Thế nhưng Tiểu Vũ hiểu được, nàng vội vàng kéo Đường Tam đứng vào cuối hàng: “Là trà sữa, thứ này uống rất ngon, nghe nói nó được làm từ trà xanh và sữa, Vinh Vinh và ta đều thích.” Hai người họ đều có ngoại hình và khí chất xuất chúng, nhưng xung quanh toàn là những cặp tình nhân đắm chìm trong thế giới của hai người, nhất thời không ai để ý đến họ. 

Gian hàng bên cạnh cũng xếp hàng rất dài, hai cô nương đang chờ đến lượt uể oải trò chuyện.

“Ta nghe nói Thánh Nữ của Võ Hồn Điện lại cự tuyệt lời cầu hôn của quý tộc Tinh La, nhất định là quá si tình.” 

“Mấy năm nay, Võ Hồn Điện đã cải cách nhiều phương diện, đãi ngộ dành cho các hồn sư bình thường cũng được cải thiện không ít. Na Na là nữ thần chân chính, đáng tiếc gặp phải nam nhân không biết nhìn mặt, phó thác tình cảm sai lầm. Ta nghe nói thê tử của hắn là người chỉ biết ăn bám, không động chút móng tay, cả ngũ cốc cũng không phân biệt được, Phong Hào Đấu La thì sao chứ, chẳng phải chỉ là vật trang trí thôi sao, mỗi ngày ở nha chỉ biết ăn không ngồi rồi.”

Từ sau trận chiến Gia Lăng Quan, Võ Hồn Đế Quốc bị tan rã. Trên thế giới không còn Võ Hồn Đế Quốc, nhưng Võ Hồn Điện vẫn được lưu lại, được sử dụng làm bến đỗ cho các hồn sư. Trong mắt những người dân thường, thành bại là chuyện thường tình, điều này không khiến họ từ bỏ theo đuổi và thừa nhận đối với quyền lực. 

“Người như vậy sống cùng nam nhân thật quá xấu hổ, không biết nàng ta đã dùng thủ đoạn mê hoặc gì? Phải như tộc trưởng tộc Thiên Sứ Thiên Nhận Tuyết của chúng ta mới xứng với nam nhân như vậy, thiên chi kiêu tử, nữ nhân anh hùng!” 

“Đúng vậy! Năm đó Thiên tộc trưởng đã cùng Hải Thần đánh một trận công bằng, không phân thắng bại, đó mới gọi là môn đăng hộ đối, thực lực tương đương. Không giống ai đó dùng nhan sắc làm phiếu ăn bám dài hạn, cũng không biết được bao lâu, đến lúc tuổi già sức yếu, nhan sắc tàn phai thì chỉ có khóc hết nước mắt mà thôi.” 

“Bọn họ kết hôn đã một năm, cũng không có tin tức gì, mấy năm nữa, Hải Thần đại nhân có thể sẽ lấy thêm thê thiếp…” 

Thính lực tốt quá cũng không phải là chuyện tốt, thông tin hỗn loạn cứ thế tự động chạy vào đầu. Đường Tam coi đây là trò tiêu khiển, đột nhiên ý thức được nhân vật chính mà họ nói tới rất có thể có quan hệ với mình, không khỏi đen mặt: “Người mà họ nói tới… không phải là ta đó chứ?” Trái tim hắn không khỏi thấp thỏm, thầm cầu nguyện Hải Thần kia là một người khác. 

“Đúng vậy!” Tiểu Vũ trả lời ngắn gọn, vô tình đập tan ảo tưởng của hắn, “Ca, ngươi quên rồi, ngươi còn là Hải Thần.” 

Nhận thức của Đường Tam về nguyên thân đã tăng thêm “gia phong bất ổn, tính tình trăng hoa, phong lưu thành tính”. Nhưng Đường Tam thầm nghĩ, bất kể trải qua chuyện gì, hắn cũng không nên làm một người đê tiện như vậy. Hơn nữa Tiểu Vũ là một cô nương vô cùng đáng yêu, hắn tuyệt đối không nên làm tổn thương trái tim nàng. 

Nguồn tin này cũng có cơ sở, lão Chu bán thịt lợn gần nhà một đệ tử trực hệ của Đường Môn, mỗi khi lão Chu hỏi về mối quan hệ giữa Đường tông chủ và phu nhân có tốt không, đệ tử đó luôn đáp lại bằng nửa con mắt. Chuyện này cũng không có gì đáng nói, nhưng có người đã đến cổng Đường Môn để nghe ngóng, kết quả cũng nhận được ánh mắt như vậy, thế là đã có thể thấy rõ vấn đề rồi. Từ đó mọi người đưa ra kết luận — quan hệ giữa Đường tông chủ và phu nhân không bình thường, Đường tông chủ vì có lòng tốt nên mới để phu nhân độc chiếm vị trí thê tử của mình. 

Các đệ tử của Đường Môn nghe được lời này đều rất tức giận, nhưng lại không dám biện hộ. Tất cả các đệ tử đều nói rằng phu nhân của Lam Hạo Vương không chỉ xinh đẹp mà còn rất dễ sống chung. Chỉ cần nàng ở đó, khí thế bá đạo không ai dám động đến của Đường tông chủ sẽ tiêu biến, mặt mũi phơi phới gió xuân, nhân tiện còn chỉ điểm cho bọn họ vài lần, nếu tâm tình tốt thậm chí còn khen ngợi người khác. 

Chỉ điểm của người mạnh nhất đại lục đáng quý biết bao, Tiểu Vũ nhất thời rất được yêu quý trong Đường Môn, điều này khiến các anh hùng hào kiệt bên ngoài cảm thấy hiếu kỳ. Những người nghe tiếng đến đây, sau khi nhìn thấy nàng đều bị choáng ngợp và hấp dẫn bởi vẻ ngoài xinh đẹp kinh diễm cũng như tâm hồn thuần khiết của nàng. Vô số tình địch từ trên trời rơi xuống khiến Đường tông chủ phát cáu trong thời gian dài, kể từ đó, hắn ra lệnh cho các đệ tử Đường Môn phải giữ im lặng và không được nói với người ngoài bất cứ điều gì về Tiểu Vũ. 

Chỉ là Đường tông chủ hoàn toàn không ngờ tới trên đời này sẽ có người hoài nghi tình cảm của hắn dành cho Tiểu Vũ. Còn người thân và bạn bè khi nghe những lời đàm tiếu này thì chỉ xem đó như một trò đùa, không ai để tâm đến.

Đừng tin vào tin đồn, đừng lan truyền tin đồn, không phải vậy đâu.

“Vậy… nàng không tức giận sao?” Người chính trực rất giỏi tự đào hố chôn mình.

“Bọn họ đang khen ta xinh đẹp, có khí chất, tại sao ta phải tức giận?” Nàng nháy mắt với Đường Tam khiến khuôn mặt của hắn đỏ bừng, Tiểu Vũ khoát tay cười, có chút hờ hững nói, “Không thể chặn hết miệng thiên hạ. Hơn nữa ta rất kiên cường. Nếu ta đi dạy cho họ một bài học, ta sẽ bị coi là kẻ bắt nạt, bọn họ chiếu lệ chấp thuận chỉ vì sợ ta, hà tất phải làm như vậy.”

Làn gió nhẹ thổi qua, Tiểu Vũ vuốt lại mái tóc hơi rối của Đường Tam, biết hắn không quen với tóc dài xõa vai. Cuối cùng, nàng cười với hắn: “Mỗi giây phút ở bên huynh đều quý giá. Chỉ cần ở bên huynh, ta không biết buồn là gì cả. Ta là của huynh, điều này không thể thay đổi được. Lời nói nhăng nói cụi của họ không thể thay đổi được sự thật này.” 

Tiểu Vũ chưa từng sợ những tin đồn này, trước đây nàng từng muốn lập một số thành tích để chọc giận những người đưa ra nhận xét vô trách nhiệm về nàng, nhưng sau đó nàng phát hiện ra rằng Tiểu Vũ là người thế nào cũng không quan trọng đối với họ. Họ chỉ cần một đề tài để tám chuyện, thậm chí là một người đáng thương để làm xáo trộn cuộc sống hàng ngày vô hồn của họ.

Lại nói thêm, không có gì lạ khi Tiểu Vũ không đạt được thành tích nào. Chỉ cần nàng bước ra thành Thiên Đấu một bước, Đường Tam nhất định sẽ buông xuống mọi việc trong tay để đi theo. Vì thái độ trung lập của Đường Tam, hai đế quốc Tinh La và Thiên Đấu mới yên tâm giao cho hắn quyền điều phối Võ Hồn Đế Quốc. Các đại thần đi theo Đường Tam giải quyết đống lộn xộn này đều không chịu được trước sự biến mất đột ngột của Đường tông chủ, đủ mọi vấn đề cần phải giải quyết. Đường Tam căn bản không muốn giải quyết những chuyện phiền phức này, vừa hay có lý do để hắn “trốn việc”.

Sau khi suy xét kỹ càng, mọi người chỉ có thể đáng thương cầu xin Tiểu Vũ đừng chạy lung tung vì bọn họ không muốn mình mau bạc đầu. Tiểu vũ bị oan ức, nhưng nàng không nói lời nào, chỉ ngoan ngoãn đi theo Đường Tam. Có vợ yêu bên cạnh, tinh thần của Đường tông chủ như gió ngày xuân, hiệu quả làm việc tăng lên rất nhiều, quần thần đều vui mừng khóc rống lên. Tình trạng kỳ lạ này kéo dài hơn một năm. 

“Nàng thật lợi hại.” Tâm trí không khỏi chua xót, Đường Tam muốn nói gì đó để đáp lại lời thủ thỉ này, nhưng đôi môi mỏng của hắn đóng mở mấy lần, rốt cuộc chỉ có thể phun ra hai ba chữ khen ngợi mà chính hắn cũng cảm thấy chẳng ra sao, lúc này hắn vô cùng ghét bỏ bản thân không giỏi ăn nói. Hắn không muốn nàng hiểu chuyện như vậy, hắn chỉ muốn nàng được vui vẻ, không sầu không lo, nàng muốn trêu chọc hắn, hắn cũng rất sẵn lòng. 

“Không phải đâu, là huynh cho ta sức mạnh.” 

Thế gian ham muốn quá nhiều, tri thức và sức mạnh, địa vị và quyền thế. Trong lòng họ đầy những quy tắc trói buộc, chỉ những người đáp ứng yêu cầu hoặc vượt qua quy tắc mới có thể phù hợp với họ. Tiểu Vũ thích chính là nhật nguyệt vạn năm, được du ngoạn qua thế giới rộng lớn, danh lợi huy hoàng chẳng qua chỉ là cát chảy mà thôi. Nàng trời sinh đã có thực lực tự thân, hà cớ gì phải bận tâm đến thế giới phàm trần vật lộn để mưu sinh? 

Cố sự được lưu truyền trong dân gian, chín phần mười trong số đó đã là bi thương. Truyện hay về đoàn viên sum vầy cũng không bằng việc xưa cũ cay đắng triền miên.

Tình yêu của nàng không cần người ngoài tác thành, chỉ nguyện lòng đối phương cũng giống như lòng mình. 

Nguyện cầu không phân biệt cao thấp, không ganh đua hơn kém. Tiểu Vũ không nghĩ rằng nói lời yêu một người là chuyện gì khó khăn, nàng chưa bao giờ để tâm đến cái gọi là môn đăng hộ đối. Đường Tam trong mắt Tiểu Vũ không phải là một Hải Thần ngự trị biển cả, không phải là Lam Hạo Vương thống lĩnh ba quân, cũng không phải là Đường tông chủ danh tiếng lẫy lừng. Trong mắt nàng, hắn mãi mãi chỉ là Đường Tam, là thiếu niên thường dân nắm tay nàng thề non hẹn biển dưới bầu trời rực rỡ sắc hồng, trên đồng hoa đầy ánh sáng đom đóm. 

Hơn nữa nàng chỉ gặp một chút may mắn, điều ước đã thành sự thật. 

Giờ phút này Đường Tam chỉ nguyện cho nàng tin tưởng. 

Tháo dây đai trán xuống, vầng trán sáng sủa không còn bị che lấp. Đường Tam bình tĩnh lại, đi thẳng về phía hai tiểu cô nương kia. Hắn vừa động, hào quang rực rỡ. 

“Trời ơi! Nhìn kìa, đó không phải là Hải Thần đại nhân sao?! Đẹp trai quá!” Mấy tiểu cô nương hưng phấn chen lấn xô đẩy nhau, tỏ ra điệu đà quyến rũ.

“Chào mọi người, ta là Đường Tam.” Vóc người của Đường Tam quá cao nên hắn hơi cúi đầu, lễ độ cười nói.

“Bọn ta biết! Bọn ta đã thấy ngài ở đại điển Quốc Khánh!” Không ngờ bọn họ đã gặp qua Hải Thần chân chính, như vậy sẽ đỡ một số phiền phức.

Đường Tam hơi sửng sốt, sau đó nhẹ giọng nói: “Ta rất yêu thê tử của mình, cũng không có ý định lấy thê thiếp, nói cách khác, vĩnh viễn cũng không có một ngày như vậy, xin đừng tùy tiện suy đoán. Bởi vì thê tử của ta sẽ buồn, ta không muốn nàng cảm thấy phiền muộn. Cảm ơn tất cả mọi người… Nàng chịu lấy ta là phúc ba đời của ta.”

Nam nhân cao quý tuấn mỹ, tư thế oai phong, trong mắt chỉ có sự ôn nhu có thể làm tan cả băng tuyết, ai còn dám nghi ngờ lòng thành của hắn. 

Các cô nương ngượng ngùng, mắt đỏ hoe vì xấu hổ, nhanh chân bỏ chạy.

“Chờ một chút!” Đường Tam bước tới nhặt thẻ số bị ném trên mặt đất, đi đến quầy hàng lấy thức ăn cho họ,  vào cửa hàng lấy đồ ăn, hai tay đưa qua, hành xử lễ độ: “Đồ của các ngươi.” 

Nhận lấy thức ăn, các cô nương vừa thẹn vừa giận, cúi đầu thật sâu trước Đường Tam rồi vội vàng chạy đi. 

Quay lại bên cạnh Tiểu Vũ, nàng nhìn hắn tinh nghịch: “Đường đại tông chủ bắt nạt mấy tiểu cô nương.”

Đường Tam bất đắc dĩ cười nói: “Đây là việc ta nên làm, như ta đã nói, ta sẽ bảo vệ nàng.” Không ai hiểu rõ cái miệng vụng về của Đường Tam hơn Tiểu Vũ, hắn ít khi nói lời ngọt ngào, lời nói nào cũng hết sức chân thành. Nhu tình của hắn được thể hiện qua những việc nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày, dệt chúng thành một tấm lưới lớn, dễ dàng bắt lấy trái tim của bất kỳ thiếu nữ nào. Những gì bọn họ đã trải qua đầy thăng trầm, Tiểu Vũ vô cùng quý trọng khoảng thời gian yên bình này. Nhàn nhã đi dạo cùng Đường Tam qua những con phố náo nhiệt thật sự là quá tốt đẹp. 

Có thể thấy sự bảo hộ của hắn thật sự có lợi. 

Đôi môi đỏ mọng của nàng nhếch cao, Đường Tam bị nụ cười ngọt ngào này mê hoặc, sau đó lại nghe Tiểu Vũ nói: “Nhưng mà ca, huynh đã ra khỏi hàng, đừng nghĩ đến việc xen vào nữa, lại đó ngồi đợi đi.” Nàng chỉ vào một khu vực khá hẻo lánh. Lúc này Đường Tam mới phát hiện có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình, đành phải đồng ý.

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!