Đêm thất tịch của Tam Vũ – Fanfic Tam Vũ

Tác giả: 等一个后续w

Credit ảnh: 斗罗大陆三舞主页

Editor: Team25

Cảnh báo H


Hơi dừng một chút, người đến nhẹ gõ cửa gỗ tỏ ý mình đã đến. Những người hầu vốn đang bàn luận sôi nổi trong phòng bếp liền lập tức giật mình đứng im. Coi như không thấy phản ứng cứng ngắc của các nàng, cô gái tết tóc đuôi sam thật dài cong cong mi mắt, “Xin chào, cho tôi một ly sữa bò nóng.”

Mấy người hầu đều là những cô gái mới lớn, có lẽ là lần đầu bịbắt quả tang nói xấu người khác nên lộ vẻ bứt rứt, cũng không dám đáp lời.

Giằng co một lúc. Tiểu Vũ cũng không thúc giục, chỉ liếc quanh phòng bếp, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy tò mò. Phát huy đủ tiêu chí tốt đẹp của học viện Sử Lai Khắc “Chỉ cần mình không xấu hổ, lúng túng sẽ là người khác.”

Tiểu Vũ sắp xếp lại đồ vật bên cạnh, hỏi tùy ý: “Đây là gì vậy?”

“Thưa ngài, đó là lồng hấp.”

Người hầu trông có vẻ lớn tuổi nhất trong cả đám đánh bạo đi ra khỏi đám người, “Đây là đồ vật mới lưu hành mấy năm nay ởHải Thần Đảo, những nơi gần biển trên đại lục cũng có bán.”

Nàng ta nhanh nhẹn để sữa bò lên khay, tự mình đưa đến.

Cô gái với bím tóc dài rất tự nhiên cầm lấy cái khay, nở nụ cười ấm áp, “Cảm ơn ngươi. Đại hội pháo hoa ở thành Hải Mã sắp bắt đầu, mặc dù ta không có quyền gì để cho mọi người nghỉngơi, nhưng trộm lười một hôm cũng không sao.”

“Bọn Đới lão đại đã đi ra ngoài chơi hết rồi, bên này tạm thời không cần các ngươi nữa.”

Bước chân vừa ra khỏi cửa liền quẹo lại, Tiểu Vũ ngửi được mùi thơm trong lồng hấp, đôi môi phấn hồng cong lên ngọt ngào, “Có nhiều bánh bao không, có thể cho ta một lồng chứ?” Sau đó cô gái hài lòng nâng bánh bao và sữa bò nhẹ nhàng rời đi, để lại một hàng người đứng im trố mắt nhìn nhau. Một người hầu không nhịn được lầm bầm:

“Hóa ra nàng không phải người ngốc?”

Có người nhanh miệng nói tiếp: “Nhưng đến cái lồng hấp nàng cũng không nhận ra, nhìn qua là biết không có kiến thức, chắccòn không biết bánh bao từ đâu mà ra.”

Thật ra Tiểu Vũ muốn hỏi tên loại lồng hấp mới, loại mới được bán rộng rãi gần đây.

“Đủ rồi.” Người hầu lớn tuổi quay đầu, lạnh mặt, “Bắt đầu từbây giờ, ai không cung kính với những vị khách ta sẽ báo cáo với Hải Mã đại nhân. Quản cho tốt cái miệng của các ngươi.”

Những người khác không lên tiếng nữa. Người hầu lớn tuổi xoay người, mím chặt môi. Tâm tư những người khác nàng hiểu, dẫu sao cũng chỉ có ít người có thể thành công đi vào Hải Thần Đảo, huống chi còn có thể ở lại đây. Cô gái kia nhìn qua có vẻkhông thể tự lo liệu được cho bản thân lại vượt qua được trùng trùng khảo nghiệm, quả thực khiến cho mọi người vô cùng tò mò. 

Hàng ngày, biểu hiện của nàng càng cho thấy nàng không phải là người bình thường, nhưng lại được cả nhóm gồm toàn những người phi phàm hết lòng chiếu cố chăm sóc, ở nơi mà thực lực phân chia tầng cấp như Hải Thần Đảo nên các nàng không thểhiểu được. Huống chi trong nhóm kia toàn kỳ tài ngút trời, diện mạo lại vô cùng xuất sắc. Vì thế trong mắt mọi người, nàng thật lạ lùng. Người hầu thở dài, thiếu nữ hoài xuân, yêu mến thiếu niên anh hùng là thường tình, nhưng không thể ác ý với những người không liên quan. Dù sao cái vị kia cũng thuộc về người ta rồi, huống chi nàng còn thông qua khảo nghiệm của Hải Thần đại nhân, điều này chứng minh nàng chắc chắn không phải hạng người bình thường.

Suy nghĩ của người ngoài, Tiểu Vũ không hề quan tâm. Nàng nhanh nhẹn bước chân về phòng, mở cửa ra, đập vào mắt chính là một “con sâu” màu trắng đang di chuyển khó khăn, dáng vẻđang muốn bước xuống giường. Tiểu Vũ biến sắc, vội vàng thuấn di đến mép giường, vững vàng đỡ lấy người nào đó thiếu chút nữa đã dùng mặt đáp đất.

“Ca! Sao huynh lại xuống giường rồi…”

Thân thể yếu ớt dẫn đến động tác nặng nề, phản xạ thần kinh cũng chậm nửa nhịp. Thở ra hai hơi, cái đầu Đường Tam cọ cọvào người Tiểu Vũ, chậm chạp mở miệng:

“Ta lo cho nàng…Tiểu Vũ đi lâu quá…” 

Thời gian nàng đi cũng chỉ vừa uống cạn hai chén trà.

Thở dài một hơi, để khay đồ ăn sang một bên, lúc này Tiểu Vũ mới có thể xê dịch “con sâu” đang trong tư thế vặn vẹo quái dịvề nằm yên trên giường. Người nào đó được hưởng thụ chăm sóc, thoải mái ưỡn lưng một cái, sau đó liền không biết phải trái nghiêng đầu sang một bên, quay cái ót về phía người ta, thậm chí còn khịt mũi một tiếng.

Đối với biểu hiện khó thấy được của Đường Tam, Tiểu Vũ thấy thật buồn cười, nàng kéo nhẹ chăn, thanh âm mềm mại, “Ca, làm sao vậy, đầu còn khó chịu sao?”

Trong chăn truyền tới giọng ồm ồm của người đàn ông:

“Tiểu Vũ lừa ta, rõ ràng nói là rất nhanh sẽ trở lại.”

Là tiêu chuẩn thời gian của huynh ép buộc người khác! Tiểu Vũ không biết phải làm sao, nhẹ nhàng nói: “Được rồi, ta xin lỗi mà ca, là Tiểu Vũ sai rồi.”

Có lẽ đo giọng nàng vừa ôn nhu lại có vẻ thành thật, sau khi Tiểu Vũ xin lỗi hết lần này tới lần khác, đứa trẻ cáu kỉnh Đường Tam mới đại phát từ bi cho qua. Hắn trở người, gương mặt tuấn tú hơi đỏ ửng, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm nàng, “Không cho phép lừa gạt ta.”

Giọng nói vô cùng cương quyết, lại mười phần đáng thương. Tiểu Vũ nhịn cười, đôi mắt cong cong rực rỡ ánh sao, nén lại cảm xúc, đối xử với hắn ấm áp ôn nhu.

Thật ra là huynh lừa gạt ta. Thiếu chút nữa thôi, ta đã không còn được gặp lại huynh rồi. Đầu ngón tay nhẹ nhành chỉ vào mi tâm của hắn, Tiểu Vũ mở miệng: “Được rồi, đảm bảo không có lần sau.”

Nàng thật hoài niệm khoảng thời gian yên bình có thể kể lểchuyện phiếm bên hắn. Thực tế lại như con đường đang dần sập, bức bách bọn họ phải không ngừng chạy lên phía trước. Mà con đường phía trước kẻ địch muôn nơi, chỉ cần một phút sai lầm sẽtan xương nát thịt. Cho nên Tiểu Vũ vô cùng trân quý những khoảng khắc như hiện giờ.

Người bên nàng này trong tương lai chắc chắn sẽ vượt mây thẳng tiến trời xanh. Là một hồn thú hóa hình, trực giác của nàng vô cùng nhạy bén.

Tiểu Vũ không hề muốn Đường Tam trở thành một người xoay chuyển càn khôn đại lục, nhưng cuối cùng anh hùng khó có được bình an. Hắn không thể không gánh vác vô vàn kỳ vọng của mọi người, bất luận kỳ vọng đó là cần hay không cần.

Thẳng thắn mà nói, thế giới của Tiểu Vũ rất nhỏ, trái tim này ba phân đất chỉ chứa được người nàng yêu. Những việc lớn lao như việc nước không nằm trong vòng quan tâm của nàng.

Nàng đến từ nơi kẻ mạnh ăn kẻ yếu, trời sinh còn dễ bị loài người liệp sát, chỉ cần mất cảnh giác sẽ thành bữa ăn trong mâm của hồn thú khác. Chỉ có hắn, biết được nàng liều mạng che giấu bản thân, cũng luôn xem nàng như con người mà đối đãi, không trái lời hứa, không đổi ôn nhu. Tình yêu nóng bỏng trong mắt hắn làm tan chảy băng giá trong tim nàng. Nàng chỉ nguyện mỗi khi ngẩng đầu lên có thể rơi vào cặp mắt chứa vạn dặm tinh hà ấy. 

Nghĩ đến việc xảy ra trong phòng bếp, Tiểu Vũ hơi nhăn mày liễu.

Mặc dù nàng từng mơ hồ hoang mang, tự ti, nhưng nàng không phục người khác nói hai người không xứng đôi. Bản thân mỗi con người không ai là hoàn hảo, nhưng mỗi người đều có vẻ đẹp riêng.

Tiểu Vũ ngồi trên băng ghế cạnh mép giường, khuỷu tay đỡgương mặt chống lên giường, quang minh chính đại ngắm nhìn hắn. 

Người đã đánh bại bao nhiêu cường giả ở đại lục, giờ đang mềm người nằm tê liệt trên giường. Chọc chọc gò má hắn mà cũng không ừ hử gì, bộ dạng này khiến người ta phải mềm lòng yêu thích.

Tiểu Vũ không đành lòng trêu hắn nữa, quyết định thực hiện chức trách chăm sóc bệnh nhân: “Ca, muốn uống sữa hay ăn bánh bao?”

Gối đầu xoay nhẹ một cái tỏ ý từ chối. Ngay cả con mắt cũng lười mở ra, nhưng tay lại chuẩn xác nắm được bàn tay mềm mại của nàng. Tiểu Vũ cũng không giãy giụa, để Đường Tam nắm tay, lẳng lặng nhìn hắn. 

Cảm giác này thực mới lạ. Từ nhỏ đến lớn đều là Đường Tam trông nom nàng. Dù Đường Tam bị mắc bệnh cũng chỉ là cảm vặt. Trừ khi lúc chiến đấu bị thương thì cũng sẽ không bao giờbị bệnh liệt giường.

Mà khi còn bé nàng chỉ thích quậy phá khắp nơi, mà lo lắng uy danh đại tỷ ở học viện nên tháng chạp trời đông gió rét cũng không muốn ăn mặc như con gấu mập giống người khác, mùa hè thì chạy mưa không thèm che dù. Tiểu Đường Tam, ca ca mới thăng chức luôn đi theo sau nàng, tâm tình trăm mối tơ vò.

Nhớ một hôm trời mưa mùa hè, nàng cùng bọn tiểu đệ giúp một ông lão đẩy xe dưa hấu về nhà, trên đường mưa lạnh buốt, vừa trở về học viện Nặc Đinh liền cảm thấy thân thể không ổn. Thừa dịp Đường Tam đến chỗ đại sư báo danh, nàng vội vàng thu dọn, vừa mới giấu kỹ quần áo ướt sũng thì người nọ đã gõ cửa.

Hôm nay là ngày đại sư đưa Tiểu Đường Tam đi ra ngoài học tập, hắn đến chào nàng trước khi đi. Kiểm tra trước sau, tiểu cô nương nghĩ chắc chắn không bị lộ, đang âm thầm đắc ý, nhưng không lường được tiểu thiếu niên vừa vào cửa liền hỏi:

“Sao tóc của muội lại ướt?”

Quên mất người này nhạy bén cỡ nào. Sợ hắn lải nhải lại lỡ thời gian hắn lên đường, tiểu cô nương cong đôi môi hồng, cãi lại: “Làm sao! Con gái bọn ta thích sạch sẽ, một ngày tắn ba lần không được sao?”

Tiểu thiếu niên trừng mắt nhìn, chợt nhớ tới nàng là một cô gái. Hắn vẫy tay với nàng, cuối cùng bước đi xa dần.

Tiểu cô nương nắm chặt chốt cửa, giữ cho cơ thể không ngã xuống dưới đất. Đầu nàng đau quá, mũi cũng rất khó chịu, cảthân mình bắt đầu mất sức. Nàng từ từ đi tới mép giường, dùng sức quăng người lên giường, cuộn người thành một khối, ép bản thân đi vào giấc ngủ.

Lúc nửa mê nửa tỉnh, nàng nhìn thấy được bầu trời đêm long lanh phản chiếu dưới mặt hồ, cỏ cây đung đưa, tiếng ve kêu râm ran. Nàng biết không thể vì sợ hãi con đường phía trước mà lựa chọn co đầu rụt cổ ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Ở đó tài nguyên tu luyện ít ỏi mà tiến bộ lại cực kỳ chậm chạp. Mỗi một hồn sư mạnh mẽ lấy được hồn hoàn mười vạn năm sẽ làm rung chuyển bản đồ thế giới loài người, nàng dự cảm nếu chờ đến kỳ trưởng thành thì sẽ khó nghe ngóng được tin tức kẻ thù. Chuyến đi này vạn phần nguy hiểm, nàng đã cam kết với Đại Minh, Nhị Minh, chỉ cần xác định được danh tính kẻ thù sẽ trở lại rừng rậm, tuyệt đối không dây dưa.

Nhưng nàng đột nhiên ý thức được, mười năm hơn nghìn nhật nguyệt, đối với hồn thú mười vạn năm không lựa chọn hóa hình mà nói chỉ là một thoáng qua.

Tinh Đấu Đại Sâm Lâm không có nàng, xuân sắc hàng năm vẫn không đổi.

Nàng chui vào trong chăm khóc nỉ non, khóc đến khi giọng khản đặc. Bắt đầu nhận ra bóng người ôn nhu chải tóc vì nàng, đã đi thật xa rồi. Nàng chợt muốn có một người luôn bầu bạn bên cạnh mình, cùng nàng trải qua năm tháng biến đổi.

“Quả nhiên.”

Trong chăn đột nhiên hở ra một tia sáng. Nàng đã khóc quá lâu, đầu óc chậm chạp, tầm mắt mờ mịt, chỉ thấy có một bóng người đung đưa.

“Tiểu Vũ nghe lời, trước uống thuốc đã.”

Thanh âm này rất quen thuộc, nhưng nàng không kịp nhận ra đấy là ai. 

Tưởng rằng thuốc đắng vô cùng, nhưng khi nuốt xuống chỉ hơi đắng, sau còn hơi ngọt. Đứa trẻ vì chuyện này mà rất vui vẻ, cho nên khi khăn lông ấm lau lên khuôn mặt nhỏ nhắn, nàng còn ngây thơ mà cười khẽ. Nước mắt không còn rơi nữa.

Nàng ôm gối ôm cà rốt quen thuộc chìm vào mộng đẹp.

Lần nữa tỉnh lại, không biết đã qua bao lâu. Tóc tết đuôi sam thật dài đã tháo, mấy cái gối vương vãi đầy giường. Nhưng nàng cũng không chú ý đến những thứ này, chỉ nhìn thấy thiếu niên khoanh tay ngồi ở mép giường, đôi mắt to tròn mở lớn đầy vui mừng: “Ca…sao huynh lại ở đây?”

Tiểu cô nương với đôi mắt long lanh nhìn hắn trông thật đáng yêu. Nhưng tiểu thiếu niên ngày thường tính tình cực tốt lại chỉliếc nàng một cái, nhàn nhạt nói với nàng: “Uống thuốc đã.”

“Ò.” Biết bây giờ Đường Tam không dễ chọc, tiểu cô nương ngoan ngoãn làm theo lời hắn.

“Muội vẫn ở cửa nhìn ta. Ta không yên lòng liền xin lão sư nghỉ.”

Cầm lấy chén thuốc nàng đã uống xong, sờ trán tiểu cô nương đã không còn nóng nữa, Đường Tam mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi ở mép giường chậm rãi nói, “Với tính của muội, không chờta đi đã giả bộ đóng cửa, sau đó nhảy ra ngoài cửa sổ đi chơi rồi.”

Trò lừa bịp bị phơi bày, tiểu cô nương hơi ngượng ngùng.

Liếc thấy đôi tai thỏ ỉu xìu rủ xuống, Đường Tam không khỏi tựhỏi có phải giọng mình nghiêm khắc quá hay không, vội nhẹgiọng lại, “Người hết bệnh rồi hãy đi ra ngoài chơi. Đừng khiến ta lo lắng, được chứ?”

Vốn đang dè dặt quan sát phản ứng của Đường Tam, thấy thếtiểu cô nương vội gật đầu như gà mổ thóc, thiếu nước giơ cao tay lên thề. Thấy nàng thành khẩn, rốt cuộc Đường Tam cũng yên lòng, đứng dậy lấy bát cháo còn hơi nóng, “Lại đây, ăn chút đồ ăn đã.”

Cạnh giường là bàn nhỏ, Đường Tam đặt thức ăn lên đấy, tiểu cô nương phục hồi sức lực vui vẻ ăn cháo. Đường Tam cười nhẹnhìn nàng một lúc rồi tìm vị trí ở mép giường tiếp tục viết viết vẽ vẽ bài thi mà đại sư giao cho. Lúc này tiểu cô nương mới nhớra kế hoạch rèn luyện của Đường Tam bị mình làm hỏng, nuốt vào nước cháo thơm ngon, nàng cắn cái muỗng, dè dặt nhìn vềphía Đường Tam, “Ca, có phải ta khiến huynh có thêm rắc rối không?”

Đại sư cũng là giáo viên của học viện, thời gian dạy dỗ Đường Tam đều là thời gian rảnh giữa các lớp học. Nàng biết đại sư dạy Đường Tam rất nhiều thứ hữu ích.

Đường Tam lắc đầu, cười ấm áp, “Ta là ca ca của Tiểu Vũ, chuyện của Tiểu Vũ không phải là rắc rối. Ta còn muốn muội lệthuộc vào ta thêm chút.”

Chợt nhớ mấy cái tên mà Tiểu Vũ nỉ non trong giấc mơ, Đường Tam phát hiện chuyện này phải nói rõ với Tiểu Vũ. Hắn có thểthua mẹ của Tiểu Vũ, nhưng mấy tên Đại Minh Nhị Minh gì đó nhất định phải hơn! Mặc dù hắn không biết Đại Minh Nhị Minh là ai.

“Chỉ cần Tiểu Vũ gọi ta, bất kể đang ở nơi nào, bất kể đang ởbao xa, ta cũng sẽ nhất định chạy đến bên người muội.”

Tiểu thiếu niên sờ sờ mái tóc bông dù của nàng, đôi mắt bình thường không nổi bật gì hiện giờ sáng chói như hàng ngàn ngôi sao, “Mong muốn của Tiểu Vũ, ta sẽ giành lấy cho muội, hiện giờ vẫn chưa thể, chờ ta trưởng thành, chờ ta trở nên mạnh hơn, đến khi đó…”

“Um…Ta muốn ca chải đầu giúp ta!”

Nguyện vọng nho nhỏ cắt đứt hào ngôn tráng chí của hắn. Trong lòng tiểu thiếu niên đặt một dấu chấm hỏi thật to. Đường Tam tạm thời kiềm chế ước vọng tương lai, bắt đầu tự hỏi con gái là sinh vật kiểu gì, rõ ràng tẹo nữa còn phải ngủ, giờ chải đầu làm gì…Nhưng nhìn dáng điệu yêu kiểu ngọt ngào của tiểu cô nương, chẳng biết lúc nào chiếc lược đã trên tay hắn.

Đường Tam thở dài một hơi, cam chịu số phận đứng sau lưng tiểu cô nương, nhẹ nhàng chải mái tóc dài mềm mượt như lụa. Hắn chải tóc mà nơm nớp lo sợ, như lâm đại dịch, mà tiểu cô nương không tim không phổi bắt đầu quấy rầy không cho hắn tập trung.

“Ca!”

“Ừ?”

“Ca~”

“Ta đây.”

Tiểu cô nương hài lòng mà dùng mọi giọng điệu gọi hắn, tiểu thiếu niên tính khí tốt trả lời từng câu từng câu. Ánh sao lấp lánh, rạng đông không xa.

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!