Hối hận muộn màng – Phần cuối

14.

Sau khi cảm ơn Đường Thời, tôi chợt nhìn thấy pháo hoa nổ tung ngoài cửa sổ.

Tiếng pháo vang vọng hết đợt này đến đợt khác. 

Tôi chợt nhận ra hôm nay là đêm giao thừa, đã đến lúc đón giao thừa với bố rồi. 

Tôi hưng phấn chạy xuống lầu, muốn nói với ông già nhà tôi đừng lo lắng nữa, sự nghiệp của con gái ông phất lên rồi, sau này sẽ tiếp tục đóng phim kiếm tiền và ở cạnh ông.

Nhưng vừa đến góc cầu thang thì có người chặn tôi lại.

Là Bạch Sơ Sơ.

Tôi thận trọng lùi lại vài bước.

Tôi bắt đầu tìm bố. TV trong phòng khách đang chiếu chương trình Gala Xuân, ly rượu trắng mới rót trên bàn vẫn chưa uống xong, tức là bố tôi đang ở nhà. Ông không thể không biết chuyện Bạch Sơ Sơ đột nhiên xông vào nhà. Nếu đã biết thì tại sao không thấy mặt? 

Một dự cảm không lành chợt trỗi dậy trong lòng tôi.

“Bố tôi đâu?”

Bạch Sơ Sơ cười ha hả: “Ở ngoài cửa.”

Tôi nhìn ra ngoài qua khung cửa kính, chân chợt mềm nhũn như muốn ngã khuỵu.

Bố tôi đang nằm ngay đơ trên tuyết.

“Không liên quan đến tôi, ai bảo bố cô tức giận quá mức làm gì. Tôi mới mắng cô mấy câu mà ông ấy đã ôm ngực ngã xuống.” 

Tôi nửa nghe nửa không những lời Bạch Sơ Sơ vừa nói. 

Tôi nhớ lại những gì bố tôi đã nói trên bàn ăn, ông ấy nhắc đến mẹ tôi, nhắc đến Đường Thời và Phó Tắc Trạm, nhưng ông ấy không hề nhắc đến bản thân mình.

Chẳng lẽ ông ấy đã biết cơ thể mình có vấn đề rồi ư? Tại sao tôi lại không nhận ra cơ chứ?

Tôi còn trốn trong phòng vì cho rằng ông ấy đang cằn nhằn tôi. Sự hối hận và tự trách như lũ tràn về gần như nhấn chìm lấy tôi.

Tôi không có thời gian nghĩ ngợi gì thêm, theo bản năng lấy di động bấm gọi cấp cứu.

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ và đau đớn của tôi, nụ cười trên mặt Bạch Sơ Sơ càng tươi tắn hơn: “Lương Phức Ngữ, cô đã hủy hoại sự nghiệp của tôi, cướp đi A Trạm của tôi, khiến tôi đau khổ đến thế. Xem như đây là quà đáp lại của tôi, để cô cũng phải nếm trải cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất.”

Cô ta cố ý làm vậy, cố tình chọc giận bố tôi khiến ông phát bệnh.

Tôi như người mất trí dùng toàn lực đập đầu người phụ nữ điên này vào tường.

Bạch Sơ Sơ đau đớn hét lên, tóc rối bù chẳng khác gì một kẻ điên.

Trong lúc giằng co, cô ta đẩy tôi thật mạnh.

Tôi không giữ được tay vịn nên ngã lăn xuống cầu thang, cả người trở nên choáng váng. 

Chờ tôi tỉnh táo lại, chiếc váy trắng của tôi đã nhuốm đầy máu, bụng đau như bị dao đâm.

Còi xe cứu thương vang lên ngoài cửa, các nhân viên y tế lao về phía tôi, đặt tôi lên băng ca rồi hỏi tôi bây giờ cảm thấy thế nào.

Tôi không nói nên lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chỗ cánh cửa, một nhóm nhân viên cấp cứu khác đang quỳ trên tuyết, chạy đua với thời gian để hô hấp nhân tạo cho bố tôi.

Sẽ ổn thôi.

Bố tôi sẽ ổn thôi.

Ông ấy sẽ ở bên tôi thật lâu mà.

Trong đầu tôi không ngừng tự an ủi mình.

Đến khi các nhân viên cấp cứu nhìn nhau, nặng nề lắc đầu, tôi mới chống tay lên, cố sức hét to: “Sao các người lại dừng lại? Cứu bố tôi với! Làm ơn cứu ông ấy…”

“Xin lỗi, bố cô bị nhồi máu cơ tim, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Tôi bất lực nhìn ông già nhà tôi mới nãy còn cười nói vui vẻ giờ lại bị cho vào túi đựng xác, còn tôi thì được đẩy vào phòng cấp cứu.

Ánh đèn trên trần bệnh viện chói mắt đến mức khiến tôi bật khóc.

Tôi dường như không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác, chỉ cảm thấy tim mình vô cùng đau đớn.

Y tá hét lên: “Sản phụ chảy nhiều máu, có dấu hiệu chuyển dạ sớm. Nhanh chóng liên hệ với gia đình cô ấy đi!”

Trước khi ý thức trở nên mơ hồ, tôi đang nghĩ đến gia đình. Nhưng tôi không còn gia đình nữa.

Đêm giao thừa lẽ ra là lúc gia đình đoàn tụ, nhưng tôi đã mất đi người bố yêu thương tôi nhất.

15.

Phó Tắc Trạm đang họp thì nhận được điện thoại từ bệnh viện.

Sau khi tin đính chính được lan truyền rộng rãi trên Weibo, dư luận bên ngoài dậy sóng, thị trường chứng khoán chấn động, hội đồng quản trị yêu cầu hắn đưa ra lời giải thích. 

Anh bực bội kéo mạnh cà vạt, trong lòng thầm nghĩ mấy ông già này đang cản trở việc hắn trở về với vợ.

Thư ký vội vàng chạy vào phòng họp: “Ngài Phó, phu nhân xảy ra chuyện rồi!”

Phó Tắc Trạm sững người, chiếc bút trong tay rơi xuống đất.

Hắn đặt chuyến bay gần nhất về Giang Nam rồi chạy vội đến bệnh viện, trên trán đầy mồ hôi.

Đèn phòng phẫu thuật màu đỏ tựa như bàn tay vô hình bóp chặt cổ hắn đến mức hít thở không thông.

Phó Tắc Trạm không ăn không uống, đứng lì ở cửa phòng phẫu thuật không chịu rời đi.

Ba giờ sau, cuối cùng cửa cũng mở.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lên tiếng thông báo: “Ngài Phó, đứa bé bình an vô sự. Nhưng vợ anh bị chảy máu khó cầm, ý chí sinh tồn yếu ớt, sợ là…”

Phó Tắc Trạm đột nhiên ngước mắt lên, cổ họng đau rát khó chịu như bị thứ gì đó chặn lại, ngây người một lúc lâu mới mở miệng: “Nói tiếp đi.”

Chất giọng có chút run rẩy.

Bác sĩ: “Sợ là sẽ không qua được đêm nay.”

Đôi mắt của Phó Tắc Trạm lập tức đỏ lên.

Sự khủng hoảng to lớn giống như một tấm lưới kín gió vây chặt lấy hắn. 

Phó Tắc Trạm từ từ trượt xuống tường, ngồi phịch dưới đất, lời của bác sĩ giống như một con dao cùn cọ xát vào máu thịt hắn, cơn đau lan khắp toàn thân.

Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, mà cô lại muốn rời xa hắn. 

Không, hắn không cho phép điều đó xảy ra.

“Tìm chuyên gia giỏi nhất, dùng thuốc tốt nhất. Nếu không cứu được cô ấy thì các người cút về vườn hết đi.”

Bác sĩ không dám chọc giận vị tổ tông này, lập tức triệu tập đội ngũ để thảo luận tìm ra phương án tối ưu nhất.

Khi ông Phó đến, ngoài cửa phòng phẫu thuật chỉ còn lại một mình Phó Tắc Trạm. 

Hắn ngồi trên nền gạch lạnh lẽo, vùi đầu thật sâu vào cánh tay, toàn thân như bị rút cạn sức lực.

“Lúc có thì không biết quý trọng.  Mất đi rồi mới thấy hối hận.” Ông Phó thở dài.

Phó Tắc Trạm mỉm cười đầy vẻ giễu cợt.

Đúng vậy, trong suốt ba năm kết hôn, hắn chưa bao giờ trân trọng Lương Phức Ngữ.

Cô bị gãy chân trong một cảnh quay, khóc gọi cho hắn. Nhưng hắn chỉ lạnh lùng nói: “Bảo trợ lý đưa em đi bệnh viện, sau này những chuyện nhỏ như vậy không cần nói cho tôi biết.”

Nhưng Bạch Sơ Sơ chỉ bị xước da, hắn đã vội chạy đến phim trường nổi trận lôi đình, đau lòng vì cô ta. Lương Phức Ngữ không biết chuyện, sau khi về nhà còn ngốc nghếch làm nũng với hắn. 

“Chồng ơi, đau quá. Anh có thể quan tâm em một chút được không?”

Phó Tắc Trạm thậm chí còn không nhấc mí mắt lên: “Quan tâm có thể làm dịu cơn đau được hả?”

“Không, nhưng em muốn nghe…”

Hắn trực tiếp ngắt lời: “Xin lỗi, tôi không thể.”

Nhưng quay đầu đi, hắn lại ân cần hỏi han Bạch Sơ Sơ: “Có đau thì cứ nói với anh, anh sẽ ở bên em.”

Thái độ đối xử tương phản như vậy xảy ra như cơm bữa.

Về sau Lương Phức Ngữ dường như đã quá thất vọng nên không còn tìm hắn nữa.

Lẽ ra hắn nên thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao trong lòng chợt cảm thấy trống rỗng.

Hắn thường bị phân tâm trong các cuộc họp, lúc đó chỉ muốn về nhà gặp cô, thậm chí còn nhiều lần nhìn nhầm Bạch Sơ Sơ là Lương Phức Ngữ.

Lúc đầu Phó Trắc Trạm chỉ nghĩ đây là phản ứng cai* nên không để ý nhiều.

(*phản ứng cai: là hội chứng tâm lý đặc biệt xảy ra khi ngừng hoặc giảm tiếp xúc với chất/thứ kích thích)

Cho đến khi đoạn clip nụ hôn cháy bỏng bị lộ, Lương Phức Ngữ đã tát và mắng hắn là đồ khốn. Tim hắn như bị kim đâm, có chút đau đớn.

Không biết tại sao, hắn thậm chí còn không muốn ly hôn chứ đừng nói đến chuyện để cô phá thai.

Trong khoảng thời gian Lương Phức Ngữ biến mất, Phó Tắc Trạm không có được một đêm ngon giấc, thường hay hoảng hốt choàng tỉnh giữa đêm.

Bạch Sơ Sơ tìm tới cửa hỏi hắn: “A Trạm, cô ta cho anh uống loại thuốc mê hồn nào vậy? Em quay về bên cạnh anh rồi, anh còn điên cuồng tìm kiếm đồ giả đó làm gì? Nếu anh còn như vậy, chúng ta kết thúc đi.”

Bạch Sơ Sơ càng nói càng kích động, gần như là quá khích.

Phó Tắc Trạm im lặng nhìn cô ta, đột nhiên cảm thấy ngán ngẩm.

Làm sao hắn có thể xem Lương Phức Ngữ là thế thân của Bạch Sơ Sơ được chứ, ngoại trừ vẻ ngoài khá giống nhau thì hai người có tính cách hoàn toàn trái ngược.

Lương Phức Ngữ dịu dàng, ân cần, cảm xúc ổn định. Trong khi Bạch Sơ Sơ xấc láo, hay cố ý gây chuyện.

Hắn chán ngấy rồi.

Mẹ của Phó Tắc Trạm qua đời từ sớm, cha hắn bận bịu công việc, lơ là không dạy dỗ hắn.

Không ai dạy hắn thế nào là tình yêu, cũng không ai dạy hắn nhận biết thế nào là quan hệ yêu đương không lành mạnh.

Nhưng hôm đó, hắn chợt tỉnh ngộ.

Hóa ra là vậy.

Hắn ngộ nhận sự không cam lòng là tình yêu để rồi bỏ lỡ người mà mình nên trân trọng nhất.

16.

Bốn giờ sáng, hành lang bệnh viện vắng tanh.

Ông Phó đã rời đi. Còn Phó Tắc Trạm vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên mặt đất không nhúc nhích.

Có một dì đi ngang qua, cảm thấy không đành lòng, dừng lại đưa cho hắn một tờ giấy rồi nhẹ giọng khuyên nhủ: “Chàng trai trẻ, không sao đâu, đừng khóc.”

Phó Tắc Trạm sờ lên mặt, trên đó đã ướt đẫm nước mắt. Lúc này hắn mới nhận ra mình đang khóc.

“Con gái tôi cũng sinh non, chảy máu rất nhiều, bác sĩ đã báo tình trạng nguy kịch. Ài, tôi thật sự vô cùng tuyệt vọng nên đến chùa Tây Hà cầu nguyện cho nó. May mắn thay lúc quay lại nó đã dần khôi phục ý thức. Cậu thấy đó, con người phải có đức tin để dựa vào. Cho nên đừng từ bỏ hy vọng, có thể một giây tiếp theo cô ấy sẽ tỉnh lại.”

……

Người nói vô tình, người nghe có ý.

Phó Tắc Trạm vịn vào tường, chậm rãi đứng dậy, nói lời cảm ơn với dì rồi ngơ ngác bước ra khỏi bệnh viện.

Khi một người cảm thấy bất lực thì họ chỉ có thể chọn những cách khác nhau với hy vọng kỳ tích sẽ xảy ra.

Ví dụ như đức tin.

Lúc này, chùa Tây Hà đã đóng kín cửa.

Bên đường có một chiếc Maybach màu đen đang đậu, Phó Tắc Trạm xuống xe nhìn về con đường trang nghiêm dẫn vào cửa Phật trước mặt, nhìn tưởng gần nhưng thực ra lại rất xa.

Hắn không ngần ngại quỳ xuống, lạy một cách thành kính nhất để cầu phúc.

Gió lạnh buốt tới tận xương tủy. Tuyết rơi trên mặt hắn, tan ra tựa như nước mắt.

Hắn đứng dậy, bước lên một bước rồi lại quỳ xuống, cúi đầu từng cái một, vái lạy trước cửa chùa.

Hòa thượng đang trực nghe thấy động tĩnh, chắp tay cúi chào: “Thí chủ, nếu muốn cầu nguyện thì sáng mai quay lại.” 

Phó Tắc Trạm nhíu mày, quỳ xuống: “Tôi không đợi được nữa. Phiền sư phụ phá lệ cho tôi cầu một lá bùa bình an.”

Hai người giằng co một lúc. Cuối cùng hòa thượng cảm động trước tấm lòng thành và sự kiên định của hắn nên dẫn hắn qua cửa.

Một phương cực lạc, ba nén hương thơm.

Phó Tắc Trạm chắp hai tay lại, vẻ mặt thành khẩn, thì thầm cầu nguyện: “Cầu Thần Phật chứng giám, trong lòng con không có mong muốn nào khác, chỉ xin cho vợ con được bình an vượt qua hoạn nạn.” 

Cờ cầu nguyện giương cao trong gió như đáp lại lời thỉnh cầu của hắn. 

Phó Tắc Trạm cầu được bùa bình an thì trời đã sáng. Hắn cầm lấy nó, vội vã quay trở lại bệnh viện.

Có lẽ Đức Phật đã nghe thấy lời khẩn cầu của hắn. Hai giờ sau, đèn trong phòng cấp cứu chợt tắt.

Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm bước ra thông báo: “Xin chúc mừng ngài Phó. Vợ anh đã được cầm máu, hiện giờ đã qua cơn nguy kịch.”

Lương Phức Ngữ được chuyển ra phòng bệnh bình thường nhưng vẫn chưa tỉnh.

Phó Tắc Trạm nhẹ nhàng nhét bùa bình an vào lòng bàn tay cô. 

“Vợ ơi, em đừng ngủ nữa, mở mắt nhìn anh đi mà.”

Lông mi của Lương Phức Ngữ khẽ run lên.

Cô đã mơ một giấc thật dài. 

Trong mơ, cô không uống ly sâm panh pha thuốc kích thích kia, đương nhiên cũng không gặp được Phó Tắc Trạm. Cô nỗ lực đóng phim kiếm tiền, chẳng màng đến tình yêu, bất cứ khi nào có thời gian rảnh, cô đều đưa bố đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe hoặc đi du lịch khắp nơi.

Vào sinh nhật mỗi năm, cô chỉ ước một điều duy nhất, đó là cầu cho bố sống lâu trăm tuổi.

Nhưng bên tai cô luôn văng vẳng tiếng ai đó đang gọi cô.

“Vợ ơi, làm ơn tỉnh dậy đi.”

“Vợ…”

Lông mi của Lương Phức Ngữ lay động mạnh hơn.

Tựa như người vừa mới ngoi lên khỏi vực nước sâu thẳm, mọi xiềng xích trên cơ thể đều được giải phóng.

Cô từ từ mở mắt ra, nhìn khuôn mặt của Phó Tắc Trạm, nhìn trần nhà trắng xóa của bệnh viện rồi chợt nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.

Bố cô không còn trên đời này nữa.

17.

Sau khi tỉnh dậy, tôi làm ngay hai việc.

Đầu tiên là khởi tố Bạch Sơ Sơ về tội “cố ý giết người”.

Trước nhà tôi có lắp camera giám sát. Mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó đã được ghi hình lại một cách chân thật.

Chuông cửa vang lên, bố tôi đi ra mở cửa, nghe thấy Bạch Sơ Sơ mắng tôi nên tức giận tranh cãi với cô ta. Không lâu sau, ông ôm ngực ngã xuống đất. Bạch Sơ Sơ cười đến mức đứng không vững.

Sau khi tôi giao đoạn video này cho cảnh sát, Bạch Sơ Sơ cuối cùng cũng sợ hãi nên đến bệnh viện tìm tôi, mong được bồi thường và hòa giải.

Tôi cầm cốc nước trên bàn ném vào cô ta.

“Nằm mơ đi.”

Tôi nhất định sẽ cho cô ta ngồi tù.

Bạch Sơ Sơ sợ hãi trước ánh mắt giận dữ của tôi nên nép mình phía sau Phó Tắc Trạm.

Cô ta vừa khóc vừa túm lấy góc áo hắn, sụt sùi: “A Trạm, niệm tình đoạn tình cảm đã qua, anh cầu xin giúp em đi. Em thực sự không muốn vào tù.”

Đôi mắt của Phó Tắc Trạm hơi lay động. Dù sao thì đó cũng là mối tình đầu khó quên, cho dù không còn yêu nữa nhưng cũng không hy vọng cô ta phải sống khổ sở.

Trước khi hắn kịp mở miệng, tôi đã lấy lá bùa bình an dưới gối ra.

“Phó Tắc Trạm, cái này là anh cầu cho tôi.” 

Đêm tôi sinh con, trong giới đồn rằng hắn bước xuống đài cao, đứng giữa gió tuyết mịt mù, cúi lạy từng bước để cầu cho tôi một lá bùa bình an.

Báo chí đã rầm rộ đưa tin về chuyện này.

Tôi ngẩng đầu hỏi hắn: “Vậy anh có biết tại sao tôi lại chuyển dạ sớm và chảy nhiều máu như vậy hay không?”

Phó Tắc Trạm lắc đầu.

Tôi mỉm cười, thấp giọng nói cho hắn biết sự thật: “Bởi vì Tiểu Bạch của anh đã đẩy tôi xuống cầu thang. Tôi và con suýt chết trên bàn mổ. Bây giờ anh còn muốn thuyết phục tôi tha cho cô ta nữa sao?” 

Bạch Sơ Sơ tỏ ra hết sức sợ hãi, cố gắng giải thích nhưng vô ích.

“A Trạm, không phải…”

Cô ta bị đẩy mạnh xuống đất.

Phó Tắc Trạm hất tay cô ta, vô cùng chán ghét phủi tay áo, tự mình gọi cảnh sát để tống cô ta vào tù.

Hơn mười năm tù.

Tôi đoán cô ta sẽ được “chăm sóc đặc biệt” ở trong đó suốt quãng đời còn lại.

Việc thứ hai là lo hậu sự cho bố tôi. 

Ông già nhà tôi bình thường cao lớn, giờ lại nằm gọn trong một cái hũ nhỏ. 

Ngày chôn cất, Đường Thời có đến chia buồn.

Nghe tin tôi bị hôn mê phải nằm viện mấy ngày, anh ấy muốn đến khoa sản thăm tôi nhưng lại bị vệ sĩ của Phó Tắc Trạm chặn ngoài cửa.

Lúc này anh ấy mặc áo khoác đen, cúi đầu đi vào phòng tang lễ, đặt một bó cúc trắng trước di ảnh.

Chúng tôi im lặng nhìn nhau vài giây.

Giọng của anh ấy nặng nề: “Xin chia buồn.”

Chỉ đôi ba từ cũng có thể dễ dàng khơi dậy mọi cảm xúc trong tôi.

Tôi nhớ lại khoảng thời gian sống ở Giang Nam, sáng sớm bố sẽ đi chợ mua thức ăn, trước khi ra ngoài luôn hỏi hôm nay tôi muốn ăn gì, rồi lại qua nhà Đường Thời hỏi xem anh ấy có ăn hành, gừng, tỏi hay không.

Giữa tôi và anh ấy có rất nhiều kỷ niệm về bố.

Tôi không cầm được những giọt nước mắt đã kìm nén bấy lâu nay. Chúng thi nhau rơi xuống.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại khóc tức tưởi như vậy. 

Đường Thời ngồi bên cạnh, lặng lẽ nghe tiếng khóc của tôi, tay anh ấy nhẹ nhàng vỗ lên vai tôi. 

Đột nhiên tôi bị kéo vào lòng một ai đó. 

Phó Tắc Trạm vừa ôm eo tôi vừa nhìn Đường Thời bằng ánh mắt thù địch.

“Đừng chạm vào vợ tôi.” Như một lời cảnh cáo.

Đường Thời nhướng mày sửa lại: “Ngài Phó, tôi và anh đều biết cô Lương đây đang làm thủ tục ly hôn.”

Hàm ý là đừng gọi vợ lung tung như vậy. 

“Thế thì đã sao.” Phó Tắc Trạm càng ôm tôi chặt hơn, “Chỉ cần một ngày tòa chưa đưa ra phán quyết thì cô ấy vẫn là vợ tôi.”

Hắn ôm tôi rồi sải bước rời khỏi phòng tang lễ.

Tôi ra sức vùng vẫy nhưng chỉ khiến hắn ôm chặt hơn.

“Em còn đang ở cữ, đừng khóc nữa có được không?”

Đến chỗ vắng người, đầu ngón tay hắn chạm lên khóe mắt tôi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên đó.

“Cẩn thận đau mắt.”

Tôi hất tay hắn ra, cổ họng khó chịu: “Luật sư Đường nói đúng, sau này đừng gọi tôi như thế. Còn nữa, làm ơn rời khỏi đây ngay lập tức. Hai bố con tôi đều không muốn gặp anh.”

Ông già nhà tôi từng nói đừng để ông ấy gặp lại Phó Tắc Trạm, nếu không ông ấy gặp một lần sẽ đánh một lần.

Có lẽ tôi cũng rất ghét hắn.

Hai tay của Phó Tắc Trạm buông thõng hai bên, nắm chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.

Sự hoảng loạn và bất lực hiện rõ trong mắt hắn: “Phức Ngữ, đừng…”

Tôi không nghe tiếp nữa, lập tức quay lại quỳ trước linh cửu.

Dù hắn muốn nói gì thì cũng không liên quan đến tôi.

18.

Bố tôi mất được bảy ngày thì phiên tòa xét xử ly hôn được mở.

Trên tòa, Đường Thời ôm một đống hồ sơ ngồi xuống, hai mắt thâm quầng, chắc hẳn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Anh ấy nói chắc nịch: “Phức Ngữ, chúng ta sẽ không thua.”

Tôi tin anh ấy.

Có lẽ bố tôi trên trời cũng phù hộ cho tôi, vụ kiện diễn ra suôn sẻ. Khi thẩm phán ra phán quyết ly hôn tại tòa, hồi lâu tôi mới lấy lại được tinh thần. 

Cuộc hôn nhân kéo dài ba năm cuối cùng cũng kết thúc. Từ giờ trở đi, cuộc đời tôi sẽ bước sang trang mới.

Đường Thời lịch thiệp ôm lấy tôi: “Phức Ngữ, em tự do rồi.”

Tôi bật cười. Đó là nụ cười chân thành đầu tiên sau chuỗi ngày u ám vừa qua.

Rời khỏi tòa, tôi đến nghĩa trang đốt tiền giấy cho bố.

Một bóng dáng quen thuộc đi theo phía sau tôi. 

Từ lúc nhận được phán quyết ly hôn, ánh mắt của Phó Tắc Trạm tối sầm, nhìn như một con chó nhỏ bị chủ bỏ rơi, dáng vẻ hết sức hèn mọn. 

Tôi không muốn quan tâm đến hắn.

Tôi quỳ xuống, chạm vào di ảnh đen trắng của ông già nhà tôi.

Tôi bắt đầu kể cho ông ấy nghe tình hình hiện tại của mình.

“Bố, con ly hôn thành công rồi. Quyền nuôi con cũng thuộc về con. Bố thấy con có số đỏ hay không, nhà họ Phó không giành được quyền nuôi con, mỗi năm còn phải chi 100 triệu tiền cấp dưỡng nuôi con.”

“À phải rồi, tháng tới con sẽ vào đoàn làm phim. Sự nghiệp và cuộc sống của con đều rất thuận lợi nên bố cứ yên tâm nha.”

Mắt tôi bắt đầu nhòe đi, tôi mới nhận ra mình lại khóc.

Người đời có câu, người thân qua đời giống như một trận mưa ngâu, ẩm ướt và lạnh lẽo.

Đầu tháng tuyết dần tan, những tia nắng đã lâu không hiện diện chiếu vào cơ thể khiến cả người tôi ấm áp. Tôi đứng dậy, quay người bước ra ngoài.

Tôi khẽ liếc nhìn, thấy Phó Tắc Trạm đang quỳ trên mặt đất cách đó vài mét, nặng nề dập đầu về phía bia mộ của bố tôi.

Hắn muốn bù đắp sự tiếc nuối vì không thể nói lời chia buồn trong ngày chôn cất. 

Mặt đường đá khiến da trầy xước, máu đỏ rỉ ra trên trán hắn.

Tôi bước ngang qua, hắn chợt nắm lấy cổ tay tôi, giọng run run: “Đừng ly hôn nữa, con cần có bố.”

Đến lúc này còn nói những lời vô nghĩa.

Phán quyết đã được đưa ra, mọi người đều biết chuyện đã rồi, khó lòng mà quay đầu lại.

Tôi chậm rãi rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn: “Không cần đâu, tôi chỉ muốn giữ con, bỏ bố.”

Phó Tắc Trạm ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi không hề lưu luyến, trực tiếp rời đi.

Ba tháng sau.

Bộ phim đánh dấu sự trở lại sau sinh của tôi đã đóng máy. 

Trong đợt tuyên truyền có phần hỏi đáp dành cho người hâm mộ.

Phải mất nhiều năm tôi mới có chỗ đứng trong nghề, bọn họ đều biết những chuyện đã xảy ra với tôi trong thời gian qua.

Một cô gái trẻ trong đám đông cầm micro hỏi tôi: “Chị Phức Ngữ, chặng đường này quả thật không dễ dàng. Ngoại trừ đạo diễn có con mắt tinh tường, chị còn muốn đặc biệt gửi lời cảm ơn đến ai không?”

Tôi dừng một chút để lựa lời.

“Quả thật có hai người. Người đầu tiên là bố tôi. Người thứ hai là luật sư giúp tôi ly hôn.”

Nếu không có bố thì Lương Phức Ngữ đã không thể chuyên tâm thực hiện lý tưởng của mình.

Nếu không có Đường Thời thì đã không có Lương Phức Ngữ thoát khỏi sự trói buộc để bắt đầu cuộc sống mới như hôm nay.

Cô gái trẻ khẽ gật đầu: “Chúng tôi cũng rất vui mừng. Hậu viện hội đã chuẩn bị quà cho đêm nay. Chị Phức Ngữ, chúc chị ly hôn vui vẻ.”

Lời vừa dứt, màn hình lớn phía sau đột nhiên phát một đoạn video tập hợp tất cả các vai diễn của tôi kể từ khi ra mắt đến nay.

Tôi không khỏi rơi nước mắt.

Chưa hết, không ngờ các fan còn dành cảnh cuối cùng cho bố tôi. 

Trên màn hình, ông ấy ngồi ở hàng ghế khán giả, vẫy cờ cổ vũ và hét lên đầy tự hào: “Này, mọi người có thấy không, ảnh hậu trên sân khấu là con gái tôi đó!”

Chỉ mới mấy tháng mà mọi thứ đã thay đổi.

Tôi quay đi lau nước mắt, vô tình nhìn qua hàng ghế cuối cùng chẳng có ai quan tâm.

Đường Thời đang giơ một tấm biển nhỏ, ánh mắt lặng lẽ nhìn tôi. Bên cạnh anh ấy còn có một chiếc ghế trống.

Tôi biết.

Chiếc ghế đó là dành cho bố tôi.

Ông già nhà tôi cũng đến xem tôi.

Tôi cúi đầu thật sâu chào khán giả, trong lòng thầm nói.

Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ tôi, chúc tôi vượt qua đau khổ nhìn về xuân xanh.

Kết thúc!


Comments

8 bình luận cho “Hối hận muộn màng – Phần cuối”

  1. Tác giả viết rất hay!

    1. Cảm động tình cha con của nữ 9 ❤️

  2. Kết đẹp quá đọc đoạn ông bố mất khóc qtr

    1. Đúng đó, truyện vả mặt nhưng tình bố con thật tuyệt vời

  3. Bắt đền tác giả nha. Sáng ra làm người ta mít ướt rồi àh 😭😅

    1. May quá, tui chỉ edit thôi, không bắt đền được đâu

  4. Ảnh đại diện Vincent Valentine
    Vincent Valentine

    Khóc ra tiếng chó ;((((

    1. 🤧 truyện ngắn, chỉ vài đoạn mà buồn ghê

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!