Hối hận muộn màng – P.3

10.

Cơn mưa liên tục nhiều ngày chợt tạnh. Những tia nắng vàng xuyên qua rặng mây chiếu lên người Đường Thời.

Tôi vô cớ nhớ đến một bài thơ: Núi cùng nước tận ngờ hết lối – Bóng liễu hoa tươi một thôn làng*.

(*Nằm trong bài thơ Du Sơn Tây Thôn)

Quả thật là như vậy.

Tôi đã kiểm tra lý lịch của Đường Thời. Anh ấy tốt nghiệp từ một trường danh tiếng, chưa từng thua bất kỳ vụ án ly hôn nào vào tay. Điều quan trọng nhất là anh ấy không dính dáng đến giới nhà giàu ở Bắc Kinh nên không bị Phó Tắc Trạm chi phối.

Anh ấy nói chuyện công việc: “Cô Lương, chúng ta cần sớm chuẩn bị chứng cứ về hành vi sai trái làm rạn nứt mối quan hệ vợ chồng của đối phương.”

Tôi gửi đoạn clip nụ hôn nồng cháy và ảnh chụp màn hình Weibo của Bạch Sơ Sơ cho Đường Thời.

Tòa án cần có thời gian để xử lý.

Gần đây tôi bị ốm nghén trầm trọng, cứ ngửi thấy mùi khói xe trong thành phố là cả người cảm thấy khó chịu. Thế nên bố đưa tôi về quê để tôi tập trung dưỡng thai.

Cuối thu ở Giang Nam vừa thơ mộng vừa đẹp như tranh vẽ.

Trong tầm mắt có gạch xanh ngói đen, có nước chảy róc rách qua cây cầu nhỏ, chúng tôi đi bộ trên con đường đá, cuối đường có một căn nhà gỗ cũ kỹ.

Đã lâu rồi tôi chưa quay lại đây.

Trong nhà có nhiều bụi bặm, bố sợ tôi bị sặc nên vội đẩy tôi ra cửa.

Tôi đứng ngoài sân ngắm cảnh cho đỡ nhàm chán.

Hoàng hôn ở trấn nhỏ còn rực rỡ hơn ở thành phố, càng tô điểm cho màu đất vàng thêm phần óng ả. Hoa quế ven đường tỏa hương thơm ngát, lựu kết trái vàng cây, cành uốn cong nặng trĩu.

Cánh cửa của tòa nhà kiểu châu Âu bên cạnh cót két bật mở, Đường Thời từ bên trong bước ra. Anh ấy mặc quần áo ở nhà, tóc mái buông xõa che đi hàng mi dài. Vẻ lạnh lùng có phần nhu hòa hơn một chút.

Anh ấy không tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, còn cởi mở chào hỏi tôi: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, cô Lương.”

Tôi sửng sốt một giây, sau đó lắp bắp hỏi: “Thật trùng hợp, anh… cũng sống ở đây à?”

Đường Thời lắc lắc chìa khóa trong tay, cười phủ nhận: “Gần đây tôi không bận nên xin nghỉ phép năm đến đây du lịch.”

Không bận?

Lần trước đến công ty luật của anh ấy ký giấy ủy quyền, tôi ngồi trong phòng trà, tình cờ nghe nhân viên của anh ấy than vãn: “Trong tay Đường Thời có hơn chục vụ án, vậy mà còn sức lực ôm vụ án của Lương Phức Ngữ? Anh ấy sắp làm việc 24 giờ một ngày, còn muốn sống không hả.”

“Cậu không hiểu đâu, đây gọi là sức mạnh của thần tượng.”

Tôi mở miệng, còn chưa kịp hỏi ra tiếng thì đã bị tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang. Là điện thoại của Đường Thời.

Người gọi đến hỏi chuyện công việc, Đường Thời kiên nhẫn trả lời, sợ tôi chờ chán nên gọt một quả cam đưa cho tôi.

Lúc này từ chối thì không tốt lắm, tôi nhét hết vào miệng, vị nước chua ngọt lan tỏa trong miệng tôi.

Đường Thời cúp điện thoại, thản nhiên liếc mắt nhìn thấy cái miệng phồng lên của tôi, không khỏi cười thầm.

“Dễ thương quá, giống như một chú chuột hamster vậy.”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Anh ấy cũng nhận ra bầu không khí có chút mờ ám nên ho nhẹ một tiếng, tùy tiện đổi chủ đề: “Về vụ án của em, đơn kiện đã được đệ trình, khoảng ba tháng nữa sẽ xét xử.”

“Ừ.” Tôi thì thầm.

“Gần đây chồng cũ của em có liên lạc với em hay không?”

“Không có.”

Tôi đã chặn Phó Tắc Trạm từ lâu.

Đường Thời gật đầu nhắc nhở: “Anh ta có vẻ rất lo lắng sau khi em rời khỏi thủ đô, mỗi ngày đều đi khắp nơi hỏi thăm xem em đang ở đâu.”

Tôi nhếch môi, không nói gì cả.

Sao Phó Tắc Trạm có thể lo lắng cho tôi, hắn nên nối lại tình cũ với Bạch Sơ Sơ mới đúng.

Sắc trời tối dần, khói bếp từ mấy căn nhà xộc vào mũi.

Bố tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ để gọi tôi về ăn tối.

“Con gái, canh gà nguội rồi.”

Đường Thời biết ý quay trở vào nhà, còn chưa đi được hai bước thì điện thoại lại reo. Anh ấy thậm chí không có thời gian nói lời tạm biệt, chỉ có thể nhìn tôi một cách áy náy. 

Lúc anh ấy mở cửa, tôi nhìn thấy một hộp cơm trên bàn.

Là bữa tối của anh ấy sao?

Tôi thực sự muốn hỏi anh ấy tại sao lại đến Giang Nam nghỉ dưỡng mặc dù rất bận. Nhưng tôi do dự mãi, cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Sợ làm gián đoạn cuộc gọi của Đường Thời, tôi gõ một dòng tin nhắn trên điện thoại, đưa qua cửa sổ cho anh ấy xem: “Luật sư Đường, sau khi xong việc, anh có muốn nếm thử tay nghề của bố tôi hay không?”

Đường Thời nhướng mày rồi mỉm cười.

11.

Tôi đã sống ở Giang Nam gần ba tháng, nhịp sống ở đây rất chậm.

Ban ngày pha một ấm trà, ngồi trên gác mái đọc sách, uống trà đến lúc mặt trời lặn. Tối đến tôi cùng bố đi dạo, nghe một khúc bình đàn* rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.

(*bình đàn: một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Trung Quốc)

Đường Thời thỉnh thoảng đến thăm, lúc nào cũng khách khí, nhã nhặn và lễ độ. Bố tôi rất thích anh ấy, thỉnh thoảng còn giữ người lại ăn tối.

Anh ấy thuê nhà ở cạnh nhà chúng tôi, ban công gần trong gang tấc.

Ba tháng cuối thai kỳ, tôi thường xuyên tỉnh dậy giữa đêm, nhiều lần không ngủ lại được, chỉ mặc áo khoác rồi ngồi thẫn thờ trên ghế bập bênh ngoài ban công.

Càng về cuối năm, càng nhiều đèn lồng nhỏ màu đỏ được treo khắp các con phố, ngõ hẻm.

Đường Thời đưa một cây kẹo hồ lô qua ban công: “Ngọt lắm, em ăn thử xem.”

Tôi đã quen được anh ấy tặng đồ ăn nên không từ chối, lập tức cắn một viên kẹo phủ đường, còn chưa kịp cảm nhận đã nghe anh ấy nói: “Tôi đi đây.”

Tôi vừa nhai vừa ngước nhìn Đường Thời.

Phải nói ngoại hình của Đường Thời rất đẹp, dù đã nhìn thấy nhiều anh chàng đẹp trai như vậy trong ngành nhưng tôi vẫn bị khuôn mặt của anh ấy thu hút.

Ánh trăng bạc chiếu lên người anh ấy lạnh lẽo như mùa tuyết rơi. Bên dưới tròng kính mỏng là một đôi mắt hoa đào hơi nheo lại, đẹp đẽ tựa như khoảng trời đầy sao. Người như vậy rất dễ chiếm được trái tim của một cô gái.

Tôi nhìn đi nơi khác, chậm rãi nói: “Vâng, chúc anh có một chuyến đi vui vẻ.”

Đường Thời cụp mắt, nhẹ giọng mở miệng: “Không hỏi tôi đi đâu sao?”

“Hả?”

“Tuần sau sẽ mở phiên tòa, tôi phải quay về công ty luật để chuẩn bị tài liệu.”

Tôi hơi giật mình, hóa ra đã lâu như vậy.

Lâu rồi tôi không nghĩ đến Phó Tắc Trạm, dường như chuyện không yêu hay quên đi hắn cũng không khó đến thế.

Tôi phân tâm khiến Đường Thời hiểu lầm. Anh ấy nghĩ tôi lo lắng, sợ bị thua kiện.

Để làm tôi vui, không biết anh ấy lấy đâu ra hai thùng pháo hoa, phía sau tòa nhà có kiến trúc châu Âu là một con sông nhỏ, bên kia cầu là một không gian tương đối thoáng đãng.

Tôi đứng trên ban công nhìn Đường Thời đang châm ngòi cách đó không xa.

Anh ấy vẫy tay với tôi, cười hét lên: “Phức Ngữ, chúc em ly hôn vui vẻ, sớm ngày đón nhận cuộc sống mới.”

Âm thanh phía sau bị những tiếng nổ lớn lấn át. 

Pháo hoa rực sáng giữa bầu trời đêm đen như mực, mọi vẻ huy hoàng lập tức nở rộ trong mắt tôi.

Đường Thời bước ra khỏi ánh lửa, đứng ở tầng dưới, giơ điện thoại lên cho tôi xem dòng chữ trên màn hình.

“Chuyện của em, tôi tuyệt đối sẽ không thua.”

Tôi hơi nhếch môi. Kẹo hồ lô trong miệng thật ngọt ngào.

……

Tràng pháo hoa kết thúc. Lần đầu tiên tôi mới có được một giấc ngủ ngon sau khoảng thời gian dài.

Hôm sau thức giấc, Đường Thời đã đi rồi.

Bố tôi đi chợ mua thức ăn, cửa sân để mở, mấy đứa trẻ hàng xóm ngửi thấy hương hoa mai nên chạy đến xem.

Tôi mỉm cười vẫy mời đám nhóc vào sân, dời vài chiếc ghế đến dưới gốc cây rồi ngồi chuyện trò, từ Doremon đến Thủ lĩnh thẻ bài Sakura, hay từ Bears đến heo Peppa.

Đám nhóc nhìn vào bụng tôi, hỏi bên trong là em trai hay em gái. Thật lòng tôi không biết. 

Đột nhiên có một đứa trẻ chỉ ra sau, giọng cao lên: “Chị ơi, anh đó đang nhìn chị đấy.”

Tôi nhìn theo hướng ngón tay đứa trẻ, một bóng người quen thuộc lọt vào tầm mắt tôi, Phó Tắc Trạm đứng ngoài cổng, chăm chú nhìn tôi hồi lâu, lâu đến nỗi hai mắt đỏ hoe.

Sau đó hắn khàn giọng nói: “Lương Phức Ngữ, cuối cùng anh cũng tìm được em.”

12.

Tôi không ngờ Phó Tắc Trạm lại đuổi theo đến tận đây, trước đó chỉ nghe chị Thư nói hắn đang điên cuồng tìm kiếm tôi. Đây không phải là tính cách của hắn, người kiêu ngạo như hắn sao có thể cúi đầu trước tôi.

Nhưng lần này dường như mọi thứ đã thay đổi.

Sau khi bọn trẻ rời đi, trong sân chỉ còn lại tôi và Phó Tắc Trạm. Hắn đứng bất động trước mặt tôi, đưa tay sờ bụng tôi: “Lớn thế, đứa bé có khiến em khó chịu hay không?”

Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay của hắn.

Hắn tỏ ra đau lòng trước hành động của tôi, mấy ngón tay cứng đờ trong không khí hơi run lên.

Một lúc sau, tôi nghe hắn nói: “Sau khi em bỏ đi, anh rất nhớ em.”

Hắn nhìn thẳng vào tôi, tình cảm ẩn giấu trong mắt như muốn tuôn trào, tha thiết gọi tên tôi: “Lương Phức Ngữ, phải mất ba tháng anh mới hiểu được một điều. Người anh yêu không phải là Bạch Sơ Sơ mà là em.”

Tôi không biết điều gì đã khiến hắn thay đổi, nhưng câu nói này hoang đường đến mức tôi không khỏi hỏi lại: “Anh yêu tôi?”

Phó Tắc Trạm nói hắn yêu tôi.

Thật nực cười làm sao.

Nếu hắn yêu tôi thì cớ gì lại xem tôi là thế thân của Bạch Sơ Sơ và bỏ bê tôi trong ba năm kết hôn; khi tôi vui mừng muốn nói với hắn rằng tôi có thai thì hắn lại hôn Bạch Sơ Sơ say đắm trong xe; để bảo vệ danh tiếng của cô ta, hắn đã không ngần ngại hủy hoại sự nghiệp của tôi.

Đây là tình yêu trong miệng hắn ư?

Thật là kinh tởm.

Tôi thật sự nghĩ như vậy, thậm chí còn nôn ra. 

Phó Tắc Trạm không tránh đi, một công tử sống trong nhung lụa như hắn không ngại bẩn, còn cúi xuống, cẩn thận vỗ nhẹ vào lưng tôi: “Em không tin đúng không?”

“Anh thừa nhận từ đầu anh cưới em là vì em trông giống Tiểu Bạch.”

“Anh muốn lợi dụng em để chọc giận cô ấy, ép cô ấy nhận sai cầu hòa, nhưng khi cô ấy thật sự quay trở về bên anh, anh lại không vui chút nào.”

“Khoảng thời gian em đệ đơn ly hôn rồi biến mất, cả đêm anh không ngủ được, mỗi khi nhắm mắt lại, anh chỉ nghĩ đến em. Lúc đó anh mới nhận ra Tiểu Bạch trong lòng anh chỉ là chấp niệm, nhưng em lại là… tình yêu.”

Cơn gió chiều thổi tung mái tóc rối trên trán hắn, vẻ mỉa mai trên mặt tôi hiện rõ trong đôi mắt trong veo của hắn.

Hắn bất lực nhìn tôi trong giây lát rồi nắm chặt tay tôi.

“Vợ ơi, đừng nhìn anh như thế. Cho anh một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại được không?”

Trên đời này có một loại người mãi luôn chấp niệm với những thứ đã mất. Chỉ cần không có được, chỉ cần là quá khứ, bao giờ cũng là quý nhất.

Phó Tắc Trạm chính là loại người như vậy.

Kỳ thật hắn không thực sự yêu tôi, cũng không yêu Bạch Sơ Sơ, hắn chỉ yêu chính mình. Chỉ khi mất đi mới có thể khiến hắn không bao giờ quên được.

Tôi cười giễu cợt, buông lời mắng hắn: “Phó Tắc Trạm, xin anh biết tự trọng.”

“Luật sư sẽ thông báo cho anh ngày ra tòa. Anh nhớ đến đúng giờ. Hiện tại mời anh ra khỏi nhà tôi.”

Đây là lần đầu tiên tôi nặng lời với hắn.

Đồng tử của hắn run lên, nước mắt chợt rơi xuống chạm vào mu bàn tay tôi, nóng như lửa đốt. Tôi chán ghét lau đi rồi quay vào nhà.

Trước khi cửa đóng lại, Phó Tắc Trạm ấn vào khung cửa, tay bị kẹt trở nên sẫm màu.

Tôi sửng sốt: “Anh điên à?”

Hắn chịu đau đến mức trán nổi gân xanh, đầu toát mồ hôi, hỏi từng chữ: “Tôi phải làm gì thì em mới rút đơn?”

Phó Tắc Trạm hỏi tôi phải làm thế nào mới chịu hủy bỏ thủ tục ly hôn.

Tôi không trả lời.

Kỳ thật tôi đã cho hắn cơ hội.

Trên chiếc Maybach vào hôm hẹn phá thai, tôi đưa ra ba điều kiện, yêu cầu hắn phải chọn giữa tôi và Bạch Sơ Sơ, đáng tiếc hắn đã chọn người cũ và bỏ rơi tôi.

Phó Tắc Trạm dường như cũng nhớ lại ký ức này.

Vẻ mặt hắn chán chường, mong muốn được sửa sai: “Cho anh một ngày, anh sẽ chứng minh cho em thấy.”

Chứng minh anh yêu tôi nhiều như thế nào ư? 

Đáng tiếc đã quá muộn rồi.

13.

Bố tôi về nhà, sau khi biết chuyện Phó Tắc Trạm đã đến đây, ông đang tươi cười gắp rau cho tôi thì đột nhiên nhíu mày lạnh lùng: “Thằng đó còn dám mò đến?”

Ông ấy rót cho mình một ly rượu trắng, vừa uống vừa mắng Phó Tắc Trạm.

“Từ ngày cưới nó, con gái cưng một tay bố nâng niu lúc nào cũng chịu uất ức, chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp cả.”

“Nó nghĩ mình là ai chứ? Đừng để bố thấy mặt nó, nếu không gặp một lần bố đánh một lần.” 

Bố tôi tỏ ra kích động, cảm thấy bất bình thay tôi.

Tôi khuyên nhủ ông ấy: “Bố, bố mắng làm gì cho mệt người. Tim bố đã không tốt, bớt uống rượu lại đi.” 

“Bố biết mà, ngược lại là con đó, sau khi ly hôn con có dự định gì?”

Tôi cố ý trêu ông ấy: “Con sẽ lấy tiền cấp dưỡng nuôi con rồi dẫn hai ông cháu đi du lịch khắp thế giới.”

Quả nhiên bố bị tôi chọc cười đến mức ngồi nghiêng ngả.

Ông ôm ngực, xoa xoa một lúc rồi nghiêm túc nói: “Bố già rồi không thể ở bên con mãi được. Gần đây bố cứ mơ thấy mẹ con, bà ấy trách bố không bảo vệ được con. Luật sư Đường sống cạnh nhà mình lúc trước là một người tốt, bố thấy cậu ta đáng tin hơn họ Phó kia…”

Có lẽ đã uống quá nhiều nên bố tôi bắt đầu nói luyên thuyên không ngừng, chủ đề ngày càng đi quá xa.

Tôi vội ngắt lời, dọn bát đĩa rồi trốn vào phòng ngủ, vừa nằm xuống giường thì điện thoại trong túi rung lên.

Chị Gia gửi tin nhắn cho tôi: “Xem hot search đi, Bạch Sơ Sơ sắp rớt đài rồi.”

Tôi bấm vào Weibo.

Tin tức liên tục nhảy lên khiến não tôi đình trệ trong giây lát.

Đầu tiên là Phó Tắc Trạm tag tên tôi.

Hắn chưa từng dùng mạng xã hội này, nhưng cách đây vài phút đã tạo một tài khoản để công khai mối quan hệ của chúng tôi: 【Vợ chồng hợp pháp, đứa bé là của tôi @Diễn viên Lương Phức Ngữ.】

Sau đó, trang web chính thức của tập đoàn Phó thị đã làm rõ tuyên bố “bịa đặt hoàn toàn” trên Weibo: 【Sau khi kết thúc buổi xã giao, chúng tôi đưa cô Bạch về nhà, cô ấy say khướt không còn tỉnh táo. Ngài Phó đã nhanh tay đẩy cô ấy ra, không có nụ hôn say đắm nào cả. Còn chuỗi tràng hạt chỉ là có kiểu dáng tương tự, đừng tung tin đồn nhảm nữa, vợ tổng giám đốc sẽ không vui.】

Tôi không khỏi cười khẩy.

Đội ngũ quan hệ công chúng của tập đoàn Phó thị thật sự rất giỏi trong việc tẩy trắng. Chỉ vài câu đã gỡ bỏ cái mác ngoại tình của Phó Tắc Trạm.

Phần bình luận vô cùng sôi nổi.

【Đảo ngược, tình thế đảo ngược rồi, CPU của tôi muốn bốc cháy luôn nè.】

【Họ Bạch kia đi bài PR lố lăng, ăn không nói có, thật sự là không biết xấu hổ.】

【Nói vậy là giấy đăng ký kết hôn mà Lương Phức Ngữ đăng lên không phải là ảnh photoshop rồi, tôi còn cho rằng cô ấy muốn cọ nhiệt nên mới bất chấp tất cả.】

【Tôi là người duy nhất thắc mắc tại sao lâu như vậy mới đính chính? Ngài Phó quá vô trách nhiệm.】

【Haha, rõ ràng là bị ép buộc, xem ra vị trí của Sơ Sơ trong lòng ngài Phó đã uy hiếp được ả họ Lương kia.】

【Ai không biết thủy hậu đã dùng thủ đoạn để bò lên giường ngài Phó sau khi hai người họ chia tay? Sơ Sơ mới là tình yêu đích thực của ngài Phó, tình yêu đích thực không có tội.】

【Người hâm mộ tà môn, đừng mở miệng là gọi thủy hậu, ban giám khảo rất công chính nghiêm minh. Hơn nữa, dù Lương Phức Ngữ có thượng vị bằng cách nào thì giờ đây cô ấy vẫn là vợ hợp pháp của Phó Tắc Trạm. Chủ nhà mấy người biết người ta đã kết hôn mà còn bám lấy, chủ động làm những chuyện như vậy, tẩy không nổi đâu.】

【Đồng ý! 】

【Người thứ ba và những ai ủng hộ người thứ ba mau cút khỏi giới giải trí đi!】

Weibo cá nhân của Bạch Sơ Sơ nhanh chóng rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Hàng chục ngàn bình luận chỉ trích cô ta, fan bênh vực cũng không cứu nổi nên cô ta chỉ có thể đóng khu vực bình vực. 

Như vậy còn chưa đủ, cư dân mạng phẫn nộ bắt đầu bới móc khoảng thời gian cô ta ra nước ngoài học diễn xuất. Hút thuốc, uống rượu, thi trượt, tình một đêm…

Thậm chí trợ lý cũ còn dùng tên thật tố cáo cô ta trốn thuế.

Sự việc ngày càng leo thang, cấp trên can thiệp điều tra, trong ngành tiến hành cấm phát sóng đối với cô ta, các đại ngôn thương hiệu lũ lượt bị chấm dứt, hình ảnh trên các chương trình tạp kỹ, phim ảnh bị làm mờ chỉ sau một đêm.

Đến lúc này, sự nghiệp của Bạch Sơ Sơ xem như chấm dứt. 

Tôi trở thành người được lợi nhiều nhất sau loạt ồn ào này. 

Chị Gia nói chỉ trong nửa giờ, chị đã nhận được rất nhiều mail bàn công việc, thậm chí còn bắt đầu đàm phán về bộ phim đánh dấu sự trở lại của tôi sau khi sinh con.

Chị ấy vui mừng reo lên: “Cuối cùng em cũng vượt qua được rồi đó Phức Ngữ.”

Mũi tôi cay cay, đoạn đường này quả thật không dễ dàng gì.

Đúng lúc này có một tin nhắn thoại từ WeChat gửi đến, là của Đường Thời.

Tôi bấm nút nghe, âm thanh ở đầu bên kia rất ồn, rõ ràng là đang bận.

Đường Thời nói: “Nhìn ra ngoài cửa sổ.”

Tôi ngẩng đầu, thấy một loạt máy bay không người lái đang bay lượn dưới bầu trời đêm rộng lớn, các chấm sáng tạo thành hai dòng chữ.

“Chúc mừng LPN.”

“Tiếp tục tỏa sáng trong lĩnh vực mà em yêu thích nhé.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!